"Tôi còn tưởng có thể cầm chân anh ít nhất nửa tiếng đồng hồ cơ đấy. Nhìn tư thế này của giáo sư Tô, chắc là ngay cả sân thượng anh cũng chưa thèm lên đúng không?"
"Tiếc thật đấy, tôi đã chuẩn bị sẵn cho anh một món quà lớn ở trên tháp Thông Thiên rồi cơ mà."
Hồi ức cuồn cuộn ùa về. Mộc Nam bỗng nhiên nhớ lại manh mối đã bị cậu cố ý giấu kín này —— Chẳng lẽ đây chính là cái gọi là "món quà lớn"?
Một cơ hội thoát thân? Vũ khí bí mật? Hay là cẩm nang chơi chết Thâm Uyên?
Mộc Nam nhìn chằm chặp vào nút bấm giấu dưới gầm bàn. Màu tím lẳng lơ, bên cạnh còn viết một dòng trích dẫn trẻ trâu còn lẳng lơ hơn nữa:
"Hãy đội ơn và cầu nguyện với người chơi A001 đi!"
Khinh.
Mộc Nam cố tình không thèm làm theo ý của câu gợi ý này, trong lòng lại mắng bản thân kiếp trước thêm một lần nữa. Trọng điểm là mắng chửi đối phương chữ viết xấu như gà bới mà còn bày đặt làm màu. Tiếp đó kích hoạt Cầu nguyện, dồn hết chút sức lực còn sót lại nhấn mạnh vào nút ẩn đó.
Mọi thứ hỗn loạn xung quanh đều tan biến. Mộc Nam bật dậy, phát hiện mình đang ở trong một căn phòng nhỏ hẹp.
Căn phòng đó có những bức tường trang trí tràn ngập bầu không khí sinh nhật, một máy phát nhạc chứa trí tuệ nhân tạo thiểu năng, còn có một cái ghế lười nằm lên rất thoải mái.
AI của cái máy phát nhạc kia vốn đang ở chế độ chờ, sau khi nhận ra động tĩnh liền bỗng nhiên hoạt bát hẳn lên: "Giáo sư Tô cuối cùng anh cũng tới... Vãi chưởng! Sao lại là cậu nữa?!"
"Không thể là tôi à?" Mộc Nam giận dữ nói, "Cậu để lại thông tin mà không chịu động não tí nào sao? Với tính tình của Tô Bất Thức thì làm sao có chuyện anh ấy chịu bò ra đất để tìm manh mối chứ?"
Vẻ mặt của nhân cách AI Mộc Nam kiếp trước lập tức trở nên phức tạp: "Nói cách khác... cậu là người đã bò ra đất để tìm thấy cái manh mối này hả?"
"...Chuyện đó không quan trọng." Mộc Nam nói, phải gắng gượng rất lâu mới giành lại được quyền kiểm soát cơ thể, "Tôi sắp bị cái Thâm Uyên chết tiệt kia chơi chết rồi đây này. Manh mối cậu để lại thế mà lại là một trạm trú ẩn có thể dịch chuyển tức thời à? Kể ra cũng hữu dụng phết."
"Cái này không phải để lại cho cậu đâu..." Đối phương lại nói, "Thôi bỏ đi, dù sao cậu đến cũng đã đến rồi, nói manh mối cho cậu biết thì cũng chẳng có gì khác biệt."
"Vẫn còn manh mối nữa á?" Mộc Nam nghi hoặc, "Vậy tại sao lần trước cậu không nói hết một thể luôn đi?"
"Lần trước cậu cũng có bị Thâm Uyên đuổi cho chạy trối chết khắp nơi đâu đúng không?" Nam trong máy phát cười khẩy một tiếng, sau khi đọc cho cậu nghe mật mã của quyền hạn quản lý xong lại tiếp tục châm chọc, "Có điều cũng không cần lo lắng đâu, Thâm Uyên vĩnh viễn sẽ không bao giờ g**t ch*t được cậu. Năm đó khi thảm họa giáng lâm, cậu chính là một bộ mặt khác của nó trước mặt người chơi, dịch ra tiếng người thì chính là, chỉ cần Thâm Uyên không chết, thì cậu có thể mãi mãi, mãi mãi hồi sinh."
