Kim Thiểm Thiểm kinh hãi: “Anh Lạc An, sao anh lại nghĩ thế! Em nghe lời anh nhất mà.”
Chân mày Chu Lạc An nhíu chặt lại thành một cục, anh nhắm mắt thở dài: “Em nghe lời anh thế này đấy hả? Cái người tên… tên gì đó, em với cậu ta bắt đầu từ khi nào?”
“Lục Miễn.” Kim Thiểm Thiểm kéo một chiếc ghế đến bên giường ngồi phịch xuống, hai tay chống lên cạnh giường, chống cằm lắc lư cái đầu: “Chính là cái ngày em nói với anh là em muốn cuỗm người ấy.”
Chu Lạc An: “Muốn cuỗm, nên đi cuỗm thật luôn?”
Kim Thiểm Thiểm: “Chứ còn sao nữa, em là phái hành động mà.”
Chu Lạc An lại hỏi: “Cuỗm đến mức độ nào rồi?”
Đôi gò má dưới kẽ tay đột nhiên đỏ bừng, Kim Thiểm Thiểm liếc nhìn Thương Nhĩ một cái, sau đó hai tay chụm lại thành hình loa, áp sát vào tai Chu Lạc An, ghé vào cái “loa” ấy nhỏ giọng nói: “Anh ấy hôn em rồi.”
Tai chó khẽ động đậy hai cái.
Thương Nhĩ mặt không cảm xúc nghĩ thầm, hôn thôi mà có gì phải che che đậy đậy, hiệu suất thấp như vậy, nếu đổi lại là hắn thì đã sớm đưa người về Khu 9 rồi.
Nhưng nghĩ lại, Lục Miễn không có tai và đuôi, trong việc quyến rũ người khác đúng là có phần chịu thiệt.
“Còn nữa, còn nữa.” Kim Thiểm Thiểm càng nói càng hưng phấn, quên luôn cả việc che đậy, giọng cũng ngày một lớn hơn: “Anh ấy còn nắm tay em, nói ôm em rất thích, hi hi hi.”
Chu Lạc An: “…”
Hi cái đầu em ấy!
“Mau cắt đứt với cậu ta đi, sau này không được qua lại nữa. Đến vợ người khác mà cậu ta cũng dám cuỗm thì có thể là hạng người tốt lành gì?”
Thương Nhĩ cũng bị mắng lây đang đứng bên cạnh, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, vẻ mặt bình thản như không.
“Sao lại không phải người tốt?” Kim Thiểm Thiểm không chịu, lập tức vơ đũa cả nắm: “Thế lúc Thương Nhĩ cuỗm người sao anh không mắng anh ta?”
Thấy chủ đề bị dẫn lên đầu mình, Thương Nhĩ không dám thở mạnh, đối mắt với Chu Lạc An một cái rồi vội vàng dời đi chỗ khác.
Ai bảo là không mắng, chó hư đã bị mắng bao nhiêu lần rồi, không chỉ mắng mà còn động tay động chân, đánh người rất có lực, vừa đau vừa sướng.
“Chuyện này không giống nhau.”
“Khác chỗ nào? Chỉ cho phép anh sướng mà không cho em sướng à?”
Chu Lạc An bị nghẹn đến mức không nói nên lời.
“Hơn nữa em đã hỏi một vòng rồi, chỉ có anh ấy là dám cuỗm em, ít nhất thì gan anh ấy cũng lớn mà.”
Trước mắt Chu Lạc An lại tối sầm: “Em đi hỏi một vòng ở trạm kiểm soát?”
Kim Thiểm Thiểm cúi đầu nghịch ngón tay, lầm bầm: “Cũng không hỏi trực tiếp, chỉ là lén gửi phương thức liên lạc của em đi, cuối cùng chỉ có mỗi anh ấy kết bạn với em.”
Chu Lạc An: “… Hình như em thất vọng lắm đúng không.”
