Đối Thủ Không Đội Trời Chung Ngày Nào Cũng Dính Lấy Tôi

Chương 47: Khi nào thì kết hôn



Khoang cơ giáp, đại thiếu gia quý giá dùng một dải lụa đỏ sẫm buộc tóc, đang gác một chân lên, tư thế giang hồ ngồi trên bậu cửa sổ đón gió.

Con hồ ly đỏ chán đến chết mà nhảy từ khoang mô phỏng này sang khoang mô phỏng khác, Quý Diễn lật xem từng trang bài viết cũ trên mạng Trường Sao, không tự chủ được mà phụt ra hai chữ "đù má".

Trước đây y xem mấy cái bài này chỉ coi như xem trò cười của Quý Lễ và Nhung Ngọc thôi, nửa tin nửa ngờ, cũng cho là thật mất vài phần.

Lúc này y tranh thủ lúc rảnh rỗi, xem hết lại một lượt mấy cái bài về Nhung Ngọc và Quý Lễ, rồi lại liên hệ với cảnh tượng ban ngày, một lần nữa chắc chắn về suy đoán của mình: Mấy cái bài này, toàn mẹ nó là bốc phét hết.

Y nhất thời cũng không phân biệt nổi là do Nhung Ngọc làm ra mấy chuyện ảo ma quá, hay là do đám người trên mạng trí tưởng tượng quá phong phú, nhưng với những gì y biết về Nhung Ngọc, e là chân tướng sự việc còn khướt mới giống như những gì đám kia đoán.

Nhung Ngọc là được nuôi lớn theo tiêu chuẩn của chuồng đấu thú, giáo dục về mặt tình cảm gần như là con số không, cái gì cũng nhanh nhảu chỉ có cái não là thiếu máu thôi.

Nhìn phản ứng hôm nay, cái thằng thiểu năng này chỉ sợ là đến giờ vẫn chưa thông suốt cái đéo gì, giả sử Quý Lễ là một tên Sở Khanh lắm chiêu trò, thì giờ chắc đã bị ăn sạch sành sanh mà còn chẳng kịp phản ứng rồi.

Nhưng nhìn cái kiểu của Quý Lễ...

Nếu Quý Diễn không phải đang bị kẹp ở giữa như nhân kem trong bánh quy, chắc chắn y sẽ cười dồ cuời dại suốt một tiếng để bày tỏ lòng thành kính, cái người lạnh lùng kiêu ngạo, tự nghĩ mình hay như Quý Lễ, hoá ra trong chuyện tình cảm lại gà mờ chẳng khác gì Nhung Ngọc, không còn gì chấn bé đù hơn thế.

Thế nên khi Quý Lễ bước vào khoang cơ giáp, Quý Diễn hiếm thấy mà không có lấy một chút địch ý nào, thậm chí ánh mắt còn toát ra một tia thương hại.

Đôi mắt xanh thẳm của Quý Lễ chẳng chút gợn sóng, nhưng lại mang theo một vẻ nghiền ép và ngạo mạn không thành lời: "Anh với Nhung Ngọc biết nhau từ trước à?"

"Để cậu ta tự nói thì tốt hơn chứ?" Quý Diễn nhún vai.

Quý Lễ chậm rãi nhíu mày lại: "Quý Diễn."

Quý Diễn bị kẹp ở giữa, chỉ đành có gì khai nấy: "Không phải tôi không muốn nói cho cậu biết, là Nhung Ngọc cảnh cáo tôi."

"Tôi dù sao cũng không thể nói không giữ lời chứ?"

Với sự giáo dưỡng và cao ngạo của Quý Lễ, Nhung Ngọc đã nói rõ là không muốn nói, cậu cũng không tiện tiếp tục truy hỏi thêm nữa.

Quả nhiên, Quý Lễ ngậm miệng, bầu không khí rơi vào yên lặng.

Quý Diễn ôm con hồ ly đỏ của mình bóp một cái, trong thoáng chốc dường như thấy lại hiện trường yêu đương râu ông nọ cắm cằm bà kia của Quý Lễ và Nhung Ngọc, đầu lại bắt đầu nhức từng cơn.

Y định nể tình có chút xíu quan hệ huyết thống rẻ rách, hơi dây mơ dễ má kia mà nhắc nhở đứa em trai học sinh tiểu học có mối tình đầu không suôn sẻ này một chút, thế là lộ ra một nụ cười ôn văn nhã nhặn, lời nói nhẹ nhàng thỏ thẻ.

"... Quý Lễ, cậu chưa từng nghĩ rằng, Nhung Ngọc có lẽ căn bản không hề thích cậu sao?"

Trời sắp mưa.

Cơn gió ẩm nóng ngoài cửa sổ lướt qua, không khí trong khoang cơ giáp có chút ngột ngạt.