"...Giống như cậu bây giờ ấy hả?"
"Đã bảo rồi, tôi chỉ là một nhân cách mô phỏng, chỉ là một AI mà thôi." Kẻ đối diện cười nói, "Nhưng cậu thì khác. Đối với Thâm Uyên mà nói thì cậu như một loại virus máy tính vậy. Cho dù cuối cùng cậu có hủy diệt Thâm Uyên đi chăng nữa, thì cùng lắm cũng chỉ mất đi kỹ năng 'Cầu nguyện' mà cậu quá mức ỷ lại kia thôi —— Không cần lo lắng quá, loại kỹ năng không chết được này ngoại trừ loài gián ra thì trong cuộc sống hiện thực cơ bản là chẳng có đất dụng võ đâu. Hơn 20 năm cuộc đời trước kia cậu không phải vẫn sống nhăn răng ra đấy sao? Nhỉ ngài streamer đại tài?"
"Tôi chưa bao giờ ỷ lại vào Cầu nguyện cả." Mộc Nam nói, "Nó đối với tôi mà nói chỉ là một công cụ tiện tay dễ dùng, giống như bàn phím hay tay cầm chơi game vậy thôi, điểm này căn bản không cần cậu phải nhắc nhở tôi."
"Như vậy chính là kết quả tốt nhất rồi, sẽ không đi vào vết xe đổ nữa." Nam trong máy phát cười nói, "Vậy thì đi đi, hủy diệt tất cả những thứ này, rồi... kết thúc trò chơi này đi."
.
Mộc Nam tỉnh lại.
Ngay sau đó, cậu giống như vô số lần trước kia, ngã vào một vòng ôm ấp. Vòng ôm ấy quen thuộc, ấm áp, nhưng cậu lại chẳng hề tận hưởng sự ôn tồn không dễ gì có được này, mà tóm chặt lấy cánh tay đối phương, dùng sức như thể sợ đối phương cứ thế mà chạy mất.
"Giáo sư Tô, Tô Bất Thức..." Mộc Nam gọi loạn xạ, nhìn sắc mặt trắng bệch của đối phương vừa đau lòng lại vừa tức giận, "Anh cứ nhất định không biết linh động một chút nào sao hả? Đó đã là câu hỏi cuối cùng rồi! Đằng nào em cũng không chết được, tại sao lại không chọn em?"
"Là em không nghe theo ám hiệu trước." Thái độ của Tô Bất Thức rất kiên quyết, hoàn toàn không có ý định nương theo lời cậu mà thỏa hiệp, "Tôi sẽ không để chuyện năm xưa xảy ra thêm một lần nào nữa đâu, tuyệt đối không."
Sự kiên định trong giọng nói của anh khiến Mộc Nam sững sờ. Cậu chợt nhớ lại những lời mình nói với AI trong căn phòng kia lúc nãy —— Như thế đúng là không công bằng với Tô Bất Thức. Cậu vẫn nhớ rõ tâm trạng của mình khi đó, nhưng cậu cũng biết rõ lý do tại sao Tô Bất Thức lại cam tâm tình nguyện tham gia vào kế hoạch của cậu, vừa nghĩ đến đây, lòng cậu lại không nhịn được mà mềm nhũn ra.
"Em không có ý đó mà. Haiz, vừa nãy em nói sai rồi, cho em cơ hội nói lại lần nữa được không?" Mộc Nam túm chặt lấy người ta không buông, phát huy triệt để kỹ năng đeo bám dai dẳng, đánh chết không buông mà cậu đã dùng từ lúc mới quen, "Em làm như vậy là bởi vì em thích anh, em..."
"Tôi biết rồi." Tô Bất Thức đột ngột ngắt lời cậu, lại lộ ra loại biểu cảm giống như trước đó, "Em không cần... phải nói đến nước này đâu."
Lần thứ hai rồi.
Mỗi lần cậu tỏ tình đều bị anh ngắt lời. Dù là người như Mộc Nam cũng cảm thấy có gì đó sai sai. Cậu ngẩn ra hai giây, bỗng nhiên như được khai sáng, ý thức được vấn đề nằm ở đâu ——
Bản thân cậu luôn buột miệng nói ra những lời như vậy, nói gì mà "thích" các kiểu. Nhiệt tình có, qua loa lấy lệ có, che giấu mục đích khác cũng có. Cậu chỉ tùy tiện nói ra những lời đó, nhưng lại bỏ qua cảm nhận của người nghe.
