Đối Thủ Không Đội Trời Chung Ngày Nào Cũng Dính Lấy Tôi

Chương 54: Con hồ ly kia có thể làm thế này sao!



Cả buổi chiều, Quý Lễ đều canh cánh trong lòng về mẩu tin tức tra được kia. Rõ ràng không định biểu lộ cảm xúc ra ngoài, nhưng vẫn không kìm được mà đọc đi đọc lại mấy lần, trong lòng cứ ùng ục sủi lên những bong bóng chua loét, vừa nghi ngờ vừa nôn nóng.

Ngay từ khi Quý Diễn mới trở về, cậu đã từng điều tra rõ ràng gốc gác của y.

Quý Diễn là con riêng ngoài giá thú của cha cậu, mẹ y là một nghệ sĩ được bao nuôi, có tiền sử di truyền bệnh tâm thần của gia tộc. Chuyện cũ trước hôn nhân của cha Quý, được cấu thành từ lợi ích, d*c v*ng và những tình tiết máu chó rập khuôn, nếu viết thành một bộ phim truyền hình, có lẽ sẽ lọt vào top 10 bộ phim yêu thích nhất của nhóm khán giả trung niên trên mạng liên tinh, tên là 《 Lời nói dối của tình yêu 》.

Kết cục cuối cùng, người đàn ông cưới người vợ có thân phận cao quý, còn nữ nghệ sĩ kia thì không lâu sau khi chia tay cha Quý đã tinh thần thất thường, còn Quý Diễn thì vì một tai nạn ngoài ý muốn mà lưu lạc đến Giác Đấu Trường.

Sau khi Quý Diễn lớn lên ở Giác Đấu Trường, tinh thần thể vừa mới thành hình không lâu đã bị chém nát trong một trận đấu thú, từ đó trở thành một phế nhân gần như không có tinh thần lực, cũng nhờ vậy mà có cơ hội rời khỏi Giác Đấu Trường.

Y bị một tổ chức tình báo mua lại, mà tính cách của y quả thực cũng rất phù hợp với loại công việc xảo trá như vậy, dần dần thoát khỏi cục diện bị khống chế, địa vị thăng tiến vù vù, cuối cùng trở thành Quý Diễn của sau này.

Đồng thời, dã tâm của y không chỉ dừng lại ở đó, vậy nên y tìm tới người cha ruột quyền cao chức trọng của mình, coi ông ta như bàn đạp cho tương lai, rầm rộ tiến vào nhà họ Quý.

Trước đó, Quý Lễ không hề có địch ý với Quý Diễn, sau khi xác định đối phương cũng chẳng gây trở ngại gì đến mình, chỉ nhắm mũi dùi vào người cha tồi tệ kia, Quý Lễ bèn không còn quan tâm chi tiết đến từng động tĩnh của y nữa.

Nhưng điều duy nhất cậu không ngờ tới chính là.

Giác Đấu Trường.

Quý Diễn vậy mà lại quen biết Nhung Ngọc ở Giác Đấu Trường, thậm chí thâm giao không cạn, nói không chừng còn có một đoạn tình xưa...

Quý Lễ nghĩ đến đoạn tin nhắn mình nhìn thấy kia, càng lúc càng thấy khó chịu.

Sớm biết chuyện này, cậu sao có thể để con hồ ly kia nghênh ngang lắc lư đến trước mặt Nhung Ngọc được.

Dọc đường cậu đều muốn hỏi cho ra nhẽ, nhưng lại không muốn để Nhung Ngọc biết mình lén lút điều tra hắn, chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt, vị chua loét nghẹn nơi cổ họng, nói không được mà nuốt cũng chẳng xong.

Nhung Ngọc hoàn toàn không biết tâm tình phức tạp trong lòng cậu, hắn vừa bước ra từ phòng tắm, cổ vắt khăn lông, miệng ngậm một que kem, nhét một que khác vào giữa môi Quý Lễ, cười híp mắt hỏi: "Nghĩ gì thế?"

Hắn có chút lo lắng cho Quý Lễ, rõ ràng ban ngày vẫn còn rất tốt, dáng vẻ vừa ngoan lại vừa mềm, thế mà đến chiều, cả người lại trở nên trầm mặc hẳn đi.

Hở một chút là lại đăm đăm nhìn hắn, đôi đồng tử xanh biếc xinh đẹp kia, dường như phủ kín một lớp sương mù.

"Không có gì." Quý Lễ mím môi, "Việc nhà."

Trong nhà lòi ra một con hồ ly đuôi to, chen chân vào chuyện yêu đương của cậu, gọi tắt là việc nhà.

"Cần xử lý gấp không?" Nhung Ngọc nhỏ giọng hỏi, "Nhạc Điềm muốn giữ cậu ngủ lại thêm một đêm, mai hẵng đi."

