Đối Thủ Không Đội Trời Chung Ngày Nào Cũng Dính Lấy Tôi

Chương 44: 2.0~



Gió chiều mang theo hơi ấm nhè nhẹ, Nhung Ngọc ngồi bên cửa sổ, tinh thần sảng khoái hóng gió, có thể ngửi thấy hương cỏ xanh và mùi hoa thơm thoang thoảng trong không khí.

Nhưng không có mùi nào thơm bằng mùi hương thanh đạm phảng phất trên người Quý Lễ.

Mở quang não ra, mạng liên tinh đã đào xới thông tin của Quý Diễn đến tận gốc rễ.

Công tử nho nhã đến từ Học viện quân sự Đế quốc, đứa con riêng thất lạc bên ngoài mười mấy năm mới được nhà họ Quý tìm về, học sinh xuất sắc ngành bồi dưỡng thú chiến đấu, kỳ tích duy nhất không có tinh thần lực vẫn có thể điều khiển cơ giáp, tấm gương sáng biểu tượng cho tinh thần vượt hiểm cảnh vươn lên. Trong thời kỳ nhà họ Quý đang lung lay sắp sập, y lại với tư cách học sinh trao đổi, đến Trường Sao.

Thế nhưng vị nhân vật truyền kỳ Quý Diễn này, vừa mới thoát khỏi tầm mắt mọi người đã chợ búa gác chân, xắn tay áo nói: "Đậu má, bọn quý tộc này rõ rách việc, làm màu làm mè khiến tôi ngứa hết cả người."

Hình tượng quý công tử văn nhã đau bệnh tan sạch sành sanh chẳng còn chút cặn, hiện nguyên hình là một tên côn đồ chính hiệu.

Nhung Ngọc chẳng buồn liếc y lấy một cái, ánh mắt cứ thế bay bổng theo cái đuôi to của con cáo đỏ dưới chân Quý Diễn.

Cái đuôi ngoắc sang trái, mắt hắn liền liếc sang trái, cái đuôi vẫy sang phải, mắt hắn liền lé sang phải.

Quý Diễn từ tốn đánh giá hắn, giọng điệu khinh khỉnh: "Cậu vẫn y như trước nhỉ."

Nhung Ngọc nở nụ cười vô tội: "Thế à? Tôi còn tưởng, mình đã hiền lành hơn nhiều rồi."

Quý Diễn nhìn hắn một hồi, cười lạnh một tiếng: "Đúng là thế thật."

Nhung Ngọc muốn sờ thử con cáo đỏ kia, nhưng nó lại quay mông về phía hắn, hắn đành ngậm ngùi thở dài: "Dựa vào cái gì mà cậu được mang thú cưng vào đây?"

"Hồng Lam là thú cưng loại hỗ trợ, tôi bắt buộc phải thông qua nó mới điều khiển được cơ giáp," Quý Diễn nhún vai, "Nếu cậu cũng là một kẻ tàn phế tinh thần lực, cậu cũng có thể mang một con."

Nhung Ngọc hỏi: "Tinh thần lực của cậu vẫn không chữa được à?"

"Không chữa được," Quý Diễn chẳng mảy may tiếc nuối, "Một kiếm chính tay cậu đâm, trong lòng cậu tự rõ chứ."

Nhung Ngọc gật đầu một cái coi như đã hiểu.

Giữa họ thực ra chẳng có nhiều chuyện để nói đến thế, dù sao mọi giao điểm của họ, đều chỉ gói gọn trong Giác Đấu Trường kia.

Tinh thần thể của Quý Diễn là do Nhung Ngọc phế bỏ, một kiếm của Nhung Ngọc đã đâm nát tinh thần thể của y.

Quý Diễn không hận hắn, ngược lại đến nay vẫn có chút cảm kích, bởi vì nếu không đâm nát tinh thần thể, thì người chết chính là bản thân Quý Diễn.

Bọn họ đều hiểu rõ điểm này, ở trong Giác Đấu Trường, mạng của ai cũng không thuộc về chính mình, nếu chưa có một người mất khả năng chiến đấu, thì sẽ không ai thả họ ra ngoài.

Quý Diễn nhìn hắn trong chốc lát, tầm mắt chuyển ra ngoài cửa sổ: "Cậu với Quý Lễ là thế nào?"

Nhung Ngọc híp mắt cười, trong mắt lộ ra một tia nguy hiểm: "Hay là cậu tự nói mình đi, cậu với Quý Lễ là thế nào?"

Quý Diễn là con chó hoang, chỉ có hứng thú với sống sót và chơi bời thác loạn, nhưng thấy phản ứng của Nhung Ngọc, lại thoáng dâng lên chút hứng thú: "Sao? Nếu tôi định làm gì bất lợi cho nó, cậu định xử tôi à?"

Nhung Ngọc tốt tính nói: "Chắc cậu không muốn chút tinh thần lực cuối cùng cũng phế luôn đâu nhỉ."

