Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm

Chương 121: Phiên ngoại 1: Phải yêu đương như nào đây?



Ai cũng biết, Mộc Nam là một streamer game kinh dị.

Không chỉ vậy, những fan cứng các buổi livestream của cậu đều biết rõ, Mộc Nam gần như rất hiếm khi bị các tình tiết trong game dọa sợ. Nhưng điều này không có nghĩa là quá trình chơi game của cậu nhàm chán hay đơ ra như khúc gỗ, mà ngược lại, thỉnh thoảng cậu cũng sẽ kể vài câu chuyện cười nhạt nhẽo hoặc buông lời cà khịa. Nghe cậu thuyết minh và phổ cập kiến thức khoa học cũng là một chuyện khá thú vị ——

Trừ buổi livestream hôm nay.

Thao tác của Mộc Nam hôm nay vẫn điêu luyện như cũ, nhưng rõ ràng nói ít hơn rất nhiều. Trừ lúc giải đố ra thì thỉnh thoảng vào lúc lưu game ở các điểm save, hồn cậu thậm chí còn đang treo ngược cành cây.

[Hôm nay sao cảm giác streamer cứ như đang mộng du ấy nhỉ.]

[Bình thường có thế này đâu, A Nam có phải ốm rồi không?]

[Có khả năng lắm, vừa nãy nói chuyện giọng cũng khàn cả đi rồi kìa.]

[A Nam phải chú ý sức khỏe đấy nhé!]

[Hay là đánh xong đoạn này thì đi nghỉ ngơi đi! Bệnh mà không chữa là sẽ bị ngu đi đấy!]

"Không sao đâu." Mộc Nam liếc thấy bình luận, khẽ ho khan một tiếng để hắng giọng, tự ngẫm thấy giọng mình cũng đâu khác gì bình thường mấy đâu, "Làm gì mà nghiêm trọng đến thế? Hôm nay ít nói là do streamer điềm tĩnh trước mọi biến cố thôi. Còn đầu óc của tôi ấy à, cho dù có qua mười năm nữa thì cũng vẫn thông minh tuyệt đỉnh y như bây giờ thôi."

Kênh chat nhao nhao nói đùa với cậu. Mộc Nam một bên kiên trì khẳng định não mình mười năm sau không những vẫn dùng tốt mà còn không bị hói đầu, một bên dứt khoát điều khiển nhân vật trong game lao thẳng qua hành lang tối om, xông vào hang ổ của Boss.

Các fan hâm mộ còn đang thảo luận xem có phải Mộc Nam định tăng tốc giai đoạn cuối, chuẩn bị đi theo lộ trình speedrun hay không, thì chợt thấy trong game bắt đầu phát đoạn CG cắt cảnh, nhân vật chính và người yêu đã qua đời đang bày tỏ nỗi lòng với nhau.

Mộc Nam thường không nói chuyện khi chạy cốt truyện game, và cũng sẽ không có biểu cảm dư thừa nào, trông giống như đang tận tụy làm tròn trách nhiệm để khán giả có trải nghiệm xem tốt hơn —— Thế nhưng hôm nay cậu lại xem rất nghiêm túc, ngay cả động tác uống nước cũng khựng lại giữa chừng, hơi cau mày lại nhìn hai nhân vật trong màn hình bày tỏ tình yêu, dường như đang suy ngẫm điều gì đó.

Cốt truyện của con game kinh dị này khá ổn, câu tỏ tình của nhân vật chính ở đoạn cuối cũng rất cảm động, không ít fan trong phòng livestream đều xem rất chăm chú. Đương nhiên cũng có một số người chú ý đến vẻ mặt của cậu, còn trêu chọc trên kênh chat rằng có phải cậu muốn đổi nghề làm streamer game thiên về cốt truyện rồi hay không.

Vốn dĩ hai ba câu nói này cũng chỉ bị trôi đi mất chẳng ai để ý, kết quả là nửa tiếng sau, khi Mộc Nam đã hoàn toàn phá đảo game và mở khóa kết cục thứ nhất, nhân lúc danh sách nhà sản xuất đang chạy chữ trên màn hình, cậu thế mà lại thực sự hỏi fan một câu.

Cậu hỏi: Nếu người yêu đang yên đang lành tự nhiên nói với mình "Anh yêu em" thì có ý gì?

