Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm

Chương 189: Thằn Lằn



‘Đúng rồi, Nhóm trưởng!’

Không biết từ khi nào, cái đầu bò sát trắng nhợt và đôi con ngươi dọc kia lại khiến tôi xúc động đến mức muốn rơi nước mắt vì mừng rỡ như vậy.

Nhìn con thằn lằn mang mặt nạ thằn lằn trước mặt, tôi suýt chút nữa đã bật dậy khỏi chỗ ngồi.

‘Tất nhiên, bây giờ vẫn chưa đến mức có thể vui mừng thoải mái như thế…’

Nhưng ký ức về việc được siêu cứu mạng nhờ người mạnh nhất về thể chất trong những câu chuyện quái dị vẫn quá đỗi rõ ràng.

Dù sao thì, có vẻ như Nhóm trưởng thằn lằn vừa trở về từ bóng tối và đang bắt đầu báo cáo với đội nghiên cứu.

“Thời gian hoàn thành là 3 tiếng 24 phút.”

“A, ừm, Nhóm trưởng. Nhưng bây giờ có lẽ chưa phải lúc để báo cáo chi tiết…”

“?”

“Bởi vì ở đây có người ngoài.”

Nhân viên nghiên cứu kín đáo ra hiệu về phía văn phòng hỗn loạn.

Không gian này đang la liệt gần ba mươi đứa trẻ bị thương, các đặc vụ, cùng với đám nhân viên Công ty Mộng Mơ Ban Ngày đang r*n r*.

“Ra vậy.”

Từ góc nhìn của Lee Ja-heon, có lẽ đây chỉ là một trong những lần anh quay về sau khi hoàn thành nhiệm vụ trong bóng tối, nhưng lần này lại thấy phòng thí nghiệm đầy ắp những người không thuộc công ty. Dù vậy, anh vẫn không hề dao động—quả đúng là bản chất của loài bò sát.

Nhưng điều đáng lo là… không có ai đi cùng anh cả.

‘Rõ ràng các nhà nghiên cứu đã nói đội D đã trở về mà.’

Thế nhưng, Lee Ja-heon lại chỉ xuất hiện một mình.

…Đừng nói là tất cả nhân viên được cử đi đều đã chết sạch rồi chứ?

Dù tôi còn đang thắc mắc, nhưng các nhân viên Công ty Mộng Mơ Ban Ngày vẫn tiếp tục công việc của họ như bình thường.

“À, Nhóm trưởng. Vui lòng chuyển giao Bộ Thu Thập Tinh Chất Giấc Mơ sang bên này…”

“Được.”

“Cảm ơn ngài…! Xin hãy chờ một chút.”

Có vẻ như họ đang ưu tiên xử lý khu Mộ Tiên Cá trước, vì đó là nơi đã được dọn dẹp hoàn tất.

Con thằn lằn sau khi trả lại dung dịch Giấc Mơ cho nhóm nghiên cứu bắt đầu quan sát không gian phòng thí nghiệm, vốn đông đúc hơn bình thường.

Ánh mắt anh lướt qua một lượt… và rồi đôi mắt đỏ rực ấy chạm phải tôi.

“……”

Không thể nào.

‘A, chẳng lẽ anh ấy nhận ra mình sao?’

Nhưng chỉ sau một khoảnh khắc, ánh mắt đó lại rời đi. Nhóm trưởng thằn lằn không nói gì, lặng lẽ bước vào trung tâm văn phòng, rồi ngồi xuống chiếc sofa dành cho các buổi họp.

…Điều đó có nghĩa là anh ấy vừa bước ngang qua đám trẻ dính đầy máu, bị nhiễm ô mà không hề bận tâm gì cả.

“Ch-Chỗ đó…”

Đến cả nhân viên nghiên cứu cũng lắp bắp.

Sự hiện diện quá sức mạnh mẽ của anh ấy khiến ngay cả các đặc vụ cũng không khỏi thì thầm bàn tán.

“…Đặc vụ Choi. Cậu có biết người đó không?”

“Người đeo mặt nạ thằn lằn? Không. Nhưng nếu tôi đã từng gặp, chắc chắn sẽ không bao giờ quên.”

Xem ra ngay cả Đặc vụ Choi cũng chưa từng thấy anh ấy trước đây.

Ừm, cũng phải thôi.

Lee Ja-heon, hay còn gọi là nhân viên D, là một nhân vật chỉ xuất hiện khi hồ sơ thăm dò bóng tối phát triển đủ lớn và việc hoàn thành nhiệm vụ bằng những tình huống dị thường bắt đầu được chấp nhận. (sm vật lý)

‘Nếu xét theo hồ sơ, anh và Đặc vụ Choi gần như không có điểm giao thoa nào.’

Những đứa trẻ sau khi được sơ cứu và lấy lại chút sức lực bắt đầu liếc nhìn người đàn ông mang mặt nạ thằn lằn.

