Đóa Hồng Khu Bốn - Trường Tiếu Ca

Chương 48: “Anh thích vị gì?”



Việc một con dị chủng bạch tuộc lại mang mật danh Đại Bàng khiến Chu Lạc An cười suốt năm phút đồng hồ.

Thế nhưng anh nhanh chóng không cười nổi nữa. Chỉ sau một tiếng, dạ dày anh bắt đầu đảo lộn, sau ba tiếng, sắc mặt anh trở nên vàng vọt, đến tiếng thứ năm thì Chu Lạc An đổ gục xuống đùi Thương Nhĩ, nhắm nghiền mắt lại, đôi lông mày nhíu chặt thành một búi.

Cơn say xe không đến mức quá trầm trọng để phát nôn, nhưng kéo dài lâu thế này quả thực là tra tấn.

Hà Huy buộc phải giảm tốc độ xe, còn Nghiêm Ngụ thì tìm ra hai viên thuốc say xe đưa cho Chu Lạc An uống.

Thương Nhĩ cũng không ngồi yên. Hắn xoa nóng các đầu ngón tay, miết nhẹ dọc theo xương chân mày của Chu Lạc An rồi dừng lại ở thái dương, xoa ấn theo vòng tròn khoảng năm giây rồi lại quay về giữa trán, lặp đi lặp lại động tác đó không ngừng.

Cách này có hiệu quả, Chu Lạc An đổ một tầng mồ hôi mỏng. Anh vẫn nhắm mắt, chuẩn xác nắm lấy cổ tay Thương Nhĩ, nhỏ giọng nói: “Được rồi.”

Anh chống tay ngồi dậy nhìn ra ngoài cửa sổ, chiếc xe vẫn đang lao đi trên bình nguyên, phía trước là dải đất bằng phẳng chạy dài tít tắp, hoàn toàn không thấy bóng dáng ngọn núi nào chứ đừng nói đến trạm trung chuyển trong lòng núi.

Anh lại gục đầu xuống, uể oải hỏi: “Còn bao lâu nữa?”

Nghiêm Ngụ thu nhỏ bản đồ lại rồi liếc nhìn: “Thưa ngài, chúng ta vẫn đang ở trong khu vực bức xạ nặng, dự kiến một tiếng nữa sẽ tới trạm trung chuyển đầu tiên.”

Vẫn còn tận một tiếng nữa.

Đất nước này quả thực rộng lớn bao la.

Đúng lúc này, một hơi ấm áp sát bên tai anh, mang theo mùi siro phong ngọt lịm pha chút hương cháy: “Không cần đến một tiếng đâu.”

Chu Lạc An liếc mắt nhìn hắn.

“Phía trước là Tân Thành. Ba ngày trước khi bức xạ ập đến, Chính phủ từng trưng dụng một đường hầm dưới lòng đất chưa hoàn thiện, mùa hè năm ngoái khi đi làm nhiệm vụ em từng tới đó, nếu đi vào từ phía nam núi thì có thể đến trạm trung chuyển sớm hơn nửa giờ.”

Vừa thốt ra, ngay cả Hà Huy cũng phải ngoái đầu lại nhìn hắn một cái.

Thương Nhĩ nói tiếp: “Nhưng phải băng qua thành phố, đường hơi khó đi.”

Suy nghĩ hai giây, Chu Lạc An dứt khoát quyết định: “Vậy thì đi xuyên thành phố. Cậu ra lái xe đi, đến trạm sớm chút để nghỉ ngơi, sáng mai trời sáng rồi lại xuất phát.”

Hà Huy dừng xe, đổi vị trí với Thương Nhĩ, sau đó đầu xe rẽ trái, chiếc xe màu đen một lần nữa lao vào màn đêm sâu thẳm.

Nửa giờ sau, cảm nhận được tốc độ xe chậm dần, Chu Lạc An ngẩng đầu nhìn lên. Ánh đèn pha rọi xa đâm xuyên qua màn sương đen kịt, soi sáng một “khu rừng” khổng lồ được tạo nên từ vô số những thanh thép hoen gỉ phía trước.

“Nơi này từng là thành phố cuối cùng bị sụp đổ dọc theo đường bờ biển.” Thương Nhĩ giới thiệu: “Nghe nói lúc trước tòa nhà cao nhất ở đây lên tới sáu trăm mét, dân số thường trú gần mười triệu người, sau này mới chia về cho các thành phố ngầm ở Khu 3, 4 và 5 quản lý.”

