“Không phải như cậu nghĩ đâu.” Chu Lạc An liếc Thương Nhĩ một cái rồi lại dời mắt đi, ngượng ngùng giải thích: “Sáng nay tôi có dùng thuốc…”
Hai ml vẫn là quá nhiều.
“Thuốc? Thuốc gì cơ?” Thương Nhĩ đứng bật dậy, đỡ lấy cằm Chu Lạc An xoay sang bên phải, vén tóc gáy anh lên kiểm tra.
Chu Lạc An không từ chối, cứ để mặc cho hắn xem.
Sau gáy anh lồi lên một cục, dù đang trong kỳ ph*t t*nh thì cũng chỉ to bằng hạt lạc, tuyến thể vùi rất sâu, lúc đánh dấu không dễ tìm chút nào.
Trên da hiện rõ hai vết kim đâm chướng mắt, ở giữa ửng đỏ, xung quanh thì tím bầm lại, chắc hẳn là lúc tuyến thể còn đang sưng tấy anh đã thô bạo tiêm thuốc vào luôn rồi.
“Là thuốc gì vậy?” Thương Nhĩ hỏi lại, hắn không dám chạm vào, chỉ ghé sát lại thổi nhẹ hai cái: “Có đau không?”
Chu Lạc An rụt cổ lại, tận hưởng mà nheo mắt: “Là thuốc ức chế cực mạnh mua ở Khu 9.”
“Thuốc ức chế cực mạnh? Mức độ phân hóa của anh không thấp, không nên dùng loại này, liều lượng không đúng là hại thân lắm đấy.”
Cứ nghẹo cổ mãi cũng mỏi, Chu Lạc An gạt tay Thương Nhĩ ra, xoay cổ hoạt động mấy cái.
“Cậu nghĩ tại sao cậu lại xuất hiện ở đây?”
Anh chạm vào sau gáy Thương Nhĩ, gõ nhẹ lên vòng chống cắn: “Viên đạn kia đã sượt qua chính chỗ này đấy, suýt chút nữa là xuyên thủng tuyến thể của tôi rồi. Tôi phải nằm viện cả tháng trời, mười ngày đầu cứ nửa tiếng là phải tiêm thuốc ức chế một lần, sau này mới dần nhận ra thuốc ức chế loại thường đối với tôi có tác dụng quá chậm, mà hiệu quả lại quá ngắn.”
“Tôi không muốn đầu hàng sớm như thế nên buộc phải tìm cách khác, nói câu này có khi cậu không thích nghe, nếu lúc ấy không quá gấp gáp, có lẽ tôi đã tìm thêm mấy gã Alpha nữa rồi chọn lấy một người ngoan nhất, kỹ năng đánh dấu tốt nhất trong số đó.”
Anh cần một kẻ mà anh có thể hoàn toàn kiểm soát, chứ không phải loại chó hư vừa nghĩ cách ngủ với anh vừa lập mưu tính kế lật đổ anh như thế này.
Chó hư chống hai tay lên thành ghế, cúi đầu khom lưng nhốt chặt Chu Lạc An trong vòng tay mình: “Thế còn hôm qua? Hôm qua là kỳ ph*t t*nh, sao anh không tìm người khác? Sao lại chọn cách tiêm thuốc?”
Chu Lạc An im lặng, dường như đang cân nhắc xem nên trả lời thế nào.
“Anh không muốn tìm người khác.” Chó hư trả lời thay anh: “Trong lòng anh vẫn còn có em.”
Chu Lạc An đẩy hắn ra, cúi đầu kéo lại khóa quần.
“Cậu đắc ý lắm hả? Một người làm trong Văn phòng Chính phủ như tôi, đến kỳ ph*t t*nh chỉ cần ngoắc tay một cái là Alpha xếp hàng dài ngoài cửa kia kìa. Còn cậu thì sao, chẳng lo mà nâng cao sức cạnh tranh của mình đi mà toàn nghĩ mấy cái trò tà đạo, lại còn làm tôi cáu. Đến Thường Sam còn biết đường chăm chỉ đọc sách, hay là tôi cũng đăng ký cho cậu một khóa học online để cậu học hành lại nhé?”
Anh đứng dậy cài lại cúc áo vest, cầm điện thoại lên xem giờ, khẽ lầm bầm: “Suýt chút nữa thì làm tôi muộn họp.”
Trước khi đi, anh còn vạch một đường ở cửa, cảnh báo: “Cấm ra khỏi phòng này, cần gì thì bảo Nghiêm Ngụ.”
Chu Lạc An phân định rất rõ giữa chuyện yêu đương và công việc. Họp xong anh lại tạt qua Văn phòng Tổng Chính vụ một chuyến, nghe Trịnh Tân Hoa dặn dò mấy việc ở Khu 9, lúc quay về thì đã sẩm tối.
Nắng chiều cuối đông đẹp đến nao lòng, nhìn qua mái vòm lại càng thêm vẻ mộng mị. Chu Lạc An chợt nhớ tới mấy tấm hình chụp cực quang mà Thương Nhĩ từng chụp. Anh đứng trước cửa Văn phòng Chính phủ, giơ điện thoại lên chụp vài kiểu, định gửi cho Thương Nhĩ thì mới nhớ ra mình vẫn đang chặn hắn.
