Đợi đến khi Chu Lạc An cười đủ rồi, Thương Nhĩ đỏ bừng vành tai, giả vờ lạnh lùng hỏi lại lần nữa: “Rốt cuộc là đã từng quen ai chưa?”
Chu Lạc An lơ đãng nhào nặn đôi tai chó ướt nhẹp, giọng nói vẫn còn vương ý cười.
“Quen thế nào được, chẳng phải là làm lỡ dở người ta sao? Thư tình đều trả lại hết, quà cũng không nhận, sau đó Thiểm Thiểm bắt đầu ngày nào cũng đến đón tôi tan học, em ấy vừa đẹp trai vừa xấu tính, chẳng ai dám đụng vào, lúc đó mới yên được.”
Anh thoáng khựng lại, tiếp tục nói: “Cũng vì tôi mà không có Alpha nào dám theo đuổi em ấy, em ấy từng thích vài cậu trai, nhưng cuối cùng cũng chẳng đi đến đâu, tôi thấy rất có lỗi với em ấy.”
Bây giờ nghĩ lại, có lẽ do thời kỳ dậy thì tình cảm quá bị kìm nén nên khi lớn lên mới sinh ra một tâm hồn nhìn ai cũng thấy đen tối.
“Vậy còn Alpha thì sao?” Thương Nhĩ lại hỏi, “Anh có Alpha nào mình thích không?”
Nụ cười trên mặt Chu Lạc An dần nhạt đi.
“Từ năm mười tuổi tôi đã bắt đầu tiêm thuốc thúc đẩy phân hóa, ba tôi muốn biến tôi thành Alpha, nhưng đã thất bại.”
Thương Nhĩ im lặng lắng nghe.
“Coi như thành công một nửa đi, tác dụng phụ của thuốc thúc đẩy phân hóa là ức chế sự phát triển của tuyến thể, sau đó một thời gian rất rất dài, tôi thậm chí còn không có kỳ ph*t t*nh. Nếu không phải vì vết thương do súng lần đó, có lẽ cả đời này tôi cũng không tìm đến Alpha.”
Quá mạo hiểm, anh không dám đánh cược.
Chu Lạc An vừa dứt lời, Thương Nhĩ chậm rãi bò lên, đầu tiên là hôn lên xương quai xanh rồi đến bờ vai trần, cuối cùng dừng lại trên tuyến thể, khẽ cọ quanh vết cắn.
Anh nghe thấy Thương Nhĩ hỏi: “Dùng trong bao lâu ạ?”
Chu Lạc An hồi tưởng: “Quên rồi, chắc là vài năm gì đó.”
“Lúc tiêm thuốc phân hóa, anh có khóc không?”
“Khóc?” Chu Lạc An hỏi ngược lại, “Tại sao phải khóc? Cũng chẳng phải thuốc độc gì, đó chỉ là một loại…”
“Em từng dùng cho Thường Sam.”
Không khí bỗng chốc im bặt.
“Em từng dùng cho Thường Sam. Ở Khu 9, phân hóa thành Omega là một chuyện rất nguy hiểm, huống hồ con bé còn là con gái. Lúc đó em không thể mang con bé theo bên mình nên mới nghĩ ra cách này, nhưng con bé đã khóc rất dữ dội, nói với em rằng con bé sắp chết rồi.”
Khi ấy hắn đã lập tức hối hận, có rất nhiều cách để chăm sóc Thường Sam, vậy mà hắn lại chọn con đường như thế này.
Chu Lạc An nhìn Thương Nhĩ bằng ánh mắt khiển trách.
“Em đưa con bé đến bệnh viện, bác sĩ nói tác dụng của thuốc thúc đẩy phân hóa đối với tuyến thể chưa trưởng thành không phải là thứ mà người bình thường có thể chịu đựng được.”
Chu Lạc An lại nghĩ đến căn gác xép nhỏ kia, Chu Lạc Mẫn ở trong lòng anh hết lần này đến lần khác gọi “anh ơi”, cùng một cảnh ngộ, nhưng Lạc Mẫn lại không may mắn như thế. Hình như sinh ra trong nhà họ Chu, con đường chờ đợi phía trước chỉ có hai ngả, hoặc là phân hóa thành Alpha, hoặc là đi chết.
