Đóa Hồng Khu Bốn - Trường Tiếu Ca

Chương 78: CP Hà Huy x Nghiêm Ngụ: Kẻ nhát gan (1)



Để Nghiêm Ngụ cam tâm tình nguyện đi công tác, Chu Lạc An đã nhường luôn chiếc xe của mình. Tề Uẩn ngồi ở ghế phụ, Nghiêm Ngụ không dám lơ là, tay lăm lăm khẩu súng chĩa thẳng vào gáy hắn.

Chuyến hành trình dài năm tiếng đồng hồ, thế mà mới đi được mười lăm phút, súng trong tay Nghiêm Ngụ đã đổi qua đổi lại giữa tay trái với tay phải mấy lần rồi.

Hà Huy nhìn qua gương chiếu hậu, khẽ nhíu mày bảo: “Không cần phải căng thẳng thế đâu, mệt thì nằm xuống mà chợp mắt một lát, tới nơi tôi gọi.”

Nghiêm Ngụ bĩu môi: “Chẳng phải chính anh nói tên Tề Uẩn này sẽ giở trò trên đường nên mới gọi tôi đi cùng sao?”

Hà Huy liếc sang ghế phụ, Tề Uẩn đang bị còng hai tay vào thanh vịn trên trần xe, đầu tựa sát cửa kính, theo nhịp xe xóc nảy, đầu hắn cứ va vào kính “bôm bốp”, thế mà người thì cứ như chết rồi, chẳng còn nghe thấy động tĩnh gì từ thế giới bên ngoài nữa.

Hà Huy thở dài: “Bảo cậu ngủ thì cứ ngủ đi, tôi lo được hết.”

“Không được.” Nghiêm Ngụ cố trợn tròn mắt, rướn người về phía trước, áp sát vào lưng ghế lái, thế là cái đầu của cậu cứ thế lù lù xuất hiện ngay phía sau bên phải, sát sạt bên người Hà Huy.

Không gian bỗng trở nên yên tĩnh.

Đến mức ngay cả tiếng thở khẽ cũng nghe rõ mồn một.

Lại còn cả mùi hương trên người chú thỏ con kia nữa, mùi cỏ xanh, mùi nắng… và cả mùi cà rốt.

Hà Huy hắng giọng hỏi: “Sáng nay ăn cà rốt à?”

Nghiêm Ngụ lập tức cảnh giác nhìn Hà Huy, giọng vô thức cao lên, hơi thở cũng dồn dập hơn đôi chút: “Sao anh biết?”

Lỗ tai Hà Huy khẽ động, vành tai lành lạnh dường như bị hơi thở nóng hổi của đối phương bao trọn lấy. Anh nghiêng đầu né tránh, trả lời chẳng ăn nhập gì với câu hỏi: “Tôi không thích cà rốt.”

Nghiêm Ngụ: “…”

Thế thì sao chứ? Định gạch luôn món cà rốt ra khỏi chuỗi thức ăn của bọn họ sao?

Hà Huy lạnh mặt: “Thôi, tùy cậu.”

Chỉ cần đừng có dán sát vào anh như thế này là được.

Nếu không hai cây cùng cứng lên một lúc, quần có rộng đến mấy cũng chẳng giấu nổi đâu.

Đoàn họ tới Khu 1 thì đã là buổi chiều. Người tới trạm trung chuyển đón họ tên là Trần Tinh Quang, cấp dưới dưới trướng Tần Việt. Người này không có đặc điểm phân hóa yếu nào rõ rệt, nhìn bề ngoài thì không thể phân biệt nổi là giống loài gì.

“Chào buổi chiều.” Trần Tinh Quang đưa Tề Uẩn lên xe áp giải trước rồi mới mỉm cười nhìn sang Nghiêm Ngụ: “Sếp tôi đã sắp xếp chỗ ở xong xuôi rồi, mời hai người đi theo tôi.”

Chiếc xe tạm thời đem đi đỗ ở khu vực tẩy bức xạ, Nghiêm Ngụ và Hà Huy lên xe của Trần Tinh Quang, đi thẳng một mạch rồi dừng lại trước cửa một khách sạn sang trọng nhất Khu 1.

“Chị dâu bảo rồi, bình thường hai người sang Khu 1 công tác đều ở đây.” Trần Tinh Quang vừa xoay chìa khóa xe vừa đi tới quầy lễ tân, đọc hai số phòng: “Phòng 8806 và 8808, hai phòng này đặt từ tối qua rồi.”

