Đóa Hồng Khu Bốn - Trường Tiếu Ca

Chương 57: “Thích trồng hoa lắm đúng không?”



Chu Lạc An nhìn chằm chằm đôi bàn tay quấn băng gạc tròn ủng, mập mạp của Nghiêm Ngụ, nhất thời không lên tiếng.

Nghiêm Ngụ chột dạ giấu tay ra sau lưng: “Ông chủ, ngài… ngài nhìn gì thế?”

Cậu ta đã rửa tay rất sạch, bôi dầu hoa hồng chuyên trị bong gân, lại còn quấn băng gạc dày thế này, không đời nào ngửi thấy pheromone của Hà Huy được đâu nhỉ…

Chu Lạc An ngẩng đầu, chìa cánh tay ra phía trước: “Không cần đeo găng tay nữa, còn băng gạc không? Quấn cho tôi luôn đi.”

“… Ừ nhỉ!”

Quấn băng gạc lên thì không nhìn thấy gì nữa, ai có hỏi thì cứ bảo bị thương là xong. Nghiêm Ngụ cũng thấy đây là ý hay, bèn quay người đi mua thêm băng gạc.

Thương Nhĩ vội vàng thay chỗ Nghiêm Ngụ, đỡ Chu Lạc An ngồi dậy, quỳ xuống giúp anh xỏ giày. Vừa đi xong một chiếc, bên mặt hắn lại bất ngờ ăn một cái tát.

Động tác của hắn khựng lại một nhịp, không có phản ứng gì mà chỉ lẳng lặng đi tiếp chiếc còn lại.

Bị một Alpha đang trong kỳ mẫn cảm làm đến mức quá đáng như vậy, nếu là Omega bình thường thì căn bản chẳng lết xuống nổi giường, nhưng cấp bậc phân hóa của Chu Lạc An cao, lại thường xuyên tập thể hình, anh coi Thương Nhĩ như một viên thuốc đại bổ, ngủ xong tát người còn thấy có lực hơn.

Tát xong, anh lại dán tới xoa xoa chỗ đó.

“Đau không?”

Hắn lắc đầu.

“Cậu còn nhớ hôm qua tôi nói gì không? Cậu đối xử với tôi thế nào hả? Bảo cậu nhẹ thôi thì cậu ra sức, bảo cậu chậm thôi thì cậu tăng nhanh, cứ thích làm ngược ý tôi mới chịu đúng không?”

“Em tưởng… anh thích em đối xử với anh như vậy.”

Dù sao Chu Lạc An vốn thích nói ngược, lại hay làm mình làm mẩy, chính anh cũng từng nói thế mà, miệng mắng càng hăng thì thực ra trong lòng càng thích chết đi được.

“Cậu tưởng? Cậu lấy quyền gì mà tưởng?”

Thương Nhĩ lại im lặng.

Hắn không dám nói đâu. Chu Lạc An dường như không tự cảm nhận được, nhưng hắn lại có thể nhận biết rõ ràng những thay đổi trên cơ thể anh, pheromone sẽ khiến Omega trở nên đặc biệt nhiệt tình, khi thoải mái sẽ mềm nhũn ra như nước. Có một khoảng thời gian anh mất đi ý thức, vừa run rẩy vừa khóc, không phải khóc lóc om sòm mà cứ lặng lẽ rơi nước mắt như những lần đánh dấu trước đó.

“Ực.”

Tiếng nuốt nước miếng vang lên rõ mồn một trong bầu không khí đối đầu im lặng.

Chu Lạc An: “…”

Anh vừa định dạy dỗ lại con chó hư không nghe lời này một trận thì Nghiêm Ngụ đẩy cửa bước vào, vòng tay ôm một thùng lớn băng gạc y tế vô trùng.

“Ông chủ, ngài xem ngần này đã đủ chưa?”