"Anh nghe em nói hết được không, giáo sư Tô?" Giọng Mộc Nam nhẹ xuống, ngẩng đầu chăm chú nhìn Tô Bất Thức, quả nhiên thấy vẻ mặt đối phương có chút buông lỏng, "Em ấy à, cực kỳ, cực kỳ thích anh. Thích đến mức nếu anh chết thì em cũng phải tuẫn tình theo. Chính vì như thế, cho nên em mới không cách nào chấp nhận đáp án câu hỏi thứ tư là tên của anh. Điểm này giáo sư Tô cũng giống hệt như vậy mà đúng không?"
Tô Bất Thức hơi ngẩn người: "Em..."
"Em thích anh —— Câu này có thể em đã nói rất nhiều lần, nhưng đều là thật lòng cả. Cho dù trước đây em xuất phát từ mục đích gì, muốn chọc tức kẻ thù không đội trời chung cũng được, hay muốn anh phải nhìn về phía em cũng thế, nhưng hiện tại, em nói ra là vì muốn cho anh biết tâm ý của em." Mộc Nam nghiêm túc chân thành nói, "Có thể bây giờ em mới ý thức được chuyện này thì đã hơi muộn rồi. Hơn nữa cái chỗ rách nát này cũng chẳng phải thánh địa tỏ tình gì cho cam, lại còn có một con mắt dê đang nằm chình ình trên đầu chúng ta nữa chứ... Nhưng tại giáo sư Tô cứ lờ em đi mãi, giả vờ như không nhìn thấy tâm ý của em, làm em thực sự có chút không đợi được nữa rồi."
Lúc nói những lời này, trên mặt cậu mang theo nụ cười. Tô Bất Thức vì nụ cười đó mà thoáng thất thần, thấp giọng mở miệng nói: "Không muộn."
Nếu vẫn còn oán hận anh giống như trước kia, đó mới thực sự là muộn.
"Nói như vậy tức là giáo sư Tô đồng ý rồi?" Mộc Nam nhanh nhảu nói, hai mắt sáng rực lên, "Vậy cứ quyết định thế nhé, cho dù có phải chết thì cũng phải chết cùng nhau."
"Sẽ không chết đâu." Tô Bất Thức nói, di chuyển tầm mắt lên con mắt cừu phía trên, "Đến tận bây giờ, thời gian kéo dài cũng đã đủ lâu rồi —— Em có muốn xem pháo hoa không?"
Giọng điệu của anh rất nhẹ nhàng, hệt như lúc trước hỏi Mộc Nam có muốn ăn kẹo hay không vậy. Mà người nghe cũng ngay trong khoảnh khắc này nhớ lại câu nói mình từng nói với Tô Bất Thức năm xưa —— Cậu từng nói muốn dùng một phương thức mua vui nguyên thủy nhất để thưởng thức sự nổ tung của Thâm Uyên, giống như thưởng thức một màn pháo hoa rực rỡ vậy.
Mãi đến khi những "ngôi sao" ở phía xa nổ tung, Mộc Nam mới kịp phản ứng lại. Đó là Virus Cừu mà cậu của quá khứ sau khi cấy vào phó bản vẫn luôn chưa thể khởi động, lúc này đang nối đuôi nhau nổ tung giữa màn đêm giả tạo, hệt như khung cảnh mà cậu đã từng tưởng tượng vô số lần.
Từng ngôi sao một biến mất, từ xa đến gần, từ đầu kia của màn đêm xa xăm cho đến tận trước mắt. Mãi đến khi cuối cùng cũng đến lượt nơi dưới chân bọn họ, tòa tháp do nhân loại xây dựng đủ để thông thiên này.
Con mắt khổng lồ run rẩy trong tiếng nổ, nó muốn chạy trốn, hoặc giống như trước đây hô hoán bầy cừu đến ngăn cản bọn họ giúp nó —— Thế nhưng tất cả những điều này căn bản không cách nào làm được. Nó điên cuồng đảo tròng mắt, cuối cùng vào khoảnh khắc ấy cũng ý thức được điều gì:
Vòng tay của Tô Bất Thức, còn có bảng điều khiển mà Mộc Nam năm xưa để lại, cùng với... bản thân Mộc Nam, kẻ đủ để được gọi là một con virus.
