[Tớ đã tiến thêm một bước đến gần thành công!!!]
[Aaaaa, nam thần Nhan Phương của tôi thực sự quá đẹp trai, quá dịu dàng!!!]
[Nếu bọn tớ kết hôn, cậu nhất định phải đến làm phù dâu cho tớ, hahaha, ngày đó không còn xa đâu!]
[Tớ thật sự khâm phục chính mình, sao lại thông minh và đáng yêu thế này~~]
Lúc đầu, Lạc Tử Khâm vẫn nhắn tin bình thường, nhưng sau đó tin nhắn WeChat gửi đến toàn là ký hiệu mặt cười và biểu cảm vô nghĩa.
Tằng Phan xoa xoa đôi mắt có chút mỏi do nhìn tài liệu quá lâu, liền đáp lại một chậu nước lạnh.
[Này, bạn tôi ơi, ra cửa rẽ phải đi thẳng 1000 mét, không cần cảm ơn, tôi là Lôi Phong!]
Lạc Tử Khâm: [???]
Tằng Phan: [Bệnh viện Triều Dương hoan nghênh cậu, khoa thần kinh của họ cũng khá tốt đấy.]
[Cậu bị mất trí cộng thêm bệnh hoang tưởng, tình trạng cũng khá nghiêm trọng đấy, điều trị sớm còn có cơ hội phục hồi.]
Lạc Tử Khâm: [......] Không phải như vậy đâu.
Lạc Tử Khâm tức tối nhăn mặt, lập tức gọi điện cho Tằng Phan.
Điện thoại vừa kết nối, câu đầu tiên cô nói là: "Phan Phan, tớ nói thật đấy!"
Giọng điệu nhấn mạnh không hề che giấu sự nghiêm túc của cô.
Tằng Phan nghĩ đến sự cố chấp của cô bạn mình, nhưng trong đầu lại hiện lên hình ảnh bản thân khi biết được dung mạo thật của thần tượng eSports mà mình yêu thích, sốc đến đơ người. Nhưng... Nhan Phương... dịu dàng??? Cậu chắc chắn không nói sai người chứ??? Biệt danh "Con trai Nam Cực" không phải là để đùa đâu.
Tưởng tượng cảnh Nhan Phương dịu dàng ân cần với cô bạn thân của mình, Tằng Phan không kìm được mà rùng mình.
Đáng sợ quá!!
Cô đặt bút xuống, thoải mái ngả người vào chiếc ghế rộng, giọng nói đầy vẻ hóng hớt: "Nào nào nào, Tiểu Lạc, kể nghe xem cậu đã làm gì nào?"
Lạc Tử Khâm bị câu hỏi thẳng thắn của Tằng Phan làm cho hơi ngượng, nhưng sau một lúc do dự, cô vẫn mở miệng: "Hôm nay tớ đã lấy được WeChat của anh ấy~~ vui quá đi mất."
"WeChat?" Giọng của Tằng Phan có chút không dám tin.
Nghe vậy, Lạc Tử Khâm càng vui hơn, giọng nói ngọt ngào lộ rõ sự phấn khích: "Đúng thế! Tớ sợ anh ấy không chịu cho, nên đã để anh ấy chủ động trả tiền bữa sáng, rồi lấy cớ đó để xin WeChat."
"Tớ thật sự quá thông minh~~~"
Tằng Phan thật sự không nỡ nhìn sự ngốc nghếch của cô nữa. Nghe Lạc Tử Khâm vui vẻ kể cả buổi về việc mình đã vất vả thế nào để có được WeChat của Nhan Phương, cuối cùng cô không chịu nổi mà lên tiếng: "Tiểu Lạc, cậu còn nhớ tớ làm nghề gì không?"
Lạc Tử Khâm hơi ngớ người, ngây ngốc "A?" một tiếng.
"Tớ là Chủ tịch tập đoàn Vạn Đằng, cũng là nhà đầu tư của WKY."
:)
"Là kim chủ bị đám tuyển thủ eSports bướng bỉnh này hành hạ đến thảm, tớ phải nói cho cậu biết, đừng nói là WeChat, số đo ba vòng của bọn họ tớ cũng có hết..."
Lạc Tử Khâm: "..."
Cô 'tạch' một cái cúp máy, cảm thấy mình vừa rồi ngốc đến mức sủi bọt.
Nhưng cô thật sự không nghĩ tới, hóa ra mình lại có một người bạn như Tằng Phan, chẳng khác gì một "bug game" trong đời thực...
