Thi chiến thuật nhanh chóng bắt đầu, Quý Lễ dựa theo đặc tính của từng người phân phối nhiệm vụ, Nhung Ngọc chỉ huy đội đột kích.
Nửa giờ đầu tiên, mọi thứ đều khá suôn sẻ. Nhưng sau nửa giờ đó, tình hình dần nảy sinh biến hóa, gốc rễ của mâu thuẫn chính là nằm trên người Nhung Ngọc.
Nhung Ngọc chịu ảnh hưởng bởi đặc chất chủng tộc, h*m m**n khát máu nặng hơn cậu tưởng tượng nhiều.
"Nhung Ngọc, thu quân." Quý Lễ nhìn thao tác của Nhung Ngọc, khẽ nhíu mày.
Mắt Nhung Ngọc rõ ràng đã đổi màu: "Đợi chút, tôi còn có thể truy đuổi——"
"Thu quân." Quý Lễ vỗ vỗ vai hắn, "Phía cậu là để kìm chân thôi, thắng cũng chẳng có ý nghĩa gì, thả cho họ đi."
Nhung Ngọc trong khoảnh khắc bừng tỉnh lại, nhắm mắt ổn định tâm trí, ánh kim trong mắt hơi nhạt đi, nhưng lại nhanh chóng bị ngọn lửa cuồng chiến mới thổi bùng sáng.
"Nhung Ngọc, quay lại."
"Nhung Ngọc, phòng thủ đi, chiến tuyến này cậu không tham gia."
Nhung Ngọc thấp giọng nói: "Tôi có thể thắng."
"Phía sau có kẻ địch, cậu sẽ bị tập kích đấy."
"Nhung Ngọc, sau khi chiếm được căn cứ, tại sao không xoá dấu vết và kết thúc?" Quý Lễ khẽ nhíu mày.
Nhung Ngọc tự biết mình sai, ánh kim trong mắt nhạt hẳn: "Xin lỗi, tôi đi viện trợ ——"
"Tôi không nói là cần viện trợ."
Quý Diễn thấy không khí căng thẳng, nói: "Không sao, tôi giúp cậu ta xoá dấu vết rồi."
Sắc mặt vốn bình tĩnh của Quý Lễ trái lại còn khó coi hơn.
Đặc tính chủng tộc của Nhung Ngọc là cuồng hóa, đặc biệt nhạy cảm với chiến ý, hắn vốn không phải người nóng nảy, không có trách nhiệm, nhưng bị cảm xúc ảnh hưởng, càng đánh mắt càng sáng, cũng càng đánh càng điên cuồng, phản ứng đầu tiên là đi theo bản năng. Cùng với thời gian thi kéo dài, sự quấy nhiễu mà Nhung Ngọc phải chịu từ cuồng hoá cũng sẽ càng ngày càng lớn, càng ngày càng mất kiểm soát.
Vốn dĩ khi hắn cùng nhóm với người khác, tổng chỉ huy thường thường khả năng kiểm soát không đủ, tách nhóm tương đương với việc ai làm việc nấy, hắn tự dẫn đầu một đội nhỏ, dựa vào bản năng mà đánh cũng coi là xuất sắc, cuối cùng thành tích cũng gọi là nhìn được.
Trong chiến đấu solo tương đối độc lập hoặc chỉ huy nhóm nhỏ, bản năng vốn là ưu thế của hắn, vì bản năng của hắn là chuẩn xác. Nhưng dưới trướng một chỉ huy có khả năng kiểm soát cực mạnh, dàn xếp toàn cục như một bàn cờ lớn tinh vi như Quý Lễ, bản năng của Nhung Ngọc trái lại trở thành một lực cản.
Nhìn thấy Nhung Ngọc càng ngày càng mất kiểm soát, Quý Lễ đè tay Nhung Ngọc xuống: "Cho cậu năm phút, cậu bình tĩnh lại một chút."
"Ừ." Nhung Ngọc đáp một tiếng, có chút nản lòng cúi đầu xuống.
Quý Lễ tiếp tục hạ đợt chỉ lệnh đâu ra đấy, cả phòng chỉ huy, chỉ còn lại những âm thanh bận rộn.
Quả nhiên, sau khi Nhung Ngọc lui xuống, toàn bộ bố cục chiến thuật của Quý Lễ trở nên trôi chảy hẳn, tốc độ đẩy mạnh chiến trường cũng càng ngày càng nhanh.
Nhung Ngọc thấp giọng lẩm bẩm một câu: "Quan chỉ huy, xin lỗi."
Lần đầu tiên hắn làm đồng đội với Quý Lễ, lại làm đồng đội heo mất rồi.
Hắn cứ tưởng Quý Lễ không nghe thấy.
