“Dầu gội đầu…” Phùng Dặc nhìn về phía trợ lý, âm hiểm hỏi: “Cậu nói xem, Chu Lạc An tặng tôi dầu gội đầu là có ý gì?”
Ánh mắt trợ lý đảo liên tục, cứ dời từ đỉnh đầu Phùng Dặc đi chỗ khác, cuối cùng đành giả ngu lắc đầu.
Phùng Dặc bỗng cười, cả khuôn mặt vặn vẹo khó coi: “Có phải cậu ta có hiểu lầm gì về tôi không?”
Trợ lý lắc đầu lia lịa định phủ nhận, đúng lúc này trong tivi truyền đến một tràng reo hò, Phùng Dặc lập tức bị thu hút sự chú ý.
Ống kính lấy cảnh toàn trung tâm, Chu Lạc An đứng trước tấm màn đỏ rực, chín ngôi sao đại diện cho Khu Trực Thuộc Trung Ương bao quanh trên đỉnh đầu, thiêng liêng và uy nghiêm.
Lúc này trợ lý mới nghĩ ra lời để nói: “Nghị trưởng Phùng, nghe nói…”
“Suỵt.” Phùng Dặc giơ tay ngắt lời, mắt không rời màn hình nửa bước.
Giữa khung hình, Chu Lạc An đứng thẳng người, khẽ cúi đầu, thần thái tự nhiên nở nụ cười nhẹ nhàng: “Chào buổi sáng mọi người.”
Xung quanh tức khắc im phăng phắc, ngay cả Phùng Dặc đang xem livestream cũng vô thức nín thở.
“Tôi sinh vào năm thứ 127 sau khi khu sinh tồn mái vòm được thiết lập. Năm bảy tuổi, dưới sự dẫn dắt của cha, lần đầu tiên tôi rời khỏi mái vòm để nhìn ngắm thế giới bên ngoài. Chuyến đi đó chỉ dài ba cây số, khắp nơi đều là phế tích, dưới lớp bụi phóng xạ không hề thấy bóng dáng của sự sống, đất vàng vùi lấp, sông ngòi cạn kiệt.”
“Vào thời khắc hành tinh xanh này bước vào buổi hoàng hôn, nhân loại đã chật vật bò lên từ lòng đất, xây dựng mái vòm, tìm lại ánh sáng để tiếp nối mồi lửa văn minh.”
Chu Lạc An chậm rãi đưa mắt nhìn xuống khán đài: “Tất cả chúng ta đều đang tiến về phía trước dưới những bánh răng khổng lồ.”
“Chúng ta không cố ý tạo ra giai cấp và quyền lực, nhưng kỷ nguyên mới luôn có trật tự và quy tắc riêng của nó. Khu 4 mới cũng sẽ có công ước văn minh mới. Ví dụ như, về sự kiện độc lập lãnh thổ của Khu 1, Khu Trực Thuộc Trung Ương có thái độ cực kỳ nghiêm minh…”
Bên dưới, Kim Thiểm Thiểm đến muộn, vòng tay ôm một bó hồng lớn. Cậu ta đứng bên cạnh Thương Nhĩ, khẽ hỏi: “Tôi đến muộn mất rồi, anh Lạc An vừa nói gì thế?”
Chỉ thấy Thương Nhĩ với vẻ mặt sâu xa khó đoán đang nhìn chằm chằm lên sân khấu, suy nghĩ hồi lâu rồi lắc đầu.
Hắn căn bản chẳng hề nghe kỹ, hắn sắp bị người đang tỏa sáng rực rỡ trên đài kia làm cho mê mẩn đến choáng váng rồi. Hắn muốn quỳ rạp dưới chân người ấy, giống như một tín đồ thành kính, tiếp nhận một buổi lễ rửa tội chỉ thuộc về riêng mình hắn.
“… Chúng ta sắp sửa xây dựng một tổ chức hợp tác tư bản mới nhằm tích hợp và chia sẻ tài nguyên giữa các khu vực, do Khu Trực Thuộc Trung Ương dẫn đầu, Khu 9 sẽ là lực lượng hợp tác quan trọng…”
Kim Thiểm Thiểm như thể quay lại lớp học thời cấp ba, ý thức bắt đầu mơ hồ. Cậu ta nghe một hồi thì không nhịn được nữa, quay lưng đi ngáp một cái, lúc quay lại mới tỉnh táo hơn đôi chút.
