Tư thế của bên đối diện trông không giống nhiệt liệt chào mừng mà giống như đang muốn chặn đường kiếm chuyện hơn.
Đã vậy còn “gé thăm chỉ đạo”.
Chu Lạc An khẽ cười, ánh mắt như có như không liếc về phía Thương Nhĩ.
“Chuyện này là sao đây?”
Nghe thì có vẻ như đang hỏi Nghiêm Ngụ, nhưng Thương Nhĩ là người ngồi không yên trước, hắn tháo dây an toàn, đẩy cửa xuống xe: “Anh đợi ở đây một chút, để em đi xem sao.”
Nhìn thấy chiếc xe đen uy phong lẫm liệt từ xa, Trần Bạc nhảy vọt xuống khỏi đầu xe mô tô, tám cánh tay của cậu ta không cái nào chịu để yên, cái thì vẫy chào, cái thì móc thuốc lá, cái thì bấm bật lửa, hùng hổ chạy tới.
“Hoan nghênh! Hoan nghênh! Hoan nghênh!”
Còn chưa kịp chạy đến trước xe, cậu ta đã bị Thương Nhĩ tóm lấy cổ lôi tuột sang một bên.
“Các cậu đến đây làm cái gì?”
“Hả?” Một tay Trần Bạc lôi điện thoại ra, một tay khác bấm vào khung trò chuyện của hai người: “Chẳng phải đây là tin nhắn anh gửi cho em sao?”
Thương Nhĩ cúi đầu nhìn, lúc sắp đến Khu 9 hắn có gửi cho Trần Bạc một tin, nói là còn hai mươi phút nữa sẽ tới.
Mấy cánh tay còn lại của Trần Bạc vỗ vỗ lên ngực Thương Nhĩ, cười đầy ẩn ý: “Chẳng phải là muốn anh em chuẩn bị trước một chút sao? Sắp xếp xong xuôi cả rồi, chỉ là thời gian hơi gấp gáp nên lễ chào mừng có hơi sơ sài, nhưng những phương diện khác thì tuyệt đối là đỉnh của chóp.”
Thương Nhĩ: “Tôi không có ý đó.”
Trần Bạc: “Không phải anh đang theo đuổi lão họ Chu kia sao? Em thì không hiểu mấy chuyện này, nhưng anh thích kiểu nào thì anh em giúp anh xử kiểu đó.”
Nói xong, cậu ta lén lút liếc nhìn cửa sổ xe, hạ thấp giọng: “Anh Phong cứ yên tâm, trước khi đi nhất định sẽ giúp anh bắt được người vào tay.”
Thương Nhĩ chỉ hận mình không phải là bạch tuộc để có thêm nhiều tay bịt miệng Trần Bạc lại. Hắn gằn giọng cảnh cáo: “Bớt nói nhảm đi, sau này ăn nói cho cẩn thận, cũng đừng có mang mấy thứ lăng nhăng ở Khu 9 ra trước mặt anh ấy.”
“Chà chà.” Trần Bạc trêu hắn: “Chưa đâu vào đâu đã bảo vệ kỹ thế rồi, nói vài câu th* t*c thì có làm sao? Người ta cũng là đàn ông cả, em không tin là anh ta không hiểu.”
“Rầm.”
Phía sau vang lên mấy tiếng đóng cửa xe, quay đầu lại nhìn, thấy nhóm ba người Chu Lạc An đã đứng bên cạnh xe, đang đồng loạt nhìn chằm chằm về phía bọn họ.
Trần Bạc vội cúi đầu, lách khỏi khuỷu tay của Thương Nhĩ rồi niềm nở chạy về phía đó, vừa chạy vừa hô hoán: “Hoan nghênh hoan nghênh! Nhiệt liệt hoan nghênh!”