Quý Lễ ngẩng đầu lên, bình tĩnh nhìn chằm chằm y.

Quý Diễn vẫn chưa ý thức được, giọng điệu của mình lúc này giống một tên phản diện đang lăm le châm ngòi ly gián đến mức nào.

"Tôi dù sao cũng có chút hiểu biết về Nhung Ngọc," Quý Diễn đầy lòng thương hại, mỉm cười bâng quơ, dùng giọng điệu của một kẻ hiểu rõ tất thảy mà nhẹ nhàng nhắc nhở: "Cậu chưa từng nghĩ rằng, chuyện Nhung Ngọc thích cậu, có lẽ chỉ là một sự hiểu lầm, thực ra cậu ta đối với cậu chẳng có cái gì..."

Lời còn chưa dứt.

Y đã nhận ra áp suất quanh người Quý Lễ bỗng chốc trở nên âm u lạnh lẽo, tinh thần lực bàng bạc lại lạnh lùng cũng theo đó mà tràn ra, đối với kẻ mang tinh thần lực tàn phế như Quý Diễn mà nói, bản thân nó đã là một áp lực vô hình.

Ngoài cửa sổ vang lên tiếng sấm rền trời.

Con hồ ly đỏ đột ngột chui tọt vào lòng y, lén lút giấu kỹ cái đuôi của mình, run rẩy không dám ra tiếng.

Cái bóng dưới chân thiếu niên mắt xanh vặn vẹo nhe nanh múa vuốt, cứ thế lan tràn đến dưới chân y, hệt như ngọn lửa ác ý đang nhảy múa, tựa như bất cứ lúc nào cũng có thể kéo y vào trong bóng tối đen kịt kia.

Quý Lễ lúc này, hệt như một sứ giả đến từ địa ngục.

Thái dương Quý Diễn rịn ra mồ hôi lạnh, gượng cười: "Nói một câu thôi mà, không cần thiết phải thế chứ?"

"Tôi không quan tâm anh và cậu ấy có quan hệ gì," Quý Lễ nhìn y chằm chằm, hời hợt nói, "Đừng có giở trò."

... Giở trò?

Cậu gọi việc nói thật là giở trò đấy à?

Quý Lễ rũ mi, che đi sự buồn bực trong mắt: "Tấm lòng của cậu ấy đối với tôi, không đến lượt anh đến đây ra vẻ."

Nhung Ngọc sao có thể không thích cậu được chứ?

Quý Diễn tức đến nỗi đầu váng mắt hoa.

Tấm lòng của cậu ta —— Tay đó đối với cậu có cái lòng lợn tiết canh ấy! Mẹ kiếp, tình yêu tiểu học của lũ chíp bông tự mình đa tình còn không cho người ta nói!

Nhìn bóng lưng Quý Lễ rời khỏi phòng học.

Quý Diễn xé toạc cái vẻ ngoài quý công tử của mình, hung hăng đá văng một cái bàn, chửi đổng suốt mười phút đồng hồ.

Hồ ly đã quá quen với việc này, tự động bỏ ngoài tai mấy lời chửi thề của y, yên lặng l**m láp cái chân của mình.

Cuối cùng khó khăn lắm mới xuôi xuôi, ôm cáo đỏ vào lòng, gửi cho Nhung Ngọc một tin nhắn.

Quý Diễn: 【Vừa nãy Quý Lễ qua tìm tôi, hỏi quan hệ giữa tôi và cậu.】

Tin nhắn bên kia phản hồi rất nhanh, kèm theo một cái mặt cười đầy hiểm ác: 【Thì?】

Quý Diễn giận hừng hực nhắn lại: 【Không có bán đứng cậu】

Giọng điệu Nhung Ngọc quả nhiên rất tốt hơn: 【Mai mời cậu ăn mì, nhớ mang cáo đến nhé】

Mời cái khỉ gì, cậu ta rõ là chỉ thèm khát con cáo của y thôi.

Quý Diễn cười lạnh một tiếng, rồi không nhịn được lắm mồm một câu: 【Cậu có từng nghĩ, tại sao Quý Lễ lại có hứng thú với cậu thế?】

Bên kia không chút do dự: 【Bọn tôi là bạn.】

Quý Diễn: 【Nếu không phải thế thì sao?】

Quý Diễn: 【Nếu nó thích cậu thì sao?】

Bên kia im lặng hồi lâu.

Quý Diễn lại nhận được hai tin nhắn.

Nhung Ngọc: 【... Cậu trêu tôi đấy à?】

Nhung Ngọc: 【Ngày mai đừng để tôi bắt được cậu, nếu không cậu chết chắc rồi.】

Quý Diễn trực tiếp ném phăng quang não đi: "... Đậu má!!!"