Đã chặn thì phải để chó hư cầu xin mình mới có thể miễn cưỡng gỡ ra khỏi danh sách đen.
Bước chân anh có phần vội vã, vội quay về văn phòng, vừa mở cửa đã thấy thoang thoảng mùi chanh thanh mát, nhìn kỹ lại thì thấy căn phòng rõ ràng đã được dọn dẹp qua, sàn nhà bóng loáng, bàn làm việc cũng được xếp ngay ngắn chỉnh tề. Trong mấy tiếng anh đi vắng, chó hư đã làm được khối việc đấy chứ.
Chu Lạc An rất hài lòng, anh đi một vòng quanh bàn rồi gõ gõ xuống mặt gỗ: “Cậu làm đấy à?”
Thương Nhĩ kéo ghế ra, ra hiệu cho Chu Lạc An ngồi xuống: “Vâng, em tiện tay dọn dẹp tí thôi.”
Chu Lạc An không ngồi, anh xoay người tựa lưng vào cạnh bàn, hai tay đút túi quần: “Để một đặc chiến viên của đội Hùng Ưng, nguyên lão của hội Tham Tinh đến dọn văn phòng cho tôi liệu có hơi phí không nhỉ?”
“Không đâu.”
“Thế à? Cậu dọn dẹp xong còn làm gì nữa?”
“… Học tập.”
“Học cái gì?”
Thương Nhĩ cứ trả lời một câu lại bước lên một bước, chẳng mấy chốc đã đứng sát trước mặt Chu Lạc An.
“Học online.”
Hai chữ cuối cùng tan biến giữa nụ hôn quấn quýt của hai người.
Chu Lạc An vẫn giữ tư thế đút tay túi quần, bị nụ hôn này ép đến mức phải ngả người ra sau, bàn làm việc vừa mới dọn xong đã trở thành lò sưởi cho bầu không khí ** *n nảy nở. Anh không kịp rút tay ra đã bị Thương Nhĩ đỡ lấy lưng rồi đặt nằm xuống mặt bàn.
Không khí đang nóng lên đến đỉnh điểm thì cửa văn phòng đột nhiên bị đẩy ra từ bên ngoài, Kim Thiểm Kiểm ôm một con gấu bông to bằng nửa người chạy xộc vào.
“Anh Lạc An! Em về rồi đây!”
Thương Nhĩ ngay lập tức bật dậy như lò xo, quay lưng đi, đưa tay quệt vội vệt nước miếng bên khóe miệng.
Kim Thiểm Kiểm ngẩn người, nhìn thấy bộ dạng đó của Thương Nhĩ mới nhận ra người quen: “Sao anh lại ở đây? Anh trai tôi đâu?”
Chu Lạc An chống khuỷu tay dậy, để lộ gương mặt đỏ bừng sau đống tài liệu, môi vẫn còn sưng, giọng nói khi cất lên hơi khàn khàn: “Ở đây này.”
Kim Thiểm Kiểm hết nhìn người này rồi lại nhìn người kia, há mồm thành chữ “O” bé xíu, giọng đầy phấn khích: “Hai người chơi luôn ở văn phòng đấy à?”
Chu Lạc An ngồi dậy khỏi mặt bàn, hắng giọng một cái: “Anh đã nói bao nhiêu lần rồi, vào văn phòng là phải gõ cửa.”
“Em xin lỗi, em xin lỗi, tại em phấn khởi quá nên quên béng mất, hai người cứ tiếp tục đi.” Kim Thiểm Kiểm vừa xin lỗi vừa lùi ra ngoài, cánh cửa đóng sập lại, yên tĩnh được vài giây, cửa lại mở ra lần nữa: “Mà này… anh Lạc An, bao giờ anh về núi Phong?”
Chu Lạc An: “Em vội về thì bảo Nghiêm Ngụ đưa về trước đi, hôm nay anh phải tăng ca.”
“Thế tối nay anh về núi Phong hay về căn hộ?”
“Có chuyện gì không?”
Kim Thiểm Kiểm hiếm khi thấy ngại ngùng, cậu ta ngập ngừng một hồi: “Có chút việc ạ, nhưng không gấp đâu, đợi lúc nào anh rảnh em nói sau cũng chưa muộn.”
Dứt lời liền chạy biến.
Thương Nhĩ đợi một lúc, chắc chắn là Kim Thiểm Kiểm không quay lại nữa mới xoay người nhìn Chu Lạc An.
Chu Lạc An cười lạnh một tiếng: “Thân mật với tôi bộ làm cậu mất mặt lắm hay sao mà phải giấu như giấu tà thế?”
“Không phải.” Thương Nhĩ lý nhí giải thích, “Em sợ gây rắc rối cho anh thôi.”
“Giờ mới biết sợ à? Cậu gây rắc rối cho tôi còn ít chắc?”