Tốc độ xe rất chậm, lăn bánh trên con đường hẹp xóc nảy, ở đây đã không còn thấy bóng dáng của những tòa cao ốc đâu nữa, chỉ còn lại phế tích và sự hoang tàn.

Chu Lạc An cố gắng dựa vào những khung sườn đơn giản còn sót lại để dựng lại hình ảnh “thành phố” trong đầu, nhưng cứ đắp nặn xong, nó lại mang chút dáng dấp của Khu 4.

Lúc anh sinh ra, nhân loại đã sống dưới những mái vòm gần một trăm năm rồi, thảm họa năm đó khiến nền văn minh đình trệ, cộng thêm việc chiều cao của mái vòm bị giới hạn nên không bao giờ có thể tái hiện lại sự phồn hoa của cả thế kỷ trước. Những gì Thương Nhĩ vừa kể, anh mới chỉ thấy qua tư liệu hình ảnh mà thôi.

“Sao cậu biết mấy thứ này?” Anh nghiêng đầu, nhìn vượt qua lưng ghế để ngắm nhìn sườn mặt ưu tú của Thương Nhĩ, “Chẳng phải cậu bảo mình chưa từng đi học sao?”

Thương Nhĩ tập trung lái xe, mắt nhìn thẳng phía trước, dường như đang cân nhắc điều gì đó, một lát sau mới nói: “Đi làm nhiệm vụ gặp qua nhiều người, nghe mãi rồi cũng biết.”

Gần đến đường hầm phía nam núi, đường xá mở rộng hơn nhiều. Hắn chuyển từ đèn pha sang đèn cốt, nhấn chân ga, chiếc xe gầm rú lao vào trạm trung chuyển.

Khu Trực Thuộc Trung Ương có tổng cộng chín khu sinh tồn của nhân loại. Bốn khu đầu nằm ở vị trí trung tâm, khoảng cách khá gần nhau, các khu khác thì rải rác xung quanh như những điểm chấm. Để thực hiện việc thông thương giữa toàn bộ khu vực, người ta đã xây dựng rất nhiều trạm trung chuyển dọc theo các dãy núi và công trình ngầm, dùng làm nơi nghỉ ngơi cho các chuyến đi dài hoặc ứng phó khẩn cấp.

Trạm trung chuyển trông giống như một khu thương mại nhỏ, có bốt bán hàng tự động, máy chơi game xèng, nhà trọ tự phục vụ, không thiếu thứ gì. Tuy điều kiện có phần sơ sài nhưng vẫn cung cấp tiện nghi cho những người thường xuyên phải thực thi nhiệm vụ trong khu vực bức xạ nặng như Thương Nhĩ.

Chiếc xe đen tuyền dừng lại ở khu vực phun rửa, Thương Nhĩ quen đường thuộc lối mở cửa ngăn phóng xạ, ra hiệu cho Chu Lạc An: “Chắc là không có ai tới đâu, vào đi thôi.”

Trong lòng núi tối đen như mực, Chu Lạc An ngó nghiêng vài cái rồi hỏi: “Không có đèn sao?”

Tiếng nói vang vọng trong không gian trống rỗng, ngay sau đó, trên vách núi cách đó không xa bừng sáng vài tia sáng cam yếu ớt.

Hóa ra lại là đèn cảm biến âm thanh.

Chu Lạc An thấy hơi hiếu kỳ, anh đi vòng quanh địa bàn không lớn này hai vòng, mua một gói kẹo trái cây sắp hết hạn rồi mang về phòng.

Thương Nhĩ đã sắp xếp xong chỗ ngủ, là phòng đôi, giường tầng, Nghiêm Ngụ và Hà Huy thì ở chung một phòng khác.

Chó hư đang ủ mưu gì, Chu Lạc An nhìn thấu hết thảy.

Anh cười khẩy một tiếng nhưng không đưa ra ý kiến gì, coi như ngầm thừa nhận sự sắp đặt này.

Cánh cửa vừa đóng lại, căn phòng vốn dĩ nhỏ hẹp càng trở nên chật chội, chỉ cần đứng vào trong, hai người gần như phải dán chặt ngực vào lưng nhau.

