Kim Sol-eum nghĩ thầm.
Nếu “người bạn tốt” cùng đồng hành trong tình huống khủng khiếp này, hắn sẽ nói gì nhỉ? Có thể đoán được một chút.
"Ô! Đây là sự lừa dối. Là một kỹ thuật cai trị rất hiệu quả từ thời cổ đại. Dẫn dắt đám đông để họ theo như ý mình, tuyệt vời..."
Chắc hẳn hắn sẽ nói như vậy.
‘Nghĩ lại thì, mình đang đi bằng bốn chân, chẳng có chỗ để mang theo con thỏ bông nữa.’
Kim Sol-eum mơ màng nghĩ như vậy. Không, anh cố gắng tránh né suy nghĩ đó một cách tuyệt vọng.
Bởi vì ánh mắt đằng sau thật sự quá nóng rát…
‘Á!’
Sau lưng anh, các nhân viên của Công ty Mộng Mơ Ban Ngày và nhân viên Cục quản lý Thảm họa siêu nhiên đang theo sau như bị mê hoặc.
Không, thậm chí cả những con người cá con… tức là, trẻ em cũng đang theo anh.
‘Đến mức này sao?’
Anh cảm thấy như sắp đổ mồ hôi lạnh.
Thực ra, anh đã cố ý tạo ra tình huống này để hai thế lực nhìn thấy nhau. Nếu họ nhận thức được sự hiện diện của nhau và tình huống trở nên hỗn loạn, hiệu quả tâm lý của cuốn sách Sách Tử Thư giả sẽ mạnh mẽ hơn!
Nhưng không ngờ, nó lại hiệu quả đến mức không ai rút lui và tất cả đều đi theo anh.
‘Nếu bị phát hiện, tiêu chắc…’
Nếu bị các tay lão luyện kia phát hiện, không biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa, lòng bàn chân anh đã ướt đẫm mồ hôi rồi…
Tuy nhiên, điều kỳ lạ là Kim Sol-eum đã thành công trong việc che giấu mọi cảm xúc của mình. Đó là nhờ vào bản năng sinh tồn mà anh đã rèn luyện từ khi còn là nhân viên mới tại công ty kinh dị.
Nhờ vậy, anh đã được xem như một hiện thân của một sinh vật có sức mạnh khủng khiếp và đáng sợ, có thể gây ra những hiện tượng kỳ dị vừa xảy ra.
Thậm chí, đến cả những người đã đoán ra danh tính của con mèo này cũng không khỏi cảm thấy kinh hoàng!
"Anh ơi."
Baek Sa-hyeon.
Nhân viên đeo mặt nạ dê, người đi cạnh con mèo, sau vài phút chịu đựng sự tĩnh lặng đầy địa ngục, cuối cùng cũng lên tiếng.
"Rốt cuộc thì chuyện gì đang xảy ra…?"
Con mèo nhìn thẳng vào hắn ta.
Nó dừng bước, đôi mắt đỏ lòm như máu nhìn chằm chằm vào con dê đen, không nói một lời.
"……."
"……."
"……Ugh."
Cuối cùng, Baek Sa-hyeon phải bịt miệng mình lại, mồ hôi lạnh toát ra từ trán, mắt bắt đầu đảo đi đảo lại trong sự hoảng loạn, rồi lại tiếp tục bước đi.
‘Không chết.’
‘Không giết mình.’
‘Ít nhất là có mục đích khác rõ ràng.’
Vào lúc này, khi đầu óc của mọi người bắt đầu dần phục hồi, và lý trí bắt đầu vận hành trở lại.
Một nỗi sợ hãi khổng lồ dưới hình dạng con mèo lại bắt đầu cất tiếng nói.
Nhưng lần này, đó là những từ ngữ khác.
…Đếm ngược.
“…!”
[9]
Và đôi chân của con mèo bắt đầu chạy nhanh hơn.
[8]
Con mèo nhỏ dần, chạy về phía khu phố bên kia.
Nếu không theo kịp ngay lập tức, chẳng ai biết chuyện gì sẽ xảy ra…
[7]
Mồ hôi lạnh bắt đầu đổ trên cổ, mọi người im lặng, chỉ có thể lẳng lặng đi theo bước chân của con mèo đang tiếp tục bước đi.