“Đi làm chút gì đó cho tôi ăn đi.” Chu Lạc An đuổi Thương Nhĩ đi, mở thùng ra liếc nhìn một cái: “Đủ rồi.”

Ngần này đủ để quấn anh thành xác ướp luôn rồi.

Anh ra lệnh: “Cứ để sang một bên, đợi đến ngày lễ ra mắt mới dùng.”

Nghiêm Ngụ ngoan ngoãn bê thùng ra góc tường, sau lưng bỗng vang lên một chuỗi tiếng bước chân “lạch bạch” dồn dập. Cậu ta quay đầu lại nhìn, thấy Chu Lạc An đang bám lấy đầu giường trong một tư thế khá chật vật, đôi mắt giận dữ nhìn xuống chân, ngay sau đó nhấc cao chân, đá bay viên gạch suýt chút nữa làm mình vấp ngã.

“Uỳnh” một cái, Nghiêm Ngụ rụt cổ lại, lẳng lặng đi ra khỏi phòng ngủ, tìm thấy Thương Nhĩ đang nấu cơm trong bếp.

“Hôm qua hai người đi đâu thế? Trông ông chủ có vẻ rất giận.”

Thương Nhĩ: “Ừm.”

“Thế cậu có biết ai chọc giận ông chủ không? Phùng Dặc à? Hay là tên Tần Việt đó?”

Thương Nhĩ tắt bếp, quay đầu nhìn Nghiêm Ngụ, trên má phải hiện rõ năm dấu ngón tay.

“…” Nghiêm Ngụ bừng tỉnh gật đầu, lại tỏ vẻ kính nể: “Tôi hiểu rồi.”

Chu Lạc An không quay về khách sạn, anh để mặc tên Alpha đang trong kỳ mẫn cảm ở trong phòng ngủ, còn mình thì ra ngủ ở chiếc giường nhỏ của Thường Sam, đồng thời ra lệnh nghiêm ngặt rằng trước khi kỳ mẫn cảm kết thúc, hai người không được có bất kỳ tiếp xúc cơ thể nào.

Thương Nhĩ không nói cho Chu Lạc An biết hắn có chìa khóa, buổi đêm lén vào ngủ dưới sàn nhà, hôm sau trời chưa sáng lại lặng lẽ trở về.

Cho đến ngày diễn ra lễ ra mắt, bông hoa trên vai nở đến cánh thứ ba, Chu Lạc An mới phát hiện ra hai ngày nay Thương Nhĩ vẫn luôn lén lút giúp anh “trồng hoa”.

Anh quấn chặt nụ hoa vào trong băng gạc, cười lạnh vỗ vỗ mặt Thương Nhĩ: “Thích trồng hoa lắm đúng không? Đợi đi dự lễ về tôi sẽ đến bệnh viện cắt nó đi.”

Thương Nhĩ vẫn chưa qua kỳ mẫn cảm, đáng thương tội nghiệp ôm lấy chiếc chăn Chu Lạc An từng ngủ, nhỏ giọng khẩn cầu: “Có thể đừng cắt không anh?”

“Cậu không có quyền quyết định.” Chu Lạc An mặc xong đồng phục của Văn phòng Chính phủ, nhận lấy huy hiệu ngực từ tay Nghiêm Ngụ đeo lên, chỉ tay vào chóp mũi Thương Nhĩ: “Cậu cứ đợi đấy, tôi sẽ xử lý cả cậu luôn một thể.”

Nói xong liền xoay người xuống lầu.

Lễ ra mắt khai thác biển ngầm Khu 9 là sự kiện trọng đại nhất của Khu Trực Thuộc Trung Ương trong cả trăm năm qua, dù đã từng tổ chức ở các phân khu khác một lần nhưng Khu Trực Thuộc Trung Ương vẫn vô cùng coi trọng.

Các chính khách máu mặt từ các khu quy tụ, nhìn qua toàn là những nhân vật có tên tuổi trong hội nghị liên hợp.