Chu Lạc An nào đã từng ở nơi nhỏ hẹp thế này, anh nhìn quanh rồi hỏi: “Không có phòng tắm à?”

“Chỉ có nhà vệ sinh thôi, ở góc đông nam, phía sau máy chơi game ấy.”

Giọng nói sát rạt bên vành tai, không cần quay đầu lại anh cũng biết hiện giờ hai người đang ở tư thế nào.

Mà kẻ đứng sau còn quá quắt hơn anh tưởng, hắn một tay siết chặt lấy eo anh, bàn tay còn lại thì táy máy không yên, nhịp thở dần trở nên dồn dập: “Hôm nay có muốn không? Em có thể ăn một viên kẹo trái cây rồi giúp anh, anh thích vị gì?”

“Chát!”

Chu Lạc An giáng một cái tát vào mu bàn tay Thương Nhĩ, xoay người đẩy hắn ra, nhíu mày mắng: “Dạo này cậu bị làm sao thế? Thứ đó ngon đến thế à? Một ngày không ăn là thèm đến phát cuồng sao?”

Đúng là đồ chó đói bụng ăn quàng mà.

Chỉ có bản thân Thương Nhĩ mới biết tại sao.

Hắn đang gom nợ, đợi đến khi tích đủ một con số kha khá thì có thể đổi lấy phần thưởng lớn hơn từ chỗ Chu Lạc An. Hắn sốt ruột lắm, nếu không phải vì lo cho sức khỏe của anh thì đã hận không thể một ngày làm tới mười mấy hai mươi lần mới thỏa lòng.

Chu Lạc An cứ thế mặc nguyên quần áo nằm xuống giường dưới, giày cũng không buồn cởi, cứ gác ở mép giường, hai mắt trợn ngược lên nhìn trần nhà: “Tới Khu 9 thì tốt nhất là thu liễm lại chút đi. Giờ cậu là vệ sĩ của tôi, đó là việc mà một vệ sĩ nên làm à?”

Anh liếc nhìn đồng hồ đeo tay, tháo ra rồi ném vào lòng Thương Nhĩ, sau đó co quắp tay chân xoay người vào trong: “Ngủ ba tiếng thôi, năm giờ sáng gọi tôi dậy.”

Nói ngủ là ngủ ngay được, chữ cuối cùng vừa dứt, nhịp thở đã trở nên đều đặn, kéo dài.

Sáng năm giờ rưỡi, Chu Lạc An nhìn chằm chằm vào khu phun rửa vắng tanh, tay phải giơ điện thoại lên, âm báo người dùng hiện không bắt máy cứ lặp đi lặp lại bên tai.

“Tút.”

Cuộc gọi bị ngắt, anh hít sâu một hơi, nhìn về phía Nghiêm Ngụ: “Người đâu?”

Nghiêm Ngụ sợ tới mức nép sát bên người Hà Huy mà run rẩy: “Kh… không biết ạ.”

Sắc mặt Chu Lạc An u ám, gằn từng chữ: “Không, biết?”

Hắn dám không nói tiếng nào đã lái xe của anh đi mất, ngay cả điện thoại cũng không thèm nghe, ba người ngủ mà chẳng ai nghe thấy động tĩnh gì.

Chu Lạc An liếc nhìn cổ tay, càng giận hơn. Đồng hồ cũng bị lấy đi rồi.

“Đi từ lúc nào?”

Nghiêm Ngụ hỏi gì cũng không biết: “Dạ không biết…”

Chu Lạc An lôi bao thuốc ra, cúi đầu châm một điếu: “Đợi thêm nửa tiếng nữa, không về thì treo tên cậu ta lên mạng treo thưởng của Khu 9 đi.”

Mới hút được hai hơi, cửa ngăn bức xạ chậm rãi mở ra, chiếc xe đen tăng tốc rồi phanh gấp, điệu nghệ làm một cú vẩy đuôi rồi dừng ngay trước mặt ba người.

Chu Lạc An ném mạnh điếu thuốc xuống đất, tàn lửa văng tung tóe, anh hầm hầm tiến về phía Thương Nhĩ, hung dữ hỏi: “Cậu đi đâu đấy? Tại sao không nghe điện thoại?”

Thương Nhĩ nhảy xuống xe, dè dặt giải thích: “Em có một người bạn ở gần đây, em đi thăm cậu ấy chút nên quên mất thời gian, là lỗi của em.”

