Đóa Hồng Khu Bốn - Trường Tiếu Ca

Chương 52: “Cún con đã sẵn sàng.”



Thương Nhĩ không cần suy nghĩ đã từ chối ngay: “Không được.”

“Tại sao không được?”

“Em không đánh Omega.”

Sắc mặt Chu Lạc An sa sầm xuống, trông có vẻ thật sự tức giận: “Cậu coi thường người khác à? Lên võ đài rồi thì chưa biết ai đánh ai đâu.”

“Vậy để em đổi cách nói khác, em không nỡ ra tay với anh, sợ làm anh bị thương.”

“Bị thương thì bị thương, chút vết thương nhỏ thôi mà, đã chết được đâu.”

Bất kể Chu Lạc An nói gì, Thương Nhĩ cũng chỉ biết lắc đầu.

Nếu Kim Thiểm Thiểm mà ở đây thì đã sớm cùng anh lên đánh một trận rồi, nào giống cái đồ chó hư này, dỗ thế nào cũng không xong.

“Không đánh thật à? Thế thì thôi.” Chu Lạc An đứng dậy, chống khuỷu tay phải lên vai Thương Nhĩ, đưa mắt nhìn quanh một vòng: “Ở đây đông người thế này, tôi tùy tiện chọn một người đánh là được. Cậu thấy gã kia thế nào?”

Thương Nhĩ nhìn theo tầm mắt của Chu Lạc An, đó là một Alpha tê giác có mức độ phân hóa chắc chỉ khoảng 10%, thay vì nói là người, chi bằng nói đó hoàn toàn là một con dã thú.

Chu Lạc An có một sự tự tin mù quáng: “Chắc là đánh thắng được.”

Thương Nhĩ: “… Không được.”

“Gã này không được thì con voi đằng kia thì sao?”

“Không được.”

“Thế cậu nói xem ai mới được?”

Thương Nhĩ đứng bật dậy, bắt đầu cởi áo: “Em đánh với anh.”

Chu Lạc An nở một nụ cười ranh mãnh vì đã đạt được mục đích, anh sải đôi chân dài bước vào võ đài, chọn một đôi găng tay đấm bốc, trước khi đeo vào còn ngoắc ngoắc ngón tay với Thương Nhĩ.

Vẻ mặt anh ngạo nghễ phô trương, thu hút vô số ánh nhìn dưới khán đài, Thương Nhĩ cũng theo sát nhảy lên võ đài, đón lấy đôi găng tay Chu Lạc An ném qua, đập “bộp bộp” hai găng tay vào nhau để kiểm tra lực.

Hứng thú của Chu Lạc An ngày càng nồng đậm, anh khởi động bả vai và lưng, nhìn chằm chằm vào đối thủ mạnh mẽ trước mặt, dường như đang suy tính lát nữa nên ra đòn thế nào cho thật đẹp mắt.

“Sẵn sàng chưa? Bắt đầu nhé.”

Vừa dứt lời, cú móc phải đầy uy lực đã vung ra, nhưng bị Thương Nhĩ nhanh lẹ lướt ra sau né được, Chu Lạc An hơi khựng lại rồi lao lên bồi thêm một cú móc trái.

Cú này làm lộ ra sơ hở bên sườn trái, Thương Nhĩ chớp thời cơ tung cú đấm, ra đòn không nặng không nhẹ trúng vào bắp tay trên của Chu Lạc An, đồng thời mặt hắn cũng ăn trọn một cú đấm nặng nề của đối phương.

Nhìn qua thì đây là một trận giao tranh ngang tài ngang sức, người dưới đài xem đến phấn khích reo hò ầm ĩ, chỉ có những tay lão luyện đã lăn lộn ở sàn đấu vài năm mới nhìn ra được kẽ hở… Đây rõ ràng là một trận diễn kịch, những cú đấm của Alpha cao lớn kia giả bỏ xừ, mục đích là để đối thủ được đánh cho sướng tay, thậm chí hắn còn có thể kiểm soát điểm số chuẩn xác đến mức không để bị phát hiện.