Nhưng cậu lại nghe thấy, còn vỗ vỗ bờ vai hắn.
Nhung Ngọc do dự một giây, cuối cùng hạ quyết tâm, nhìn Quý Lễ một cái: "Quan chỉ huy, để tôi đổi chỗ với Dương Tây Châu nhé, hành động cùng Quý Diễn, tình hình sẽ khá hơn chút."
Bàn tay Quý Lễ đặt trên vai hắn, bỗng nhiên siết chặt: ...
"Quý Lễ?" Nhung Ngọc ngước mắt nhìn cậu.
Ánh mắt Quý Lễ lóe lên trong chớp mắt, cuối cùng vẫn gật đầu.
Nhung Ngọc và Dương Tây Châu đổi vị trí cho nhau, hắn ngồi bên cạnh Quý Diễn.
Quả nhiên giống như Nhung Ngọc nói, tình thế một lần nữa xuất hiện sự xoay chuyển.
Hắn và Quý Diễn dường như có một sự phối hợp kì dị nào đó, mà sự phối hợp này không phải là cố ý, Nhung Ngọc sắc bén, không gì cản nổi, Quý Diễn cẩn trọng và kín kẽ, dường như tạo thành một sự bổ khuyết kỳ diệu.
Nhiệm vụ Quý Lễ đưa ra, thường thường là Nhung Ngọc phụ trách một phần, còn Quý Diễn sẽ tự giác bù đắp phần còn lại, thậm chí sẽ tùy theo đủ loại đột kích bất ngờ của Nhung Ngọc, lâm thời chuyển đổi chiến lược thích hợp.
Cái tật xấu lo đầu không lo đuôi của Nhung Ngọc, dường như ở chỗ Quý Diễn, đều sẽ được bổ khuyết thành một thể thống nhất.
Quý Lễ nhìn xong toàn cục, rõ ràng chiến thuật càng ngày càng trôi chảy, chiến trường càng ngày càng thuận lợi, nhưng trong lòng Quý Lễ lại có một sự hờn giận vô cớ, dựa vào lý trí đánh xong kỳ thi này, trên màn hình cuối cùng cũng hiện ra thành tích thi của họ.
Không ngoài dự đoán, chiến thuật đương nhiên là thuận lợi giành lấy hạng nhất.
Nhưng số điểm đúng là đã thấp hơn bình thường một chút.
Nhung Ngọc buông bàn thao tác ra, thở phào nhẹ nhõm, nheo mắt nhếch môi cười, tùy ý chạm tay với Quý Diễn một cái.
Quý Diễn dựa theo trí nhớ của tri giác, hoàn thành động tác này.
Bỗng nhiên cảm thấy, sống lưng dâng lên một luồng ớn lạnh.
Kì thi chiến thuật dùng hết thời gian một buổi sáng, đến trưa hiếm khi thấy cả năm người cùng ngồi ăn với nhau.
Một bàn năm người, ba người đều là nhân vật đang sống trong tâm bão tin đồn gần đây, vừa ngồi xuống là đã có vô số ánh mắt dính chặt theo sau.
Sống lưng Quý Lễ thẳng tắp, vẻ mặt tự nhiên, lẳng lặng ngồi ở đó, cứ như một bức tranh sơn dầu.
Hơn nữa còn là một bức tranh sơn dầu vô cùng quý giá.
Nhung Ngọc một mặt lật xem danh sách gọi món trên quang não, một mặt lén nhìn Quý Lễ.
... Ước chừng là bị hắn ngáng chân, không vui rồi.
Nhung Ngọc vội vàng lật đến trang đồ ngọt, tìm một miếng bánh kem, nhìn nhìn biểu cảm của Quý Lễ, dự tính một miếng chắc không đủ giải quyết vấn đề này, liền gọi thêm một đống điểm tâm không đọc nổi tên màu mè lòe loẹt, phết đầy trái cây và kem.
Đợi khi robot bưng lên, hắn lại đẩy hết đống điểm tâm chồng thành một ngọn núi nhỏ đó về phía Quý Lễ.
Dương Tây Châu nhìn hắn một cái: "Cậu đặt cái đống gì đây? Cậu đặt hết cả trang đồ ngọt đấy à?"
Nhung Ngọc trơ mặt nói: "Ấn nhầm."
An Dĩ Liệt nhìn đống điểm tâm mà nuốt nước miếng trong cay đắng: Đặt nhầm thì cậu có thể ăn hộ cho nè!
Đừng ép buộc bạn tốt của cậu! Có đồ ngọt gì thì cứ nhắm vào cậu đây này!