Chu Lạc An dẫn Nghiêm Ngụ đi cùng, hai người cộng lại cũng không tìm ra được một đôi tay lành lặn.

“Ngài Chu bị làm sao thế này?”

Người đặt câu hỏi là Nghị trưởng Văn phòng Chính phủ Khu 3 bên cạnh, tầm ba mươi tuổi, không thân lắm nhưng xưa nay luôn nhiệt tình.

Chu Lạc An vén tay áo để lộ cổ tay quấn đầy băng gạc: “Bị bỏng.”

“Bỏng ư? Sao lại bỏng diện tích lớn thế?” Người đó lại nhìn sang nắm đấm nhỏ của Nghiêm Ngụ, cảm thán một tiếng: “Chắc chắn là nghiêm trọng lắm nhỉ.”

Chu Lạc An đáp lấy lệ: “Ừm, cũng tạm.”

Ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào hàng ghế phía trước bên phải, nơi đó có một thanh niên mặc vest xám bạc ngồi đó, trên biển tên đặt trước mặt ghi chức vụ và họ tên.

Cục trưởng Văn phòng Chính phủ Khu 1, Trương Phi Đình.

Nhận thấy ánh mắt chăm chú của Chu Lạc An, Nghiêm Ngụ lật xem tài liệu rồi ghé tai nói nhỏ: “Tên Trương Phi Đình này là do một tay Tề Hồng Vân đề bạt, mấy ngày trước mới nhảy dù xuống Văn phòng Chính phủ, có không ít lời đồn nói anh ta là con riêng của Tề Hồng Vân.”

Chu Lạc An chợt nhớ tới lời Kim Thiểm Thiểm nói về việc Tề Hồng Vân đã từng kết hôn mười lần.

Mười bà vợ, lại còn có cả con riêng, tuổi tác lớn thế rồi mà vẫn hăng hái như vậy, đúng là tâm huyết thật.

“Tề Hồng Vân không đến à?”

Nghiêm Ngụ lắc đầu: “Không nghe nói là sẽ đến.”

Chu Lạc An gật đầu, ngả người ra sau, tay phải vụng về mở máy tính xách tay ra.

Đến Trịnh Tân Hoa còn chẳng dám tới, ước chừng Tề Hồng Vân còn sợ hơn. Khu 9 này có phải nơi tốt lành gì đâu? Thành phố ngầm này chẳng khác nào một ngôi mộ lớn, Tề Hồng Vân chắc hẳn đã sớm giúp bọn họ xếp sẵn “vị trí quan tài” rồi.

“Còn Tần Việt đâu? Tần Việt cũng không đến sao?” Chu Lạc An lại hỏi, “Dịp quan trọng thế này mà người nắm quyền Khu 9 như anh ta lại không lộ mặt?”

Vừa dứt lời, cửa phòng họp vang lên một tiếng “rầm”, một nhóm người hình thù kỳ quái lũ lượt đi vào. Kẻ đi đầu trông còn có vẻ bình thường, anh ta nghênh ngang tìm chỗ ngồi xuống, vừa cúi đầu liền để lộ một mảng vảy rực rỡ sau gáy.

Kim Xán nói không sai, quả nhiên là một con cá chép đỏ.

Chu Lạc An lại nhìn ra phía cửa, mãi vẫn không thấy bóng dáng Kim Xán đâu.

“Bắt đầu thôi.”

Không biết ai hô lên một tiếng, phòng họp chìm vào bóng tối, ba giây sau, màn hình lớn rực lên ánh sáng xanh thẳm đi kèm với tiếng nước chuyển động trầm đục.

“Đây là nguồn tài nguyên biển duy nhất còn sót lại của nhân loại sau thảm họa, chúng tôi đã kích hoạt máy dò Vi Tinh, sau khi thăm dò sâu dưới đáy biển đã phát hiện một số loài có thể truy tìm nguồn gốc từ hàng ngàn năm trước. Nói cách khác, vùng biển ngầm này đã tách biệt với biển ngoài từ ngàn năm nay, đó cũng là lý do tại sao cho đến nay nó vẫn chưa bị ô nhiễm phóng xạ.”

