Đóa Hồng Khu Bốn - Trường Tiếu Ca

Chương 56: “Anh nở hoa rồi.”



Chu Lạc An xòe lòng bàn tay, bao bọc lấy sau gáy đẫm mồ hôi của Thương Nhĩ, xoa xoa rồi vỗ nhẹ.

“Có muốn không?”

Cái đầu đang vùi bên bụng dưới ngẩng phắt lên, ánh mắt khẩn thiết, ám chỉ rõ ràng.

Chu Lạc An buông tay, đẩy vai hắn một cái: “Cậu cứ ỷ tôi chiều cậu thôi, muốn thì đi mua dầu bôi trơn đi.”

“Cái đó chẳng phải không có tác dụng sao?”

“Thế là không mua nữa? Cậu định cứ thế mà làm à?”

Thương Nhĩ sợ lát nữa Chu Lạc An sẽ hối hận, bèn lồm cồm bò dậy thay một chiếc quần khác. Hắn vừa thắt dây lưng vừa chạy ra khỏi cửa, nhưng chẳng được bao lâu lại đẩy cửa quay vào.

Chu Lạc An nghiêng đầu nhìn hắn: “Sao thế?”

“…” Thân hình cao lớn kia có vẻ hơi túng quẫn, ấp úng nửa ngày mới nói: “Em hết tiền rồi.”

“Hết tiền rồi?”

“Ừm.”

Lúc này Chu Lạc An mới nhớ ra tấm thẻ Thương Nhĩ nhét vào tay mình, đoán chừng hắn đã đem hết vốn liếng ra rồi, giờ bảo hết tiền là thật.

Anh vớ lấy điện thoại, vô cùng hào phóng gửi một bao “lì xì lớn” trị giá một trăm tệ.

“Đi mua đi, không đủ thì bảo tôi.”

Một trăm chắc là đủ rồi, không nên để tên Alpha thối này cầm quá nhiều tiền trong tay.

Một trăm tệ đủ để mua tận hai lọ, Thương Nhĩ chạy như điên, hận không thể mọc thêm hai chân nữa để lao đi, hắn tìm một cửa hàng gần nhất, quét mã mua hai lọ rồi lại chạy như bay về.

Vừa đẩy cửa ra, cả căn phòng đã ngập tràn pheromone mùi hoa hồng, cậu em Thương Nhĩ gần như lập tức ngẩng cao đầu kiêu hãnh.

Chu Lạc An đang hơi dựa vào đầu giường chơi điện thoại, nghe thấy tiếng mở cửa, anh giữ nguyên tư thế, liếc mắt nhìn ra phía cửa: “Nhanh thế? Cậu bay đi đấy à?”

Sau đó ném điện thoại sang đầu giường, ngoắc ngoắc ngón tay với Thương Nhĩ, hé mở một góc chăn ra hiệu cho hắn chui vào.

Trong chăn là pheromone Omega ngọt ngào hơn hẳn, Chu Lạc An đã dùng áo khoác và áo sơ mi của mình để dựng một chiếc “lồng” nhỏ. Thương Nhĩ nằm bò trong lồng, nhìn ngược lên qua khe hở của mép chăn, thấy v*m ng*c màu mật ong hơi nhô lên, nốt ruồi nhỏ bên cổ và cả nụ cười nuông chiều khi anh cúi đầu.

“Thế nào, thích cái tổ tôi xây cho cậu không?”

“Thích.”

Lượng pheromone dồi dào này đủ để xoa dịu tuyến thể đang trống rỗng, cảm giác an toàn dần tích tụ khiến d*c v*ng xao động đột nhiên bình lặng.

“Biết ngay là cậu sẽ thích mà.” Chu Lạc An khá đắc ý, “Năm đó tôi từng đoạt giải Sáng tạo nhất trong cuộc thi xây tổ đấy, đương nhiên không phải vì tôi quá xuất sắc, mà là vì lũ Alpha kia xây tổ trông xấu đau xấu đớn.”