Nhung Ngọc liền đẩy từng miếng từng miếng bánh kem đến trước mặt Quý Lễ, nhỏ giọng dỗ dành cậu: "... Chúng ta là ngày đầu lập đội, không lấy được điểm tuyệt đối cũng là bình thường mà."
Phải biết rằng, rất nhiều đội thi đấu chiến thuật đều là kết quả của việc phối hợp huấn luyện trường kỳ. Mà loại đội nhóm lâm thời mới lập như họ đây lại có thể giành được hạng nhất, gần như một nửa đều là nhờ công lao từ trình độ chiến thuật out trình của Quý Lễ.
Nhưng xét đến cùng, vẫn là hắn đã liên luỵ Quý Lễ.
Quý Lễ nhìn hắn hồi lâu, không nói lời nào, cũng không động đến bánh kem nhỏ của hắn, tự mình cúi đầu uống một ngụm canh, nhưng ánh mắt lại ngầm liếc qua liếc lại giữa Quý Diễn và Nhung Ngọc dò xét.
Rõ ràng từ đầu đến cuối, Nhung Ngọc chẳng hề nói với Quý Diễn một câu, nhưng chiến thuật thì sẽ không nói dối.
Quý Diễn cực kì hiểu Nhung Ngọc, Nhung Ngọc vô cùng tin tưởng Quý Diễn.
Đó chính là thông tin cậu có thể giải mã được.
Nhưng Nhung Ngọc đã sớm biểu lộ là không muốn nói rồi, nếu cậu cứ đi ép hỏi, thì lại tỏ ra mình giống như một bình dấm hẹp hòi cả ngày chỉ biết ghen bậy, đến cả người quen cũ của Nhung Ngọc cũng muốn quản lý.
Cậu cũng không phải là kẻ lòng dạ nhỏ nhen lại hay đố kị như thế.
Nói là nói vậy, nhưng trong lòng lại để bụng đến mức tự mình ấm ức, ánh mắt nhìn Quý Diễn càng ngày càng khó ở, đến cả dải lụa đỏ sẫm Quý Diễn dùng để buộc tóc cũng thấy gai mắt, hồ ly lớn ôm hồ ly nhỏ, con trước con sau đều chẳng phải thứ gì tốt lành.
Quý Lễ càng nghĩ càng bực, vị chua loét trong lòng sắp sôi sùng sục thành dung nham đến nơi rồi, nhưng vẫn muốn giữ lấy cái vỏ bọc cậu ấm quý giá lạnh lùng tự kiềm chế, không thể biểu lộ ra ngoài. Chỉ ăn được vài miếng đã đặt thìa xuống, cụp mắt nhìn chằm chằm bát canh trên bàn: "Tôi no rồi."
Cậu mới chỉ uống có một chén canh mà thôi.
Nhung Ngọc có chút lo lắng nhìn cậu, lại lôi danh sách gọi món ra: "Chán ăn à? Ăn chút gì thanh đạm nhé?"
"Không cần, các cậu cứ ăn đi." Giọng Quý Lễ chẳng có lấy một chút lên xuống.
Vài phút sau.
Quý Lễ cảm thấy trong tay mình bị nhét vào một thứ gì đó mát lạnh, mềm mượt như thạch.
Cậu cúi đầu xuống.
Kẹo Cao Su đang không tình nguyện chút nào bị nhét vào tay cậu.
Nhung Ngọc nhích ghế lại gần, ngồi bên cạnh cậu, không biết xấu hổ mà khẽ hỏi: "Quan chỉ huy ơi, tôi vẫn được khen thưởng chứ?"
"Hết rồi." Quý Lễ ngoảnh mặt đi.
Dám ngay trước mặt cậu mà liếc mắt đưa tình với người khác, còn muốn khen thưởng à.
Mơ hão.
Mất tiêu một cái ôm, chiến thuật Kẹo Cao Su cũng vô dụng, Nhung Ngọc héo rũ cả người thấy rõ luôn.
Hắn lén lút kéo kéo ống tay áo Quý Lễ, thở dài một tiếng: "Gì nhỉ, Quý Lễ, đặc tính của tôi thực sự không khống chế được."
Nhung Ngọc quả thực đã nghe nói từ lâu, rằng cuồng hóa là đặc tính không phù hợp nhất để làm chỉ huy, chỉ là từ trước đến nay thành tích của hắn tàm tạm, nên mới tự cho là không chịu ảnh hưởng, giờ chỉ có thể thấp giọng nói: "Lần thi sau tôi tìm cho cậu đồng đội khác nhé..."
Quý Lễ lại nắm ngược lấy tay hắn, an tĩnh nhìn hắn: "Tôi nói là cần người khác ư?"
"Chỉ mình cậu mà tôi còn không quản được, tôi còn làm quan chỉ huy cái gì."