Dù vậy, lấy được WeChat của anh ấy, cô vẫn rất vui.
WeChat của nam thần eSports!!!
Muốn có một cái khó như lên trời, dù bỏ cả ngàn vàng cũng chưa chắc mua được.
Lạc Tử Khâm tự an ủi bản thân một cách lạc quan: "Mình tự lấy từ chính chủ thì khác với được người khác cho!"
Cô nàng bướng bỉnh ~
Lạc Tử Khâm lấy điện thoại ra, mở WeChat của Nhan Phương.
WeChat của anh ta giống hệt con người anh ta, lạnh nhạt, sạch sẽ, đến cả ảnh đại diện cũng là hình mặc định của ứng dụng.
Cô nhìn chằm chằm vào nút gửi tin màu xanh lá, đắn đo thật lâu nhưng vẫn không có đủ dũng khí nhấn vào để bắt chuyện với anh.
Đang do dự thì cô cảm thấy có thứ gì đó ấm áp đè lên người. Cúi đầu nhìn, cô thấy Cầu Cầu không biết từ lúc nào đã trèo lên, chọn đúng vị trí thoải mái nhất trên eo cô mà cuộn tròn lại.
Lạc Tử Cầm ngồi dậy, ôm lấy chú cún cưng đáng yêu, vui vẻ nâng lên lắc lư vài cái, khuôn mặt đầy hạnh phúc mà cưng nựng nó.
Cầu Cầu là một chú chó Pomeranian thuần chủng với bộ lông dài mềm mại, sờ vào rất thích.
Tâm trạng của Lạc Tử Khâm tốt hơn hẳn, cứ thế mà vuốt lông Cầu Cầu mãi không ngừng.
Tay phải của cô lướt mở trang cá nhân của Nhan Phương, nghĩ rằng dù không thể nhắn tin cho anh thường xuyên, chỉ cần lặng lẽ theo dõi anh qua trang cá nhân cũng đã mãn nguyện rồi.
Nhưng mà... trang cá nhân của anh cũng đơn điệu y như con người anh, ngoài các bài đăng về giải đấu eSports thì chẳng có bất kỳ thông tin cá nhân nào.
Lạc Tử Khâm có chút thất vọng, nhưng rồi cô nhấn vào bức ảnh duy nhất mà anh từng đăng tải.
Đó là một bức ảnh rất lâu về trước.
Anh mặc đồng phục tuyển thủ màu trắng thuần khiết có thêu quốc kỳ Trung Quốc, cùng bốn chàng trai trẻ khác khoác vai nhau giơ cao chiếc cúp vô địch.
Mái tóc đen nhánh có chút bù xù, trên gương mặt không rõ là mồ hôi hay nước mắt, nhưng nụ cười rạng rỡ của anh lại sâu sắc đến mức khiến người khác không thể không cùng chung vui.
Đây là... bức ảnh đăng quang của họ năm đó.
Từng có một thời, anh đã làm nên lịch sử.
Lạc Tử Khâm trân trọng lưu lại bức ảnh cận cảnh hiếm hoi về khoảnh khắc vô địch ấy, rồi mới ôm lấy "lò sưởi di động" Cầu Cầu, an tâm chìm vào giấc ngủ.
Lạc Tử Khâm mơ màng ấn tắt báo thức, nhìn đồng hồ rồi khó khăn bò dậy.
Đầu óc còn choáng váng, cô chỉ muốn quay ngược thời gian để tự đập mình một trận,"Thức khuya một lúc thì vui, sáng hôm sau thì như đi hoả táng."
_(:з」∠)_
Cô ngồi trên giường ngẩn người một lúc, đợi đến khi đầu óc bớt choáng váng mới lười biếng với tay lấy điện thoại trên táp đầu giường, theo thói quen kiểm tra xem có tin nhắn nào không.
[Đinh Đang Live: Streamer mà bạn đang theo dõi "wky_ysquare" đang phát trực tiếp, đừng bỏ lỡ nhé! (^U^)ノ~YO]
????
Lạc Tử Khâm trợn tròn mắt, đọc đi đọc lại thông báo từ Đinh Đang Live, xác nhận mình không bị hoa mắt mới bấm vào buổi phát trực tiếp với tâm trạng đầy phức tạp.
Cho đến khi giọng nói của Nhan Phương vang lên trong livestream, cô mới chắc chắn rằng mình không nhìn nhầm.
Nhưng mà... trưa qua ăn với cô xong cũng gần 1 giờ rồi... nếu 2 giờ chiều nay anh đã lên sóng...