Y khó khăn lắm mới muốn làm người tốt một lần, hỗ trợ một chút cho sự nghiệp yêu đương của đám nít ranh học sinh tiểu học, kết quả lại bị đối xử như vậy sao?!

Cứ cho hai đứa đấy chấn bé đù đến chết đi!!!

*

Chẳng biết từ lúc nào, trời đã bắt đầu đổ mưa.

Nhung Ngọc bật một bản nhạc điện tử sôi động, xoa xoa đôi mắt đau nhức vì học thuộc lòng, qua lớp kính trong suốt có thể thấy những giọt mưa bắn lên, ngay cả nhịp điệu cũng giống hệt với tiếng nhạc xập xình.

Kẹo Cao Su ở trong bể nước, "gu chi gu chi" bơi lội từ đầu này sang đầu kia, rồi lại chìm xuống đỉnh lâu đài, lười biếng dính lên cái chóp hồng phấn của lâu đài.

Bị Nhung Ngọc chọc chọc, nó liền lười biếng lật người lại, chẳng biết có phải đang quay mông về phía hắn hay không.

Nhung Ngọc có chút buồn cười.

Nhưng rồi lại nhớ đến tin nhắn Quý Diễn gửi cho hắn.

【Nếu nó thích cậu thì sao?】

Lúc nhìn thấy câu này, đầu óc Nhung Ngọc trống rỗng trong nháy mắt, nhưng rồi lại nhanh chóng tỉnh táo lại.

Đến Kẹo Cao Su cũng biết, hắn căn bản không có cửa.

Hắn một lần cũng chưa tỏ tình, Quý Lễ đã không biết bao nhiêu lần từ chối hắn trước rồi, đừng nói là thích, e là một chút vướng bận ngoài mức tình bạn ra cũng chẳng mảy may có.

Hắn có thể vui vẻ ở bên cạnh Quý Lễ như vậy, hoàn toàn là vì, Quý Lễ biết rõ giữa họ chỉ là tình bạn thuần khiết.

Tên hồ ly Quý Diễn kia, quả nhiên là muốn trêu hắn chơi thôi.

Công chúa như Quý Lễ, sau này cũng nên hẹn hò với những người yêu môn đăng hộ đối mới phải.

Nhung Ngọc ở trong đầu, dường như đã có thể phác họa ra đường nét của đối phương.

Thế nào cũng phải có một khuôn mặt tinh xảo, mới có thể xứng đôi với đôi mắt xanh thẳm mênh mang như đại dương kia của Quý Lễ, cũng phải là một người thông minh cẩn trọng, tinh thông chiến thuật giống như Quý Lễ, hoặc là một tiểu thư dịu dàng ngọt ngào, hoặc là một thanh niên cao quý ôn hòa, người đó cũng phải thật chung thủy và chân thành, ngôn hành cử chỉ cũng nên tao nhã lễ phép như Quý Lễ vậy, không được làm bộ làm tịch cho ra vẻ, cũng không thể là cái kiểu giả vờ giả vịt mua danh bán tiếng như Quý Diễn——

Nhung Ngọc giật mình một cái, chợt gửi tin nhắn cho Quý Diễn:

【Tên khốn nhà cậu... không phải nhìn trúng Quý Lễ rồi đấy chứ?】

Đối phương cạn lời một hồi lâu: 【Đâu ra, cậu không có não sao sống đến giờ hay vậy】

Nhung Ngọc rốt cuộc cũng yên tâm, tiếp tục nằm ngửa trên giường, suy nghĩ vẩn vơ không đâu vào đâu.

Nghĩ lại thái độ cẩn thận nghiêm túc như vậy của Quý Lễ, thấy thế nào cũng là kiểu hôn nhân xem mắt, chắc sẽ giống như mấy chuyện Dương Tây Châu từng kể với hắn, được trưởng bối giới thiệu cho một người yêu môn đăng hộ đối, tính tình phù hợp, qua lại vài lần là tiến triển đến cảnh ưng thuận lẫn nhau, rồi đến thỏ thẻ chân tình, cuối cùng chính là hôn lễ...

Nhung Ngọc bỗng thấy hơi bực bội.

Tại sao cứ nhất định phải kết hôn? Lúc đó, Quý Lễ còn có thể nhớ đến một người bạn như hắn sao?

Không nhịn được, hắn tìm tên Quý Lễ trong danh bạ, gửi một tin nhắn qua: 【Quý Lễ, cậu định bao giờ thì kết hôn?】

Quý Lễ thật lâu sau mới trả lời hắn: 【Vẫn chưa nghĩ kỹ, chắc là sau khi tốt nghiệp đi.】

Sớm thế à?

Nhung Ngọc bỗng bần thần.

