Khi đóa hoa thứ mười hai trên lưng Chu Lạc An nở rộ, Khu 1 truyền tới tin mừng rằng Quốc gia Độc lập do một tay Tề Hồng Vân sáng lập đột ngột tan rã khi chưa trụ nổi một tháng.
Đáng nói là vào ngày Quốc gia Độc lập Mới này biến mất, người dân Khu Trực Thuộc Trung Ương đã tự đặt tên cho nó là “Ngày Độc lập Mới” với đầy ý châm biếm.
Vừa nhận được email thì Kim Xán cũng đồng thời gọi tới.
“Lạc An, Tề Uẩn vẫn còn ở đó chứ?”
Chu Lạc An ra hiệu bằng mắt cho Thương Nhĩ, ý bảo hắn đóng cửa lại.
“Vẫn còn, đang được hầu hạ ăn ngon uống kỹ đây, muốn chặt tay hay chặt chân chỉ chờ một câu nói của anh thôi.”
Kim Xán im lặng một lát rồi nói: “Tề Hồng Vân đã chết rồi.”
Chu Lạc An cũng ngẩn người.
“Có vẻ ông ta đã chấp nhận số phận, vào giờ cuối cùng khi Văn phòng Chính phủ Khu 1 bị bao vây, ông ta đã gửi tin nhắn cho anh, nói những việc ông ta làm không liên quan gì đến Tề Uẩn, xin chúng ta hãy để cho Tề Uẩn một con đường sống.”
“Được thôi.” Chu Lạc An đáp ứng nhanh gọn: “Không vấn đề gì, nếu anh đã nói vậy thì lát nữa em sẽ thả hắn ra.”
Cúp điện thoại, tâm trạng Chu Lạc An có vẻ khá tốt, anh ngân nga một điệu hát không tên, dẫn theo Thương Nhĩ đi thang máy riêng xuống tầng hầm.
Cánh cửa sắt kéo ra, Tề Uẩn khẽ cử động. Hắn như kẻ mất hồn, chậm chạp ngẩng đầu lên, ánh mắt đờ đẫn.
Chu Lạc An không có ý định nói chuyện lâu với Tề Uẩn, anh khoanh tay tựa vào khung cửa: “Cậu Tề bị sao thế này? Sao trông tiều tụy thế kia?”
Mái tóc trắng của Tề Uẩn đã quá lâu không gội, bết dính sát vào da đầu, lọn tóc đâm vào khiến mắt hắn đỏ hoe, chỉ một lúc sau, hắn đột nhiên bật khóc thành tiếng.
Chu Lạc An khinh miệt nhìn: “Khóc cái gì?”
“Tôi… tôi không biết.” Tề Uẩn khóc đến mức gập cả người, bả vai run lên bần bật: “Người… người tên Tiểu Mân đó là do Trịnh Tân Hoa tặng cho tôi, tôi thực sự không biết gì cả…”
Ánh mắt Chu Lạc An không chút gợn sóng, lặng lẽ nhìn Tề Uẩn.
Hồi lâu sau, anh lên tiếng: “Tề Hồng Vân chết rồi.”
Cả người Tề Uẩn cứng đờ, tiếng khóc cũng theo đó mà ngừng bặt.
“Nghe nói là tự sát vì sợ tội. Trên người gánh hàng trăm mạng người nhưng lại là một kẻ nhát gan, sợ người khác đến xét xử mình nên đã đi trước một bước.”
Nói xong, anh không nỡ nhìn biểu cảm của Tề Uẩn mà quay người rời đi.
Giờ ngẫm lại, ngày đó gặp mặt Tề Uẩn, ngoại trừ cậu thiếu niên tên Tiểu Mân kia ra thì dường như mọi chuyện vẫn coi như bình thường.
Tề Uẩn vốn háo sắc, Trịnh Tân Hoa đã lợi dụng sơ hở này, chọn đúng thời điểm để tặng cho hắn ta một “món quà gặp mặt”, lúc dự tiệc hồng môn vừa khéo được Tề Uẩn mang theo bên mình.
Còn bản thân Tề Uẩn vốn chỉ là một tên ngây thơ vô số tội, chẳng hiểu sự đời. Trịnh Tân Hoa nói sẽ sắp xếp cho hắn ta vào Văn phòng Chính phủ Khu 4, thế mà hắn ta cũng tin sái cổ.
Kết thúc cuộc họp với tâm trạng không mấy tập trung, Chu Lạc An gọi Nghiêm Ngụ và Hà Huy đến, hạ lệnh: “Hai cậu thay tôi tới Khu 1 một chuyến, đưa Tề Uẩn về đó, tiện thể giúp Kim Xán xử lý đống hỗn độn bên đó đi.”