"Chỉ có Nhạc Điềm thôi sao?" Quý Lễ lườm hắn một cái.

Nhung Ngọc nhoẻn miệng cười: "Cậu nói xem, tôi hận không thể để cậu ở lại nhà tôi luôn ấy chứ."

Nhung Ngọc dính cậu như vậy khiến tâm trạng Quý Lễ tốt lên một chút, thấp giọng hỏi: "Ngày mai có tiễn tôi không?"

"Tất nhiên là tiễn cậu rồi," Nhung Ngọc thấy cậu ở lại thì lập tức vui vẻ, ghé vào tai cậu lười biếng nói hươu nói vượn, "Xách túi cho cậu, cõng cậu chạy, làm áo bông nhỏ tri kỷ nhất của cậu luôn."

Nhung Ngọc vừa mới tắm xong, trên người mang theo hơi nước thoang thoảng, gần như thấm ướt cả bên tai cậu.

Hắn nói chuyện sao ngọt sớt thế không biết?

Quý Lễ lại không tiếng động cong khóe môi, khẽ ho một tiếng, quyết định không nhắc nhở Nhung Ngọc rằng cái khăn hắn đang dùng là của mình.

Trong phòng tắm mịt mờ hơi nước, Quý Lễ lẳng lặng nhìn bản thân trong gương.

Cậu và Quý Diễn trông không giống nhau, Quý Diễn giống mẹ, có vài phần tướng hồ ly, môi mỏng, mắt phượng dài hẹp, lúc nào cũng mang theo vài phần nho nhã phong lưu vờ vịt, tóc đỏ mắt đen.

Còn ngũ quan của cậu lại lạnh lùng sắc sảo, da trắng như sứ, khóe môi luôn hơi trễ xuống một chút, vừa nhìn đã thấy như đẩy người ta ra xa ngàn dặm, cộng thêm đôi mắt lạnh, càng thêm vài phần ngạo mạn.

Quý Lễ nghĩ, Nhung Ngọc có thế nào đi nữa, cũng không đến mức nhầm lẫn giữa Quý Diễn và cậu.

Lùi một vạn bước mà nói... Nhung Ngọc dù trước kia thực sự có gì đó với Quý Diễn, thì cũng chỉ là tuổi trẻ bồng bột một thoáng nhất thời thôi.

Nhung Ngọc trải qua ngày tháng khó khăn như thế, nảy sinh tình cảm với người cùng mình vượt qua hoạn nạn, cũng là chuyện bình thường. Đã thời đại nào rồi, chẳng lẽ cậu còn bắt Nhung Ngọc nhất định phải giữ mình trong sạch vì cậu sao?

Mà những gì Nhung Ngọc tốt với cậu, tự nhiên cũng chẳng phải là giả. Ngoại trừ thứ tự đến trước đến sau, cậu có điểm nào không mạnh hơn con hồ ly Quý Diễn kia chứ?

Nhung Ngọc chắc chắn là thích cậu hơn rồi, tên bạn trai cũ kia sớm đã hết thời, chỉ toàn dựa vào một con hồ ly để níu kéo, thu hút sự chú ý của tên cuồng lông lá Nhung Ngọc này thôi.

Quý Lễ cứ thế thuyết phục mình hết lần này đến lần khác, trong bụng đầy ắp một hồ nước chua cứ sủi bong bóng ùng ục không ngừng.

Nhung Ngọc đối với cậu, tự nhiên là thật lòng thật dạ.

Còn về Quý Diễn... 

Mặc kệ anh ta là thứ gì, đều không vượt qua nổi cậu đâu.

Cậu là một người bạn trai khoan dung độ lượng, là một người yêu biết thấu hiểu và cởi mở, sau này cậu cần phải để Nhung Ngọc ỷ lại vào mình. 

Cậu tuyệt đối sẽ không ghen tuông với tình cũ của người yêu, nhất là cái loại tình cũ căn bản không so nổi với cậu này.

Nói không chừng, căn bản là chẳng có tình cũ gì hết.

Hồ nước ngập vị chua kia khó khăn lắm mới hết sủi bong bóng.

Quý Lễ tự an ủi mình xong, lại tắm thêm một lần nữa, chưa từng một lần nào nghiêm túc đánh giá bản thân trong gương như vậy.

Chắc là không có chỗ nào không ổn đâu.

Hơn nữa, đẹp hơn con hồ ly kia nhiều.

Lúc Quý Lễ bước ra, Nhung Ngọc đang nằm ở phía trong của giường, ôm quang não chơi một trò nuôi pet.