Thế là kênh chat vốn đang chúc Mộc Nam ngủ ngon, chỉ vì một câu nói này mà trong nháy mắt bùng nổ như chợ vỡ:

[Ý gì là sao? Streamer hỏi ý gì là ý gì?!]

[Thì là ý trên mặt chữ chứ còn gì nữa!]

[Không ổn rồi, A Nam đột nhiên hỏi thế này chắc chắn không phải ngẫu hứng đâu...]

[Tui ngửi thấy mùi dưa rồi! Tự nhiên thấy kích động quá đi mất là sao đây!]

[Chờ chút, tui phải mời thám tử lừng danh nhập xác vào streamer thôi: Đây chẳng lẽ chính là nguyên nhân khiến A Nam hôm nay cứ hồn treo ngược cành cây cả buổi?!]

[Rất có khả năng! Nhưng nửa câu đầu tôi không đồng ý nha, chỉ nghe nói mời thần nhập xác thôi, chứ chưa nghe nói mời thần nhân (*) nhập xác bao giờ.]

(*): Ám chỉ người tài giỏi hoặc người điên không bình thường, đây đang chơi chữ 神 (thần) nên tui để nguyên nha~

"Thần nhân cũng là thần mà." Mộc Nam tự cao nói, "Được rồi đừng bắt bẻ sai trọng điểm nữa, ai có người yêu rồi thì mau ra đây giải thích hộ cái?"

[A Nam đang khoe khoang đấy hả?? Cậu ấy chắc chắn là đang khoe khoang!!!]

[Tự nhiên bị thồn một bát cơm chó!]

[Đến mặt mũi chị dâu là ai cũng không thèm công khai mà còn mặt mũi xin tư vấn tình cảm cơ đấy!]

[Từ từ, chờ chút đã, tui có một khoảng thời gian không xem livestream rồi, chị dâu nào? Cơm chó gì? Streamer yêu đương rồi á???]

Thế là các fan cứng trong phòng livestream liền bắt đầu giải thích ngọn ngành câu chuyện —— Sự việc thực ra không phức tạp, nhưng lại rất đột ngột. Ví dụ như vào một buổi tối nọ, Mộc Nam đang livestream ngon lành thì tự nhiên bị rớt mạng, ngày hôm sau liền đăng một thông báo xin lỗi, nói là bản thân phải đi tìm người nên ngừng livestream một tháng.

Thông báo đó dùng từ rất nghiêm túc, nhưng lý do ngừng live thì lại khá phù hợp với tính cách vô tri tưng tửng xưa nay của Mộc Nam, thế nên các fan cũng tạm tin. Kết quả một tháng sau cậu thực sự quay lại, không những quay lại mà cậu còn phách lối tuyên bố rằng mình yêu đương rồi.

Kênh chat lúc đó nếu không phải đang "Chúc mừng chúc mừng" thì cũng là "Chẳng ai quan tâm", nhưng Mộc Nam cứ như mấy gã đàn ông bị tình yêu làm cho mụ mị đầu óc, bất kể fan nói gì thì cậu cũng đều đáp lại là "Cảm ơn lời chúc, chúng tôi sẽ hạnh phúc".

May mà tình trạng này không kéo dài quá lâu, nếu không các fan e là sẽ thực sự không nhịn nổi mà lao vào tác động vật lý lên chính chủ mất.

Tính đến nay sự kiện đó đã trôi qua được một năm rưỡi. Mộc Nam về cơ bản rất ít khi nhắc tới người yêu bí ẩn kia của cậu. Cho dù bị fan hỏi là đã sống chung rồi sao chưa bao giờ thấy đối phương xuất hiện, nhưng cậu cũng chỉ nói là do người yêu quá bận, không có thời gian.

Có những fan tinh mắt để ý thấy sau lần đó, phòng livestream của Mộc Nam đã thay đổi, cậu chuyển sang phòng khác, chiếc giường làm nền đằng sau cũng không còn nữa. Cậu rõ ràng đã cai được nếp sống đảo lộn vô kỷ luật, cứ live xong là nằm vật ra giường đi ngủ của ngày trước.