Tất cả đều có ít nhiều kinh nghiệm trong việc thám hiểm những câu chuyện kinh dị, nên tình huống kỳ lạ này không hề lạ lẫm đối với họ.
Vì tất cả đều biết quy tắc bất thành văn này.
Nếu trong chuyện kinh dị/ hay truyền thuyết kinh dị mà chỉ biết la hét và chạy trốn, thường thì sẽ chết.
Vậy là, chính logic của câu chuyện kinh dị đã bảo vệ Kim Sol-eum!
Hơn nữa, việc một sinh vật kỳ quái xen vào giữa hai thế lực vốn rất thù địch, đã khiến họ phải cẩn trọng và không dám hành động một cách thiếu suy nghĩ.
‘Cảm ơn cậu, Beak Sa-hyeon…!’
Nhờ vậy, Kim Sol-eum, mặc dù lòng bàn chân ướt đẫm mồ hôi lạnh, nhưng vẫn có thể dẫn dắt mọi người một cách chính xác, tạo ra sự sợ hãi và áp lực, như thể anh đang nắm quyền điều khiển tình huống này.
Con mèo đen với khí chất đáng sợ vẫn tiếp tục di chuyển, tiến về đâu đó trong thành phố trong chớp mắt.
Nhân viên tránh né những vết loét và chất nhầy mà chúng phát tán, trong khi các đặc vụ vội vàng bế những đứa trẻ bị đau chân, tất cả đều bước đi vội vã.
Rốt cuộc, họ vượt qua khu phố và một công trình kỳ lạ xuất hiện…
“Ơ?”
“Trông giống như một nhà thờ.”
Đó là một tòa nhà kính màu nằm ở cuối phía đông.
Dù cho kính đã vỡ vụn và các biểu tượng cũng bị phá hủy hoàn toàn.
Con mèo im lặng tiến về tòa nhà đã sụp đổ, hướng tới một không gian kỳ lạ bị che giấu phía sau những cây cột lớn đã đổ.
Thật ngạc nhiên, nơi đó lại là một căn nhà phụ nhỏ.
“…!”
“Chưa từng thấy nơi này.”
Do bị che khuất bởi tòa nhà đã sụp đổ, cho nên nhân viên của Công ty Mộng Mơ Ban Ngày từ trước đến nay không hề nhận ra sự tồn tại của nơi này.
Tuy nhiên, trong ánh mắt của những đứa trẻ nhìn ngắm lâu đài dưới đáy biển, vẻ đẹp thực sự của công trình đã hiện ra rõ rệt…
“Đây là nơi chúng ta đã tìm kiếm lần trước phải không?”
“Vâng. Không có điều gì đặc biệt.”
Vậy là, một bên thì cảm thấy kỳ lạ, một bên thì bối rối, nhưng cả hai đều đầy cảnh giác khi bước vào tòa nhà.
Theo chân con mèo đen.
[Hướng này]
Con mèo dừng lại ngay trước cửa biệt thự phụ, đối diện với bức tường bên trái.
Đúng dưới bức tranh nhỏ bị xé rách.
Beak Sa-hyeon khựng lại.
“…Cái này có ý gì chứ?”
[Cái này]
Khốn kiếp.
Beak Sa-hyeon nhìn bức tranh bị hỏng, mồ hôi lạnh rịn ra, rồi quay lại cười nhẹ.
“Chào cô, ngựa-nim.”
Kang Yi-hak tự nhiên giả vờ không nghe thấy. Beak Sa-hyeon không bận tâm, tiếp tục nói.
“Chuyện này tôi không giỏi lắm, nhưng có thể cô kiểm tra thử không? Bức tranh này, tôi có cảm giác như phía sau có một cái két sắt…”
“Két sắt?”
“Đúng vậy.”
Kang Yi-hak lập tức tiến lại gần.
Và sau khi chăm chú nhìn bức tranh…
“À ha.”
Không chút do dự, cô ta đưa tay xé bỏ bức tranh.
Sau bức tranh, quả thật có một chiếc khóa sắt cũ kỹ.
“…!”
Ủa chỉ cần mở thôi sao!
Beak Sa-hyeon suýt nữa thì túm lấy cổ áo đối phương.
‘Nếu biết thế này, mình đã làm từ đầu…’
Kang Yi-hak lập tức hành động.
“ Mèo.”
Cô ta quỳ xuống trước mặt con mèo.