Quý Diễn không ngờ Nhung Ngọc lại không nể mặt đến thế, chửi tục một câu, rồi lại hậm hực nhìn hắn: "Rốt cuộc cậu với nó có quan hệ gì? Cậu không thật sự say nắng nó đấy chứ?"

"Tôi nào có không biết điều như thế," Nhung Ngọc híp mắt cười cười, "Bạn bè, loại cực kỳ thân ấy."

"Nên cậu đừng có bắt nạt Quý Lễ."

Quý Diễn hừ lạnh một tiếng, rõ ràng là khinh bỉ cái cách giải thích qua loa vờ vịt này của hắn.

Bắt nạt Quý Lễ? Cậu ta là học sinh mẫu giáo chắc? Cậu thật sự tưởng Quý Lễ là loại hiền lành dễ bắt nạt gì à?

Quý Diễn vốn định phổ cập kiến thức cho thằng nhãi này một chút, cái đứa bạn ngoan ngoãn dễ bắt nạt trong mắt hắn rốt cuộc là nhân vật cỡ nào, nhưng lại bị Nhung Ngọc ngắt lời.

"Đúng rồi, trả cậu lọ nước hoa hôm trước." Nhung Ngọc như sực nhớ ra điều gì, vừa định mở túi tìm một chút, trong túi đã thò ra một cái xúc tu nhỏ của Kẹo Cao Su, ném lọ nước hoa ra ngoài.

Nhung Ngọc một tay đón lấy, đưa cho Quý Diễn.

Lại thấy vẻ mặt kinh ngạc của Quý Diễn đang nhìn cái túi của mình: "Cậu cái kia là..."

Nhung Ngọc tiện miệng đáp: "Thú cưng của tôi, Slime."

Quý Diễn bỗng lộ ra một nụ cười quái gở: "... Thú cưng?"

Y là lần đầu tiên thấy, có người coi tinh thần thể của người khác là thú cưng đấy.

Hơn nữa nếu y không đoán sai, đây chắc chắn là tinh thần thể của Quý Lễ.

Dù tinh thần thể của chính y đã nát từ lâu, nhưng khả năng nhận biết cơ bản vẫn phải có.

Nhung Ngọc nhìn y: "Làm sao?"

"Không có gì." Quý Diễn nhìn hắn đầy ẩn ý, "Màu gì thế?"

Nhung Ngọc cho y xem một chút, ý cười trong mắt Quý Diễn càng đậm hơn.

... Nhung Ngọc coi Quý Lễ là bạn, nhưng lại có thể giữ tinh thần thể của Quý Lễ, còn rót đầy tinh thần lực của chính mình vào đó.

Càng nghĩ càng thấy thú vị, vừa ngẩng đầu lên đã phát hiện Quý Lễ đang đứng từ xa nhìn họ.

Quý Diễn bỗng cong mắt cười.

"Nhung Ngọc, đưa tay cho tôi một chút."

Nhung Ngọc chớp mắt: "Làm gì?"

Quý Diễn cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên mu bàn tay hắn, nhìn giống như một thanh niên tuấn mỹ dịu dàng, thành kính thực hiện một nghi lễ hôn tay.

Nhung Ngọc rút tay lại, ghét bỏ liếc y một cái: "Đầu cậu chập mạch à? Mắc ói."

"Để xác nhận một chuyện thôi." Quý Diễn đeo lên mặt nụ cười giả dối chuẩn mực của giới quý tộc, từ tốn ho một tiếng, đưa tay ôm lấy con hồ ly vào lòng, khoé môi nhẹ nhàng nhếch lên.

Y vừa phát hiện một trò chơi rất thú vị.

Nhung Ngọc phất phất tay, vừa quay đầu đã tươi cười hớn hở chạy về phía Quý Lễ, kéo cậu trốn ra sau bức tường, thấp giọng cười: "Sao cậu lại tới đây?"

Quý Lễ cắn môi, nhìn chằm chằm vào mu bàn tay Nhung Ngọc.

Cậu chộp lấy tay hắn, rút khăn giấy ra, lau sạch mu bàn tay cho hắn.

"Cậu quen anh ta à?"

Nhung Ngọc có chút do dự gật đầu: "... Ừ."

Quý Lễ lại liếc hắn một cái: "Sao lại quen?"

"Không tiện nói lắm." Nhung Ngọc cười đáp.

Hắn chẳng hề muốn mô tả cho Quý Lễ nghe cảnh mình ở Giác Đấu Trường, vật lộn săn mồi như dã thú chút nào, thiếu gia nhỏ sẽ không thích nghe những thứ như vậy đâu.

Quý Lễ không nói lời nào, cụp mắt im lặng một hồi: "... Vậy thì không nói."

Cậu nghĩ, đợi đến khi cậu và Nhung Ngọc yêu nhau rồi, sớm muộn gì cũng sẽ kể cho cậu nghe, không cần nóng vội lúc này.