Lễ tân kiểm tra lại thông tin đặt phòng rồi đưa tay ra: “Mời hai anh xuất trình giấy tờ tùy thân ạ.”

Hà Huy lấy tờ chứng nhận đã chuẩn bị sẵn trong túi ra, đặt lên mặt bàn đá cẩm thạch rồi đẩy tới trước.

Ngay khi ngón tay cái vừa rời khỏi tờ giấy, dòng thông tin thân phận “Alpha Rắn lục” hiện lên rõ mồn một trước mắt mọi người.

Trần Tinh Quang nhướn mày, trong miệng phát ra một tiếng “ồ” rất khẽ, chẳng rõ ý tứ gì.

Hà Huy có nghe thấy nhưng không đáp lại, mọi sự chú ý của anh đều dồn cả vào Nghiêm Ngụ đứng bên cạnh.

Nghiêm Ngụ lúc này đang đỏ mặt ngồi xổm dưới đất, lục lọi lung tung trong chiếc ba lô to đùng. Mãi một lúc sau cậu mới lôi được cái ví ra, vì quá vội vàng nên lúc rút giấy tờ tay cậu run lên một cái, chiếc ví nhỏ rơi ngay xuống chân hai người.

Hà Huy cúi đầu nhìn xuống, chiếc ví đang mở toang, ở ngăn nhựa trong suốt có nhét một tấm ảnh chân dung, hình như là một người đàn ông.

Chưa kịp nhìn rõ mặt mũi người đàn ông kia ra sao thì Nghiêm Ngụ đã cuống cuồng ngồi thụp xuống nhặt ví lên. Cậu nhét nó vào túi đựng đồ vệ sinh cá nhân trước rồi lại nhét tiếp vào ngăn trong cùng của ba lô, kéo khóa lại thật kỹ, giấu như mèo giấu cứt, chỉ sợ bị người ta nhìn thấy.

Bộ dạng cẩn trọng quá mức lại còn lén lén lút lút này, bảo người ta không nghĩ xiên nghĩ vẹo sao được.

Hà Huy nhìn chằm chằm vào góc mặt đỏ bừng của Nghiêm Ngụ, trong lòng bỗng chốc dâng lên một nỗi bực dọc khó tả. Đôi lông mày anh nhíu chặt lại, chiếc răng nanh chứa nọc độc suýt chút nữa là nhe ra ngoài.

Trong ảnh là ai mà khiến chú thỏ con kia coi như báu vật thế? Còn nhét vào ví để mỗi lần mở ra đều thấy, chắc chắn phải là người cực kỳ quan trọng rồi.

Là ngôi sao nam nào đó? Hay là bạn trai? Hay là người cậu thích? Thích bao lâu rồi? Từ bao giờ thế? Sao anh lại không biết nhỉ? Có phải là gã họ Lưu ở Văn phòng Chính phủ không? Hay là gã họ Trương kia?

Còn Nghiêm Ngụ thì chột dạ chẳng dám nhìn sang phía Hà Huy, cậu đặt giấy tờ của mình lên bàn, cột thông tin thân phận in mấy chữ: Beta Thỏ tai cụp.

Trần Tinh Quang nhìn thấy thì lại nhướn mày, nhìn Nghiêm Ngụ với ánh mắt đầy hứng thú.

Vì tấm ảnh trong ví mà tim Nghiêm Ngụ đã đập loạn xạ vì căng thẳng, cậu hoàn toàn không nhận ra ánh mắt dò xét trơ trẽn của Trần Tinh Quang. Hai tay cậu ngoan ngoãn đặt trên mặt bàn, sau khi đăng ký xong thì nhanh chóng nhận lại giấy tờ, nhét tọt vào túi rồi xách ba lô lên, giả vờ như không có chuyện gì: “Đăng ký xong rồi, mình đi thôi.”

“Được thôi.” Trần Tinh Quang búng tay một cái: “Để tôi đưa hai người lên lầu.”

“Không cần đâu.” Hà Huy nhanh tay chộp lấy hai chiếc thẻ phòng, bảo: “Bọn tôi tự lên được rồi, không phiền anh.”

Bị từ chối lịch sự, Trần Tinh Quang nghiêng đầu cười: “Được, tối nay còn có tiệc chào đón nữa, đến lúc đó tôi qua đón hai người.”

Nói xong, anh ta lại xoay xoay chìa khóa xe, thong dong rời đi.

