Đối Thủ Không Đội Trời Chung Ngày Nào Cũng Dính Lấy Tôi

Chương 45: Đồ tham lam



Ngày thi cơ giáp đầu tiên trôi qua, Nhung Ngọc chễm chệ đứng đầu bảng, đám học sinh còn lại kẻ vui người buồn, còn trong mấy môn thi tiếp theo phải đối mặt, còn có kì thi chiến thuật khiến người ta đau não hơn.

Đối với đại đa số mọi người mà nói, chỉ cần nghe thấy môn này thôi là đã tinh thần hoảng hốt, đầu óc bùm bùm chác chác rồi.

Điều may mắn duy nhất là, thi chiến thuật của Trường Sao khác với luyện tập chiến thuật bình thường, thường chia vài người thành một nhóm, tự quyết định tổng chỉ huy, những người còn lại làm chỉ huy nhóm nhỏ, nghe theo sự điều động của tổng chỉ huy. Nói cách khác, đây là một kỳ thi có thể tìm người gánh team. Đám người vây quanh Quý Lễ lúc trước, đa phần là vì muốn ké cái điểm chiến thuật này.

Mấy ngày nay bọn họ tự học ở thư viện, những người đến ám chỉ với Quý Lễ lại trong tối ngoài sáng lại nhiều thêm. Từng tốp cậu ấm cô chiêu xòe đuôi như mấy con công, vào thời khắc này lại nhớ đến cái đùi vàng Quý Lễ đang sa cơ lỡ vận, nào là bắt chuyện, nào là kể lể tình xưa nghĩa cũ, chốc chốc lại có người đến ngồi sán vào. Nhung Ngọc nhìn bọn họ không lọt mắt, liền trực tiếp cười híp mắt mà mỉa mai, từng người một bị Nhung Ngọc mắng cho tắt điện, tức tối bỏ đi.

Quý Lễ bèn không một tiếng động mà nhếch môi, nhưng lại cố tình bắt bẻ hắn.

"Cậu đuổi hết người đi rồi," Quý Lễ nhìn chằm chằm vào sách nói, "Thế tôi đi thi với ai?"

Nhung Ngọc nằm bò trên bàn nhìn cậu: "Cậu muốn đi với ai thì đi với người đó, tôi kéo người ta đến cho cậu."

"Muốn cậu." Quý Lễ nói.

Nhung Ngọc không biết bị làm sao, thình lình không kịp phòng bị nghe thấy câu này, lại có chút ngại ngùng: "Thế... tôi chắc chắn là đi theo cậu rồi."

Một lát sau, hắn huých huých khuỷu tay Quý Lễ, lại cười hỏi: "Quý quan chỉ huy, có phải cậu sớm đã nhắm trúng tôi rồi không?"

Khóe mắt hắn tràn đầy ý cười đa tình lại phong lưu, hệt như lén uống rượu ngọt, trời sinh đã mang theo lấp loáng hơi men.

Quý Lễ bỗng muốn lén lút bắt lấy tay Nhung Ngọc, sau đó hôn lên đó một cái.

Tay vừa đưa ra, lại bắt hụt.

Nhung Ngọc tên khốn này đã sớm quẳng sự xấu hổ trong nháy mắt kia ra sau đầu, đang ôm quang não thao tác: "Chỉ có hai chúng ta nhất định không đủ, nhóm ít nhất cũng phải năm người, tính cả An Dĩ Liệt và ông chủ Dương cũng mới có bốn, để tôi gọi thêm một người nữa..."

Quý Lễ mím môi, lạnh lùng nói: "Cậu gọi Quý Diễn đi."

Nhung Ngọc ngẩn người, nghiêng đầu nhìn về phía cậu: "Cái tên có con cáo đỏ ấy hả?"

... Lại là con cáo đỏ.

Quý Lễ mím môi, bực bội quay đầu đi: "Là anh ta đấy."

Cậu chẳng có chút hứng thú nào với Quý Diễn.

Nhưng trực giác mách bảo cậu rằng, Quý Diễn và Nhung Ngọc có dính líu rất nhiều.

Hơn nữa... Quý Diễn còn cược ở trên mạng, đặt cược Nhung Ngọc sẽ tỏ tình thất bại.

Ngày thi, Nhung Ngọc bước vào khoang mô phỏng, tiến vào phòng thi chiến thuật.

Hệ thống dựa theo sự phân nhóm bọn họ đã báo cáo từ trước, tự động chuyển hắn vào phòng chỉ huy của nhóm Quý Lễ.