Mặt đất bốn phía bắt đầu nứt toác, vô số cừu và Vô Diện Nhân muốn xông lên ngăn cản bọn họ, nhưng lại thi nhau rơi xuống những khe nứt sâu hoắm.
"Giáo sư Tô thích thế giới như thế nào?"
Mộc Nam đặt tay lên phím bấm bên phải bảng điều khiển. Vừa nãy cậu đã nói cho Tô Bất Thức biết mật mã quản lý, lúc này cậu vừa thao tác máy móc trung tâm, vừa nhàn nhã trò chuyện giữa tiếng nổ vang trời, cứ như thể thế giới lại chỉ còn sót lại hai người bọn họ vậy.
"...Anh không biết." Tô Bất Thức nói, nhưng đôi mắt đang chăm chú nhìn người kia cũng đủ để đưa ra đáp án, "Sau khi trò chơi kết thúc, tất cả người chơi đều sẽ quay trở về thế giới vốn có của mình."
"Đã như vậy thì giáo sư Tô theo em cùng về nhé?" Mộc Nam cười với anh, "Yên tâm đi, với mức lương của em thì nuôi anh chắc chắn không thành vấn đề... Khoan đã, nhắc mới nhớ hình như con game trước đó của em còn chưa phá đảo?"
"Không sao." Tô Bất Thức nói, "Em rời đi cũng chưa lâu lắm đâu."
"Thế à? Sao em cảm giác như đã lâu thật lâu rồi ấy nhỉ. Quả nhiên trò chơi người thật đóng đúng là mệt người mà, em muốn quay về cuộc sống sa đọa ngày ngày ăn đồ hộp rồi cày game thôi." Mộc Nam cong mắt cười. Giữa những mảng màu xung quanh đang tê liệt hoặc đang được làm mới lại, cậu nhìn sâu vào người trước mặt, "Ngoài ra, em còn muốn nói một chuyện nữa."
"Chuyện gì?"
"Nhớ tìm em, hoặc là em đi tìm anh." Mộc Nam nói, "Hẹn gặp lại ở một thế giới khác."
Tô Bất Thức nhìn cậu. Màn đêm nơi phương xa đang bị xé toạc từng chút một, ánh sáng chói mắt xuyên thấu vào trong, rực rỡ tựa như ánh mặt trời.
Tiếp đó, giữa tiếng nổ vang rền của những mảng màu, anh nở nụ cười đáp lại: "Được."
.
.
.
Mưa dường như vẫn cứ rơi mãi không ngớt.
Mộc Nam che một chiếc ô đen bước ra khỏi nghĩa trang. Cậu đi vào một tiệm tạp hóa, sau khi đảo mắt nhìn một vòng đủ loại thuốc lá trong quầy, lại chuyển mục tiêu sang những cây kẹo m*t lòe loẹt trên kệ.
Cậu còn đang mải mê lựa chọn, thì từ gian trong đã có một người đàn ông trạc tuổi cậu bước ra. Người đàn ông vừa nhìn thấy cậu liền sửng sốt: "A Nam... Cậu là Mộc Nam phải không? Sao thế, cậu không nhớ tớ à?"
Mộc Nam quay đầu lại, lục lọi trong ký ức khuôn mặt của người này —— Hình như là bạn học đại học của cậu, nếu nhớ không nhầm thì là họ Vương.
"Khéo thật đấy, thế mà lại gặp cậu ở đây hả Tiểu Vương." Mộc Nam nở một nụ cười, "Đây là cửa hàng của cậu à?"
"Đâu có, của bố vợ tớ đấy. Chả là đưa bà xã về nhà mẹ đẻ nên tớ tiện thể phụ giúp chút thôi, tớ vừa mới dỗ con ngủ xong đây này." Tiểu Vương cười đi tới quầy tính tiền cho cậu, "Dạo này cậu sống thế nào rồi? Đã kết hôn chưa?"