Giá như mọi chuyện chỉ dừng lại ở đó thì tốt biết mấy.

Nhưng khi thời gian trôi qua, số lượng “những đứa trẻ đã hồi phục” ngày càng nhiều hơn…

“Chú ơi, chúng ta có đi gặp mẹ con không?”

“C-Con muốn đi vệ sinh…”

“Subin nói là đói rồi!”

Bọn trẻ bắt đầu lộn xộn, và tình hình dần trở nên mất kiểm soát.

Những đứa trẻ có tình trạng tương đối ổn định bắt đầu quan sát phản ứng xung quanh rồi dần dần giơ tay lên, lên tiếng yêu cầu.

Dù đã trải qua những trải nghiệm kinh hoàng tại Long Cung Lấp Lánh, nhưng vì mọi thứ diễn ra trong một ảo giác đầy màu sắc như cổ tích, nên chúng vẫn chưa hoàn toàn mất đi sự hồn nhiên.

Hơn nữa, bị thương mà còn phải nằm trên nền đất cứng lạnh lẽo của văn phòng suốt từ nãy đến giờ, việc chúng cố chịu đựng đến tận lúc này đã là một điều đáng nể.

“Con muốn đi vệ sinh…”

Nhưng chính vì thế, các nhân viên nghiên cứu giờ đã có một cái cớ quá hoàn hảo để dẫn dụ bọn trẻ đi riêng lẻ. Chết tiệt.

Rất có thể, ngay sau đây, họ sẽ nói những câu như: “Chúng tôi sẽ đưa các cháu đi vệ sinh”, hay “Chúng tôi sẽ dẫn các cháu đến nhà ăn” để phân tán bọn trẻ, chia nhỏ nhóm ra.

Dĩ nhiên, các đặc vụ sẽ ngay lập tức theo sát từng nhóm, nhưng vấn đề nằm ở chỗ vẫn còn những đứa trẻ khác chưa được đưa đi. Điều đó đồng nghĩa với việc các đặc vụ buộc phải tách ra để giám sát từng nhóm nhỏ một.

‘Nếu để họ lần lượt bị chia cắt, thì sẽ càng khó kiểm soát đám nhân viên Công ty Mộng Mơ Ban Ngày.’

Chưa kể, các đặc vụ giờ đây đều đã tiêu hao gần hết thể lực, khắp người toàn là chấn thương và bầm tím.

Nhìn qua, có vẻ như chính họ cũng đã nhận ra âm mưu này, bởi sắc mặt cả hai dần trở nên lạnh lùng.

Nếu vậy… không còn cách nào khác.

‘Phải ra tay trước.’

Và người duy nhất tôi tin tưởng an toàn ở đây…

‘Chỉ có tôi biết mà thôi.’

Tôi cố nén tiếng thở dài, sau đó cúi xuống thì thầm với một đứa trẻ vừa nói muốn đi vệ sinh.

“Thật không? Em hiểu đúng không?”

“Dạ.”

Ngay lập tức, đứa trẻ bật dậy, rồi chạy đến níu chặt gấu quần của một người đàn ông đứng gần đó, ngập ngừng hỏi:

“Chú ơi… nhà vệ sinh ở đâu ạ?”

“…!”

Nhóm trưởng Lee Ja-heon.

Người đàn ông mang mặt nạ thằn lằn, đang ngồi lặng lẽ trên sofa, chậm rãi quay đầu nhìn đứa trẻ vừa níu lấy gấu quần hắn.

“Các cháu, chờ một chút…”

Trước khi Đặc vụ Choi kịp lên tiếng ngăn cản, tôi đã nhanh chóng kích động những đứa trẻ khác.

“Em cũng muốn đi không?”

“Dạ!”

“Em nữa!”

Hiện tại, Kwak Je Kang không có mặt ở đây, những nhân viên quen mặt cũng đã tản ra vì bận rộn chữa trị và phỏng vấn.

Hơn nữa, nửa khuôn mặt tôi vẫn còn mang đầy dấu vết lở loét, viêm nhiễm và hoại tử, khiến khả năng bị nhận ra là vô cùng thấp.

‘Chỉ cần diễn cho tròn vai là được.’

Tôi len lỏi giữa đám trẻ, tiến gần đến Nhóm trưởng Lee Ja-heon, cố gắng bắt chước giọng điệu của bọn nhóc nhất có thể.

“Chú ơi, chú có thể đưa bọn con đi vệ sinh không ạ?” (lộc con)

“Được.”

Những đứa trẻ khác nghe vậy liền sáng mắt, vây quanh anh ấy.

“Chú sẽ dẫn bọn con đi thật hả?”

“Ừ.”

Và ngay khi Nhóm trưởng Lee đứng dậy, lũ trẻ liền cười khúc khích, thích thú bám vào đùi và lưng anh.