“Anh Lạc An…”
“Dừng lại, anh không muốn nghe chuyện của em với cậu ta.”
“Không phải mà.” Kim Thiểm Thiểm lật điện thoại cho anh xem: “Tiệc mừng đã chuẩn bị xong từ lâu rồi, mọi người đang đợi anh đấy, khi nào chúng ta mới qua đó đây?”
Chu Lạc An thều thào nói: “Em thấy bộ dạng hiện giờ của anh có thể đi dự tiệc mừng được không?”
Kim Thiểm Thiểm chẳng hề để tâm: “Sao lại không được, ngất xỉu là do tức giận thôi, đợi tiếp nhận được thực tế là khỏe ngay.”
Chu Lạc An: “…”
Kim Thiểm Thiểm nói không sai, ngất xỉu là do tức, giận xong thì khỏe. Chu Lạc An nằm viện một tiếng đồng hồ, làm kiểm tra sức khỏe tổng quát, trong điều kiện các chỉ số đều bình thường, anh đã lấy thân phận Thủ trưởng tối cao đương nhiệm của Khu 4 để tham gia tiệc mừng.
Trong bữa tiệc rượu, chén thù chén tạc, đủ loại người với thân phận khác nhau ăn vận trang sức quý giá, dừng chân ngắn ngủi bên cạnh Chu Lạc An để chúc mừng, hàn huyên, sau vài câu liền gật đầu rời đi.
Nghiêm Ngụ cùng Thương Nhĩ đi chậm lại hai bước theo sau, một người rót rượu, một người cau mày nhắc nhở uống ít thôi.
Anh em nhà họ Lôi đứng ở một góc cách đó không xa, trông thì có vẻ tùy ý nhưng thực chất mỗi khi có một người xuất hiện cạnh Chu Lạc An, trong đầu họ đều nhanh chóng hiện lên những nhãn dán đã được đánh dấu sẵn.
Lão già vừa đi qua đó là ngôi sao của quân đội, ngồi xe lăn, không có gì đe dọa; người phụ nữ đi sau lão già là hoa khôi của Văn phòng Chính phủ, thích sưu tầm các loại trang sức…
Chu Lạc An uống vài ly rồi bèn lấy cớ bệnh cũ chưa lành, quay người trở về phòng Vip.
Nghĩ đến chuyện của Kim Thiểm Thiểm, anh lại thấy đau đầu, dặn dò Nghiêm Ngụ: “Mau chóng tra cứu người tên Lục Miễn kia đi, tôi muốn có tư liệu chi tiết về cậu ta.”
“Vâng.” Nghiêm Ngụ bê một chiếc laptop, ngồi xổm ngay xuống sàn tra cứu tại chỗ.
Anh em nhà họ Lôi đóng cửa bước vào phòng, nhìn Nghiêm Ngụ vài cái.
Trợ lý vàng, thiếu linh hoạt nhưng được cái trung thành tuyệt đối, nhát gan nhưng đến việc chính thì liều mạng, nghi vấn là O giả B.
“Anh uống chút nước ấm đi.” Thương Nhĩ đưa cho Chu Lạc An một ly nước ấm, giọng điệu không tự chủ được mà trở nên gấp gáp: “Vốn dĩ đã không khỏe, sao còn uống hết ly này đến ly khác như thế?”
Ánh mắt anh em nhà họ Lôi lại dời sang người Thương Nhĩ.
Vệ sĩ không có đạo đức nghề nghiệp, điển hình của loại đồng tính luyến ái song A, thường xuyên dùng ánh mắt nhìn vợ để nhìn ông chủ, trong giọng nói không tìm thấy một chút tôn trọng nào dành cho người thuê mình, bị sa thải là chuyện sớm muộn.
Chu Lạc An bưng ly nước ấm uống cạn, nhướng mày cười nói: “Vì tôi vui mà, cậu không vui sao?”