Ở Khu 4, cảnh tượng người ta tranh nhau xông tới bắt tay anh thế này mỗi ngày đều xảy ra vài lần. Chu Lạc An theo thói quen hơi hất cằm, ưỡn thẳng lưng, khẽ đưa tay ra khi Trần Bạc tiến lại gần. Thế nhưng anh còn chưa kịp mở lời, Trần Bạc đã lướt qua cánh tay anh, vồn vã nắm lấy tay Nghiêm Ngụ: “Ngài Chu còn nhớ tôi không? Lần trước chúng ta từng gặp nhau một lần ở trạm tiếp giáp Khu 4 đấy.”
Chu Lạc An: “…”
“Tôi không… tôi tôi…” Mấy cái xúc tu kia chỉ nhìn thôi là muốn ngất xỉu, Nghiêm Ngụ vừa sợ vừa hoảng, chỉ đành dời mắt đi, nhỏ giọng cầu cứu Chu Lạc An: “Sếp ơi…”
Chu Lạc An lẳng lặng hạ tay xuống, thọc vào túi quần, đưa mắt ra hiệu cho Nghiêm Ngụ.
Ý là bảo cậu ta cứ tiếp tục diễn đi. Nghiêm Ngụ không dám phản kháng, đành nhắm mắt đưa chân nở một nụ cười với Trần Bạc, nụ cười gượng gạo khó coi vô cùng: “Nhớ chứ.”
“Nhớ là tốt rồi, nhớ là tốt rồi.” Trần Bạc cười hì hì, lại túm lấy Hà Huy mà bắt tay: “Ông chủ Nghiêm cũng tới nữa.”
Nói xong, cậu ta nhìn sang Chu Lạc An: “Vị này là?”
Gương mặt Chu Lạc An lạnh như tiền: “Vệ sĩ.”
Trần Bạc giơ ngón tay cái lên: “Vệ sĩ tốt, vệ sĩ tốt.”
Lúc này Thương Nhĩ chen vào giữa mấy người, huých khuỷu tay vào Trần Bạc: “Cậu qua đây một chút, tôi có chuyện muốn…”
Còn chưa dứt lời, vạt áo hắn đã bị thứ gì đó móc lại, cúi xuống thì thấy Chu Lạc An đang dùng hai ngón tay thon dài kẹp lấy góc áo hắn, thấy hắn phát hiện ra, anh còn cố ý kéo mạnh một cái, khiến mặt vải lồi hẳn lên.
Hắn chưa từng biết trên đời này lại có người làm mấy động tác nhỏ thôi mà cũng đáng yêu đến thế.
Ánh mắt hắn dời lên trên, va phải một đôi mắt đang chờ xem kịch vui. Thương Nhĩ nín thở quay đi, ở nơi không ai nhìn thấy, hắn vòng tay ra sau lưng, mò mẫm tìm cách nắm lấy đầu ngón tay Chu Lạc An, nhưng vừa chạm vào đã bị anh hất ra, còn bị phát khẽ một cái vào mu bàn tay.
Hắn dường như nghe thấy phía sau có một tiếng lầm bầm cực khẽ.
“Chó hư.”
Sau hồi hàn huyên, Trần Bạc lại bắt đầu đon đả mời mọi người đi theo mình: “Tôi đã đặt khách sạn suối nước nóng riêng biệt cao cấp nhất Khu 9 rồi, ngài Chu nhất định sẽ thích.”
Nghiêm Ngụ lại nhìn Chu Lạc An, ánh mắt dò hỏi.
Chu Lạc An thay cậu ta kéo cửa ghế phụ ra, một tay chắn trên khung cửa: “Đi thôi, thưa ngài.”
Nghiêm Ngụ run bắn người: “…”
Bốn người lại ngồi vào trong xe, Chu Lạc An hờ hững liếc mắt nhìn sang Thương Nhĩ: “Tôi vừa mới dặn phải làm việc kín đáo, cậu quay lưng đi đã bày trò này cho tôi? Sợ người ta không biết tôi đến Khu 9 hay sao?”
Thương Nhĩ cúi đầu nhận lỗi: “Lỗi tại em, là em nói không rõ.”