Kim Sol-eum giật mình suýt nữa thì ngã ngửa, nhưng vội vàng đứng thẳng lại với dáng vẻ như một người dân lão luyện trong câu chuyện kinh dị.
Đôi mắt Kang Yi-hak lóe lên.
“Chìa khóa két sắt! Chìa khóa két sắt ở đâu?”
Ôi trời.
“Haha, tôi sẽ khuất phục như lời ngài dặn, nhưng có thể cho tôi một chút gợi ý về những món đồ đắt giá bên trong không…?”
[Cái này]
Con mèo (dù không muốn) vẫn kiên định!
Trong lúc đó, Beak Sa-hyeon lén lút đưa tay về phía két sắt và bắt đầu mở nó.
Creeeek.
“À, chỉ cần mở thế này sao…!”
Và tất cả nhân viên của Công ty Mộng Mơ Ban Ngày đều sững sờ.
Một, hai, ba...
Mười hai cái.
Bên trong két sắt, những vỏ sò trắng tinh xảo được buộc bằng sợi dây vàng, được trưng bày gọn gàng.
Những món đồ quý giá, mà dù đã lùng sục khắp thành phố cũng không thấy nhưng giờ đây lại xuất hiện tất cả một lượt.
“hơi thở của thiên thần!”
Tại một két sắt trong biệt thự phía đông thành phố, bên cạnh công trình tôn giáo khổng lồ đã sụp đổ, tổng cộng có 13 món "hơi thở của thiên thần" được phát hiện. Do tính chất của công trình, có vẻ như đây là những vật phẩm chuyên dụng.
Đây chính là thứ mà con mèo muốn chỉ cho họ.
Con mèo nhìn những nhân viên đang vui vẻ với đôi mắt đỏ rực, không nói gì.
Con mèo dẫn họ đến đây mà không phải nơi khác là …...
…Có lý do.
Tuy nhiên, tác dụng phụ đã được định sẵn và không thể tránh khỏi.
‘Vật phẩm!’
Những nhân viên của Công ty Mộng Mơ Ban Ngày ánh lên sự tham lam trong mắt.
‘Nếu tính ra điểm thì bao nhiêu nhỉ?’
‘Chắc chắn phải mang ra ngoài.’
Tuy nhiên, họ vẫn đang cảm thấy sự sợ hãi mà cuốn Sách Tử Thư đã mang đến, vẫn còn dè chừng.
Họ có lẽ nghĩ rằng, hình dáng con mèo là lớp vỏ của một con quỷ khổng lồ, có thể sẽ đặt ra những điều kiện hoặc mang đến kết quả kinh hoàng.
Và rồi…
Con mèo lại tiếp tục bước đi.
Một sự im lặng nghẹt thở bao trùm không gian.
Và… nó ngồi xuống trước mặt những đứa trẻ và hai đặc vụ.
“…!”
“Đó là con mèo! Dễ thương quá!”
“Không được! Dừng lại, Ji-ji!”
Đặc vụ Choi đã ngăn một người cá nhỏ định lao tới con mèo.
Ryu Jae-gwan toát mồ hôi lạnh.
Dù sao đi nữa, con mèo, đù đang nhận thức được thế giới khác, nhưng vẫn có thể cảm nhận được âm thanh của những ‘đứa trẻ’ của cục quản lý thảm hoạ siêu nhiên.
Và nó thúc giục họ.
[Lối này]
“…Có vẻ như, con mèo muốn chúng ta nhìn vào trong cái két ấy.”
“…….”
Hai người sau khi làm dịu những người cá con, thận trọng tiếp cận két sắt trong khi cảnh giác bốn phía. Nhân viên của công ty Mộng Mơ Ban Ngày trông có vẻ rất muốn động tay vào, nhưng họ vẫn giữ im lặng nhìn tình hình hiện tại.
Cuối cùng, các đặc vụ đã nhìn vào bên trong két sắt…
“…….”
“…Chuyện gì không, đặc vụ Đồng?”
“Không có gì.”
“Ừ.”
Choi Ye-won cười nhẹ, mồ hôi lạnh lăn dài trên trán.
“…Không có gì cả.”
Đúng vậy.
Với những đặc vụ mang dáng vẻ của trẻ em, bên trong két sắt có ánh sáng ngà ngọc lấp lánh, nhưng dường như trống rỗng.