“Woaa~!”

Tôi khẽ nghiêng đầu ra hiệu với hai đặc vụ.

Ý nghĩa rất rõ ràng—nếu có gì không ổn, tôi sẽ hét lên để báo nguy ngay lập tức.

Đặc vụ Đồng có vẻ đã nhận ra tôi đã chọn "nhân viên an toàn nhất" có thể, nên dù trông không mấy hài lòng, anh ấy cũng giữ im lặng và không can thiệp.

“Đi thôi.”

Và thế là, Nhóm trưởng Lee Ja-heon bắt đầu dẫn theo một nhóm bảy đứa trẻ, lặng lẽ bước qua hành lang—trông hệt như một con thằn lằn thổi sáo đang dẫn đàn chuột đi theo sau.

Rất may, mọi thứ diễn ra suôn sẻ. Không có biến cố nào xảy ra cho đến khi bọn trẻ sử dụng xong nhà vệ sinh.

‘Haa…’

Tôi giúp những đứa nhỏ còn quá bé để tự xoay xở, sau đó đi đến bồn rửa tay, vốc nước lạnh lên mặt để lấy lại tỉnh táo.

‘Chỉ còn một tay thôi, đúng là bất tiện thật.’

Và khi nhìn thấy bồn rửa tay quen thuộc của công ty, tôi bỗng cảm thấy đầu óc như trống rỗng.

‘Chỉ muốn đổ gục xuống giường ngay bây giờ…’

Dằn cơn mệt mỏi xuống, tôi nhanh chóng rửa tay xong.

Ngay lúc đó, Nhóm trưởng Lee Ja-heon lặng lẽ đứng bên cạnh tôi.

Không lẽ anh nghĩ tôi là một đứa trẻ cần được chăm sóc sao…?

“Cậu Lộc Con.”

Tôi suýt chút nữa đã dùng tay còn lại đấm thẳng vào cái đầu thằn lằn của hắn.

“Hiện tại, thiết bị ngăn chặn nghe lén đang được kích hoạt. Cuộc hội thoại này sẽ không bị rò rỉ ra ngoài.”

Tôi thở phào, tay run rẩy nâng vòi nước lên, hạ giọng hỏi:

“Làm sao anh nhận ra tôi? Không, ý tôi là… tôi mất một tay, tuổi tác cũng thay đổi rồi cơ mà…”

“? Tôi chỉ phân tích dựa trên sự thay đổi độ tuổi và tổn thất cơ thể của cùng một cá thể.”

“……”

Thôi bỏ qua đi.

Dù sao thì đây cũng là một con bò sát ngoài hành tinh bắn pháo sáng, chắc nó có cách phân tích khác biệt so với con người…

“Dù sao thì, cảm ơn anh đã giúp đỡ. Nếu không, danh tính của tôi đã rơi vào tay nhóm nghiên cứu rồi.”

“Ra vậy.”

“Khi quay lại phòng, tôi cần anh hỗ trợ để đảm bảo bọn trẻ không bị tách ra theo bất kỳ lời dụ dỗ nào của nhóm nghiên cứu.”

“Được.”

Con thằn lằn không chớp mắt nhìn vào khoảng không một lúc, rồi quay lại đối diện với tôi.

…Bọn trẻ vẫn chưa ra khỏi nhà vệ sinh, nên có lẽ chúng tôi còn chút thời gian để nói chuyện.

Tôi ngập ngừng một lát rồi lên tiếng.

“Anh có ổn không? Tôi muốn hỏi tình hình của đội D, những nhân viên mới của đội có ổn không, việc thăm dò bóng tối vẫn diễn ra thuận lợi chứ…?”

“Không có nhân viên mới nào được bổ sung.”

“…!”

“Hiện tại, đội D được giao nhiệm vụ thăm dò bóng tối một mình, không có gì đặc biệt.”

“…Vâng.”

…Nghĩa là Lee Ja-heon đang làm việc một mình.

‘Bị bỏ mặc rồi.’

Ngay khi đội D vừa được thăng cấp lên nhóm tinh anh và chuẩn bị đưa vào hoạt động thử nghiệm, thì tôi—người đã hưởng lợi từ việc thăng chức và thỏa thuận nội bộ—đột ngột mất tích và bị coi như đã chết.

Kết quả là đội D trở thành một con diều đứt dây, lơ lửng giữa không trung mà không ai biết phải xử lý thế nào.

Việc công ty lưỡng lự, không dám động đến đội này suốt nhiều tháng trời cũng chẳng có gì lạ. Nhưng dù hiểu rõ điều đó, tôi vẫn cảm thấy một vị đắng lan trong miệng.

‘Chắc cũng có lời đồn thổi rồi nhỉ.’

Dù Lee Ja-heon vốn không phải kiểu người bận tâm đến những chuyện như thế.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...