"Tớ còn sớm chán, đâu được như cậu con cái cũng có luôn rồi." Mộc Nam thở ngắn than dài, "Người trong lòng thì có rồi, tiếc là người ta một ngày từ sáng đến tối đều bận rộn, muốn tận hưởng thế giới hai người thôi mà cũng khó khăn lắm a."
"Có bạn gái là ngon lắm rồi. Tớ đây là do gia đình mối cho mới quen đấy chứ, nhìn nhau thấy thuận mắt thì cưới thôi. Tin tớ đi người anh em, cuộc sống ấy mà, ai sống cũng như nhau cả thôi." Tiểu Vương xua xua tay nói. Mộc Nam cảm giác dựa theo giọng điệu này của cậu ta thì gọi là Lão Vương có vẻ hợp lý hơn, "Không nói chuyện này nữa, tớ nhớ nhà cậu có ở ngoại thành đâu nhỉ? Sao lại chạy tới cái chỗ khỉ ho cò gáy này..."
Mộc Nam chỉ cười. Tiểu Vương chợt phản ứng lại, vỗ đầu một cái nói: "Hây da, nhìn đầu óc này của tớ xem, bận quá nên mụ mẫm cả rồi. Xin lỗi nhé, xin nén bi thương."
"Không sao, chỉ là một người bạn thôi." Mộc Nam nói, "Quen biết cũng được hai ba năm rồi, vừa hay chúng tôi sống cùng một thành phố nên qua đây tiễn cậu ấy một đoạn."
Tiểu Vương ngoài miệng thì hùa theo, nhưng trong lòng lại đang suy đoán xem người Mộc Nam nói rốt cuộc là ai —— Hôm nay trong nghĩa trang tổ chức tang lễ chỉ có một người trẻ tuổi, dáng vẻ khoảng chừng 20, hình như là mắc bệnh qua đời.
Có điều trong thời gian đi học nhân duyên của Mộc Nam vẫn luôn rất tốt. Cho dù tuổi tác chênh lệch với người khác vài tuổi, nhưng có thể kết thành bạn bè thì cũng không khiến người ta quá ngạc nhiên.
Mộc Nam hàn huyên với cậu ta hai câu rồi rời đi. Tiểu Vương cũng không để ý lắm, tiếp tục quay về bận rộn chuyện vặt trong cửa hàng.
Nhưng Mộc Nam cũng không đi quá xa. Cậu ngồi xổm bên lề đường nhai kẹo, trông hoàn toàn lạc lõng giữa đám đàn ông to con đang hút thuốc trước cửa tiệm. Mãi đến khi trong tầm mắt hắn xuất hiện một chiếc xe màu xám bạc đang chạy tới, Mộc Nam mới đứng dậy, nở nụ cười vẫy vẫy tay với người trong xe.
Xe chậm rãi dừng lại bên đường. Mộc Nam xách theo túi đồ ăn vặt và kẹo bánh chui vào trong xe, cười nói với người ngồi ở ghế lái: "Xong việc rồi hả? Giáo sư Tô bận rộn của em?"
"Vừa mới xong." Tô Bất Thức đang lái xe liếc nhìn chiếc áo khoác mỏng manh trên người Mộc Nam, chỉnh nhiệt độ điều hòa trong xe cao lên một chút, lúc này mới do dự mở miệng, "Xin lỗi, anh không đến kịp."
"Hửm? Không, vừa nãy em nói đùa đấy. Trước giờ vẫn luôn là anh và Đào Hải Nguyệt bận rộn thu dọn tàn cuộc, vất vả thế nào chẳng lẽ em còn không biết sao?" Mộc Nam nói, đưa mắt nhìn về phía bầu trời xám xịt nơi phương xa, về phần Tiểu Hà... Rời khỏi phó bản quay về thế giới này cũng là ý nguyện của cậu ấy. Bây giờ như thế này, cũng coi như là có đầu có cuối rồi."
Mộc Nam và Tô Bất Thức rời khỏi phó bản đã được một năm rồi.
Mộc Nam quay trở về thế giới vốn có quen thuộc nhất của mình, Tô Bất Thức cũng tìm được cậu đúng như lời ước hẹn. Ngoài hai người bọn họ ra, Mộc Nam cũng vẫn luôn để tâm đến những người khác.