Mà đây cũng không phải lần đầu, lần trước ngay trước mặt Nghiêm Ngụ, hắn còn hất tay anh ra xa tít mù tắp.
Chu Lạc An nhảy xuống khỏi bàn, kéo ghế ngồi xuống: “Nghiêm Ngụ và Thiểm Thiểm đều là người đáng tin cả, không phải lo. Anh trai của Thiểm Kiểm tên là Kim Xán, bốn người chúng tôi…”
Nhắc đến Lạc Mẫn, ánh mắt anh hơi chùng xuống: “Mấy chuyện này để sau này tôi kể cho cậu nghe.”
Rồi anh dùng mũi chân khều khều dưới gầm bàn: “Ở lại tăng ca với tôi một lát.”
Lúc bước ra khỏi cửa Văn phòng Chính phủ thì trời đã gần về sáng, Nghiêm Ngụ không có ở đó nên Thương Nhĩ lái xe.
Đi ngang qua trạm kiểm soát, Chu Lạc An hỏi: “Cậu đưa tôi l*n đ*nh núi rồi tự đi bộ xuống hay là xuống xe ở đây để tôi tự lái lên?”
Thương Nhĩ lại trả lời chẳng ăn nhập gì với câu hỏi: “Mai em vẫn được nghỉ.”
Ý tứ này là vừa không muốn xuống núi, lại càng không muốn xuống xe.
Chu Lạc An mỉm cười, xem như ngầm cho phép.
Thương Nhĩ lái xe rất ổn, mỗi khúc cua đều giảm tốc đi qua, hầu như không bị xóc nảy chút nào. Chu Lạc An nhắm mắt chợp mắt một lát, chợt cảm thấy xe tăng tốc đột ngột, anh mở mắt ra thì thấy căn biệt thự đã lướt qua ngoài cửa sổ xe.
“Đi đâu đấy?” Anh hỏi.
Thương Nhĩ không đáp mà nhấn thêm một nhát ga, lái thẳng về phía rừng phong sau núi.
Xe dừng lại bên bìa rừng, Thương Nhĩ im lặng lầm lũi xuống xe, chui vào ghế sau rồi chốt cửa lại.
Chu Lạc An lạnh lùng liếc hắn một cái: “Hôm nay tôi không có hứng, sáng nay thử rồi mà?”
Hơn nữa làm việc liên tục mười mấy tiếng đồng hồ, cơ thể đã mệt rã rời, giờ anh chẳng muốn làm gì cả, chỉ muốn mau mau nằm xuống ngủ thôi.
Thương Nhĩ đã ngồi thụp xuống khoảng trống giữa ghế trước và ghế sau, ngước lên nhìn anh: “Thử lại lần nữa đi.”
Chu Lạc An nhướng mày: “Thử cái gì? Cậu còn chiêu gì khác à?”
“Vâng.”
Cổ tay anh bị hắn nắm lấy, kéo đến sát bờ môi. Thương Nhĩ cứ thế hôn nhẹ vào lòng bàn tay anh xuyên qua lớp găng tay.
“Chiều nay em mới học được vài chiêu.”
Ánh mắt Chu Lạc An dần thay đổi, anh bất ngờ túm lấy mớ tóc sau gáy Thương Nhĩ, cắn lên tai thú của hắn một cái như để trừng phạt.
“Tôi biết ngay cậu chẳng xem khóa học online tử tế nào mà.”
“Là anh bảo em phải nâng cao sức cạnh tranh còn gì.”
Chó hư to gan thật, tay đã luồn từ ống quần chạm tới đầu gối, còn có xu hướng lấn lên cao hơn.
Chu Lạc An vừa tức vừa buồn cười: “Cậu nâng cao sức cạnh tranh kiểu này đấy à?”
Móng vuốt của hắn cuối cùng cũng chạm tới thứ mình muốn.
“Vâng, đây là một phần trong đó.”
…
Cửa sổ trời của con xe này là do Kim Thiểm Kiểm nằng nặc đòi anh lắp.
Anh vốn thấy cửa kính không an toàn mà cũng chẳng có gì để ngắm nên chưa bao giờ ngẩng đầu lên nhìn, hôm nay xem thử hóa lại tìm được chút thú vui.
Trước mắt anh lúc đầu là lá phong, sau đó là trời sao xoay chuyển, cuối cùng là một luồng sáng lóe lên.
Trong xe bật sưởi đủ ấm, sau lưng Chu Lạc An đẫm mồ hôi, anh đưa tay luồn vào tóc Thương Nhĩ, cũng sờ thấy một tay đầy mồ hôi.
Anh chẳng hề chê bai, vuốt ngược mớ tóc dài che mắt của Thương Nhĩ ra sau, để lộ vầng trán thanh tú, những giọt mồ hôi lăn dài theo thái dương cũng bị anh lau đi mất.
Thương Nhĩ cúi đầu, đặt cằm lên đầu gối Chu Lạc An cọ cọ: “Anh thấy thế nào?”
Chu Lạc An cúi người hôn lên đôi môi đỏ mọng của hắn, thỏa mãn khen ngợi.
“Làm tốt lắm.”