Như vậy chẳng phải là... rất nhanh Quý Lễ sẽ bắt đầu chọn lựa đối tượng sao?

【Cũng không cần sớm thế chứ?】 Nhung Ngọc có hơi sầu não.

【Thế còn cậu? Cậu định khi nào?】 Quý Lễ hỏi.

Nhung Ngọc thực sự chưa từng nghĩ tới.

Hắn lại chẳng giống như những người như Quý Lễ, có nhu cầu khách quan về liên hôn, cũng chẳng có đối tượng nào nhất định muốn cưới bằng được người ta cả.

Quan trọng nhất là, hiện tại hắn cứ hễ nghĩ đến hai chữ "kết hôn", là trong đầu lại toàn cảnh tượng hôn lễ của Quý Lễ với người khác, khiến trong lòng hắn thấy hơi nghèn nghẹn.

【Tôi không thích kết hôn lắm, cảm thấy sẽ rất phiền.】 Nhung Ngọc nói.

Quý Lễ nhìn tin nhắn trên quang não, im lặng một hồi lâu.

Tiếng mưa rơi rào rào, hệt như âm thanh nền ào ạt trong lòng, ồn đến mức khiến người ta không thể yên ổn.

Hắn đây là có ý gì?

Muốn yêu đương với mình, nhưng lại không muốn kết hôn? Vậy chẳng phải chỉ là chơi bời qua đường thôi sao? Hay, chỉ đơn thuần là không thích kết hôn?

Cái tên này quả nhiên chính là một kẻ chỉ biết dẻo miệng, không muốn chịu trách nhiệm mà.

Quý Lễ khẽ mím môi, có hơi phiền muộn cau chặt mày lại.

Giờ cậu đã hoàn toàn quẳng mấy lời của Quý Diễn ra sau đầu, chuyện Nhung Ngọc không thích cậu, là căn bản không thể nào, không thấy hắn còn chủ động thảo luận đến vấn đề hôn nhân với cậu rồi sao?

Nhưng nan đề lớn nhất trước mắt là, cậu phải nói thế nào, để bản thân trông không giống như một đứa đang gấp gáp giục cưới, một quả tạ vừa yêu là không dứt ra được, đồng thời lại có thể thăm dò rõ ràng thái độ của Nhung Ngọc đối với hôn nhân đây?

Cậu im lặng cả buổi trời, đầu ngón tay khẽ cử động, dè dặt hỏi: 【Tại sao lại phiền?】

【Kiểu như là tự dưng có thêm một người... nghĩ thôi đã thấy rất sao sao rồi.】 Nhung Ngọc ngập ngừng trả lời lại.

Quý Lễ đối với câu trả lời này vẫn thấy khá vừa lòng.

Chí ít không phải câu trả lời kiểu như là không muốn chịu trách nhiệm, hay là vì không đủ thích cậu vân vân.

Cậu ẩn ý nói: 【Cậu có rất nhiều thời gian, có thể từ từ thích nghi.】

Bên kia cười một tiếng, tán thành: 【Cậu nói cũng đúng.】

Khóe miệng Quý Lễ, liền chậm rãi nhếch lên.

Đây, ý là sẵn sàng lấy kết hôn làm tiền đề sao?

Lúc này đây, ngay cả tiếng mưa bên tai cũng trở nên vui tươi hơn hẳn, tiếng mưa tí tách trên mặt kính đều giống như tiếng vỗ tay hứng khởi, giống như lời chúc phúc cho hiện trường hôn lễ tương lai của hai bọn họ.

Quý Lễ có chút vui vẻ đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng vài bước, rồi lại lần nữa mở bản kế hoạch trong quang não ra.

Cần thời gian đệm tiền hôn nhân, yêu cầu như vậy, cũng không tính là quá đáng.

Quý Lễ suy nghĩ một chút, tính toán trong kế hoạch hôn lễ tương lai sẽ cộng thêm ba năm... hai năm... không, một năm giai đoạn sống chung là đủ rồi.

Họ có thể thấu hiểu rõ ràng về nhau.

Dù sao cậu cũng chẳng vội kết hôn đến thế đâu, cậu có thể cho Nhung Ngọc một ít thời gian, chậm rãi biến sự tồn tại của cậu thành thói quen.

Vậy cho nên... hôn lễ nên tổ chức ở hành tinh nào đây nhỉ?

***

Tác giả có lời muốn nói: 

Quý Diễn:

Nhà tiên tri chân chính duy nhất trong làng.

Cứ thế bị đồng loạt vote là sói.

Nhật ký công chúa:

Quý Diễn nói cậu ấy không thích mình.

Đúng là nói dối trắng trợn.

Bọn mình đã bàn đến chuyện cưới luôn rồi.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...