Một tay Hà Huy nắm chặt thẻ phòng, tay kia giật phắt ba lô trong tay Nghiêm Ngụ, hất hàm về phía thang máy: “Đi thôi.”

“Ơ, được…” Nghiêm Ngụ lon ton chạy theo, định lấy lại ba lô: “Để tôi tự xách cho, ba lô cũng nặng lắm đấy.”

Hà Huy né người tránh đi, nhấn nút thang máy rồi quay sang nhìn xoáy vào mắt Nghiêm Ngụ: “Trong ba lô có bí mật gì à?”

Vẻ mặt Nghiêm Ngụ cứng đờ: “Có đâu…”

Hà Huy không nói gì thêm, một tay đút túi quần, quay đầu nhìn thẳng về phía trước.

Thang máy đi từ tầng đỉnh xuống nên mất chút thời gian, bầu không khí giữa hai người cũng dần trở nên ngột ngạt. Ngay lúc Nghiêm Ngụ sắp không chịu nổi, da đầu cứ ngứa râm ran thì trên đỉnh đầu vang lên một tiếng “ting”, cửa thang máy chậm rãi mở ra hai bên.

Nghiêm Ngụ vội vàng bước vào, Hà Huy theo sát phía sau, đứng ở vị trí lùi về sau một chút. Anh nhìn chằm chằm vào chiếc gáy đen của người phía trước một hồi lâu, đột nhiên lạnh giọng hỏi: “Trong ví để ảnh ai đấy? Bạn trai à?”

“!!!” Đôi tai thỏ “pặc” một cái dựng đứng ra ngoài. Nghiêm Ngụ chẳng biết dây thần kinh nào bị chập mạch mà lại bắt đầu ấn điên cuồng vào nút mở cửa, hòng làm cho thang máy đang đi lên này dừng lại để cậu thoát khỏi không gian kín mít chật chội này.

“Tôi nói trúng tim đen rồi à?” Hà Huy khẽ cười một tiếng, tiến lên hai bước, ép chú thỏ đáng thương vào góc kẹt: “Là ai thế? Tôi có quen không? Alpha? Beta? Hay là Omega? Cái gã họ Lưu kia? Hay là gã họ Trương?”

Anh không chút khách sáo mà túm lấy tai thỏ, ghé sát miệng vào, những lời độc địa chẳng lọt đi đâu phát nào, cứ thế chui tọt vào đầu Nghiêm Ngụ: “Yêu đương từ bao giờ? Hồi còn ở Khu 9 à? Giúp tôi đến mức tay bị thương mà vẫn không quên tằng tịu với người khác cơ đấy?”

Nghiêm Ngụ muốn né nhưng tai vẫn còn nằm trong tay người ta, cậu đành phải nghẹo đầu theo, tư thế trông buồn cười vô cùng: “Đã yêu đương gì đâu…”

“Chưa yêu?” Đôi tai thỏ đã bị kéo đến đỏ ửng, Hà Huy mủi lòng nới lỏng tay: “Thế cậu chột dạ cái gì? Tai cũng lòi ra luôn rồi kìa, cậu đang sợ à? Có phải sợ tôi… ăn thịt cậu không?”

Ba chữ cuối cùng làm Nghiêm Ngụ tưởng như mình đã nằm sẵn trên thớt rồi. Cậu run rẩy một hồi, chạy không thoát nên chỉ biết lắc đầu nguầy nguậy. Khó khăn lắm mới đợi được cửa thang máy mở ra, cậu định nhảy vọt ra ngoài thì lại bị Hà Huy chộp lấy cổ tay lôi xềnh xệch khỏi thang máy.

Dừng lại trước cửa phòng, Hà Huy rút hai chiếc thẻ phòng ra lắc lắc trước mặt Nghiêm Ngụ, cười hì hì hỏi: “Tối nay cậu muốn ở phòng 8806 hay 8808?”

Nghiêm Ngụ cúi gầm mặt, lý nhí đáp: “Sao cũng được, anh chọn trước đi.”

“Phải chọn một cái, chọn xong tôi mới đưa thẻ cho.”

“…Thế… thế thì 8806 vậy.”

“Được.” Nụ cười trên mặt Hà Huy ngày càng rộng, anh giơ tay áp thẻ vào cảm ứng, một tiếng “tít” vang lên, cửa phòng 8806 mở ra: “Thế thì tối nay tôi cũng ở phòng 8806.”

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...