Lúc đầu Chu Lạc An chưa hiểu ý hắn là gì, ở khu vực bức xạ nặng đến cả một ngọn cỏ cũng không sống nổi thì lấy đâu ra bạn bè? Nhưng anh nhanh chóng phản ứng kịp, trong lòng chấn động.

Người bạn mà Thương Nhĩ nói, có lẽ chỉ là một bộ hài cốt phơi mình dưới làn bức xạ.

Cơn giận của anh lập tức tắt ngóm, đôi mày đang nhíu chặt cũng giãn ra, mãi đến khi ngồi vào trong xe cũng không dám nói thêm câu nào, cuối cùng vẫn là Thương Nhĩ chủ động xích lại gần phá vỡ bầu không khí im lặng: “Giận em rồi à?”

“Không…” Chu Lạc An mím môi, hỏi ngược lại: “Đó là… người bạn thế nào của cậu?”

“Đồng đội cũ từng cùng đi làm nhiệm vụ. Lúc lục soát tòa nhà thì bộ đồ chống bức xạ bị rách, cậu ấy không đi tới được trạm trung chuyển.”

“Vậy… tại sao không đưa cậu ta về nhà?”

“Không đưa đi được.” Thương Nhĩ tháo chiếc đồng hồ ra đeo lại cho Chu Lạc An, điều chỉnh mặt số ngay ngắn hướng lên trên.

“Không chỉ người mà mọi vật dụng trên người cậu ấy đều không thể mang đi. Khu 5 định nghĩa những thứ đó là nguồn ô nhiễm nặng, trước khi vào khu vực quản lý bắt buộc phải tiêu hủy.”

Ở khu bức xạ nặng, da thịt thối rữa chỉ cần vỏn vẹn hai ngày, nhưng những vật phẩm nhiễm xạ sẽ phải trải qua chu kỳ phân hủy dài tới hàng trăm, hàng nghìn năm. Những người như họ đều nhìn thấu cả rồi, chết là hết, cũng chẳng cần mang theo vật kỷ niệm gì đi theo.

Cổ họng Chu Lạc An như có thứ gì đó đè nặng, lâu sau, anh khàn giọng nói: “Cậu không sợ có một ngày nào đó sẽ quên cậu ta sao?”

“Sao mà quên được?” Thương Nhĩ lấy điện thoại ra, mở album ảnh cho Chu Lạc An xem từng bức ảnh chụp những dải cực quang lộng lẫy và rực rỡ.

“Anh nhìn xem, nếu một ngày nào đó em cũng chết ở góc đường nào đó, người đi sau nhặt được chiếc điện thoại này sẽ biết được rằng em là một người rất thích cực quang.”

“Ngay cả khi em quên cậu ấy, sau này cũng sẽ có người khác biết đến cậu ấy thôi. Ở đó có rất nhiều người giống như cậu ấy, em đã đọc câu chuyện của họ rồi: bác sĩ, kỹ sư, luật sư… rất nhiều, nhiều lắm.”

Lúc này Chu Lạc An mới hiểu ra, những người mà Thương Nhĩ từng gặp khi đi làm nhiệm vụ chẳng qua chỉ là vô số những nấm mồ.

Trong lòng anh trào dâng một cảm xúc khó tả, nhưng lại không thể làm gì hơn trong hoàn cảnh này, đành phải nắm lấy tay cún con mà siết nhẹ: “Khu Trực Thuộc Trung Ương luôn có chính sách ưu đãi cho các thành viên đội đặc chiến, Khu 5 không nên dùng lý do này để tiêu hủy di vật của người khác.”

Dứt lời, từ hàng ghế trước truyền đến một tiếng động lạ. Chu Lạc An và Thương Nhĩ đồng thời khựng lại, chằm chằm nhìn vào đôi tai thỏ rũ xuống mềm rũ rượi kia.

Nghiêm Ngụ quay đầu nhìn Chu Lạc An, đôi mắt đã khóc đỏ hoe, vừa nói vừa nấc lên: “Ngài ơi, thật… thật cảm động quá đi mất!”

Chu Lạc An: “…”

Trong lúc lái xe, Hà Huy tranh thủ rút vài tờ khăn giấy đưa cho Nghiêm Ngụ, nhỏ giọng an ủi một câu: “Đừng khóc nữa, mắt cậu vốn dĩ đã đỏ rồi.”