Trên màn hình liên tục xuất hiện những bong bóng khí bay lên, ống kính lướt qua đàn cá và những rặng san hô, cuối cùng dừng lại ở một khối đá trắng khổng lồ.

“Một niềm vui bất ngờ, phòng thí nghiệm Vi Tinh đã tiến hành lấy mẫu kiểm tra, bước đầu suy đoán khả năng tồn tại một lượng lớn đá muối dưới đáy biển là cực kỳ cao.”

Chu Lạc An nghe mà thất thần, lúc thì nhìn Tần Việt, lúc lại chằm chằm nhìn gã Trương Phi Đình kia.

Cũng không biết món quà lớn mà Tần Việt muốn tặng anh là gì, chẳng lẽ là trực tiếp vạch trần Tề Hồng Vân ngay tại lễ ra mắt sao? Tuy hơi mạo hiểm nhưng nghe chừng rất k*ch th*ch, phòng họp không được mang súng, đến lúc đó hai bên giáp lá cà, anh chỉ cần lôi cái chùy gai của mình ra, chẳng phải sẽ trấn áp hết sao?

“Ông chủ.” Bên tai vang lên lời nhắc nhở nhỏ xíu của Nghiêm Ngụ: “Kết thúc rồi.”

Chu Lạc An hoàn hồn: “Kết thúc rồi à?”

“Vâng, bây giờ họ ra biển ngầm xem hiện trường, ngài có đi không?”

Chu Lạc An đứng dậy ngó một cái, Tần Việt đã sớm dẫn người rời đi, ghế ngồi của Khu 1 cũng trống không.

Chẳng đánh đấm gì được, anh lập tức mất hứng, gập máy tính lại, ra hiệu cho Nghiêm Ngụ: “Không đi, về thôi.”

“Vâng.”

Vừa bước ra khỏi tòa nhà văn phòng, những kẻ đợi sẵn bên ngoài lập tức tiến lên, một hàng người mặc vest chỉnh tề chặn cứng đường đi.

Chu Lạc An nhìn trái ngó phải, cằm hơi hếch lên, dù chỉ mang theo mình Nghiêm Ngụ nhưng khí thế không hề giảm sút: “Định làm gì đây?”

Trương Phi Đình tiến lên một bước, nở một nụ cười khách sáo đưa tay về phía Chu Lạc An: “Văn phòng Chính phủ Khu 1, Trương Phi Đình, ngưỡng mộ đại danh ngài Chu đã lâu.”

Chu Lạc An nhấc tay phải lên, cười ái ngại: “Ngại quá, tay tôi bị thương, không tiện lắm.”

Trương Phi Đình mặt không đổi sắc thu tay về, hai tay đan vào nhau đặt trước thân: “Không sao. Chuyện là thế này, thầy tôi vô cùng cảm ơn anh đã chăm sóc Tiểu Uẩn ở Khu 4, muốn mời anh tụ họp một chút để trực tiếp cảm ơn, không biết anh có sẵn lòng nể mặt không?”

“Thầy của anh là…?”

“Thủ trưởng Tề Hồng Vân.”

Chu Lạc An nghi hoặc: “Chẳng phải Thủ trưởng Tề không đến Khu 9 sao?”

Trương Phi Đình nghiêng người nhường đường, làm một động tác “mời”: “Ngài Chu đi rồi sẽ biết.”

Chân mày Chu Lạc An khẽ động, khóe miệng nở một nụ cười như có như không, ánh mắt dò xét trên mặt Trương Phi Đình một lúc mới chậm rãi lên tiếng: “Được thôi, vậy dẫn đường đi.”

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...