Dù sao thì Chu Lạc An cũng không nhận ra, anh đánh một trận thật sảng khoái, thắng được trận đấu nên cả người lẫn tâm trí đều cực kỳ hưng phấn.

Anh tháo găng tay ra, vỗ vỗ vai Thương Nhĩ an ủi: “Thua tôi thì cậu không cần phải tự ti đâu, tôi đã luyện tập gần hai mươi năm rồi, cậu có thể đánh ngang ngửa với tôi thế này là đã rất giỏi.”

Thương Nhĩ khẽ nghiêng đầu, dùng bả vai lau đi giọt mồ hôi đang chảy xuống cằm, ghé sát lại gần Chu Lạc An: “Hình như em ngửi thấy mùi pheromone của anh.”

Nụ cười trên mặt Chu Lạc An bỗng cứng đờ.

Thuốc ức chế được tiêm từ lúc 5 giờ rưỡi sáng nay, thời gian đã trôi qua quá lâu, cộng thêm việc vì đắc ý quá mức mà ra quá nhiều mồ hôi, lúc này thuốc chắc chắn đã hết tác dụng.

Như để chứng thực cho suy đoán của anh, gáy anh bắt đầu căng tức từng chút một. Pheromone của đám Alpha từ khắp nơi xung quanh đang chực chờ ngoài cửa, chỉ đợi tuyến thể mở ra là sẽ thừa cơ xâm nhập, những ánh mắt đang nhìn chằm chằm kia đột nhiên trở nên hưng phấn và nóng bỏng.

Chân Chu Lạc An hơi bủn rủn, anh giơ tay định chộp lấy Thương Nhĩ, nhưng đã bị hắn nhanh hơn một bước nắm lấy cổ tay, kéo mạnh một cái.

“Đi thôi.”

Chiếc áo len cardigan trùm kín đầu, Chu Lạc An không còn nhìn rõ đường đi, chỉ biết mình đang được Thương Nhĩ nửa ôm nửa bế trong lòng, sau gáy anh là một bàn tay nóng rực bịt chặt lấy tuyến thể. Sự tiếp xúc này khiến giác quan của anh bị phóng đại thêm lần nữa, tuyến thể nhỏ bé kia dường như đang điên cuồng sinh trưởng dưới lớp da, chỉ chực chờ đâm chồi nảy lộc.

“Thuốc ức chế…” Anh gọi khẽ một tiếng, “Thuốc ức chế ở…”

Thương Nhĩ không nói một lời, cứ thế đưa người đi thẳng về phía trước, mãi đến khi rời xa khỏi chốn ồn ào mới dừng bước.

Hắn vén một khe hở ở lớp áo ra, cúi người nhìn xuống: “Anh thấy thế nào?”

Gương mặt Chu Lạc An đỏ bừng, lưng tựa vào tường, tay phải vịn vào vai Thương Nhĩ mới có thể miễn cưỡng đứng vững.

“Thuốc ức chế… ở chỗ Nghiêm Ngụ.”

Con hẻm rất dài, tối om, yên tĩnh.

Im lặng hồi lâu, Thương Nhĩ lại trùm áo kín trở lại.

“Dùng em đi.”

Chu Lạc An nghe không rõ, thở hổn hển rồi đổ nhào về phía trước, đầu đập vào cằm Thương Nhĩ: “Cậu nói gì cơ?”

“Em nói là… anh dùng em đi, dùng thế nào cũng được.”

Lại đợi thêm một lúc lâu nữa mới nghe thấy câu trả lời trầm thấp của Chu Lạc An.

“Chó hư.”

Thương Nhĩ coi hai chữ này như một sự cho phép, hắn cúi người bế thốc Chu Lạc An theo kiểu công chúa, xoay người đi sâu vào trong bóng tối.