Nghiêm Ngụ cầm khăn giấy xì mũi một cái rõ to.

Chu Lạc An ném túi kẹo trái cây qua để dỗ dành: “Khóc ít thôi, mắt cậu cứ khóc là lại viêm đấy.”

Tiếp tục khởi hành, Chu Lạc An dường như quên béng mất việc mình bị say xe, anh trò chuyện với Thương Nhĩ về rất nhiều chuyện trong lúc làm nhiệm vụ, khi đi qua trạm trung chuyển trong núi, họ cũng không dừng lại mà chạy thẳng tới Khu 9.

Gần tới trạm tiếp giáp, Nghiêm Ngụ lấy danh nghĩa của Chu Lạc An gửi yêu cầu nhập cảnh vào Khu 9. Chưa đầy một phút sau, đích thân Tần Việt đã thông qua và gửi tới một đoạn tin nhắn hỏi thăm.

[Em rể đến Khu 9 của tôi sao không đánh tiếng gì thế? Làm anh rể như tôi phải bày vài bàn tiệc tẩy trần cho cậu mới được. Thế này đi, tôi cử người tới trạm tiếp giáp số 3 đón cậu, Xán Xán cũng vừa khéo ở đây, lát nữa cùng nhau ăn bữa cơm, sau này chúng ta là người một nhà rồi.]

Chưa đợi Chu Lạc An từ chối, một tin nhắn khác đã nhảy ra.

[Đừng quan tâm đến tên ngu đó, em cứ lo việc của em đi.]

Vừa nhìn đã biết ngay là giọng điệu của Kim Xán.

Chu Lạc An dặn dò: “Nghiêm Ngụ, cậu cứ trả lời là: Lần này tới Khu 9 trước tiên để giải quyết việc riêng, trước lễ ra mắt sẽ tới thăm sau.”

Đợi Nghiêm Ngụ gửi xong, anh lại dặn ba người trong xe: “Đến trạm tiếp giáp thì đổi sang một chiếc xe mang biển số địa phương, đặt một khách sạn bình thường thôi. Mọi việc phải khiêm tốn, đừng quá phô trương.”

Đây là lần đầu tiên Chu Lạc An tới Khu 9, đúng như Thương Nhĩ đã nói, thành phố ngầm âm u ẩm thấp, bắt đầu từ trạm tiếp giáp là không còn nhìn thấy ánh mặt trời nữa.

Dù chưa mở cửa sổ nhưng dường như đã có thể cảm nhận được không khí ẩm lạnh bên ngoài. Mùa đông ở Khu Trực Thuộc Trung Ương, lại là Khu 9 nằm ở cực Bắc quả thực không thích hợp cho con người sinh sống, đây cũng là lý do vì sao nơi này mãi không được Khu Trực Thuộc Trung Ương coi trọng.

Chiếc xe đi qua hành lang phun rửa dài hun hút, vừa rẽ ra đường chính, Hà Huy đã đạp mạnh chân phanh, sau một tiếng rít chói tai, chiếc xe đen tuyền giật khựng lại tại chỗ.

“Có chuyện gì thế?” Chu Lạc An ngẩng đầu lên từ tập tài liệu, nhìn qua kính chắn gió về phía trước.

Chỉ thấy bên lề đường có vài chiếc xe mô tô hạng nặng đang đỗ, màu sắc cực kỳ phô trương, hoa hòe hoa sói. Đứng trước xe là một nhóm người mà nhìn qua cứ ngỡ đang xem chương trình thế giới động vật, người cầm đầu đứng trên xe mô tô, đang dùng tám chiếc xúc tu giơ cao một dải băng rôn màu đỏ, trên đó viết một hàng chữ lớn bằng tay:

[Chào mừng ngài Chu Lạc An – Thống đốc vĩ đại của Khu 4 đã gé thăm và chỉ đạo.]

*Ở đây Trần Bạc đang dùng sai chính tả, từ gốc là 莅临 /lị lâm/ nghĩa là ghé thăm, hạ cố đến đây, nhưng Trần Bạc lại viết thành từ đồng âm là 位临 /vị lâm/ thay thế, nên mình cũng sửa từ ghé thành gé.

 

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...