“…” Nhận lỗi thì nhanh lắm. Chu Lạc An cũng lười truy cứu thêm, tiếp tục xem tài liệu: “Thôi cứ thế đi, đỡ phải đổi xe, cũng không cần đặt khách sạn khác nữa, thế này cũng tốt.”
Chỉ có Nghiêm Ngụ là thấy không tốt.
Trần Bạc không chỉ múa tay múa chân đi theo cậu ta mà còn sắp xếp cho cậu ta ở chung phòng với Thương Nhĩ, đến cả ông chủ cũng chẳng thèm nói giúp cậu ta một câu.
Chu Lạc An đứng ngoài xem kịch một lúc, ra hiệu cho Hà Huy rồi liếc nhìn Thương Nhĩ một cái, sau đó xoay người đi ra ngoài.
Thương Nhĩ lập tức đuổi theo.
Hai người rẽ vào căn phòng bên cạnh. Chu Lạc An cởi áo vest ra, thay bằng một chiếc áo khoác len cashmere hay mặc ở nhà. Anh cúi đầu tháo đồng hồ, chẳng buồn ngẩng lên mà hỏi: “Tôi định đi dạo phố chút, cậu có muốn đi cùng không?”
“Đi dạo ở đâu?”
“Thì cứ đi loanh quanh thôi.” Chu Lạc An mở chiếc vali mật mã mang theo người, lấy ra hai khẩu súng, ném cho Thương Nhĩ một khẩu: “Đây là nhà cậu, cậu quen đường nhất. Tôi mới đến, chẳng lẽ cậu không nên dẫn tôi đi tham quan sao?”
Thương Nhĩ ngẫm nghĩ, thực ra Khu 9 không có gì đáng để đi dạo cả, kém xa Khu 4, khí hậu khắc nghiệt, phố xá bẩn thỉu lộn xộn, các cơ sở hạ tầng đều rất lạc hậu, chắc chắn Chu Lạc An sẽ không thích đâu.
“Sao thế?” Chu Lạc An hỏi: “Nghĩ gì vậy?”
“Không có gì, em đưa anh đến quảng trường trung tâm xem nhé.” Ở đó có một tấm bia đá được vận chuyển từ Khu 1 tới.
“Được thôi.” Chu Lạc An vui vẻ gật đầu: “Vậy thì đi xem thử.”
Thành phố ngầm của Khu 9 còn được gọi là Vùng Ám, cho dù là cảm giác trực quan từ môi trường u tối hay là những phi vụ ngầm không thể đưa ra ánh sáng, nơi này đều hoàn toàn xứng với tên gọi đó.
Thương Nhĩ đã sớm quen với điều kiện này, nhưng Chu Lạc An thì không thích nghi nổi, vừa ra cửa anh đã suýt tông đổ thùng rác bên lề đường, may nhờ Thương Nhĩ kéo một cái mới tránh kịp.
“Chỗ này hơi tối, đến quảng trường trung tâm là sẽ ổn thôi.” Thương Nhĩ nói rồi không biết lôi đâu ra một chiếc đèn pin.
Càng đi về phía trung tâm Khu 9, người qua lại càng đông dần, đủ loại đuôi và tai của các giống loài khác nhau đập vào mắt, còn có một số đặc điểm thực vật mà Chu Lạc An không thể phân biệt được. Cư dân ở đây có mức độ phân hóa không cao, vẫn giữ lại phần lớn hình thái động thực vật và coi đó là vẻ đẹp.
Chu Lạc An nhìn thẳng phía trước, nhưng ánh mắt đổ dồn vào anh ngày một nhiều. Anh cực kỳ không tự nhiên liếc nhìn trang phục của mình, không có vấn đề gì cả, rất sạch sẽ, kiểu dáng cũng phổ thông, không đến mức bị người ta chằm chằm nhìn như vậy. Anh hơi nghiêng đầu về phía Thương Nhĩ, nhỏ giọng hỏi: “Sao bọn họ cứ nhìn tôi thế?”