Khi chạm vào lớp chăn đệm mềm mại, Chu Lạc An đẩy chiếc áo len ra, bị ánh đèn đột ngột sáng lòa làm cho chói mắt phải nhắm nghiền lại.

Đợi đến khi thích nghi được với môi trường, anh đưa mắt nhìn quanh, thấy những bức tường và trần nhà cũ kỹ, ánh đèn trần vàng nhạt, một cái tủ quần áo và một chiếc giường bày biện đơn giản, may mà sạch sẽ ngăn nắp.

Anh chớp mắt cực kỳ chậm chạp: “Đây là đâu?”

Một bóng người phủ xuống phía trên, che khuất vầng sáng khiến anh không nhìn rõ mặt.

“Đây là nhà của em.”

Thương Nhĩ đưa ngón tay dò dẫm bên cổ anh, cảm nhận nhiệt độ cơ thể đang không ngừng tăng cao.

“Hiện tại, anh đang ở trong phòng của em, trên giường của em.”

Biểu cảm của Chu Lạc An trông có vẻ hơi thẫn thờ, anh lẩm bẩm lặp lại lời Thương Nhĩ: “Nhà của cậu?”

“Vâng.”

“Tại sao lại đưa tôi về nhà cậu?”

Thương Nhĩ không nói gì nữa.

Chu Lạc An khẽ hừ một tiếng: “Chó hư.”

Bàn tay bên cổ thong thả dời xuống vạt áo trước, linh hoạt kéo một cái, hai chiếc cúc áo gần yết hầu cứ thế nhẹ nhàng tuột ra. Thương Nhĩ gạt cổ áo sang hai bên, ngón tay cái miết nhẹ vào hõm xương quai xanh.

“Sao lại ra nhiều mồ hôi thế này, anh có biết pheromone của anh nồng đến mức nào không?”

Toàn thân Chu Lạc An run lên bần bật, anh giơ tay chắn lại: “Đừng chạm vào chỗ này.”

Động tác của Thương Nhĩ khựng lại, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào những nốt gai ốc nhỏ li ti đang nổi lên trên da Chu Lạc An, nửa ngày sau mới hỏi: “Anh có muốn tắm không?”

Cảm giác người ngợm đẫm mồ hôi thật không dễ chịu gì, Chu Lạc An gật đầu: “Có.”

Nhưng anh không bò dậy nổi.

Anh đưa tay về phía Thương Nhĩ, ra lệnh: “Kéo tôi dậy.”

Thương Nhĩ không kéo mà một lần nữa bế bổng người lên, đi vào phòng tắm chỉ vừa đủ chỗ cho hai người đứng.

“Ở đây hơi nhỏ, chỉ có vòi hoa sen thôi, anh thấy được không?”

Chu Lạc An không kén chọn, anh xoay người vịn vào tường rồi gật đầu, lại nhắm nghiền mắt, bên tai vang lên tiếng nước chảy róc rách. Thương Nhĩ đang điều chỉnh nhiệt độ nước, căn phòng tắm chật hẹp nhanh chóng bị hơi nóng lấp đầy.

Mu bàn tay cảm nhận được hơi nóng, “Anh thấy nhiệt độ này thế nào?”

Chu Lạc An tì trán vào bức tường lạnh lẽo, đầu óc không mấy tỉnh táo, khẽ gật gật.

Giây tiếp theo, làn nước ấm nóng dội thẳng xuống lưng, chiếc sơ mi ướt sũng dính chặt vào da thịt. Chu Lạc An khó chịu cựa quậy, oán trách: “Áo…”

Thương Nhĩ nhìn lớp da thịt dần lộ ra dưới lớp vải trắng, rõ ràng biết còn cố hỏi: “Áo làm sao ạ?”

“Áo còn chưa cởi.”

“Vâng.” Hắn cố định vòi hoa sen lên tường, hai tay vòng ra trước ngực Chu Lạc An, cởi từng chiếc cúc áo một.