“Anh Lạc An cứ luôn nói mấy chuyện khó hiểu thế này.” Cậu ta bĩu môi, nghiêng đầu nói thầm với Thương Nhĩ: “Nhưng anh trai tôi bảo rồi, thứ gì càng khó hiểu thì càng có sức uy h**p. Anh cứ yên tâm đi, tên Phùng Dặc đó không tranh lại anh Lạc An đâu. Tôi chuẩn bị xong tiệc mừng rồi, đến lúc đó anh cũng tới nhé.”
Thương Nhĩ đã không còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào từ thế giới bên ngoài, tiếng tim đập mạnh mẽ trong lồng ngực đã chiếm trọn tất cả, màng nhĩ bị va đập đến mức căng phồng lên, từng nhịp từng nhịp, mỗi lúc một lớn hơn.
“Chúc mọi người hôm nay có một tâm trạng tốt, cũng chúc Nghị trưởng Phùng hoàn thành xuất sắc bài diễn thuyết tiếp theo.” Chu Lạc An nói xong liền lùi lại vài bước, cúi người chào cảm ơn.
Đám đông im lặng trong giây lát, sau đó tiếng vỗ tay bùng nổ vang dội.
Đúng lúc này ống kính di chuyển, nhắm thẳng vào một góc dưới khán đài, Kim Thiểm Thiểm bước lên sân khấu trước sự chứng kiến của vạn người, còn Chu Lạc An thì xoay người đón lấy, hai người giao nhận bó hoa hồng ở giữa chừng và trao nhau cái ôm thân thiết.
Màn hình livestream kéo lại gần cho hai người một khung hình đặc tả, kèm theo một dòng tiêu đề tin tức: Buổi diễn thuyết tranh cử của Chu Lạc An kết thúc, phu nhân nổi bật lên sân khấu tặng hoa chúc mừng.
Kim Thiểm Thiểm ghé sát tai Chu Lạc An, nhỏ giọng reo hò: “Anh Lạc An, hôm nay anh ngầu bá cháy luôn!”
Cú cúi chào vừa rồi khiến Chu Lạc An hơi chóng mặt, anh vịn vào cánh tay Kim Thiểm Thiểm, cười hỏi: “Anh có ngày nào không ngầu sao?”
Nhớ ra điều gì đó, anh nhìn xuyên qua Kim Thiểm Thiểm xuống dưới đài. Trong dòng người hối hả, Thương Nhĩ đứng lặng yên, dường như lạc lõng với bầu không khí vui vẻ xung quanh.
Chu Lạc An chỉ nhìn một cái rồi dời mắt đi, lại nhìn về phía ống kính, trên mặt là nụ cười đúng mực mang tính xã giao, nhưng chỉ mình anh biết đã không thể đợi thêm được nữa. Anh muốn kết thúc ngay lập tức, sau đó đi đến một căn phòng chỉ chứa được hai người, ôm ấp nhau, mặt dán mặt, môi chạm môi, trong sự hòa quyện của pheromone mà chia sẻ niềm vui này với chú chó nhỏ của mình.
Chứ không phải để chú chó nhỏ cô độc đứng ở đó, nghe anh nói những lời mà hắn chẳng hề hiểu nổi, muốn đến gần nhưng chỉ có thể đứng nhìn từ xa.
“Anh Lạc An đi thôi, anh đang nghĩ gì thế?” Kim Thiểm Thiểm kéo tay áo Chu Lạc An, “Chúng ta đi dự tiệc mừng đi, em chuẩn bị xong cho anh cả rồi.”
“Tầm này còn tiệc tùng gì, phía Phùng Dặc vẫn chưa kết thúc đâu, khiêm tốn cho anh nhờ.”
Hai người cùng nhau rời sân khấu từ lối bên cạnh, khi đi về phía phòng nghỉ, Chu Lạc An lại quay đầu nhìn lần nữa, vị trí ấy đã không còn bóng dáng Thương Nhĩ.
“Anh Lạc An, anh tìm gì thế?” Kim Thiểm Thiểm giữ Chu Lạc An lại, ra hiệu cho anh nhìn về phía trước: “Ở đằng kia kìa.”
Nói xong, cậu ta chỉ tay về phía Thương Nhĩ đang đợi sẵn ở cửa phòng nghỉ cùng với Lục Miễn đang mặc thường phục làm nhiệm vụ bảo an bên cạnh. Cậu ta đột nhiên lộ ra vẻ mặt thẹn thùng, lí nhí như muỗi kêu: “Anh Lạc An, anh nhìn xem, chồng anh với chồng em.”
Nụ cười của Chu Lạc An không đổi: “Cái gì cơ?”