Phòng chỉ huy thống nhất là màn hình 360 độ, năm bàn thao tác, hiện tại trên màn hình là một mảnh đen kịt, đợi đến khi trận đấu bắt đầu sẽ chuyển thành vô số màn hình nhỏ, phân chia theo khu vực và toạ độ, hiển thị tình hình thực tế trên chiến trường.

"Quý quan chỉ huy," Nhung Ngọc vào phòng chỉ huy đầu tiên, khi thấy Quý Lễ, không tự chủ được mà kéo kéo ống tay áo cậu, "Trông cậy vào cậu đấy."

Quý Lễ vốn đang đứng ở đó, bị Nhung Ngọc kéo một cái, cả người liền mềm nhũn.

Cậu không kìm được nghĩ, sau này nếu có thể cứ mãi thế này cùng Nhung Ngọc, hình như cũng không tệ.

Chưa đầy năm phút sau, mọi người trong nhóm đã tập hợp đầy đủ: Quý Lễ, Nhung Ngọc, Dương Tây Châu, An Dĩ Liệt.

Người cuối cùng, chính là Quý Diễn đang ôm cáo đỏ, giả vờ giả vịt ra vẻ đứng đắn mẫu mực.

"Không ngờ cậu lại tìm tôi đấy," Quý Diễn ngồi ở vị trí ngoài cùng, mỉm cười ôn hòa khiêm tốn: "Cậu yên tâm sao?"

Quý Lễ rõ ràng đang đứng sau lưng y, căn bản không thèm liếc mắt nhìn y lấy một cái, mắt nhìn chằm chằm màn hình để quan sát địa hình, giọng nói lạnh lùng: "Anh am hiểu chỉ huy các đội loại dị chủng, ở học viện quân sự là chỉ huy độc lập, cấp bốn sao —— năm nay có thể thăng lên năm sao, nếu thành công, sẽ là chỉ huy năm sao trẻ nhất của học viện quân sự hiện tại."

Quý Diễn hơi giật mình, tim lạnh ngắt, nhưng lại không ngờ lời tiếp theo của Quý Lễ còn khiến người ta rùng mình hơn.

Quý Lễ tiếp tục nói, ngữ khí bình tĩnh như đang uống nước: "Luôn ngầm giữ liên lạc với thương nhân, đã từng quen ba người yêu, đầu năm nay, anh còn trộm cơ mật của cha mang ra ngoài bán."

"Tôi không ngăn cản anh, là vì anh đã làm rất tốt."

Sự rung chuyển ngắn ngủi của nhà họ Quý không gây chí mạng, chẳng ai thích một người cha vừa bất tài vừa ngu dốt, người kiêu ngạo đạm mạc như Quý Lễ, lại càng không muốn bị khống chế.

Theo tuổi thọ trung bình của liên minh mà tính, cha của Quý Lễ còn phải ngồi ở vị trí đó thêm vài trăm năm nữa, lại có khả năng tạo ra không biết bao nhiêu sự tồn tại giống như Quý Diễn.

Vậy thì rất phiền.

 Quý Lễ không có hứng thú đi đổ vỏ ốc cho người khác, đặc biệt là cho cha của chính mình.

Quý Diễn càng nghe tim càng chìm xuống, quả nhiên y không đoán sai, thế lực của Quý Lễ lớn hơn tưởng tượng của y nhiều, tâm cơ cũng sâu hơn tưởng tượng.

Thực ra mà nói, khi y thấy mấy cái tin đồn nhảm nhí giữa Nhung Ngọc và Quý Lễ trên mạng Trường Sao, phản ứng đầu tiên là đồng cảm với chiến hữu cũ này của mình. Cái tên Nhung Ngọc thiếu máu lên não kia lại đi thích thiếu gia lạnh lùng thâm trầm này, chỉ e là sẽ bị xoay như chong chóng.

Nhớ lại cảnh Nhung Ngọc còn dở hơi ở trước mặt mình nói Quý Lễ là bạn của mình... Loại bạn gì cơ? Cái kiểu ngủ với hắn, sau đó vắt kiệt giá trị lợi dụng của hắn sao? Không chừng sau này còn quang minh chính đại cưới một cô tiểu thư yêu kiều về, lại tiếp tục vụng trộm với tên ngốc Nhung Ngọc kia.

Khoản cược mà Quý Diễn đặt trên mạng, là chân tâm thật ý cho rằng Quý Lễ sẽ không đời nào chấp nhận lời tỏ tình của hắn.

Thủ đoạn chơi đùa lòng người của đám quý tộc, y mấy năm nay đã thấy quá nhiều rồi.

"Bây giờ cậu nói với tôi những thứ này là có ý gì?" Quý Diễn có chút không giữ nổi cái bản mặt giả làm quý công tử của mình nữa, "Cậu muốn tôi làm gì?"