“Nhưng thật sự, có gì mà?”
Choi Ye-won nâng lại chiếc kính râm lên và nhìn vào chỗ mà nhân viên công ty Mộng Mơ Ban Ngày nãy rất hào hứng.
Sau đó, anh ta xác nhận.
“…!”
Mười hai cặp vỏ sò thật sự có ở đó.
Choi Ye-won vội vàng hỏi một người cá con.
“Nhóc có thấy cái đó không?”
“Cái gì? Có gì đâu?”
“Thấy con mèo.”
Những đứa trẻ trả lời một cách vô tư.
Đặc vụ giờ mới nhận ra.
Món đồ này chỉ có thể nhìn thấy bởi người lớn, còn trẻ con… không thể nhận ra chút gì!
‘Chờ một chút.’
Đặc vụ Đồng cảm thấy lạnh sống lưng.
‘Vậy… có nghĩa là… đó là một vật phẩm quan trọng mà Cục Quản lý Thảm họa chưa phát hiện ra cho đến nay…’
Họ luôn nhập vai vào những đứa trẻ khi thâm nhập vào những câu chuyện kinh dị này.
Vì vậy, trong hình dạng đó, họ không thể nhận ra món đồ này, dù có cố tìm kiếm vất vả cũng không thể phát hiện ra vật phẩm này.
Nhưng ngay lúc này. Các nhân viên của Cục Quản lý Thảm họa đã nhận thức được sự tồn tại của món đồ này…
Choi Ye-won liếc nhìn con mèo, nhưng con mèo chỉ nhìn anh ta một cách lặng lẽ và tiếp tục truyền đạt ý chí kiên định của mình.
[Chỗ này]
“Đặc vụ.”
“Không sao đâu, không sao.”
Choi Ye-won đáp lại khi nghe tiếng gọi.
Sau đó, anh ta đưa tay ra và định chạm vào vị trí nơi vỏ sò nằm trong két sắt…
Nhưng anh ta không thể chạm vào được.
“……”
Không thể chạm vào.
Ảo giác của cái cung điện dưới nước lấp lánh, do kẻ gây ra câu chuyện ma quái và tác nhân gây nhiễm tạo ra, đang từ chối vỏ sò.
“Vậy thì….”
[Bên này]
“…….”
Choi Ye-won im lặng.
Con mèo, như thể đã hoàn thành lượt của mình, lại tiếp tục di chuyển.
Hướng đi của nó là... trước mặt Beak Sa-hyeon.
‘Tại sao lại là tôi nữa!’
Beak Sa-hyeon thầm gào lên trong lòng. Nhưng ngay lập tức, hắn nhận ra.
“À... tôi có phải thu thập những vỏ sò này không?”
[Đúng vậy.]
‘Nó bảo mình phải thu thập món đồ này!’
Beak Sa-hyeon lần đầu tiên cảm thấy vui mừng khi nghe lời của con mèo, và vội vã đưa tay vào trong két sắt.
[10]
Dù trong niềm vui sướng, đầu óc hắn vẫn miệt mài tính toán.
‘Làm sao để lấy hết cả 12 cái trong tình huống này?’
Nếu nó chỉ nói riêng với mình, mình có thể độc chiếm, nhưng giờ thì mình phải chia cho ông sếp khó tính và đồng nghiệp cuồng tiền ít nhất một vài cái, để mọi chuyện xong xuôi.
‘Chết tiệt.’
[9]
Hắn ta chắc chắn rằng mình đang bị người khác dàn xếp để tạo ra cảnh tượng hấp dẫn và k*ch th*ch hơn. Con mèo này rõ ràng là một tên tâm thần, giống như Kim Sol-eum...
‘… Chờ chút.’
Beak Sa-hyeon chợt dừng lại.
Nhưng áp lực kỳ lạ, quái dị và đáng sợ vừa rồi... không phải thứ mà một tên tâm thần bình thường có thể tạo ra, đúng không?
Vầng hào quang đỏ mà Kim Sol-eum tỏa ra cũng vậy.
Dù Beak Sa-hyeon đã vài lần thấy vầng hào quang báo hiệu nguy hiểm từ con người, nhưng của Kim Sol-eum lại có cảm giác... khác biệt.
[8]
Không phải giống con người, mà gần như cái gì đó trong những câu chuyện kinh dị thường thấy...
Cảm giác của hiện tượng kỳ lạ.