Anh mấp máy môi: “Nếu tôi là Thường Sam, tôi sẽ hận chết cậu mất.”
“May mà con bé mới chỉ tiêm một mũi.” Thương Nhĩ rúc mặt sâu thêm vào sau cổ Chu Lạc An, “Vậy còn anh?”
Chu Lạc An không muốn thừa nhận mình yếu đuối, không muốn để Thương Nhĩ thấy anh là kẻ nhát gan sợ đau, nghĩ mãi mới tìm được một cái cớ vụng về: “Tôi đâu có thấy đau, lúc đó tuyến thể của tôi đã phân hóa rồi, vả lại cảm giác đau của tôi thấp hơn người thường.”
“Vậy sao? Nhưng vừa rồi anh cứ kêu đau mãi mà.”
Chu Lạc An: “…” Lời đàn ông nói trên giường mà cũng tin được sao?
“Đoạn sau anh bắt đầu khóc, khóc đến mức súng cũng cầm không vững.”
Cảm xúc vừa mới dịu xuống của Chu Lạc An lại bùng lên sùng sục, làn da toàn thân đỏ ửng từng chút.
Anh phải phủ nhận thế nào đây, rõ ràng là bị người ta làm đến mức tay chân bủn rủn.
“Là do kỹ thuật của cậu kém.”
“Nhưng em có dùng bôi trơn mà.”
Chu Lạc An thẹn quá hóa giận: “Kỹ thuật kém thì liên quan quái gì đến bôi trơn, vả lại cái loại dầu rẻ tiền đó chẳng có tác dụng gì cả, sau này đừng mua nữa.”
“Em đã giúp anh làm dạo đầu rồi.”
Chu Lạc An đỏ mặt không nói nên lời.
Trai tân đúng là phiền phức, làm thì cũng làm xong rồi, giờ mới nhớ ra mà hỏi, hỏi hỏi hỏi, hỏi thì sẽ học được ngay à?
“Là vì bước dạo đầu chưa đủ…”
Mới nói được một nửa, Thương Nhĩ đã bị Chu Lạc An đạp thẳng xuống giường, còn chưa kịp bò dậy thì sau gáy đã ăn trọn một cú tát đau điếng.
“Tôi cho cậu mặt mũi rồi đấy.”
Chu Lạc An vừa mới ngồi thẳng lưng dậy, một dòng dịch ẩm ướt đã dọc theo đùi chậm rãi trào ra, động tác của anh cứng đờ, ga giường đã bị ướt một mảng lớn, nhanh chóng trở lạnh trong không khí.
Thương Nhĩ hiểu ý bò từ dưới đất lên, mở tủ quần áo lấy một tấm ga mới, dùng sức giũ mạnh một cái.
Chu Lạc An cũng lẳng lặng đứng dậy, cả hai không ai nói lời nào nhưng phối hợp cực kỳ ăn ý, một người ôm hết đồ đạc trên giường lên, một người cúi người thay ga mới.
Chiếc giường đơn chật hẹp chỉ đủ cho một người nằm, Chu Lạc An tiên phong lăn lên trước, trùm chăn kín đầu: “Cậu ngủ dưới đất đi.”
Thương Nhĩ cam chịu thở dài, đầu tiên là vắt một chiếc khăn ướt lau dọn sạch sẽ cho Chu Lạc An, sau đó mới chui vào phòng tắm giải quyết cho mình. Sau hai lần liên tiếp cuối cùng mới được thỏa mãn, khi đẩy cửa bước ra, người trên giường đã khoác chiếc áo len cardigan ngủ thiếp đi, chiếc chăn duy nhất thì đang nằm dưới đất.
Hắn nhặt lên giũ giũ rồi đắp kỹ cho Chu Lạc An, nhẹ tay nhẹ chân kéo một chiếc ghế lại, cứ thế ngồi bên đầu giường nhìn chằm chằm vào người đang ngủ say.
