Đừng Để Mất Bạn Gái Đáng Yêu

Chương 13: Tiếp xúc



Quả nhiên là tin nhắn của Nhan Phương, anh chỉ gưit một dấu hỏi chấm.

Lạc Tử Khâm không nghĩ rằng Nhan Phương vừa chơi game vừa trả lời tin nhắn của cô.

Trên thực tế, cô rất hối hận sau khi gửi đi tin nhắn đó, sợ rằng bản thân vừa mới có được wechat của Nhan Phương đã không nhịn được mà làm phiền anh.

Nhưng khi cô muốn thu hồi tin nhắn thì đã muộn, cô chỉ đành nhanh chóng thoát khỏi wechat rồi tự ghét bỏ bản thân.

Không ngờ rằng Nhan Phương lại trả lời lại ngay.

Không thể trách cônghĩ nhiều, nhưng hiện tại cô đang xem livestream.

Hoàn toàn có thể biết rõ mọi động thái của Nhan Phương--

Cô vừa gửi tin nhắn đi, Nhan Phương liền dừng chơi game, đúng là đã khiến cô không khỏi tưởng tượng......

Cô nuốt nước bọt, lúc này mới an ủi trái tim đang đập thình thịch và đọc tin nhắn của Nhan Phương.

[ysquare: Có chuyện gì?]

Anh vẫn lạnh lùng như mọi khi, nhưng câu trả lời ngay lập tức của anh đã làm xáo trộn mọi suy nghĩ của cô.

Lạc Tử Khâm vui mừng, nhưng nghĩ đến giọng nói khàn khàn của anh, nỗi đau trong lòng lại dâng lên, cô dùng tốc độ nhanh nhất trong đời sắp xếp lời nói, cẩn thận gửi tin nhắn đi.

[Thanh Thanh Tử Khâm: Có muốn uống canh tuyết lê không, tôi nghe giọng anh hơi khàn.]

[ysquare: ?]

Tin nhắn của Nhan Phương không đầu không đuôi, nhưng Lạc Tử Khâm lại hiểu ngay.

Cô liền gửi cho anh một emoji làm nũng, sau đó gạch chân trọng điểm.

[Thanh Thanh Tử Khâm: Ừm... tôi đang xem livestream của anh, thức đêm... thức đêm không tốt cho sức khỏe, vẫn nên nghỉ ngơi cho tốt.]

Nhìn thấy đối phương đang nhập tin nhắn, cô hơi do dự, cảm thấy đau lòng rồi phát điên, cô cắn môi, nhắn thêm một câu nữa.

[Thanh Thanh Tử Khâm: Ăn cơm chưa? Hai người cùng ăn sẽ tiện hơn.]

Lạc Tử Khâm gửi tin nhắn xong liền cảm thấy ngại, mỗi lần liên lạc với Nhan Phương đều là ăn cơm, chắc anh sẽ không nghĩ rằng cô là một cô gái tham ăn đâu nhỉ......

Quả nhiên, Nhan Phương đã nhắn lại là--

[ysquare: Bữa trưa ăn không đủ no?]

Lạc Tử Khâm cảm thấy rất không ổn.

Cô ôm mặt, cảm thấy bản thân rất mất mặt, nhưng đã đến bước này rồi, cô vẫn nên nỗ lực cứu vớt hình tượng sắp tan vỡ của mình.

[Thanh Thanh Tử Khâm: ......]

[Thanh Thanh Tử Khâm: Tôi vẫn đang trong độ tuổi tăng chiều cao đấy, tôi vẫn là bé đáng yêu.]

[ysquare: ......]

Rất lâu cũng không thấy Nhan Phương trả lời, chỉ trong vòng mấy phút, khiến Lạc Tử Khâm cảm thấy như đã qua mấy năm.

Không dễ gì mới thấy đối phương trả lời, Lạc Tử Khâm lại đón nhận đòn công kích mới.

[ysquare: Cô đang xem livestream?]

Nhan Phương nhanh chóng nắm bắt trọng điểm.

Lạc Tử Khâm ngơ ngác, ngoan ngoãn trả lời tin nhắn.

[Ừ......]

[Xem có hiểu không?]

?????

Mẹ nó, những gì Nhan Phương vừa nói và chính anh hoàn toàn không giống nhau, nhìn có giống những lời nên nói không hả???