Bên này các fan đang mượn danh nghĩa phổ cập kiến thức cho người mới để bóc mẽ quá khứ của cậu, thì bên kia Mộc Nam cũng đã chọn được mấy dòng bình luận để trả lời:

"Ừm, đúng, vẫn là người trước đó. Cái gì cơ? Không cãi nhau, tôi cũng chẳng làm chuyện gì có lỗi với người ta cả... Không phải ngày kỷ niệm, ngày kỷ niệm mà tôi lại không nhớ được sao? Tôi đã sớm kéo anh ấy ra bờ sông đốt pháo hoa cả đêm rồi." Mộc Nam thong thả trả lời, vừa nghĩ đến dáng vẻ của ai kia lại không kìm được mà khẽ cong khóe môi, thế là lại thu hoạch được một màn fan gào thét bảo cậu phát cơm chó, "Sao phải ra bờ sông á? Bởi vì đường vành đai nội thành cấm đốt pháo hoa chứ sao —— Được rồi, cảm ơn kiến nghị của các vị, tiểu nhân đã ghi nhớ rồi, lát nữa sẽ phân tích từng cái một. Chúc ngủ ngon ~"

Cậu tắt livestream với tốc độ ánh sáng, đồng thời nụ cười trên môi cũng dần thu lại, lộ ra vẻ trầm ngâm suy nghĩ lúc trước.

Cũng không phải cảm thấy phiền phức gì, chỉ là... những tình huống mà fan nói rõ ràng đều không áp dụng được.

Sự việc vẫn phải kể từ khoảng thời gian trước.

Gần đây nghiên cứu của Tô Bất Thức đạt được tiến triển không tồi, anh cũng tranh thủ nghỉ ngơi được một thời gian. Bọn họ đã cùng nhau trải qua những tháng ngày khá tuyệt vời, vừa có sự bầu bạn giản đơn, lại vừa có thể để Mộc Nam những lúc buồn chán chạy đến nơi làm việc của đối phương tham gia test game tìm niềm vui. Hai người nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, nên làm thì làm... Tất cả vừa ấm áp lại bình dị, Mộc Nam rất hưởng thụ cuộc sống như thế này —— Cậu nghĩ nếu đối phương là Tô Bất Thức, thì cậu cũng không ngại để cho ngày tháng của mình trôi chậm lại như bây giờ.

Tóm lại chính là cuộc sống sống chung thường nhật như thế. Thế rồi vào một buổi sáng sớm bình thường của ngày hôm nay, Mộc Nam theo thường lệ vẫn đang nằm lì trên giường ngủ nướng, hưởng thụ nụ hôn chào buổi sáng trước khi đi làm của Tô Bất Thức... Sau đó, ngay vào lúc cậu còn đang mắt nhắm mắt mở ngái ngủ, thì nghe được một câu nói rất khẽ bên tai.

Anh nói, anh yêu em.

Mộc Nam soạt một cái tỉnh ngủ ngay lập tức.

Thế nhưng Tô Bất Thức đã quay người đi ra khỏi cửa, bỏ lại một mình Mộc Nam trố mắt to như chuông đồng nằm giả chết trên giường.

Cậu là ai? Cậu đang ở đâu? Cậu vừa nghe thấy gì?

Giáo sư Tô nhà cậu sống chung hơn một năm trời mới miễn cưỡng đáp lại mỗi khi Mộc Nam nói "em thích anh". Cho dù có thực sự muốn nói cái gì thì cũng phải là vào lúc làm chuyện ấy, được Mộc Nam vừa dỗ vừa lừa mới chịu mở miệng cho thỏa lòng cậu. Chứ bản thân Tô Bất Thức bình thường rất ít khi nói thích, càng đừng nhắc tới chữ "yêu".

Chẳng lẽ Tô Bất Thức đang cảm thấy hối lỗi vì tối qua anh làm hơi quá đà sao? Không đúng, người này duy chỉ với chuyện này là không hề có chút lương tâm nào, hơn nữa nói thật lòng thì Mộc Nam cũng... khá là thích. Vậy chẳng lẽ hôm nay thực ra là ngày đặc biệt gì đó mà cậu không biết? Cũng không đúng nốt, khoan hẵng nói đến việc người nhớ rõ mấy ngày lễ hoặc kỷ niệm hơn ngược lại là Mộc Nam, nhưng ngay cả Valentine trước đó Tô Bất Thức cũng đâu có nói yêu cậu bao giờ!