Còn về cái nghi thức hôn tay khi nãy... Cũng chỉ là một cái lễ tiết mà thôi, cậu vẫn có niềm tin vào bản thân mình, ánh mắt Nhung Ngọc nhìn cậu vẫn là dịu dàng nhất.

Tình yêu trưởng thành và có thể diện, thì nên biết điểm dừng, cứ chằm chằm bắt bẻ từng kẽ hở không chịu bỏ qua, hệt như mấy bà vợ hay ghen, vậy thì thật sự quá mất mặt.

Nhưng trái tim Quý Lễ lại cứ sôi sùng sục, sủi ra vị chua loét, chuyện này khiến cậu phiền muộn vô cùng.

Lúc này Quý Lễ vẫn chưa hiểu rõ, d*c v*ng của tình yêu vốn không phải thứ gì tinh khiết cao sang, sạch sẽ và có mặt mũi. Nó không phải phước lành truyền đến từ thiên đường, không phải tiếng chuông thánh khiết trong lễ đường, cũng chẳng phải đám mây trắng ngần không có tì vết, hay màng trời xanh thẳm trong veo. Mà là một rừng nghiệp hoả, khiến cậu trở nên vụng về, thấp hèn mà đầy mình vết thương, nhưng vẫn cứ không cam lòng buông tay.

Cậu không thuyết phục nổi bản thân, chỉ có thể giữ chặt lấy tay Nhung Ngọc không buông, không cam lòng mà nhăn mày.

Nhung Ngọc định đi, lại bị cậu kéo ngược trở về.

"Đã nói sẽ..." Quý Lễ hơi cau mày, giọng nói lại càng ngày càng nhỏ.

Nhung Ngọc ngẩn người: "Gì cơ?"

Quý Lễ hơi cúi đầu, mím chặt môi, nản lòng buông cổ tay Nhung Ngọc ra: "Bỏ đi."

Sau đó liền bị Nhung Ngọc ngầm hiểu ý mà chủ động ôm lấy—— Tên ngốc này rốt cuộc cũng nhớ ra mình đã hứa cái gì.

Lúc này đốm nghiệp hoả vô danh trong lòng Quý Lễ, lại bỗng ghóa thành từng khúc thánh ca, hóa thành tin lành đến từ thiên đường, hóa thành dòng suối vàng ngọt nị, tất cả đều tràn vào đôi con người xanh biếc kia, tựa như mặt biển tĩnh lặng khẽ sóng sánh dưới ánh hoàng hôn.

"... Là thế này à?" Nhung Ngọc có chút dè dặt hỏi, thậm chí cũng không chắc lắm tay mình nên đặt ở vị trí nào.

Hắn nghĩ, trong phim bạn bè ôm nhau hình như đều đặt tay lên vai, nhưng Quý Lễ lại ôm eo hắn.

Hơi ngứa, nhưng cảm giác cũng không tệ.

"Ừm." Quý Lễ đỏ cả tai, thấp giọng xác nhận.

Nhưng thế này hình như lại dán sát vào nhau hơn, mùi hương lành lạnh trên người Quý Lễ cứ thế không kẽ hở nào mà thấm vào khoang mũi hắn.

Lại gần thêm chút nữa, hắn còn có thể nghe thấy tiếng tim đập của Quý Lễ.

Người của thiếu gia nhỏ, hóa ra lại ấm áp đến vậy.

Nhung Ngọc híp mắt, dứt khoát gác cằm lên vai Quý Lễ, lười biếng nhếch miệng cười: "Quý Lễ, cậu thấy tâm trạng khá hơn chút nào chưa?"

Quý Lễ nghe thấy giọng hắn, tai càng đỏ hơn: "Bình thường."

"Thế ôm thêm một lát nữa nhé?" Nhung Ngọc cũng rất vui vẻ, cảm thấy mình đã chiếm được món hời lớn từ tiểu thiếu gia.

"Ừm."

Quý Lễ nghĩ, thỉnh thoảng dễ dãi một chút, cũng không phải là không được.

Dù sao Nhung Ngọc sau này cũng sẽ là người yêu của mình, tìm đủ mọi cách để làm nũng như thế, mình dù sao cũng nên chiều theo hắn một chút.

Quý Lễ ngập ngừng hồi lâu, chậm rãi hỏi: "Nhung Ngọc, cậu có điều gì muốn nói không?"

Sắc đỏ trên tai cậu, lan rộng ra khuôn mặt tinh xảo xinh đẹp, thấp giọng ám chỉ: "Bây giờ bất kể cậu hỏi gì, tôi cũng sẽ trả lời hết."

Nhung Ngọc suy nghĩ một hồi, bỗng nhỏ giọng nói: "Cậu thấy, tôi làm thế nào mới được nựng con cáo đỏ kia của Quý Diễn?"

Quý Lễ: "..."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...