Hà Vu Quy vốn sống cùng một thế giới với cậu, Mộc Nam đã đến bệnh viện thăm cậu ta vài lần. Tình trạng sức khỏe của đối phương ngày càng suy yếu, nhưng tinh thần lại tốt hơn dáng vẻ tử khí nồng đặc trong phó bản rất nhiều. Về sau cậu ta nói với cậu rằng, bản thân vẫn muốn từ từ tan biến trong thế giới mà Khúc Phỉ từng tồn tại này, thế là Mộc Nam cũng không nói thêm gì nữa.
Về phần Lữ Thiên Xuyên và Đào Hải Nguyệt, bọn họ đều ở những thế giới thuộc không gian và thời gian khác. Vốn dĩ Mộc Nam cảm thấy như vậy cũng không tồi, mãi cho đến một ngày nọ, Đào Hải Nguyệt đột nhiên xuất hiện bên ngoài căn hộ mà cậu và Tô Bất Thức đang sống chung, đồng thời thông báo cho bọn họ biết rằng cô muốn tiếp tục tìm kiếm Đường Khả hiện đang bặt vô âm tín.
"Tôi biết em ấy không phải con người thực sự, nhưng chỉ cần có dữ liệu và thông tin, thì những gì Thâm Uyên làm được, con người chưa chắc đã không làm được."
Số lượng người chơi sống sót sau Trò chơi con Cừu cũng không được tính là ít. Theo ý của Đào Hải Nguyệt, chỉ cần liên kết những người đó lại thì mọi chuyện vẫn còn cơ hội.
Mặc dù nghe qua thì cứ như thuyết âm mưu muốn tái tạo lại Thâm Uyên vậy, thế nhưng Tô Bất Thức đã cam đoan rằng anh sẽ theo sát và kiểm soát chặt chẽ các thí nghiệm, cho nên Mộc Nam liền để mặc cho sắc đẹp làm mờ lý trí mà không hề phản đối.
Còn về hiện tại... Thí nghiệm này được công bố ra bên ngoài là nghiên cứu về hướng đi của game thực tế ảo VR. Ngoài việc tìm kiếm sự liên kết giữa các thế giới ra thì về cơ bản đều đang sáng tạo những lối chơi game mới lạ hơn. Mộc Nam đã chơi thử thành quả của bọn họ, hiệu quả tốt ngoài sức tưởng tượng.
Chí ít thì Trò chơi con Cừu hiện tại tuyệt đối sẽ không gây nguy hiểm đến tính mạng. Thế này thì sao lại không được coi là một sự kiện tiên phong đầy thú vị chứ?
Nói tóm lại, Mộc Nam vô cùng hài lòng với cuộc sống hiện tại —— Nếu giáo sư Tô có thể bớt bận rộn đi một chút thì sẽ càng hài lòng hơn.
Nghĩ đến đây, cậu liền sán lại gần người kia, nói: "Đã có thể đến đón em vào buổi chiều thì chứng tỏ giáo sư Tô đã xong việc rồi đúng không? Nói như vậy... thời gian buổi tối nay có phải là có thể giao cho em rồi không nào?"
"Được." Tô Bất Thức nói, giọng điệu tự nhiên lại ôn hòa, "Em muốn ra ngoài đi dạo hay về nhà?"
Nhiệm vụ livestream tuần này của Mộc Nam đã hoàn thành rồi, cậu vốn dĩ định bảo Tô Bất Thức mời mình một bữa tiệc lớn sang trọng, hai người đi hẹn hò ở đâu đó —— Thế nhưng rốt cuộc vẫn là hai chữ "về nhà" của Tô Bất Thức quá mức quyến rũ, hoặc do đột nhiên nhớ tới nội dung cuộc trò chuyện với bạn học cũ ban nãy, khiến lời của Mộc Nam đã ra đến khóe miệng lại bẻ lái một đường cong, nói:
"Vậy thì... cùng nhau về nhà nhé."
Trên bầu trời màu xám tro vẫn còn lất phất mưa bay, nhưng trong chiếc xe có sự hiện diện của người mình yêu thương này, tất cả lại ấm áp đến thế.
Và sự ấm áp này, sẽ còn kéo dài mãi, cho đến tận vĩnh hằng.
(HẾT)
.
P/s: Vẫn còn một ngoại truyện nhé~