Chiến thuật là thứ sống.
Dựa vào cái gì Quý Diễn có thể phối hợp với hắn ăn ý đến lưới trời không lọt, mà chiến thuật của cậu, lại không kham nổi một Nhung Ngọc.
Trái tim vốn đã héo khô của Nhung Ngọc, bỗng chốc lại được một dòng nước ấm tưới đầy, đôi mắt nâu cũng ấm áp trở lại, khóe miệng cũng theo đó mà nhếch lên từng chút một.
Hắn bỗng ghé sát lại tai Quý Lễ, thấp giọng nói: "Không có phần thưởng, vậy phạt tôi cũng được."
Quý Lễ bị một câu này của hắn nói cho đỏ thấu cả tai.
Lời Nhung Ngọc nói ra cũng giống như đôi mắt của hắn, mang theo ý cười khiêu khích lại ngang tàng, nhưng thế mà lại nhận thấy một chút vị chân thành: "Đừng giận nữa được không."
Thật khiến người ta chẳng thể nào giận lâu nổi.
Núi lửa đang phun trào bọt khí chua loét trong lòng Quý Lễ, cuối cùng cũng tạm dừng chốc lát, mím môi lầm bầm: "Là cậu nói đấy."
"Ừ." Nhung Ngọc cười đáp.
Quý Lễ lại im lặng một hồi, mới thấp giọng nói: "... Tôi không vui không phải vì chuyện đó."
Nhung Ngọc chớp chớp mắt: "Thế là chuyện gì?"
Quý Lễ há miệng, trước bao nhiêu ánh mắt thế này rốt cuộc vẫn không nói nên lời, cuối cùng chỉ có thể nhụt chí nói: "Thôi."
Nhưng nhìn tên Quý Diễn đang ôm con cáo đỏ, vẫn thấy bực mình, lại liếc qua cà vạt thắt lệch thắt vẹo của Nhung Ngọc, ánh mắt lóe lên: "Qua đây."
Nhung Ngọc bèn ngoan ngoãn ghé lại gần.
Quý Lễ túm lấy cà vạt của hắn, kéo người lại trước mặt mình, mặt không cảm xúc mà thắt lại cà vạt cho hắn.
Sau đó ánh mắt như có như không lướt qua người Quý Diễn: ... Hiểu chưa?
Quý Diễn: ... Ờ hiểu.
Đứa em này của y là một con gà bông trong tình yêu không trượt phát nào.
Cái đệt, bảo sao hai đứa này cứ vờn qua vờn lại đến tận giờ mà chẳng có tiến triển khỉ gì. Thay bằng hai con lợn vào thì chắc giờ con cái cũng đầy một chuồng rồi.
Thế mà cứ theo cái kiểu dùng dằng này của Quý Lễ, giờ y nên mở một cái kèo cược, rằng Nhung Ngọc căn bản sẽ không thể nào tỏ tình với cậu ta được.
Y có thể kiếm bộn tiền chỉ sau một đêm luôn ấy chứ.
Quý Diễn trong lòng diss một vạn câu, nụ cười trên mặt theo đó mà méo xệch.
An Dĩ Liệt nhìn Quý Diễn: "Anh bị làm sao đó?"
Vị quý công tử văn nhã lễ độ này bèn yếu ớt đỡ lấy trán: "Không sao, đau đầu thôi."
Bị hai cái đứa ngốc này làm cho tốn não quá mà.
Cái bàn này toàn là lũ gà tơ chưa từng yêu đương hết cả sao? Chẳng lẽ không có ai phát hiện ra, hai thằng nhóc kia cứ tiếp tục như thế này, thì rất có khả năng sẽ ế đến tận thế kỷ sau à?
Lúc trước ý tưởng châm ngòi trêu mèo chọc chó của y, đúng là hâm hết sức.
Hai đứa này căn bản không cần ai châm ngòi, cứ ông nói gà bà nói vịt đến kiếp sau, cũng chẳng nên được cơm cháo gì.
Vừa cúi đầu. Trên quang não vẫn còn tin nhắn hôm qua Nhung Ngọc lén gửi cho y.
【Chuyện ở Giác Đấu Trường, tôi chưa từng kể với Quý Lễ, cậu cũng đừng có nói với cậu ấy.】
Còn gửi thêm một cái icon mỉm cười: 【Bán đứng tôi là cậu chết chắc đấy.】
Lúc này, trên màn hình lại hiện ra tin nhắn mới, vừa hay là từ Quý Lễ.
【Một tiếng nữa, gặp ở khoang cơ giáp.】
Đầu Quý Diễn càng đau hơn.
Hay rồi.
Y thành nhân bánh quy kẹp giữa hai đứa ngốc này.