Quý Lễ lạnh tanh nói: "Anh cất cái con cáo kia đi."

Cậu đã nhìn thấy vị phó quan chỉ huy tương lai của cậu, người yêu tương lai của cậu, thậm chí có thể là đối tượng đính hôn của mình, cứ nhìn chằm chằm vào cái mông và cái đuôi to của con cáo đó không rời mắt, sắp bị một con hồ ly quyến rũ đi mất rồi.

Quý Diễn: "..."

Cái người này dị ứng với một con cáo đến vậy hả?

Quý Diễn thoáng nhìn về phía Nhung Ngọc: "Tôi nghĩ cậu chẳng qua là hứng thú nhất thời thôi."

Quý Lễ đáp chắc như đinh đóng cột: "Đúng vậy."

Đúng, kiểu như, hứng thú nhất thời trước, rồi yêu đương, đính hôn, cuối cùng là kết hôn.

Quý Lễ kiên định cho rằng, bản thân hiện tại vẫn đang ở giai đoạn hứng thú nhất thời thôi.

"Tôi không có cách," Quý Diễn bất đắc dĩ nhún vai, "Nó là vật trung gian tinh thần lực của tôi, không có nó, tôi đến khoang mô phỏng cũng không dùng được... Cậu cứ coi nó là chó dẫn đường của tôi là xong."

Quý Lễ không cam lòng liếc Nhung Ngọc một cái.

Cái tên kia đang lén lút thò tay muốn sờ con cáo, kết quả quên mất thú cưng nhỏ của mình cũng đi theo vào hệ thống, Kẹo Cao Su nhảy ra khỏi cổ áo, tức đến nỗi vừa khóc vừa quất vào cổ tay hắn.

Nhung Ngọc bị bắt quả tang mèo mả gà đồng, chỉ có thể tạm thời từ bỏ bàn tay d*m t*c định thò sang con cáo nhỏ kia, ôm Kẹo Cao Su dỗ dành loạn xạ.

Trùng hợp là, cả căn phòng đều là người biết đến sự tồn tại của Kẹo Cao Su.

Lại chỉ có Dương Tây Châu đặt ra một vấn đề hết sức thực tế: "Tại sao Kẹo Cao Su cũng có thể vào? Slime cũng có tinh thần lực hả?"

Ba người còn lại trong phòng biết rõ chân tướng, đồng loạt im lặng.

Đến cả Kẹo Cao Su trong tay Nhung Ngọc cũng cứng đờ một chút.

An Dĩ Liệt bất lực nhìn Quý Lễ, Quý Lễ thản nhiên nhìn Quý Diễn, ánh mắt lại lạnh lẽo đầy hăm dọa.

Quý Diễn chỉ có thể trợn mắt nói dối: "Chắc là... cũng giống Hồng Lam, lúc trước từng được huấn luyện qua chăng?"

Bầu không khí trong phòng nhẹ nhõm hẳn, ba người còn lại tại hiện trường đều thở phào một cái, sự im lặng quỷ dị được phá vỡ.

Nhung Ngọc không dỗ được Kẹo Cao Su, bé cưng nổi điên dữ quá, vẫn còn đang sụt sùi rơi nước mắt, mà kì thi sắp bắt đầu rồi, Nhung Ngọc bèn "chụt" một tiếng hôn nó một cái.

Thế là, sự im lặng quỷ dị lại lần nữa giáng xuống.

Nhung Ngọc vừa ngẩng đầu.

Phát hiện ba người còn lại tại hiện trường, đều lặng thinh như gà mổ thóc.

Kẹo Cao Su hóa thành nước, như trách móc mà quất hắn một cái, hai cái xúc tu nhỏ ôm lấy khuôn mặt không tồn tại của mình, trốn về lại túi áo của Nhung Ngọc.

... Nhung Ngọc, công khai, trước mặt mọi người, hôn, tinh thần thể, của Quý Lễ.

An Dĩ Liệt thấy mình sắp xỉu: "Cậu, cậu, Nhung Ngọc..."

Nhung Ngọc cười tủm tỉm chọc chọc túi áo căng phồng của mình: "Nó mà quậy lên là không dứt đâu, hôn một cái là xấu hổ im re ngay, cách trị hiệu nghiệm nhất."

"Thế... thế cũng không thể..." An Dĩ Liệt, cậu ấm nhỏ được nhà quản nghiêm, giáo dục kĩ lưỡng, tai sắp đỏ bừng lên rồi, "Hôn bậy bạ."