Ngón tay trượt xuống dưới, dừng lại thật nặng ở thắt lưng: “Chỗ này cũng cần em giúp anh sao?”

Chu Lạc An lại run lên, hung dữ quát: “Đừng chạm vào!”

Thương Nhĩ kéo anh ra khỏi bức tường, ôm chặt vào lòng mình, môi dán sát vào gáy anh đang ẩm ướt, khẽ thở dài: “Chỗ này cũng không được chạm, chỗ kia cũng không được chạm, mới đụng một cái đã run thành thế này… sao anh lại nhạy cảm như vậy chứ.”

Chu Lạc An thẹn quá hóa giận: “Câm miệng!”

Thương Nhĩ ngoan ngoãn ngậm miệng, nhưng động tác lại càng thêm táo bạo. Hắn đưa anh đến dưới vòi hoa sen, hôn Chu Lạc An qua làn nước dịu nhẹ, dùng môi đo đạc, khai quật thêm nhiều điều bất ngờ.

“Không được…” Chu Lạc An cảm thấy nước quá nóng, đến cả từng sợi tóc cũng như đang bốc hỏa. Anh liều mạng vùng vẫy, tay không biết va vào đâu khiến nước đột ngột trở nên lạnh buốt, dội cho anh rùng mình một cái, người cũng tỉnh táo hơn nhiều.

Anh ngăn tay Thương Nhĩ lại, những lời khó nói thốt ra qua kẽ răng: “Đừng ở đây…”

“Được.” Thương Nhĩ tắt nước, vớ lấy khăn tắm lau khô cho Chu Lạc An từ đầu đến chân, bế ra khỏi phòng tắm rồi đặt lên chiếc giường đơn nhỏ bé kia.

Chu Lạc An nửa chống thân mình dậy, đỏ mặt nhỏ giọng hỏi: “Cậu có biết làm không đấy, hay là để tôi?”

Thương Nhĩ thở dài: “Những lúc thế này, quyền kiểm soát nên nằm trong tay Alpha mới đúng.”

Nói rồi hắn vươn cánh tay dài, không biết lấy từ đâu ra một chiếc lọ nhỏ màu đỏ.

“Cái gì thế?”

“Dầu bôi trơn.”

“Mua từ bao giờ?”

“Lúc mua tai cho anh.”

Mặt Chu Lạc An lại đỏ thêm mấy phần.

Đồ chó hư, hèn gì ở trong cửa hàng đó tận nửa tiếng không chịu ra, hóa ra lúc đó đã nghĩ đến mấy chuyện hư hỏng này rồi.

Thương Nhĩ vặn nắp lọ, nặn một chút ra đầu ngón tay, xoa đều, trong không khí thoang thoảng mùi thuốc đắng chát.

“Cậu cũng biết mua cái này cơ đấy.” Chu Lạc An nhướn mày: “Bao đâu?”

Động tác của Thương Nhĩ khựng lại, hắn ngẩng lên nhìn anh, vẻ mặt nghiêm túc: “Khu 9 không có thứ đó.”

Chu Lạc An trợn tròn mắt không tin.

“Khu 9 có quy định rõ ràng, bất kỳ cá nhân hay cửa hàng nào cũng không được phép mua bán.”

Quy định chó má gì vậy, Chu Lạc An thầm chửi trong lòng.

Lồng ngực rộng lớn như ngọn núi nhỏ đổ ập xuống, cánh tay Chu Lạc An bủn rủn, cả người bị ép lún xuống vài phần.

Thương Nhĩ nắm lấy cổ chân Chu Lạc An, kéo anh xuống dưới thân mình, sau đó nắm lấy tay Chu Lạc An đặt lên chiếc vòng chống cắn.

“Mở giúp em.”

Chu Lạc An không động đậy, anh đang do dự.