Không phải nói là "con trai Nam Cực" à, Diêm Vương khi chơi game, chàng trai lạnh lùng như núi băng, trong mắt không nhìn thất bất cứ thứ gì khác lại còn là người mang thuộc tính độc mồm độc miệng ẩn hình??

orz

Nhưng lời nói này đúng là đã đả kích cô.

Lạc Tử Khâm chu môi, nhíu mày bất mãn mà nhập một dòng tin nhắn--

[Xem không hiểu thì sao?? Tôi có thể học mà, tôi nói cho anh biết, đợi tôi trở thành người phụ nữ đứng trên đỉnh cao của chuỗi thức ăn trò chơi này, nếu hôm nay anh xem thường tôi thì ngày mai anh sẽ không thể với tới tôi!]

[Aaaaaa, sao anh có thể dùng lời nói như vậy để đả kích sự tích cực của tôi chứ, tôi khóc đây, muốn anh ôm hôn mới đứng lên được.]

[QAQ, khóc thút thít, đại thần Nhan Phương, anh và những gì đã nói hoàn toàn không giống nhau, sao anh có thể nhẫn tâm đối xử với một bé đáng yêu như vậy chứ!!]

[Chậc chậc, tôi sụp đổ đây, không có lê hấp đường phèn nữa đâu.]

Lạc Tử Khâm chăm chú trả lời tin nhắn, nhưng từ mỗi câu cô viết ra đã khiến tâm trạng của cô thay đổi rất nhiều, từ sự kinh ngạc lúc đầu đến không vui và cuối cùng là đau lòng.

Cô vẫn đang xem buổi livestream.

Không biết từ bao giờ, người đàn ông nhỏ bé trì trệ này lại bắt đầu hành trình táo bạo ở Ionia, nhưng những đồng đội có trình độ không ngang bằng của anh đã tụt lại phía sau từ lâu.

Cô hít một hơi, nỗi đau trong lòng dâng trào khiến cô cảm thấy có chút buồn bã, cô trịnh trọng mở WeChat, lặp lại những lời vừa rồi.

Lần này, cô không gọi anh là Diêm Vương nữa, trịnh trọng mà gọi tên anh.

[Nhan Phương, đừng như vậy mà, anh đã thức đêm hai ngày liên tiếp rồi đấy.]

Nhan Phương trả lời rất nhanh, nhưng Lạc Tử Khâm vẫn nhìn ra được sự bất cẩn trong lời nói.

[Không sao.] Không chơi game, thì anh cũng không biết bản thân có thể làm gì......

Lạc Tử Khâm nhìn dòng tin nhắn, tức giận đến cực điểm, cô ôm trán, khó chịu xoa xoa tóc, cố gắng điều chỉnh hô hấp.

Cơn giận của cô lên đến đỉnh điểm khi cô nhìn thấy tên của cô gái nào đó nhấp nháy trên màn hình.

????

Cô gái tên Đồng Thoại này là ai??

Mẹ nó, không được!!!

Cô bật dậy khỏi giường trong chớp mắt, xỏ vội đôi dép lê, thậm chí còn không kịp thay bộ đồ ngủ mà hùng hổ lao thẳng sang phòng bên cạnh.

Ai chứ, cái người đàn ông này...

Đúng là điên rồi! Không cần mạng sống nữa hay sao?!

Chơi xếp hạng khi nào chẳng được, sao cứ phải giày vò bản thân thế này chứ?!

Vĩnh Lạc Hoa Viên là một khu chung cư cao cấp mới xây, mỗi tầng chỉ có hai căn hộ.

Và ở tầng này, chỉ có Nhan Phương và Lạc Tử Khâm sống mà thôi.

Lạc Tử Khâm dễ dàng mở cửa nhà của Nhan Phương.

Thế nhưng, khi vừa bước vào, nhìn thấy khói thuốc lảng vảng trong phòng khách cùng vô số tàn thuốc vương vãi trên bàn, ngọn lửa giận trong lòng cô bỗng chốc xẹp xuống như một quả bóng bị kim chọc thủng.

Cô quên mất cơn tức giận vừa rồi, cũng quên luôn việc định hỏi anh về cô gái tên "Cổ Tích" kia là ai...

Trong mắt cô bây giờ, chỉ còn lại hình bóng của người đàn ông ấy.

Anh có một loại ma lực khiến cô không thể nào thoát ra được.