Nhung Ngọc cười nói: "Không sao, nó ở nhà cũng vậy đấy, hôn nhiều là quen ngay thôi..."

Mắt thấy Nhung Ngọc càng nói càng giật gân, tai Quý Lễ đã đỏ thấu rồi, ngón tay út cũng ửng hồng mà co quắp lại, cắt ngang lời họ nói: "Kiểm tra hệ thống đi, mười phút nữa là thi rồi."

"Rõ." "Rõ." "Rõ."

Ba giọng nói cao thấp khác nhau vang lên.

Quý Lễ như trút được gánh nặng.

Nhung Ngọc lại lười biếng vẫy vẫy tay với Quý Lễ, kéo dài giọng, cười tủm tỉm gọi: "Quan chỉ huy ơi, tranh thủ trước lúc thi, tới đây nói nhỏ cái nào ——"

Mặt Quý Lễ ửng đỏ, mím chặt môi, cúi người xuống: "Ừm?"

"Đánh thắng có phần thưởng không?" Nhung Ngọc chớp chớp mắt, thừa cơ tống tiền, "Được ôm không?"

Từ lần trước, Quý Lễ ôm hắn một cái.

Nhung Ngọc dường như tìm được thú vui mới.

Hắn còn đặc biệt lên mạng tra cứu, con người mỗi ngày ít nhất cần bốn cái ôm, như vậy xem ra, đúng là trước đây hắn thiếu ôm trầm trọng rồi, nghĩ tới nghĩ lui, chẳng nghĩ ra là nên ôm ai.

Ông chủ Dương sao? Hay là Đoạn Nha? Cái cảnh tượng đấy, vừa nghĩ thôi đã thấy cay mắt.

Chỉ có Quý Lễ, trên người vừa thơm, ôm vào lòng lại vừa sướng, tuyệt đối là lựa chọn duy nhất.

"Không sờ cáo thì được." Quý Lễ mím chặt môi.

Nhung Ngọc chợt khẽ cười một tiếng: "Quan chỉ huy ơi, cậu là Kẹo Cao Su đấy à?"

Không ngờ lại nói trúng phóc, Quý Lễ bị nói trúng tim đen tai càng đỏ lựng lên: "Tóm lại là không được."

Nhung Ngọc thèm thuồng liếc nhìn con cáo đuôi đỏ một cái, rồi lại mặc cả: "... Thế tôi còn muốn xúc tu nhỏ nữa."

"Được." Quý Lễ nói.

Quan chỉ huy là tốt nhất!

Nhung Ngọc mãn nguyện, tập trung sự chú ý lại bàn thao tác.

Để lại vị tổng chỉ huy tim đập loạn tùng phèo, một mình đỏ bừng mặt.

Đồ tham lam.

Cho hắn một chút ngọt ngào, hắn liền quấn lấy làm nũng vòi vĩnh nhiều hơn.

... Cũng hơi ưng.

Quý Lễ tự mình lỡ nghĩ hơi nhiều, tâm trí loạn nhịp vài giây, lại ép buộc bản thân tập trung chú ý, quan tâm đến kỳ thi trước mắt.

Chứng kiến toàn bộ quá trình, con cáo đỏ phất cái đuôi xù to tướng, bước từng bước tao nhã, nhảy lên đầu gối Quý Diễn.

Quý Diễn ôm hồ ly đỏ của mình, im lặng một hồi, thấp giọng đối thoại với nó: "Mày nói đúng, tao cũng thấy não hai đứa này có vấn đề."

Nhất là Quý Lễ.

Đã bảo là bày mưu tính kế quyết thắng ngàn dặm chơi đùa Nhung Ngọc trong lòng bàn tay đâu hả?

Sao càng nhìn càng sai sai ở đâu ấy?

Y vốn đã hạ quyết tâm muốn quậy đục nước, chơi chút thủ đoạn, tốt nhất là lôi cái thằng ngốc Nhung Ngọc này vào cái móng vuốt ác ma ngược luyến tàn tâm...

Xin hỏi đằng ấy, móng vuốt ác ma đâu rồi?

***

Tác giả có lời muốn nói: 

Quý Diễn nhìn Quý Lễ: Tôi tưởng cậu là trùm cuối, kết quả cậu là em trai ngốc?

Quý Diễn nhìn Nhung Ngọc: Đúng, đây là em trai ngốc.

Nói sao ta, cháu Ngọc rốt cuộc bắt đầu thèm thuồng bản thân công chúa rồi—— mặc dù không phải cái kiểu công chúa mún.

Công chúa bị lừa tâm rồi, giờ lại bị lừa thân nữa, đáng thương quá nà (Chân thành thương cảm.jpg)

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...