Bỗng nhiên một ý nghĩ lóe lên trong đầu. Mộc Nam nhớ tới tình tiết trong mấy bộ phim, nam nữ chính cứ hễ bày tỏ tình yêu với nhau xong là y như rằng một trong hai bên lăn đùng ra ngỏm củ tỏi. Trong lòng cậu thoáng cái trầm xuống, chộp lấy điện thoại nhắn tin ngay cho Tô Bất Thức.

Mộc Nam: "Giáo sư Tô tới nơi chưa?"

Một lát sau Tô Bất Thức trả lời lại: "Vẫn đang trên đường."

Tiếp đó lại nhảy ra thêm một câu: "Sao thế?"

Mộc Nam nhìn màn hình điện thoại, xoắn xuýt nửa ngày trời rốt cuộc vẫn không hỏi anh câu nói buổi sáng là có ý gì, mà chỉ nhắn lại: "Không có gì không có gì, giáo sư Tô lái xe cẩn thận nhé."

"Đang đợi đèn đỏ." Tin nhắn lại nhảy ra, "Nhớ ăn sáng đấy."

Mộc Nam gửi lại một sticker OK. Sau đó cũng chẳng biết nghĩ thế nào mà cậu lại thực sự vừa xoa cái eo đau nhức vừa thay quần áo, đi xuống lầu mua đồ ăn sáng.

Bị cơn gió thu mang theo hơi lạnh thổi qua, đầu óc Mộc Nam cuối cùng cũng tỉnh táo hơn một chút. Cậu lại gửi một tin nhắn cho Đào Hải Nguyệt, bảo cô đừng để Tô Bất Thức làm công việc gì nguy hiểm. Đối phương trước tiên trả về một dấu chấm hỏi, sau đó nói: "Tô Bất Thức đi làm cũng chỉ ngồi văn phòng thôi."

Mộc Nam bèn nói là bản thân lo lắng giáo sư Tô nhà mình bị mệt nên xót, kết quả bị một câu "Điên à?" của Đào Hải Nguyệt kết thúc luôn cuộc trò chuyện.

Đúng là không thể nói lý lẽ với mấy kẻ độc thân này được mà. Mộc Nam lắc đầu, quay về đến nhà rồi nhưng cậu làm thế nào cũng không ngủ lại được nữa. Đã mấy lần cầm điện thoại lên, gõ gõ xóa xóa trong khung chat với Tô Bất Thức, nhưng cuối cùng gửi đi cũng chỉ là mấy câu chuyện phiếm như mọi ngày.

Rốt cuộc là anh có ý gì?

Tâm tư của đàn ông sao mà khó đoán thế không biết. Mộc Nam nằm trên giường thở ngắn than dài, cứ thế trằn trọc cả một ngày trời, tóc tai sắp bị vò đến hói cả đầu rồi... À không đúng, cậu có thông minh đến mấy thì cũng không thể nào "tuyệt đỉnh" (*) thật được.

(*): Tác giả chơi chữ tiếp nha. 绝顶(jueding)kiểu 绝 là tuyệt trong tuyệt chủng, mất hết ý, 顶 thì có đỉnh đầu các thứ nè, vv ... nên 绝顶 ở đây nghĩa là không thể hói đầu được nha =))

Mộc Nam tắt máy tính, livestream kết thúc, cậu tán gẫu với fan một lúc nhưng chỉ có mấy lời khuyên chống hói đầu là lọt được vào tai cậu. Cậu liếc nhìn đồng hồ treo tường, đã mười rưỡi tối rồi, hôm nay cậu tan làm rất sớm, nhưng Tô Bất Thức vẫn chưa về.

Đối phương trước đó đã báo với hắn là buổi tối sẽ có một cuộc họp, nhưng Mộc Nam cứ luôn cảm thấy không yên tâm. Cậu thầm mắng một câu công ty chó má chỉ giỏi bóc lột, sau đó vơ lấy quần áo quyết định trực tiếp đi đón Tô Bất Thức.

Cậu bắt một chiếc taxi, dọc đường đi vẫn mải suy nghĩ về câu hỏi thế kỷ hồi sáng nay, mãi đến khi bước vào tòa nhà, chào hỏi với những người khác thì cậu mới nở nụ cười.

"Giáo sư Tô vẫn đang họp, chắc là còn phải mất một lúc nữa đấy." Bởi vì Mộc Nam thường xuyên đến làm đánh giá sản phẩm nên không ít nhân viên ở đây đều biết mặt cậu, "A Nam, anh cứ ngồi ở bên trong đợi anh ấy nhé!"