‘Không thể nào.’
Không thể nào, người bạn chung phòng cũ của hắn ta lại là một tên tâm thần không giống người...
[7]
‘Có thể từ đầu, có lẽ tên đó không phải con người...’
Hắn ta rùng mình.
Nhưng con tàu đã ra khơi, và hắn ta phải thu thập món đồ này.
‘Không sao cả.’
[6]
Cuộc đếm ngược sắp kết thúc.
Beak Sa-hyeon nghiến răng, nhanh chóng thu thập những vỏ sò được buộc bằng dây vàng. Hắn ta bỏ ngoài tai sự tò mò của Kang Yi-hak, ánh mắt sắc lạnh của cấp trên và các nhân viên.
Và khi đã gom hết 12 cái vào túi.
“Ô?”
Hắn phát hiện thêm một vỏ sò bị che khuất ở đáy.
Dù không được buộc bằng dây vàng, nhưng đó chính là ‘Hơi thởcủa thiên thần’.
‘Lãi rồi.’
Beak Sa-hyeon lén lút nghĩ cách để thu thập món này một mình, rồi đưa tay ra định lấy...
[Đoạn này]
Có một thứ gì đó bật ra từ bên trong.
“…!”
Beak Sa-hyeon bật ngã và vấp phải con mèo.
Chất nhầy từ trong vỏ sò bay ra, lướt qua không trung và không trúng mục tiêu.
“Ác!”
Beak Sa-hyeon lập tức ném vỏ sò đang cầm trong tay.
Chỉ trong tích tắc, Đặc vụ người cá con đang cầm trang bị kính râm lao tới và dùng tay chạm vỡ vỏ sò đang phun chất nhầy.
Phụt, với một tiếng vỡ ngắn, vỏ sò bị phá vỡ và từ bên trong, những khối thịt giống như ve sầu co giật, bò ra giống như côn trùng, nhưng lại bị đạn bắn trúng và rơi xuống đất.
Bẹp.
Và giày của Jin Na-sol dẫm lên trên đó.
“…….”
Trong không khí lặng im, mọi người nhìn về phía con mèo.
Kẻ đã ép họ đến tận đây, một sinh vật từ câu chuyện kinh dị này.
****
Hú...
Tôi cảm thấy như mình muốn đổ mồ hôi lạnh và cố tránh ánh mắt của mọi người.
Vì đang ở trong cơ thể của con mèo, việc đó không quá khó khăn.
‘Mình đã muốn kiểm chứng chuyện này.’ Đúng vậy. Lý do tôi chọn đến đây, trong vô số địa điểm có thể tìm thấy “Hơi thở của thiên thần,” là vì vậy.
Ngay khi tôi cầm lấy vỏ sò bị giấu ở đáy của cái két, chất nhầy nhiễm trùng lập tức phóng ra.
Đặc điểm của nơi này. Một món đồ bẫy.
Giống như Mimic (con quái có hình dạng hòm kho báu), nó đã ngụy trang trong một món đồ và đột ngột nhỏ ra chất độc hay mở miệng ăn thịt, tạo ra một cảnh tượng rùng rợn và đầy tính chất kinh dị.
Nhưng khi kết hợp điều này với thông tin mà tôi nhận được từ người xăm hình...
‘Nó trở thành một gợi ý rõ ràng hơn.’
Một manh mối về bản chất của vỏ sò.
■■
Thông tin mạnh mẽ mà chủ tiệm Xăm Ánh Trăng đã truyền đạt cho tôi, liên quan đến vỏ sò và “Hơi thở của thiên thần,” có sự liên kết với những sự kiện tiêu cực và chết chóc.
Chắc hẳn sự kiện đó là nguyên nhân sự lây nhiễm điên cuồng và sự diệt vong của thành phố.
Tuy nhiên, đồng thời, vỏ sò này cũng mang hình ảnh đối lập—là sự an ủi và chữa lành.
Với lời giải thích của người thợ xăm: "Dù về lý thuyết nó không phải mối đe dọa, nhưng về mặt hình ảnh, nó vẫn khiến ta cảm thấy ô uế và rùng rợn," nếu suy ngẫm lại và sắp xếp những điều đó...
- Vỏ sò, vốn là một loại thuốc chữa trị, tuy đã gây ra sự kiện chết chóc, nhưng đó không phải là chức năng chính của nó.