Thương Nhĩ gật đầu, hắn không nỡ giải thích với Omega rằng Alpha thực thụ khi xây tổ sẽ không bao giờ cân nhắc đến vẻ ngoài, càng không rảnh rỗi mà nảy ra ý tưởng sáng tạo gì. Trong kỳ mẫn cảm, thứ họ cần nhất là pheromone của Omega, họ không có kiên nhẫn để kén chọn, bất cứ đồ vật nào vương lại hơi ấm pheromone đều sẽ trở thành một phần của cái tổ.

Bầu không khí trở nên ấm áp, họ nhìn nhau hồi lâu, im lặng rất lâu, bất chợt Thương Nhĩ tung chăn lên, trùm kín cả hai người.

Chiếc chăn bông rộng lớn cựa quậy một hồi, vang lên một tiếng rên hừ hừ: “Nhẹ thôi.”

Có vẻ đối phương không làm theo ý anh, trái lại còn lấn tới, âm thanh cũng trở nên dồn dập hơn.

“Không được, dừng… dừng lại chút, nhanh quá.”

Chu Lạc An bò ra ngoài, nhô đầu lên hít thở lại bị bóp cằm kéo ngược trở về, hơi thở nóng hổi hôn dọc từ vành tai đến khóe môi anh: “Gọi tên em, gọi tên em đi rồi em dừng.”

Tên?

Thương Nhĩ?

Không đúng, trong lúc tâm trí hỗn loạn bay bổng, Chu Lạc An chợt nhớ lại bộ hồ sơ đó, anh vùng vẫy, dùng thanh âm vụn vỡ thốt ra cái tên ấy.

“Thường… Thường Phong, Thường Phong…”

Người phía sau khựng lại một nhịp, ngay sau đó tốc độ tăng vọt như muốn đâm chết người ta.

“Cậu điên…”

Một tiếng hét nghẹn lại trong cổ họng, ngay sau đó là vài tiếng “rắc rắc”, “uỳnh uỳnh”. Chu Lạc An cảm thấy mình vừa lơ lửng trên không nửa giây đã rơi bịch xuống, ngã vào đống đổ nát đầy bụi bặm.

Điều kinh khủng hơn là cái gậy sắt kia mượn trọng lực đâm mạnh một cú, Chu Lạc An rướn cổ trợn trắng mắt, suýt chút nữa bị đâm xuyên người.

Thương Nhĩ cũng giật mình, vội vàng bế người dậy, sờ sờ bụng Chu Lạc An.

“Anh không sao chứ?”

Chu Lạc An kinh hồn bạt vía hỏi: “Chuyện gì thế?”

“Giường sập rồi.”

“Giường sập rồi?”

“Vâng, xây bằng gạch nên không chắc chắn lắm.”

Chu Lạc An mắng: “Cái giường nát gì vậy không biết!”

Tiếng mắng hừng hực khí thế, xem ra không có vấn đề gì. Thương Nhĩ đè mu bàn tay anh xuống, năm ngón tay đan xen, siết chặt lấy nhau: “Mình tiếp tục chứ?”

Chu Lạc An không thể tin nổi quay đầu lại nhìn: “Đã lúc nào rồi mà cậu còn đòi tiếp tục?”

Thương Nhĩ nghiêm túc phân tích tình hình hiện tại: “Anh chưa xong, em cũng chưa xong, giường cũng không sập thêm được nữa, hoàn toàn có thể tiếp tục.”

Chu Lạc An vừa bị làm vừa mắng người.

Chẳng bao lâu sau, người đang mắng chửi lầm bầm dần im bặt, Thương Nhĩ dừng lại kiểm tra, phát hiện chỉ là bị ngất đi thôi.

Suy nghĩ hai giây, hắn đặt Chu Lạc An nằm nghiêng để tránh đè ép khiến hô hấp không thông, sau đó nắm chặt cổ tay anh, động tác càng lúc càng thô bạo.

Dù sao cũng ngất rồi.

Chuyện ăn đòn tính sau đi.

Làm xong rồi tính.