Đệt, thế này là thức trắng một đêm luôn sao???
Người đàn ông tôi thích mạnh mẽ thế này, tôi nên khóc hay nên cười đây???
Lạc Tử Khâm dán mắt vào màn hình một lúc lâu, rồi nhận ra giọng của Nhan Phương có chút khàn đi, tim cô như thắt lại vì lo lắng.
Sao anh lại như vậy chứ, cứ thức khuya mãi như thế này thì ai chịu nổi...
Cô cắn môi, lấy điện thoại mở WeChat, gõ đi gõ lại cả buổi, cuối cùng chỉ soạn được một chữ:
[Có đó không?]
Gửi tin xong, Lạc Tử Khâm nhìn chằm chằm vào ô đen nhỏ xíu trên camera trong livestream của Nhan Phương, nhanh chóng chạy đến bàn máy tính, thoát khỏi ứng dụng trên điện thoại và đăng nhập vào phòng livestream trên PC.
Đợi đến khi giọng nói của anh truyền ra từ dàn loa 3D vòm, cô mới yên tâm phần nào, nhưng vẫn siết chặt điện thoại trong tay, hồi hộp chờ tin nhắn hồi đáp từ anh.
Tập trung vào việc mở máy tính, cô hoàn toàn không nhận ra rằng, trong buổi livestream, giọng nói của Nhan Phương có một khoảnh khắc ngừng lại rất ngắn, và chủ đề anh đang nói cũng chuyển hướng.
"Trong Liên Minh Huyền Thoại, mỗi tướng đều có đặc điểm riêng. Tôi thích Vayne, nhưng không có nghĩa là nó phù hợp với tất cả các bạn."
"Nhưng nếu muốn chơi, nhất định phải chú ý, Vayne là một tướng không có kỹ năng khống chế mở giao tranh ổn định, cũng không có kỹ năng sát thương diện rộng AOE."
"Tầm đánh chỉ 550 mà lại không lên Đại Bác Liên Thanh. Chiêu cuối cấp tối đa kéo dài 12 giây, ở rank cao muốn đánh thường 9 phát chuẩn để kích hoạt nội tại 3 lần trong giao tranh là chuyện rất khó. Vậy nên đừng có mà thích thể hiện, nhất định phải đứng ngoài khu vực giao tranh chính, tìm thời cơ thích hợp rồi mới vào. Nhảy vào một cách mù quáng thì chỉ có nước feed mạng."
Nhan Phương đột nhiên trở nên nghiêm túc, giọng điệu nghiêm nghị phân tích trận đấu, khiến cả đám người xem ngơ ngác sững sờ.
Bình luận trong livestream lập tức nổ tung.
[Mau nói cho tôi biết, Diêm Vương nhà tôi không bị ai tráo đổi đúng không!!!]
[Chuyện này không thể là thật, Diêm Vương của tôi bị làm sao vậy??]
[Chó lạnh lùng nổi tiếng biến thành mẹ hiền yêu thương fan?]
[Tôi... QAQ, bị hành hạ quen rồi, bây giờ được quan tâm lại thấy bối rối quá...]
[6666 Diêm Vương của tôi cũng biết dịu dàng hả, khóc mất]
[Hiếm lắm mới có một lần cưng chiều fan, 233333]
Lạc Tử Khâm hoàn toàn không hiểu các pha xử lý trong trận đấu cấp cao, nhưng chỉ cần nhìn dòng bình luận thôi cũng đủ cảm thấy mình như được kéo lại gần Nhan Phương thêm một chút.
Cô đang vui vẻ xem mọi người bàn luận thì đột nhiên thấy trên màn hình, con Thợ Săn Bóng Đêm cao quý, lạnh lùng, oai phong lẫm liệt... bỗng đứng yên bất động.
Ngay sau đó, giọng nói lười biếng của Nhan Phương truyền ra từ dàn loa chất lượng cao.
"Gà quá, chán rồi. Tôi nghe điện thoại đã."
Lạc Tử Khâm: ???
Cô còn đang ngơ ngác nhìn màn hình máy tính thì bỗng cảm thấy điện thoại trong tay rung lên.
Lạc Tử Khâm giật thót mình, lòng bàn tay bất giác rịn mồ hôi.
Không lẽ... Không lẽ là tin nhắn của Nhan Phương???
Cô hít sâu một hơi, mở WeChat ra.
Aaa!!! Thật sự là anh ấy!!!