Nghiêm Ngụ phản đối kịch liệt: “Ông chủ ơi, ngài vừa mới nhậm chức, còn bao nhiêu việc chưa làm xong, hay là…”
Cậu ta lén lút liếc nhìn Hà Huy: “Để một mình thầy Hà đi nhé.”
Cơ mặt trên khóe mắt Hà Huy không hiểu sao bỗng giật nảy hai cái.
Thầy Hà cơ à? Được, được lắm…
“Một mình tôi không thể đưa Tề Uẩn đến Khu 1 được.” Hà Huy nói: “Dù sao Tề Uẩn cũng là người trưởng thành, nhỡ giữa đường hắn giở trò thì tính sao?”
Nghiêm Ngụ: “Vậy thì để quân đội…”
Hà Huy đột ngột nghiêng người, ghé sát vào tai Nghiêm Ngụ, hung ác đe dọa: “Không đi đúng không? Đợi tôi về sẽ ăn sạch cậu.”
Nghiêm Ngụ rùng mình một cái, nhỏ giọng hỏi lại: “Thế nếu đi thì sao?”
“Có thể không ăn.”
Nghiêm Ngụ vội vàng gật đầu lia lịa với Chu Lạc An: “Tôi đi tôi đi!”
Sáng sớm hôm sau, hai người họ dẫn theo Tề Uẩn khởi hành, bên cạnh Chu Lạc An bỗng chốc thiếu mất hai cánh tay đắc lực, đành phải để Thương Nhĩ vào lấp chỗ trống.
Ngày đầu tiên làm trợ lý Thường, Thương Nhĩ mặc bộ vest do chính Chu Lạc An tặng, tóc tai chải chuốt nom rất ra dáng. Công việc chính là chạy lên chạy xuống giúp anh bê vác đủ loại tài liệu, truyền đạt chỉ thị cho cấp dưới và điều khiển slide trong các cuộc họp.
Hai công việc đầu không có gì khó khăn, duy chỉ có việc cuối cùng thực sự thử thách nghị lực của hắn. Hắn phải phân tâm nhìn Chu Lạc An thao thao bất tuyệt, nhìn anh nổi giận, mà nhìn mãi rồi lại quên mất mình đang làm gì…
“Trợ lý Thường.”
Chết thật, đến nhíu mày mà cũng đáng yêu như vậy.
“Trợ lý Thường.”
Hoa đã nở đến đóa thứ mấy rồi nhỉ, liệu có nên nuôi thêm đóa tiếp theo không.
“Thường Phong!”
Thương Nhĩ giật mình bừng tỉnh, lúng túng chộp lấy con chuột.
Nói đến đâu rồi?
Chu Lạc An cười lạnh một tiếng, giật lấy con chuột tự mình thao tác.
Cuộc họp kết thúc, Chu Lạc An lạnh mặt đi về phía văn phòng, Thương Nhĩ vội vàng thu dọn tài liệu đuổi theo. Hắn nhẹ nhàng đóng cửa lại, suy nghĩ một chút rồi khóa trái luôn.
“Khóa cửa làm gì?” Chu Lạc An thả mình xuống ghế, hai chân dang rộng, đảo mắt nhìn về phía cửa.
Thương Nhĩ đến thở mạnh cũng không dám, rề rà đi tới trước mặt Chu Lạc An, phân loại xấp tài liệu trong tay rồi bày ra bàn.
“Những thứ này sáng mai cần ngay, khá gấp, anh cần ký tên ạ, còn hai cái này anh xem qua một chút là có thể tan làm rồi.”
Chu Lạc An vắt chéo chân, sa sầm mặt, cố ý hỏi: “Tại sao tôi phải ký tài liệu cho cậu?”
Thương Nhĩ ngẩn ra.
“Giờ thân phận của cậu gì? Phải gọi tôi là gì? Thái độ lúc đi làm nên như thế nào? Công việc là công việc, đời tư là đời tư, nếu cậu thực sự không phân biệt được thì tôi có thể tuyển một trợ lý mới.”
Thương Nhĩ rất biết điều thu tài liệu lại, bày ra lần nữa, hai tay quy củ đặt trước bụng, cụp mắt xuống: “Thưa ngài, có vài bản tài liệu cần ngài xem qua và ký tên ạ.”
Chu Lạc An đung đưa mũi chân, chiếc ghế xoay dưới mông xoay qua xoay lại. Khi xoay đến trước mặt Thương Nhĩ, mũi giày anh dừng lại bên ống quần đối phương, sau đó men theo bắp chân thẳng tắp, từ dưới lên trên rồi lại từ trên xuống dưới, mập mờ cọ xát.