Chiếc cổ đầy vết răng cứ đung đưa trước mắt, bản năng của kỳ mẫn cảm thôi thúc hắn muốn cắn thật mạnh xuống, tốt nhất là cắn đến máu thịt be bét, tốt nhất là nuốt chửng cả tuyến thể vào bụng, biến người này thành món đồ của riêng mình mới thôi.

Nhưng lý trí ép hắn phải đỏ mắt quay đi, cưỡng chế bản thân không được nhìn, không được nghĩ, chỉ có thể dựa vào các giác quan khác để cảm nhận rằng Omega vào lúc này là của riêng hắn.

Hai bàn tay đan chặt lấy nhau ngày càng siết mạnh, cho đến khi xương cổ tay của Chu Lạc An bị hắn bóp đến trắng bệch mới nới lỏng ra. Hắn xòe lòng bàn tay, muốn mười ngón tay với người yêu, nhưng vừa dùng lực nắm lại thì lòng bàn tay đột nhiên nhói đau.

Hắn khựng lại, ánh mắt rơi xuống hổ khẩu tay phải của Chu Lạc An, nơi đó không biết từ lúc nào đã mọc thêm một chiếc gai non xanh mướt, tiếp đó là xương cổ tay, cẳng tay, khuỷu tay, vô số những chiếc gai đâm ra từ trong da thịt, lan dần lên trên, đi thẳng tới bả vai, run rẩy mọc ra một nụ hoa.

Hắn ngây người nhìn.

Đoá hồng đỏ đang e ấp khép cánh kia dưới cái nhìn chằm chằm nóng rực khẽ run lên một cái, sau đó từ từ xòe ra một cánh hoa rực rỡ.

Lúc Chu Lạc An tỉnh lại, kim giờ trên đồng hồ treo tường vừa mới qua số mười hai.

Anh ngáp một cái, ánh mắt nhìn dọc theo bức tường, tủ quần áo rồi từ từ rơi xuống cạnh giường.

Dưới đất có một người đang quỳ, lưng thẳng tắp, đầu cúi thấp, thấy anh tỉnh dậy thì câu nói đầu tiên là: “Xin lỗi anh.”

“Hửm? Cậu nói gì cơ?” Anh mơ màng đáp lại một tiếng, vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn, định giơ tay lên dụi mắt thì bị người kia ngăn lại.

Anh chớp chớp mắt, cuối cùng cũng nhìn rõ cánh tay mình.

Gai mọc chi chít, trông như một cái chùy gai.

Sống lưng Chu Lạc An lập tức nổi một tầng da gà, anh chậm rãi ngồi dậy, giọng điệu bình tĩnh đến lạ thường: “Cái gì đây?”

“Anh nở hoa rồi.”

“…” Sắc mặt Chu Lạc An càng lúc càng nghiêm trọng, “Cậu đang đùa tôi đấy à?”

Anh nở hoa?

Anh phân hóa cấp cao từ năm mười tuổi, mới chỉ thấy hoa của mình trên hình xăm đi kèm ở hổ khẩu thôi, cái gì mà gọi là anh-nở-hoa-rồi?

“Vẫn chưa nở hẳn.” Nhận ra lời vừa rồi có chút gây hiểu lầm, Thương Nhĩ kịp thời đính chính: “Vẫn còn là nụ thôi ạ.”

Dường như nhận được một loại hiệu triệu nào đó, bông hồng trên vai rung rinh, cánh hoa thứ hai cũng chậm rãi xòe ra.

Chu Lạc An cứng đờ người, đưa tay ra sau sờ lên vai, một nụ hoa to bằng quả mơ xanh mọc ra từ xương bả vai, chạm vào một cái là cả cánh tay phải dấy lên cảm giác tê dại âm ỉ.

Anh nhìn về phía Thương Nhĩ: “Cậu đã làm gì tôi?”

Thương Nhĩ cúi đầu thấp hơn, hắn rút điện thoại ra đẩy đến trước mặt Chu Lạc An, bấm mở một đoạn ghi âm.

“Hà hà, không có chuyện gì đâu, đây là triệu chứng điển hình của hội chứng dư thừa pheromone thôi.”

Một giọng nói lạ hoắc.