Thương Nhĩ nheo mắt, ánh mắt sắc lẹm quét qua xung quanh một vòng, đến khi quay đầu lại, ánh nhìn hắn đã trở nên dịu dàng, nhân cơ hội nắm lấy tay Chu Lạc An: “Tại anh trông đẹp quá thôi.”
Chu Lạc An: “Bốc phét!”
“…”
“Đâu là chiêm ngưỡng, đâu là soi mói tôi vẫn phân biệt được nhé.”
Thương Nhĩ đành phải nói thật: “Tại anh trông quá giống người đấy.”
Chu Lạc An: “… Cậu đang chửi tôi đấy à?”
“Ý tôi là mức độ phân hóa của anh quá cao, không giống bọn em, ai cũng có tai có đuôi.”
Lúc này Chu Lạc An mới hiểu ra, ở Khu 9, một người không có đặc điểm phân hóa thấp như anh mới là kẻ dị biệt.
Đúng lúc đó có người đi lướt qua vai anh, mấy sợi dây leo sau lưng gã khẽ quẹt qua cổ tay Chu Lạc An. Chu Lạc An lập tức quay đầu nhìn chằm chằm người ta vài cái, bỗng thấy hứng thú hẳn lên.
Anh dặn dò Thương Nhĩ: “Cậu ra bồn hoa bên đường hái cho tôi mấy cái lá đi, tôi cắm lên đầu là được chứ gì?”
Thương Nhĩ: “Khu 9 không có bồn hoa bên đường đâu.”
Có trồng cũng không sống nổi.
“Thế tiệm hoa thì sao?”
“Không có tiệm hoa… nhưng mà…” Thương Nhĩ nghĩ đến điều gì đó, gò má hơi ửng hồng: “Có chỗ bán tai và đuôi, được không ạ?”
“Chỗ các cậu còn có cả tiệm chuyên bán tai với đuôi cơ à?” Chu Lạc An tò mò: “Hàng mô phỏng sao? Có những loại tai và đuôi nào?”
Đối diện đường vừa hay có một cửa hàng đồ chơi người lớn, Thương Nhĩ nhìn qua vai Chu Lạc An, nói: “Nhiều lắm, cáo, mèo, thỏ… còn có cả chó con nữa.”
“Chó con, vậy lấy chó con đi.” Chu Lạc An dứt khoát quyết định, nhưng lại ngại tự đi mua nên đành sai bảo Thương Nhĩ: “Tôi đứng đây đợi, cậu đi mua cho tôi một cái.”
Thương Nhĩ dời tầm mắt l*n đ*nh đầu Chu Lạc An, khẽ nuốt nước miếng: “Được.”
Rất nhiều cửa hàng ở Khu 9 không hề treo biển hiệu, Chu Lạc An chỉ thấy Thương Nhĩ chạy vào một nơi giống như trạm bán hàng tự động, dừng lại trước một tủ kính nào đó nhưng mãi mà không thấy cử động gì.
Những ánh mắt dán lên người anh ngày một nhiều, đa số đều mang ý đồ xấu. Chu Lạc An bắt đầu thấy phiền phức, liền gửi cho Thương Nhĩ một tin nhắn.
[Sao mãi chưa xong?]
Thương Nhĩ liếc nhìn màn hình, cất điện thoại đi, xuyên qua lớp kính tủ hàng nhìn về phía Chu Lạc An.
Cái nào cũng đều rất hợp.
Hắn nhấn chọn mua, tiếng “tinh tinh” vang lên liên hồi, tai và đuôi thi nhau nhảy vào giỏ hàng. Lúc định thanh toán, hắn lại thoáng thấy mấy cái lọ nhỏ đặt ở vị trí bắt mắt nhất trên kệ.
Màu xanh thanh mát, màu đỏ nóng bỏng, màu cam dịu nhẹ.
“Tinh!”
Chọn màu đỏ.