Thương Nhĩ bị Chu Lạc An lây truyền cảm hứng, khẽ nhếch môi, trịnh trọng gật đầu: “Em vui lắm.”
Hắn đã cùng Chu Lạc An trải qua sự kiện quan trọng nhất trong đời, là một trong những người chứng kiến thành công của đối phương. Hắn sẽ mãi mãi nhớ ngày hôm nay, mãi mãi nhớ rõ dáng vẻ của Chu Lạc An trên sân khấu.
“Thế là được rồi.” Chu Lạc An đẩy ly nước ấm ra xa, rót hai ly rượu: “Đừng căng thẳng thế, những lúc như thế này cậu nên uống với tôi một chút.”
Chu Lạc An lăn lộn trên bàn rượu nhiều năm, vài ly vào bụng chẳng hề hấn gì, nhưng anh quên mất Thương Nhĩ là một chú chó nhỏ có tửu lượng rất kém, chỉ đến khi đối phương bắt đầu nói nhiều hơn, anh mới nhận ra có người đã say rồi.
“Hôm nay lúc anh ở trên sân khấu, hình như anh đang phát sáng ấy, em nhìn không rõ lắm nên đã nhìn rất lâu.”
“Vậy sao? Thế cuối cùng có nhìn rõ không?” Chu Lạc An lắc lư ly rượu, mùi hăng cay luân chuyển giữa hai người.
“Hôm nay có rất nhiều người đến, em đếm rồi, có đến mấy nghìn người lận, bọn họ đều đang reo hò vì anh, tất cả bọn họ đều là chó nhỏ của anh sao?”
Chu Lạc An nhìn hắn bằng ánh mắt nuông chiều: “Sao lại say đến mức này rồi, mới uống có mấy ly thôi mà?”
Thương Nhĩ đờ đẫn lắc đầu, căn bản không nhớ mình đã uống bao nhiêu.
“Không uống nữa, hôm nay đến đây thôi.”
Nếu không say đến tối thì ngay cả việc chính cũng không làm nổi mất.
Chu Lạc An vừa cất ly của Thương Nhĩ đi thì Nghiêm Ngụ nhận một cuộc điện thoại, che ống nghe ra hiệu về phía này.
“Ông chủ, Chu lão tướng quân đến rồi, ngài có muốn đi gặp không?”
Kim Thiểm Thiểm chắc chắn chưa đủ can đảm để gọi điện mời nhà họ Chu, có lẽ là Chu Thanh Tụng chủ động đưa ông cụ đến.
Chu Lạc An đứng dậy, chỉnh lại áo sơ mi: “Đi gặp chút vậy.”
Đợi Chu Lạc An rời đi, trong phòng chỉ còn lại ba “vệ sĩ”. Thương Nhĩ vịn vào cạnh bàn bò dậy, lảo đảo đứng thẳng người, thu dọn áo khoác của Chu Lạc An rồi vắt lên khuỷu tay.
Anh em nhà họ Lôi vốn luôn im lặng nhìn nhau, một người đột ngột lên tiếng: “Đây là lần đầu cậu làm vệ sĩ phải không?”
Thương Nhĩ chậm chạp nhìn sang: “?”
Người kia lại nói: “Người anh em Thương Nhĩ, thấy cậu còn trẻ, để tôi nói với cậu vài câu.”
“Nói gì?”
“Là một vệ sĩ, kỹ năng chuyên môn tất nhiên là quan trọng, nhưng đạo đức nghề nghiệp mới là tiền đề, đặc biệt là thái độ đối với người thuê. Phải tôn trọng người thuê, bình thường xưng hô phải dùng kính ngữ, hành vi cử chỉ càng phải đúng mực. Thứ cho tôi nói thẳng, nếu không phải do ngài Chu là người khá dễ tính, cậu đã bị sa thải từ lâu rồi.”