“Thường là do bạn đời cho quá nhiều pheromone hoặc là hành vi t*nh d*c quá kịch liệt, dị chủng hệ thực vật sẽ xuất hiện hiện tượng bộc phát đặc tính trên diện rộng, thường thấy ở tình trạng mất kiểm soát của những người phân hóa cấp cao.”

“Đừng căng thẳng quá, cũng không cần uống thuốc, làm thêm vài lần nữa, mỗi ngày dùng pheromone nuôi dưỡng, đợi hoa tàn thì tự nhiên sẽ hết thôi.”

Cơ mặt Chu Lạc An không ngừng co giật, giận đến mức nặn ra một nụ cười cực kỳ khó coi.

“Đợi hoa tàn?”

Anh đột ngột vung tay phải lên, liếc thấy đống gai trong lòng bàn tay lại khựng lại, quất một chùy gai thế này xuống thì sau này Thương Nhĩ ăn cơm chẳng cần mở mồm nữa.

Anh nghiến răng, đổi sang tay trái, tát một cú trời giáng vào mặt Thương Nhĩ: “Tôi đúng là không nên đối xử tốt với cậu mà!”

Đáng lẽ phải treo ngược con chó hư này lên, làm cho hắn mất cảm giác an toàn thì mới chịu ngoan ngoãn nghe lời, vừa cho chút sắc mặt là đã chẳng biết mình tên gì nữa rồi.

Thương Nhĩ hơi lảo đảo, sau đó lại đưa mặt sát tới.

“Cút!” Chu Lạc An tung một cước đá văng người ra xa, nhìn chằm chằm mấy cái gai trên mu bàn tay vài lần, nghiến răng, dùng lực nhổ một cái.

Cú này không nhổ được gai xuống mà chỗ giao nhau giữa da và gai đã rỉ ra một giọt máu nhỏ.

Thương Nhĩ xót muốn chết, vội vàng bò lại ngăn anh: “Đừng nhổ nữa, có mấy cái gai này trông cũng đẹp mà.”

Chu Lạc An giận đến mức đầu bốc khói, lửa giận ngút trời, anh túm lấy vòng chống cắn của Thương Nhĩ, kéo người lại gần tát thêm cho mấy phát “bôm bốp”.

“Tôi chê nó xấu chắc? Đống gai này mà không nhổ, người khác nhìn một cái là biết tôi bị cậu nện cho tơi tả rồi, còn hai ngày nữa là lễ ra mắt, cậu bảo tôi ra ngoài gặp người ta thế nào đây?”

Anh đẩy người ra, lại bấu lấy cái gai đó, hạ quyết tâm, tự làm công tác tư tưởng cho mình một hồi, cuối cùng vẫn không đành lòng xuống tay.

Đau quá đi.

Nửa ngày sau, anh nhắm mắt lại, thở dài một tiếng: “Gọi Nghiêm Ngụ mang găng tay qua đây cho tôi.”

Mười phút sau Chu Lạc An đã hoàn toàn bình tĩnh, anh đếm đống gai trên người hai lần, tổng cộng là một trăm mười bảy cái, còn vài chỗ có xu hướng chực chờ mọc ra nữa.

Nghiêm Ngụ đẩy cửa vào phòng, nhìn thấy cánh tay “đầy hoa” kia thì ngây người tại chỗ, miệng lẩm bẩm liên tục: “Trời đất ơi, trời đất ơi…”

“Đừng có trời đất ơi nữa.” Chu Lạc An uể oải nói: “Mang găng tay đến chưa.”

“Ngài làm sao thế này?” Nghiêm Ngụ lao tới đầu giường, hích Thương Nhĩ sang một bên, “Sao lại thành ra thế này?”

Sợ đâm trúng Nghiêm Ngụ, Chu Lạc An hơi né đi: “Không sao, chỉ là hiện tượng bộc phát đặc tính thôi, vài ngày là khỏi, đỡ tôi dậy đi.”

“Vâng.” Nói xong, Nghiêm Ngụ chìa hai cái “tay tròn” về phía anh.

Chu Lạc An: “…”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...