"Không sao đâu, cô cứ làm việc của cô đi, tôi đi dạo loanh quanh thôi." Mộc Nam nói, lượn lờ đến khu văn phòng bên ngoài phòng họp. Trên bàn làm việc đã chẳng còn mấy người, cậu thuận lợi xin cấp quyền truy cập một AI, mở máy tính lên rồi nhập dữ liệu trước đó vào

"A Nam! Buổi tối tốt lành nha."

Hình tượng ảo của AI hiện lên trên màn hình là một thiếu nữ tóc ngắn mặt tròn vô cùng sống động như thật. Mộc Nam nhìn ngữ điệu và dung mạo chẳng khác gì trong ký ức kia, miệng ngậm kẹo cười nói: "Chào buổi tối, Tiểu Đường, dạo này kỹ thuật lại được nâng cấp rồi nhỉ."

"Đúng vậy, đều nhờ công lao của Hải Nguyệt và giáo sư Tô đấy." Đường Khả cười rộ lên, lại nghiêng nghiêng đầu với cậu, như thực sự sở hữu sinh mệnh vậy, "Để tôi đoán xem nào, vào cái khung giờ này... Anh đến đây là để đợi giáo sư Tô đúng không?"

"Ừm..." Mộc Nam nói, "Thực ra tôi đến tìm cô để nhờ giúp một việc."

"Tôi á?" Đường Khả đáp, "Module tư vấn tình cảm của tôi vẫn chưa được tiên tiến lắm đâu nha. Nếu muốn nhận được câu trả lời khác ngoài câu 'hệ thống đang bận vui lòng thử lại sau', thì một lần 200 tệ."

"Khoan đã, cô cần tiền để làm gì hả?" Mộc Nam khiếp sợ nói, "Còn nữa, đây không phải tư vấn tình cảm! Chẳng phải cô có mạng lưới thông tin sao? Tra giúp tôi tài khoản mạng xã hội gần đây của giáo sư Tô xem nào."

"Anh định đá anh ấy à?" Lần này đến lượt Đường Khả khiếp sợ, "Suy nghĩ kỹ đi A Nam ơi! Giáo sư Tô là người đàn ông tốt, không đời nào có chuyện ngoại tình đâu..."

"Vãi chưởng dừng dừng, này có liên quan gì đến chuyện đó đâu chứ?" Mộc Nam nói, "Một câu thôi, giúp hay không?"

"Giúp." Đường Khả nói, "Nhưng tôi vẫn tò mò lắm, nên sẽ không lấy tiền của anh đâu, chỉ cần anh nói cho tôi biết nguyên nhân là được."

Mộc Nam nghe vậy, vẻ mặt cũng trở nên nghiêm túc. Cậu ngậm kẹo m*t suy tính cẩn thận một hồi lâu, lúc này mới nói: "Anh ấy nói anh ấy yêu tôi."

"......"

Thế là AI Đường Khả phiên bản 6.2 cũng ném cho cậu một ánh mắt kiểu "Anh điên à".

"Cô có phải bị Tiểu Đào dạy hư rồi không." Mộc Nam nói, "Tôi cảm thấy mình bị xúc phạm đấy nhé."

"Xin lỗi." Đường Khả nói, "Nhưng anh cũng xúc phạm tôi rồi còn gì."

"Xin lỗi." Mộc Nam cũng đáp lại, "Vậy giờ bắt đầu tra được chưa?"

Động tác của Đường Khả vô cùng nhanh chóng, chỉ một phút sau đã truyền vào điện thoại Mộc Nam một đống tài liệu. Cô nhìn dáng vẻ xem xét nghiêm túc của người kia, rốt cuộc vẫn hỏi: "Vậy tóm lại tại sao anh lại muốn tra mấy thứ này? Chẳng lẽ là muốn biết tại sao anh ấy yêu cậu à?"

Động tác của Mộc Nam khựng lại.

Cậu cắn nát viên kẹo, nói: "Tôi không biết."

Chính vì không biết, cho nên mới muốn tìm hiểu nguyên nhân đối phương làm như vậy. Cậu của ngày xưa luôn giả câm giả điếc, nhưng hiện tại cậu muốn biết tất cả mọi thứ về Tô Bất Thức, muốn hiểu anh thêm một chút, lại thích anh thêm một chút —— Sự xúc động như vậy đã thôi thúc Mộc Nam làm tất cả những chuyện này.