Kim Thiểm Thiểm lặp lại lần nữa: “Chồng anh, chồng em.”
Chu Lạc An cuối cùng cũng nghe rõ, nụ cười trên mặt dần biến mất: “… Em lấy đâu ra chồng?”
Kim Thiểm Thiểm hùng hồn nói: “Thì chính là người mà em nói với anh lần trước ấy, người em cuỗm được ấy.”
Chu Lạc An cảm thấy máu toàn thân đang sục sôi bốc lên, cái đầu chưa hoàn toàn hồi phục không chịu nổi cú kích động này, trước mắt lóe lên những tia sáng ngũ sắc, sau đó cổ anh mềm nhũn, đầu óc choáng váng rồi ngất lịm đi.
Sắc mặt Thương Nhĩ biến đổi dữ dội, là người đầu tiên xông lên, anh em nhà họ Lôi theo sát phía sau.
Xung quanh hỗn loạn rối mù.
Phùng Dặc ngồi trước màn hình cũng giật mình, phản ứng nhanh nhất lại chính là tiêu đề tin tức, chưa đầy hai giây đã đổi sang cái khác: Tận tụy vì dân, ngài Chu đột ngột ngất xỉu vì làm việc quá sức tại buổi diễn thuyết.
Không biết tại sao, sau khi ống kính rung lắc dữ dội lại nhắm thẳng vào vết sẹo trên mặt Chu Lạc An, lắc lư hai giây, tiêu đề tin tức lại một lần nữa thay hình đổi dạng.
Cuộc chiến bầu cử tiến vào giai đoạn gay cấn: Phùng Dặc bị nghi ngờ dùng thủ đoạn bất chính nhắm vào ngài Chu.
Phùng Dặc chỉ tay vào màn hình mắng xối xả: “Mẹ kiếp, đứa nào viết cái tiêu đề này? Có phải người của Chu Lạc An tìm đến không?”
Chu Lạc An đã được mọi người hợp lực khiêng lên xe cấp cứu, khung hình cuối cùng là gương mặt tái nhợt yếu ớt của anh.
Buổi diễn thuyết vốn dĩ bình lặng, nhờ cú ngất cuối cùng mà trong thời gian ngắn đã leo thẳng lên bảng tin sốt dẻo. Người dân chia làm hai phe: một bên cảm thán từ khi Chu Lạc An thay mặt Thủ trưởng tối cao đến nay đã tận tâm tận lực đến kiệt sức, bên còn lại thì lên án Phùng Dặc thủ đoạn bẩn thỉu, phẩm hạnh thấp kém, không biết điều.
Chu Lạc An còn chưa tỉnh mà phiếu bầu đã nghiêng hẳn về một phía, cục diện thắng lợi đã định từ sớm.
Nhận được tin tức về số phiếu, Phùng Dặc cười thảm một tiếng, thầm chửi rủa Chu Lạc An vẫn diễn giỏi như ngày nào.
Sắc mặt trợ lý xám xịt, ấp úng hỏi: “Nghị trưởng Phùng, vậy lát nữa ngài có lên sân khấu nữa không?”
“Lên, tại sao không?” Phùng Dặc đứng dậy nhìn gương mặt trong gương, tỉ mỉ chỉnh đốn lại bản thân, “Tôi đã hứa với Chu Lạc An là sẽ đường đường chính chính tranh với cậu ta, không lên lại khiến tôi trông như kẻ thua cuộc không phục ấy.”
Hắn ta bước những bước kiên định, câu đầu tiên khi lên sân khấu chính là minh oan cho chính mình: “Tôi và Chu Lạc An là những người bạn có mối giao tình vào sinh ra tử, hy vọng một số phương tiện truyền thông đừng có đoán mò.”
Trên trán hắn vẫn còn vết bầm do cú đập của Thương Nhĩ để lại, mọi người nhìn thấy mới vỡ lẽ.
Ra là đánh nhau.
Bên này Chu Lạc An đã tỉnh táo, anh liếc nhìn buổi livestream diễn thuyết của Phùng Dặc rồi dời tầm mắt sang bên cạnh giường.
Kim Thiểm Thiểm rũ rượi ra vẻ hối lỗi: “Anh Lạc An, em sai rồi.”
Thương Nhĩ cũng tiếp lời: “Chuyện này đều tại em.”
Chu Lạc An nở một nụ cười giễu cợt: “Kiếp trước chắc chắn tôi có thâm thù đại hận với hai người, nên kiếp này mới bị các người giày vò thế này đây.”