Phòng khách rất tối, ánh sáng bên ngoài bị tấm rèm dày cản lại, khiến không gian trông vừa trống trải vừa cô đơn.

Nhan Phương ngồi đó, mải mê chơi game.

Anh quay lưng về phía cửa, khoác lên mình bộ đồ ngủ màu xám nhạt có phần rộng rãi.

Dù chỉ là đang chơi game, nhưng sống lưng anh vẫn thẳng tắp.

Lạc Tử Khâm ban đầu lao vào với khí thế hừng hực, nhưng khi cơn giận nguôi đi, cô mới nhận ra bản thân đã xông vào nhà người khác một cách vô duyên.

Cô lùi lại hai bước, có phần ngượng ngùng gõ nhẹ lên cánh cửa.

Thế nhưng, Nhan Phương đang đeo tai nghe, hoàn toàn không có phản ứng gì.

"Vị tướng này máu giấy, chỉ cần tấn công từ xa là có thể tạo ra hiệu quả bất ngờ." Giọng nói trầm thấp của Nhan Phương bỗng vang lên, khiến Lạc Tử Khâm giật nảy mình.

Lúc này cô mới sực nhớ ra, anh đang livestream.

Nhưng... cứ thế rời đi... thật là nhát quá.

Lạc Tử Khâm không nói gì nữa, chỉ lặng lẽ tiến lên, nhẹ nhàng bước tới, đứng yên sau lưng Nhan Phương.

Khoảng cách giữa hai người cực kỳ gần.

Đứng ở đó, cô có thể thấy rõ từng đường nét cơ bắp ẩn hiện dưới lớp áo ngủ rộng rãi của anh, săn chắc, mạnh mẽ, mang theo hormone đặc trưng của một người đàn ông trẻ tuổi.

Thậm chí, cô còn có thể ngửi thấy mùi hương trên người anh. Hương thuốc lá nồng đậm hòa quyện với mùi bạc hà mát lạnh.

Chờ đến khi ván đấu kết thúc, Lạc Tử Khâm mới lấy hết dũng khí tiến lên. Cô chọc nhẹ vào vai anh.

Nhan Phương hơi kinh ngạc quay đầu lại.

Lạc Tử Khâm đưa ngón tay lên môi, nhẹ nhàng 'suỵt' một tiếng, rồi chỉ tay về phía micro bên cạnh. Sau đó, cô ra hiệu bảo anh ra ngoài nói chuyện với mình.

Nhưng Nhan Phương vẫn không động đậy.

Anh chỉ ngồi đó, lặng lẽ nhìn cô.

Đôi mắt của Nhan Phương nổi tiếng sắc bén trong giới eSports.

Mắt phượng dài hẹp, sâu thẳm như màn đêm, đuôi mắt hơi nhếch lên, dưới ánh sáng lờ mờ của phòng khách càng thêm phần quyến rũ đến mức kinh tâm động phách.

Ánh mắt của anh khiến Lạc Tử Khâm đỏ bừng mặt, thậm chí còn cảm thấy hô hấp trở nên khó khăn.

Mẹ nó, nhan sắc thời kỳ đỉnh cao của Diêm Vương...

Cô hơi đơ ra, trong giây lát không biết phải nói gì.

Nhưng cô cũng biết, cứ đứng đây giằng co mãi cũng chẳng phải cách.

Lạc Tử Khâm liếc nhìn màn hình game, nơi loạt bình luận đang tràn ngập khung chat.

Chỉ cần lướt qua, cô đã thấy ngay một dòng, "Diêm Vương, có người vào nhà anh kìa??"

Trời ạ, fan của anh đúng là quá nhạy bén!

Tim cô nhảy dựng lên, nhưng cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

Thế nhưng, khi nhìn thấy gương mặt không chút biểu cảm của Nhan Phương, cô dứt khoát cắn răng, vươn tay nắm lấy cổ tay anh, định kéo anh ra ngoài.

Nhưng... cô thực sự đã đánh giá thấp sức mạnh của một người đàn ông trưởng thành.

Nhan Phương trông có vẻ gầy, nhưng cơ thể anh tuyệt đối không yếu.

Cô chẳng thể nào kéo nổi anh dù chỉ một chút.

Nhưng lúc này, Lạc Tử Khâm đã chẳng còn tâm trí để ý đến những chuyện đó nữa.

Toàn bộ sự chú ý của cô đã dồn hết vào nơi cổ tay hai người đang chạm nhau.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...