Lúc nãy hắn đã làm rất chừng mực, vì Omega dường như còn căng thẳng hơn cả hắn, đôi chân không biết đặt vào đâu cứ đạp tới đạp lui trong không trung, mãi đến khi bị hắn kéo đặt lên eo mới chịu yên ổn.
Quá trình chiếm hữu thật khiến người ta phát cuồng, chỉ vỏn vẹn một tiếng đồng hồ căn bản không thể thỏa mãn được tinh thần của một Alpha trưởng thành, hắn đã phải tốn rất nhiều sức lực mới khống chế được bản thân.
Sực nhớ ra điều gì, hắn lôi điện thoại từ dưới lớp áo khoác bị vò nát ra, đổi ghi chú từ “10” thành “9”. Liếc thấy sau lưng Chu Lạc An đầy vết cắn, hắn lại đổi thành “8”.
Mức độ thế này, có thể trừ đi hai lần.
Mà kể cả trừ đi ba lần bốn lần cũng không sao, dù sao hắn cũng sẽ làm giả sổ sách mà.
“Brừm…”
Phía trên màn hình hiện ra một tin nhắn mới, gửi từ Trần Bạc.
[Anh Phong, rượu đã gửi đến phòng rồi, ly màu đỏ là của anh, tuyệt đối đừng uống nhầm đấy.]
Thương Nhĩ lật người lên giường, vén chăn chui vào, tiện tay trả lời một câu.
[Tôi không ở khách sạn.]
[? ? ?]
Tin nhắn của Trần Bạc nhảy ra liên tục.
[Anh không ở khách sạn?]
[Anh đừng có dọa em.]
[Vậy người trong phòng là ai?]
Cùng lúc đó, tại khách sạn, cửa phòng đóng chặt, bên trong vang lên một tiếng th* d*c nặng nề: “Tuyến thể đâu, cho tôi cắn một cái, chỉ một cái thôi.”
Ngay sau đó là giọng nói nghẹn ngào như sắp khóc của Nghiêm Ngụ: “Tôi là Beta, tôi không có tuyến thể…”
Trong bóng tối, người đang chống người phía trên dường như ngẩn ra: “Cậu là Beta? Chẳng phải cậu là thỏ sao?”
“Ai bảo thỏ thì nhất định phải là Omega!”
Hà Huy cúi đầu, hậm hực cắn một phát lên đôi tai thỏ của Nghiêm Ngụ: “Cậu không phải Omega? Vậy bình thường cậu suốt ngày khóc lóc sướt mướt làm gì?”
“…” Nghiêm Ngụ mím môi, “Vì tôi là thỏ.”
Một chú thỏ nhát gan.
Một chú thỏ luôn bị người ta nhận nhầm thành Omega.
Bên tai vang lên tiếng nghiến răng ken két, đèn đầu giường đột ngột sáng choang, nhìn rõ diện mạo của Hà Huy, Nghiêm Ngụ sợ tới mức run bắn cả người.
Đôi mắt kia từ lúc nào đã biến thành đồng tử dựng đứng màu đỏ rực, dưới ánh đèn híp lại thành một đường dài hẹp đang rung động liên hồi, trên thái dương lấp lánh những ánh sáng ngũ sắc. Cậu ta nhìn hồi lâu mới nhận ra đó là những lớp vảy chỉ to bằng ngón tay cái.
“Anh, anh…” Nghiêm Ngụ rụt cổ lại, không nhịn được mà bật khóc thành tiếng, “Oa…”
“Người bị hạ thuốc là tôi, cậu khóc lóc cái gì.” Hà Huy bị cậu ta khóc đến mức mất hết cả tính ôn hòa, “Đã ai làm gì cậu đâu.”
Nghiêm Ngụ ôm lấy tai mình, đến sức để chạy trốn cũng chẳng còn.
Hà Huy thở dài, nắm chặt lấy cổ tay Nghiêm Ngụ: “Không chạm vào cậu, giúp tôi một tay.”
Nghiêm Ngụ không dám phản kháng, run rẩy xòe lòng bàn tay ra, cúi đầu nhìn một cái, mắt liền trợn tròn, thất thanh hét lớn: “Sao lại có tận hai cái!”