“…” Thương Nhĩ không nói gì, mặt không cảm xúc gật đầu, xoay người liền rút điện thoại ra, vô cùng thù dai mà đổi tên danh bạ của Chu Lạc An từ “0” về lại thành “75”.
Lúc tiệc mừng tan đã là hai giờ sáng. Trên đường về dinh thự, Thương Nhĩ ngậm chặt miệng, lạnh mặt không nói một lời nào.
Chu Lạc An hiếu kỳ, liên tục quay đầu nhìn sang.
Rõ ràng người này sau khi uống say thì nói rất nhiều, sao lúc này lại im như thóc thế kia, ai chọc giận cậu ta rồi?
Thương Nhĩ không có ý định giao lưu, mãi cho đến khi về phòng, cửa vừa đóng lại mới xoay tay ấn Chu Lạc An lên cánh cửa, nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Mấy anh em nhà họ Lôi đó bao giờ thì đi?”
“Sao thế?” Chu Lạc An cảm thấy thật vô lý, “Dùng xong là muốn đuổi người ta đi ngay à? Hợp đồng còn chưa hết hạn đâu.”
Thương Nhĩ nhịn rất lâu mới nghiến răng nói: “Họ bảo em không đủ tôn trọng anh, bắt em phải làm tốt việc mà một vệ sĩ nên làm, nếu không sẽ bị anh sa thải.”
Chu Lạc An ngẩn ra, sau đó cười đến mức cả người run rẩy, ghen tuông còn chưa đủ, đây là lại đến để mách lẻo rồi.
“Nhưng anh đừng hiểu lầm, em không phải đang mách lẻo với anh đâu, em không thèm chấp nhặt chuyện đó với họ.”
Chu Lạc An cười đến đứng không vững, được lắm, giờ còn học được cả cách dự đoán suy nghĩ của người khác rồi.
Thấy Chu Lạc An căn bản không coi là chuyện to tát, Thương Nhĩ càng ép sát hơn, chun mũi ngửi qua ngửi lại, tìm thấy d** tai của Chu Lạc An mà nhỏ nhẹ m*t mát, lúc tức quá cũng chỉ dám m*t mạnh hai cái, đến răng cũng không dám nhe ra.
“Anh cười gì, em nói thật đấy.” Hơi thở nặng nề, hắn th* d*c không ngừng bên tai Chu Lạc An: “Bởi vì em không giống họ, họ căn bản không biết dáng vẻ của anh khi ở sau lưng mọi người là thế nào. Anh sẽ ngất xỉu, sẽ nở hoa, chỉ có em mới xứng đáng làm chó của anh, họ đều không xứng.”
Ánh mắt Chu Lạc An dần thay đổi, t*nh d*c bao phủ rồi chìm sâu vào nơi thăm thẳm, hơi thở ngưng trệ vài giây sau đó trở nên dồn dập nhiệt liệt, cổ họng khô khốc thốt ra hai chữ.
“Chó hư.”
Thương Nhĩ lắc đầu.
“Hôm nay không muốn làm chó hư, em muốn làm chó ngoan.”
“Muốn làm chó ngoan?” Chu Lạc An túm lấy cổ áo Thương Nhĩ đi đến bên giường, đẩy người vào trong nệm, đôi chân dài bước lên chống ở phía trên, nhìn chằm chằm người bên dưới: “Chó ngoan dễ làm thế sao? Em có biết phải làm thế nào mới là chó ngoan không?”
Thương Nhĩ ưỡn lưng, xoay chuyển tình thế áp Chu Lạc An xuống cuối giường: “Em biết.”
Chu Lạc An cười phóng túng mà đẹp đẽ: “Được thôi, vậy thử xem? Để anh xem em rốt cuộc là chó ngoan hay chó hư.”
Anh không tin chó hư trong chuyện này sẽ có bất kỳ sự kiềm chế nào, cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý để đối phó, nhưng câu nói đầu tiên của đối phương đã khiến anh hoàn toàn phòng thủ thất bại.