Thực ra hắn vốn chẳng hề nghĩ tới sẽ tra ra được cái gì, mà cậu chỉ đơn thuần muốn làm như vậy thôi.

Thế nhưng Mộc Nam không ngờ tới, trong này thế mà lại thực sự có phát hiện mới.

Thứ đầu tiên cậu chú ý tới là một tài khoản.

Biệt danh của tài khoản này chỉ vỏn vẹn một dấu chấm tròn, nhìn qua thì chìm nghỉm giữa biển người, nhưng Mộc Nam lại vô cùng quen thuộc với dãy ID kia —— Từ lúc cậu mới bắt đầu chập chững livestream, tài khoản này đã theo dõi cậu rồi.

Không phải đại gia đứng top bảng xếp hạng, cũng chẳng phải fan cuồng hoạt động hết công suất, mà chỉ đơn giản là một người mà cậu có thể nhìn thấy trong rất nhiều buổi livestream. Những việc mà fan bình thường làm người đó đều làm cả, bình luận, điểm danh, donate, Mộc Nam nhớ kỹ người này hoàn toàn là bởi cái biểu tượng "fan cứng" đời đầu tiên kia.

Tài khoản này là của Tô Bất Thức.

Mộc Nam thừa nhận bản thân đúng là không ngờ tới sẽ phát hiện ra loại chuyện này. Cậu vốn tưởng rằng đối phương chỉ xem qua vài buổi livestream của cậu cho biết, nào ngờ đâu lại bắt đầu từ sớm đến vậy.

Lúc Tô Bất Thức vừa thừa nhận chuyện này, anh đã nói cái gì nhỉ? Hình như là... anh rất thích.

Thích.

"Anh cứ nhìn điện thoại rồi cười tủm tỉm như thế trông quỷ dị lắm đấy biết không." Đường Khả nhắc nhở cậu, "Hóa ra giáo sư Tô còn là fan của A Nam anh nữa cơ à. Thế thì tốt quá rồi còn gì, ít nhất cũng không phải người dưng nước lã, hai người có thể công khai rồi livestream chơi game đôi được đấy."

"Công khai..." Mộc Nam thế mà lại thực sự nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này. Trước kia không công khai là vì sợ ảnh hưởng đến công việc bảo mật của Tô Bất Thức, còn bây giờ... "Liệu bọn họ có đồn là tôi ngủ với fan không nhỉ?"

"Tỉnh lại đi." Đường Khả phán một câu xanh rờn, "Người bị ngủ là anh mà."

"......"

"Còn mấy chuyện này nữa, A Nam anh có thể sẽ để ý đấy." Đường Khả lại gửi cho Mộc Nam một tệp tài liệu, "Mấy cái này đều là tài khoản mạng xã hội mà giáo sư Tô từng sử dụng ở thế giới này vào thời điểm Thâm Uyên vẫn còn tồn tại. Nhưng anh ấy dùng không nhiều lắm, thời kỳ dùng nhiều nhất là vào sáu năm trước và mười chín năm trước, hai khoảng thời gian này là tần suất hoạt động dày đặc nhất."

Cô thuận tay gửi toàn bộ lịch sử ghi chép qua. Mộc Nam càng xem vẻ mặt càng trở nên nghiêm túc. Cậu biết rất rõ sáu năm trước và mười chín năm trước mình đang làm cái gì —— Một cái là hai năm đầu cậu học đại học, cái còn lại là khi cậu còn đang ở trong cô nhi viện.

.

Lúc cuộc họp của Tô Bất Thức kết thúc thì đã là 11 giờ rưỡi đêm.

Mộc Nam vẫn luôn chờ bên ngoài phòng họp, cậu dựa lưng vào tường nhìn người ấy bước ra. Tô Bất Thức mặc một chiếc áo len cổ lọ màu đen, bên ngoài khoác áo gió, chiếc khuyên kẹp vành màu đỏ trên d** tai anh như một giọt máu tươi lấp lánh, khiến cho dáng vẻ anh tuấn cấm dục vốn có lại mang theo vài phần ý vị khác biệt.

Còn về cụ thể là ý vị gì... Cái từ đó nói thế nào nhỉ? Hoa đã có chủ, đặc biệt là khi xuất hiện cùng Mộc Nam, người đang đeo chiếc khuyên màu xanh lam tương tự.