... đến lúc này rồi.
Vậy ai là người đã làm ô nhiễm vỏ sò này?
‘Cũng là một ứng viên khá rõ ràng.’
Chất nhầy tiên cá đã xâm nhập vào vỏ sò và ngụy trang thành "Hơi thở của thiên thần."
Sinh vật thảm họa - nàng tiên cá đã tạo ra ảo giác như một cung điện rực rỡ, mê hoặc những đứa trẻ làm vật chủ, giống như cách vỏ sò này lừa gạt chúng.
‘Ban đầu, sinh vật này đã ẩn mình trong vỏ sò để lây lan nhiễm trùng.’
Khi những đứa trẻ bị nhiễm bệnh, tình hình này đã nhanh chóng lan rộng và thành phố này, do sợ hãi vỏ sò, đã không thể thực hiện việc cấp cứu kịp thời…
‘Mọi thứ đều hợp lý.’
Kim Sol-eum đã dẫn dắt mọi người đến đây mà không ai nghi ngờ, với mục đích truyền đạt thông tin này một cách trực tiếp.
Và….
“Aha.”
Có người đã hiểu rõ manh mối.
“......”
Đặc vụ Choi cầm lên một mảnh vỡ của vỏ sò bị vỡ. Tay anh ta bắt đầu nổi da gà.
Cảm giác gần như là sự rùng mình.
Những người có kinh nghiệm, sắc bén sẽ dễ dàng nhận ra manh mối và gần với đáp án.
“Là thuốc chữa bệnh à?”
Anh ta quay sang nhìn con mèo.
“Cái này là thuốc chữa bệnh à?”
“…!!”
“Vậy là chúng đã cấm hoàn toàn bọn trẻ không được nhìn thấy hay chạm vào, và còn trộn cái bẫy vào để dẫn đến sự hiểu lầm? Để không thể chữa trị đúng không?”
Con mèo không đáp lại, nhưng Đặc vụ Choi đã hoàn toàn tin chắc.
Anh ta bình tĩnh tuyên bố, với giọng điệu không thể tin được khi nói với một sinh vật vốn đáng sợ đến mức vừa rồi:
“Đúng rồi. Đây… là thuốc chữa bệnh.”
“......”
Bầu không khí trở nên căng thẳng.
‘Là gì đây?’
Đối với nhân viên của công ty Mộng Mơ Ban Ngày, lời của đặc vụ chỉ giống như tiếng cười của đám trẻ con.
Họ không thể hiểu được, nhưng không khí kỳ lạ này lại khiến họ cảm nhận được một điều gì đó không ổn.
“Nhưng mà.”
Đặc vụ Choi nhìn vào chiếc túi mà Baek Sa-heon đang cầm.
Baek Sa-heon siết chặt chiếc túi. “Bọn trẻ là hai mươi tám đứa.”
Và tất cả đều bị nhiễm bệnh nghiêm trọng đến mức không thể thoát ra.
“Nhưng mà vỏ sò thì chỉ có 12 cái thôi... Sao lại có mấy đứa trong công ty lừa đảo này cầm chúng vậy?”
Đặc vụ Choi giơ tay lên.
Và cầm lấy cái kính râm...
[10]
“......”
[9]
Con mèo.
Chẳng mấy chốc đã ngồi ở một chỗ khác.
[8]
Ngay trước giày của Jin Na-sol.
“Gì chứ?”
[7]
“Chẳng hiểu nó muốn gì nữa.”
[6]
“Muốn làm gì thì cứ làm đi.”
[5]
“Thế thì làm đi.”
[4]
Và thế là Jin Na-sol làm những gì ban đầu cô ấy định làm.
[3]
Phó phòng đội tinh anh của công ty Mộng Mơ Ban Ngày đã phóng chiếc dây tấn công từ móng tay của mình.
Về phía người cá con, không phải đặc vụ.
(giải thích: thành phố này vốn chữa trị bằng các vỏ sò ‘ hơi thở thiên thần’ , nhưng một con quái vật ‘nàng tiên cá’ có thể lây lan dịch bệnh, ô nhiễm qua chất nhầy, ả ta đã nguỵ trang chất nhầy thành một vỏ sò và khi người dân sử thì sẽ bị nhiễm bệnh, nên người dẫn sẽ không dám dùng và niêm phong nó luôn)