“Thưa ngài, chú chó nhỏ Thương Nhĩ sắp phục vụ ngài đây.”
Chu Lạc An không dám tin, ngước mắt nhìn: “Em nói cái gì?”
“Là họ nói, phải dùng kính ngữ với ngài.” Thương Nhĩ cúi đầu, trước khi hôn lên còn không quên hỏi: “Thưa ngài, xin hỏi em có thể hôn ngài không?”
Thế nhưng không đợi Chu Lạc An trả lời, hắn đã hôn xuống, hôn xong lại hối lỗi khôn cùng mà xin lỗi.
“Thưa ngài, cún con đã làm chuyện bất kính với ngài, xin ngài hãy tha lỗi cho cún con.”
Chu Lạc An nuốt nước miếng một cái thật rõ: “Thế nếu không tha lỗi thì sao?”
Đầu ngón tay thô ráp đã chạm vào vùng da mịn màng nơi thắt lưng: “Vậy cún con xin tạ tội với ngài, lát nữa em sẽ nỗ lực hơn, cầu xin ngài tha thứ.”
Chu Lạc An run cả người, chậm rãi nhắm mắt lại, cũng chẳng còn tâm trí đâu mà phòng thủ hay đối phó, tay chân buông lỏng mặc cho Thương Nhĩ khám phá.
“Ngài ơi, pheromone của ngài sao lại ngọt thế này?”
“Ngài ơi, thế này có thoải mái không?”
Chu Lạc An đã sướng đến mức linh hồn bay bổng, sướng đến mức toàn thân run rẩy, anh thực sự chịu không nổi, trong cơn quay cuồng định bịt miệng Thương Nhĩ lại nhưng lại bị kẹp chặt hai tay ép l*n đ*nh đầu.
Thương Nhĩ uống say thực sự nói rất nhiều, thay đổi hẳn phong cách lầm lì làm việc mọi khi, từng câu chữ khó nghe cứ thế chui tọt vào tai Chu Lạc An.
“Câm… câm miệng…”
Thương Nhĩ chẳng những không câm miệng mà còn tự học thành tài mà đổi sang một cách gọi khác.
“Phu nhân có muốn trừng phạt cún con không… Sao phu nhân không nói gì, là sợ bị người khác nghe thấy sao… Em là con chó hư đi cuỗm người khác, phu nhân còn thích em không?”
Chu Lạc An giống như con cá khát nước, thân thể kịch liệt ưỡn lên vài cái rồi im lặng không động đậy.
Trong dư âm, anh dường như nghe thấy Thương Nhĩ hỏi: “Phu nhân, hình như anh đến kỳ ph*t t*nh rồi.”
Chu Lạc An hé môi, một chữ “Hư” còn chưa kịp thành hình đã bị chiếc lưỡi mềm mại chặn ngược trở lại.
“Phu nhân đừng sợ, cún con chính là thuốc ức chế của phu nhân.”
Rèm cửa không kéo, khi chân trời lờ mờ sáng, Chu Lạc An cảm thấy tấm nệm đang rung động cuối cùng cũng dừng lại, anh nửa ngẩng đầu lên, thần sắc hốt hoảng: “Xong rồi à?”
“Vẫn chưa…” Thương Nhĩ khom người, hôn lên vùng thắt lưng đẫm mồ hôi của Chu Lạc An: “Phu nhân.”
“Hả?”
Thương Nhĩ ngước nhìn lên, lần này toàn bộ bờ vai và lưng đều đã được phủ kín bởi những nụ hoa, sắc đỏ diễm lệ cùng những chiếc gai non tơ vẫn đang tiếp tục lan rộng xuống phía dưới.
Hắn chờ đợi đóa hồng cuối cùng dừng lại bên môi mình rồi trân trọng, chậm rãi hôn lên đó.
“Phu nhân, anh lại nở hoa rồi.”
Kết thúc.