Không có bao đồng nghĩa với việc Alpha có thể danh chính ngôn thuận hoàn thành đánh dấu vĩnh viễn bên trong cơ thể anh. Cho dù đối phương có ý tự kiềm chế, nhưng một khi đã đến lúc đó, căn bản chẳng ai có thể khống chế được h*m m**n chiếm hữu vĩnh viễn một Omega.

“Hôm nay không…”

Thương Nhĩ đột nhiên cúi đầu, trán kề sát trán anh.

“Cún con đã sẵn sàng rồi.”

“…” Chu Lạc An nhắm chặt mắt, một tay mở vòng chống cắn, tay kia rút súng lục ra, gí sát vào thái dương Thương Nhĩ.

Anh khẽ cảnh cáo: “Nếu cậu dám đánh dấu vĩnh viễn, tôi sẽ bắn nát đầu cậu trước, sau đó tìm mười gã Alpha khác nuôi trong nhà.”

Thương Nhĩ nắm lấy nòng súng, từ từ dời xuống dưới, đặt ngay phía trên trái tim mình: “Nếu em không ngoan, anh có thể nổ súng bất cứ lúc nào.”

Ánh đèn chao đảo dữ dội, Chu Lạc An thấy hơi đau, muốn bò ra khỏi sự kìm kẹp của Alpha nhưng lại bị cắn vào sau gáy lôi ngược trở về. Thương Nhĩ cho quá nhiều pheromone, anh hết lần này đến lần khác ngất đi, sau đó lại tỉnh lại trong sự va chạm dồn dập.

Trên trần nhà có vài vết nước loang lổ, trông giống như những lá phong xếp chồng lên nhau tạo thành hoa. Chu Lạc An thẫn thờ nhìn rất lâu mới nhận ra thứ đang lắc lư không phải là đèn.

Lòng bàn tay đẫm mồ hôi đan chặt vào nhau, Thương Nhĩ dẫn tay anh đưa xuống dưới: “Anh sờ thử xem.”

Chu Lạc An tập trung ánh mắt đang tán loạn vào gương mặt Thương Nhĩ, hỏi: “Sờ cái gì?”

Chẳng phải đã kết thúc rồi sao?

“Anh sờ đi, có phải rất nhiều không, chứa không nổi nữa rồi.”

Chu Lạc An ngẩn người hồi lâu mới hiểu ra Thương Nhĩ đang đáp lại câu chế nhạo “chỉ có bấy nhiêu thôi” của anh lần trước.

“b*nh h**n.” Anh mắng một câu, nghiêng đầu giấu khuôn mặt nóng bừng vào gối.

Thương Nhĩ cưỡng ép xoay đầu anh lại cho ngay ngắn, mười ngón tay đan xen, hắn hôn lên những vết đỏ trên bụng dưới của anh, mồ hôi rơi lã chã xuống lồng ngực.

Chu Lạc An nhắm mắt xua xua tay: “Sao lắm mồ hôi thế.”

Người phía trên khựng lại: “Em là lần đầu tiên.”

Chu Lạc An chậm rãi mở mắt, lẳng lặng nhìn Thương Nhĩ. Ý gì đây? Lần đầu tiên? Ai mà chẳng thế.

“Vừa rồi em làm có tốt không?”

Chu Lạc An suýt chút nữa bật cười thành tiếng.

“Cũng tạm, bình thường thôi, không quá tệ nhưng cũng không gọi là tốt.” Anh nhận xét công tâm.

Sướng đến mức ngất đi thì pheromone chiếm 50%, không khí chiếm 30%, kỹ thuật chỉ có thể chấm 20%.

Thương Nhĩ nằm bò xuống, áp một bên mặt lên vùng bụng mềm mại, cứ thế từ dưới nhìn lên, dùng ánh mắt quyến luyến và mê đắm dõi theo Chu Lạc An.

Một lát sau, hắn lại đột ngột hỏi: “Anh đã từng hẹn hò với những Omega đó chưa?”

Chu Lạc An cuối cùng không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...