Đây là game Nhạc Điềm giới thiệu cho hắn, mấy bé lông xù xù AI sẽ không sợ hắn, một bé cún con mặt thộn hình chiếu 3D đang nhảy tới nhảy lui trên người hắn, thân mật rúc vào hõm cổ hắn.

Kẹo Cao Su đối với chuyện này coi như nhắm một mắt mở một mắt.

Thấy Quý Lễ, Nhung Ngọc xoa đầu bé cún nhỏ, bé cún ư ử một tiếng, đuổi theo cái đuôi của mình rồi biến mất, đèn trong phòng cũng theo đó mà phụt tắt. 

Quý Lễ leo lên giường, ngủ ở phía ngoài.

Bên ngoài cửa sổ thỉnh thoảng truyền đến tiếng mô tô bay lướt qua, hoặc là ánh đèn của phi thuyền rơi vào trong phòng, mở ra khép lại từng mảng một.

Ngoại trừ những tiếng đó, chỉ còn nhịp tim của cậu, và những bong bóng chua loét cứ ùng ục ùng ục sôi lên trong lòng.

Nhung Ngọc hoàn toàn chẳng hay biết, ôm Kẹo Cao Su quay mặt vào tường mơ màng sắp ngủ.

Giường động đậy một chút, Quý Lễ dường như khẽ trở mình trên giường, đối mặt với lưng hắn.

Rồi từ phía sau ôm chầm lấy hắn.

Cả hai đều chưa ngủ.

Nhung Ngọc ngẩn ra.

 Lại chợt nhận ra, bọn họ đang ôm nhau trên giường như thế này, nhịp tim lập tức ngừng lại một thoáng, ngay sau đó tiếng tim đập như đánh trống reo vang.

Không phải là chưa từng ôm, nhưng thế này có phải hơi mập mờ quá rồi không?

Quý Lễ ôm eo hắn, dán sát vào cơ thể hắn.

Quý Lễ dùng sữa tắm của hắn, hương thơm trên người có sự thay đổi vi diệu, khiến hắn nảy sinh một loại ảo giác mờ mịt không rõ ràng.

Cứ như thể bọn họ đã là mối quan hệ tuy hai mà một vậy.

Quý Lễ ôm hắn, hắn ôm Kẹo Cao Su.

... Thật là một nhà ba người hòa thuận làm sao.

Đầu óc Nhung Ngọc không biết lại chập ở đâu, thình lình cua gấp một cái, tự chọc chính mình bật cười, tiếng cười trong đêm đặc biệt rõ ràng.

Đúng là bậc thầy phá đám bầu không khí.

Quý Lễ có chút bất mãn thấp giọng nói: "... Cậu cười cái gì?"

"Tôi thấy ba đứa mình ôm nhau ngủ, cứ như một nhà ba người ấy." Nhung Ngọc nhịn cười: "Cậu biết Kẹo Cao Su gọi tôi là gì không?"

Quý Lễ không muốn để ý tới hắn.

Kẹo Cao Su ngoài tiếng "gu chi" ra thì còn biết kêu cái gì nữa.

Với lại cái gì mà "ba đứa ôm nhau ngủ", rõ ràng chỉ có hai người bọn họ thôi!

"Daddy." Tiếng cười của Nhung Ngọc có chút xấu xa.

Quý Lễ: ...

Kẹo Cao Su: ——!! Nó không có nó không hề!!! Đó rõ ràng là Nhung Ngọc tự xưng mà!!!

Nhung Ngọc chọc chọc Kẹo Cao Su: "Mau, gọi mommy đi."

Kẹo Cao Su: "Gu chi ——"

Tuyệt! Đối! Không! Gọi!

Quý Lễ: ...

Nghĩ đến việc Kẹo Cao Su là do chính mình phân tách ra, cảm giác càng vi diệu hơn.

Nhung Ngọc chọc phá Kẹo Cao Su, cười một hồi, phát hiện Quý Lễ phía sau càng ôm chặt hơn.

Thậm chí còn vùi mặt vào giữa vai và cổ hắn.

Khi hít thở, hơi nóng phả ra ngay trên xương quai xanh của hắn.

Hơi ngứa, nhưng cảm giác này lại tuyệt diệu ngoài dự tính.

Vành tai Nhung Ngọc hơi nóng lên.

Hắn mấp máy môi, cuối cùng vẫn quyết định không nhắc Quý Lễ.

Thiếu gia nhỏ chắc là không nghĩ nhiều đâu, hắn tận hưởng một chút cảm xúc vi diệu này, hẳn cũng sẽ không quá đáng lắm.

"Quý Lễ."

"Ừm."

"... Ngủ ngon nhé."

"Ừm."

Khóe môi Quý Lễ cong lên.