Thương Nhĩ nhìn chằm chằm vào mũi chân không yên phận kia, khẽ nuốt nước miếng.
“Cuộc họp quan trọng như thế mà trợ lý Thường dám lơ đãng, trong cái đầu chó của cậu chứa cái gì vậy? Còn muốn làm nữa không?”
Ánh mắt Thương Nhĩ bắt đầu rời khỏi mũi giày, chậm chạp dời lên trên. Đôi mắt hắn giống như một chiếc máy quét X-quang, mỗi khi đi ngang qua một vị trí nào đó, trong đầu lại hiện ra hình ảnh tr*n tr** của nơi ấy.
“Nhìn gì đấy?” Đùi hắn bị đá một cái.
Thương Nhĩ ngước mắt, đối diện với ánh nhìn của Chu Lạc An, đôi môi khô khốc khẽ mở: “Làm.”
Chu Lạc An hạ chân xuống, bắt đầu cởi cúc áo vest: “Trong phòng họp bao nhiêu con mắt nhìn vào như thế, cậu là trợ lý của tôi, ra ngoài cậu đại diện cho thể diện của tôi. Làm ăn tệ hại như vậy, cậu còn muốn giữ công việc này nữa không?”
Thương Nhĩ: “Muốn.”
Chu Lạc An gạt vạt áo vest sang hai bên, chiếc áo sơ mi áp sát vào da thịt dường như vẫn còn vương hơi nóng, lớp vải nhăn nhúm phập phồng theo từng nhịp thở, một nơi nào đó đã dựng cao lên: “Biết phải làm thế nào chưa?”
Thương Nhĩ hiểu ý quỳ một gối xuống, khóa kim loại của thắt lưng vang lên tiếng “cạch” lanh lảnh, ngay sau đó, một tiếng th* d*c run rẩy lan tỏa khắp văn phòng.
…
Thương Nhĩ nghe lời nuốt xuống, đôi mắt bị ép ra một tầng nước mắt sinh lý, từ mí mắt dưới lan đến gò má đỏ bừng một mảng, nôn khan vài tiếng rồi lại mím chặt môi.
Chu Lạc An thở hổn hển từng chút, những ngón tay đang luồn trong tóc hắn chậm rãi dời lên phía trước, xoa nhẹ trên vầng trán nhẵn nhụi rồi lại chạm vào khóe miệng đang mở rộng mà âu yếm v**t v*.
“Làm cho tốt vào, những gì cậu muốn tôi đều sẽ cho cậu. Công việc này rất quan trọng với cậu, dù sao ở nhà cậu còn có một cô em gái cần đi học đúng không?”
Thương Nhĩ vô cùng tán thành, càng thêm ra sức.
Chu Lạc An hít một hơi lạnh, hai tay bóp chặt lấy cánh tay Thương Nhĩ, thân hình dốc sức ngả ra sau, thắt lưng căng cứng đến tận cùng rồi đột nhiên thả lỏng, tựa như rơi xuống vực sâu, nửa ngày trời không leo lên nổi.
Xịt… xịt…
Thương Nhĩ xịt hai nhát thuốc bay mùi pheromone lên người Chu Lạc An, sau đó chột dạ rót một ly nước lớn uống sạch.
Hắn đưa tay lên miệng “hà” vài hơi, xác định không còn ngửi thấy mùi pheromone hoa hồng nào nữa mới đi vòng lại, ngồi xổm xuống giúp Chu Lạc An chỉnh đốn trang phục, ngẩng đầu nhìn anh: “Ông chủ, ngày mai em còn có thể đi làm không? Em còn phải nuôi gia đình, không thể mất công việc này được.”
Chu Lạc An rõ ràng đã vào vai, thỏa mãn nhắm mắt lại: “Có thể, nhưng sau này phải chú ý hơn, nếu còn sai sót, tôi nhất định sẽ trừng phạt cậu.”
“Vậy có thể cho em ít tiền không?”
Chu Lạc An mở mắt, giọng điệu không vui: “Tiền? Cậu coi chuyện vừa rồi là gì?”
Rõ ràng là quy tắc ngầm chốn công sở hợp tình hợp lý, có phải đi khách đâu mà bàn chuyện tiền nong? Tục tằng!
“Ở nhà hết thức ăn rồi.”
Trợ lý Thường mới nhậm chức không chỉ bận rộn công việc mà còn phải quản lý chuyện ăn mặc đi lại trong nhà, lát nữa tan làm còn phải đi mua sắm, sẵn tiện đổ xăng xe.
Chu Lạc An rút điện thoại ra, chuyển khoản cho chó hư.
“Hai trăm, không thể nhiều hơn được, kỹ thuật cũng chỉ tàng tàng thôi.”