*

Ngày hôm sau, khi Quý Lễ đi đặc biệt có tự tin, dù cho cảm xúc chua chát trong lòng vẫn chưa hoàn toàn bình lặng, nhưng hơi nước dưới đáy mắt rõ ràng đã tan biến không ít, lại biến trở về làm tiểu thiếu gia bình tĩnh kiêu ngạo.

Hừ, cậu và Nhung Ngọc đã chung chăn chung gối rồi, còn phải lo gì nữa.

Quý Diễn có thể nằm trên cùng một chiếc giường với Nhung Ngọc như vậy, ôm Nhung Ngọc ngủ không?

Không thể!

Quý Diễn có thể làm Nhung Ngọc đỏ mặt tim đập, còn ngoan ngoãn để mặc cho ôm ngủ không?

Không thể!

Quý Diễn có thể tạo thành đe doạ tới cậu không?

Căn bản! Không thể nào!

Nếu không phải vì muốn giữ vẻ bình tĩnh chững chạc bên ngoài, mũi của tiểu thiếu gia chắc đã hếch lên tận trời xanh rồi, đôi mắt xanh thẳm xinh đẹp như gió xuân mang mưa, lúc nắm tay Nhung Ngọc đặc biệt dịu ngoan.

Nhung Ngọc cũng rất vui vẻ, trước khi đi, hắn chủ động ôm Quý Lễ một cái.

"Tôi rất vui," Nhung Ngọc khẽ nói, "Lần đầu tiên có người tới tìm tôi."

Nhạc Điềm có rất nhiều chị em tốt, nhưng bạn bè của hắn thì rất ít.

Đại khái là vì ác danh của hắn vang xa.

Còn về Dương Tây Châu... ông chủ Dương sớm đã rơi vào vòng xoáy tiền tài rồi, thời gian đều được tính bằng tinh tệ, càng không chủ động cất công đến tìm hắn.

Thiếu gia nhỏ thật sự đặc biệt tốt.

Quý Lễ và Nhung Ngọc ôm nhau, vỗ vỗ vai Nhung Ngọc, trong lòng nở rộ một đoá hoa.

Có nghe thấy không, lần đầu tiên!

Con hồ ly kia làm được sao?

Không đời nào!

Mặc kệ anh ta là loại tình cũ gì, trước mặt cậu, đều không có lấy một cơ hội nào hết.

Quý Lễ lưu luyến không rời nhìn Nhung Ngọc, bước lên cửa truyền tống của cổng không gian để trở về.

Nhung Ngọc bóp bóp cổ mình, vui vẻ cùng Nhạc Điềm về nhà.

"Cổ anh sao thế?" Nhạc Điềm hỏi hắn.

"Tối qua ngủ hơi mỏi." Nhung Ngọc đáp.

"Làm khó cho anh Quý Lễ rồi, điều kiện anh ấy tốt như vậy, chắc hiếm khi phải chen chúc ngủ chung với người khác ha."

Nhạc Điềm hoàn toàn không xót cho anh trai nhà mình, ngược lại còn đi xót Quý Lễ.

Bị Nhung Ngọc xoa đầu một cái, bèn cười chạy mất.

Nhung Ngọc bóp gáy mình, suy nghĩ vẩn vơ hồi lâu: Đúng là hắn đã quá lâu rồi không ngủ chung với ai, lần trước người ôm mình ngủ là ai ấy nhỉ...

À đúng rồi, là Quý Diễn.

Lúc đám trẻ mới vào Giác Đấu Trường là ở cùng một chỗ.

Chuồng đấu thú để cho lũ trẻ này một đòn phủ đầu, đã treo một đứa định bỏ trốn lên quất roi, cảnh tượng đó máu me đầm đìa, làm không ít đứa trẻ sợ hãi.

Hồi đó Quý Diễn còn vừa mềm vừa ngốc nghếch, tận mắt chứng kiến cảnh tượng đẫm máu kia, sợ đến mức ngủ không được, khóc nấc cả lên.

Vận may của hắn không tốt lắm, nằm ngay cạnh Quý Diễn, dỗ mãi cũng không dỗ được, muốn mặc kệ thì tiếng nức nở khe khẽ nghẹn ngào kia lại không tài nào lờ đi được, thế là dứt khoát ôm y vào lòng.

—— Trời mới biết, hắn còn nhỏ tuổi hơn Quý Diễn.

Quý Diễn khi còn nhỏ rất nhát gan, nhưng sau này lớn lên rồi, bèn biến thành một bộ dạng hồ ly tinh.

Chẳng đáng yêu chút nào nữa.

Nhung Ngọc thở dài một tiếng, ôm Kẹo Cao Su về nhà.

***

Tác giả có lời muốn nói: 

Công chúa còn chưa nhìn thấy hồ ly, trong lòng đã điên cuồng tự thuyết phục trước.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...