Kể từ sau khi rời khỏi Trò chơi con Cừu, tất cả các đạo cụ cũng đều biến mất theo, nhưng Mộc Nam lại khá ưng ý kiểu dáng của cặp thiết bị liên lạc kia. Cậu đã lên kế hoạch mấy ngày trời, đặc biệt tìm người định chế riêng một cặp khuyên kẹp vành có kiểu dáng gần giống như vậy, sau đó nằng nặc đòi Tô Bất Thức phải đeo cùng cậu.

Tô Bất Thức của khi đó cũng giống hệt bây giờ, anh biết thừa cái tính chiếm hữu không nói thành lời kia của cậu, nhưng lại dịu dàng, thậm chí có thể gọi là bao dung mà chấp nhận toàn bộ.

Nhưng cũng phải đến tận hôm nay, chính xác mà nói là vừa mới ban nãy Mộc Nam mới biết được rằng, hóa ra đối phương cũng ôm ấp tâm tư y hệt cậu.

Cậu nhớ tới những nội dung vừa nhìn thấy từ chỗ Đường Khả, khóe môi khẽ nhếch lên nở nụ cười với người đang đi về phía mình: "Giáo sư Tô."

"Sao em lại đến đây?" Tô Bất Thức hỏi.

"Đến đón anh." Mộc Nam nói, "Giáo sư Tô ăn cơm chưa?"

"Ăn rồi." Tô Bất Thức đáp, "Em đói không?"

"Không. Em chỉ là đang nghĩ, nếu thế thì chúng ta vừa hay có thể từ từ đi bộ về được rồi."

Tuy nói như vậy, nhưng xét thấy công ty cách nhà quá xa, mà Tô Bất Thức cũng là lái xe đi làm, cho nên cái gọi là "đi bộ về" của Mộc Nam thực chất là đi bộ ra chỗ đỗ xe.

Xe của anh hôm nay đỗ ngay dưới tầng, hai người vừa bước ra khỏi tòa nhà liền cảm nhận được gió đêm lạnh buốt ùa tới. Mà Mộc Nam tối nay lại cực kỳ ít nói, suốt từ lúc đi thang máy đến tận bây giờ khi đã rời khỏi tòa công ty, cậu vẫn không hề nói thêm bất cứ câu nào.

Mộc Nam càng đi càng nhanh, khoảng cách giữa hai người cũng ngày càng lớn, thế là lần này, người phá vỡ sự im lặng lại là Tô Bất Thức. Anh nhìn thanh niên đã đi đến dưới bóng cây râm mát, bình tĩnh mở miệng nói: "Em đã tra được cái gì rồi."

Là câu trần thuật.

Bước chân Mộc Nam khựng lại, tiếp đó dừng hẳn lại rồi xoay người nhìn anh, cười nói: "Gì chứ, hóa ra giáo sư Tô biết hết rồi à. Cũng phải thôi, tài liệu chi tiết đến mức đó, chỉ thiếu nước lôi hết cả gốc gác ra đưa cho em xem, nếu không phải do giáo sư Tô cho phép thì làm sao Đường Khả dám đưa cho em chứ."

Tô Bất Thức không nói gì, coi như là ngầm thừa nhận.

"Giáo sư Tô không định giải thích một chút sao?" Mộc Nam trông như đang rất cố gắng nhịn cười. Cậu cố nhịn một lúc rồi mới bắt đầu bước về phía Tô Bất Thức, "Ví dụ như chuyện, bao năm qua anh vẫn luôn dõi theo em, và trong cuộc đời 25 năm này của em, thực ra đều có sự tham gia của anh?"

"..." Tô Bất Thức đáp, "Là anh."

Anh trả lời rất nhanh, Mộc Nam trông có vẻ vô cùng hài lòng. Cậu lại bước lên trước một bước: "Vậy thì xin đặt câu hỏi, hồi nhỏ em đột nhiên được chuyển từ cô nhi viện sang trường nội trú, có phải là do giáo sư Tô làm không?"

"Phải." Tô Bất Thức nói, ánh mắt hơi rũ xuống vì nhớ lại cảnh tượng lúc đó, "Đáng lẽ anh nên làm việc đó sớm hơn một chút."

Mộc Nam bị ngữ khí của anh làm cho xúc động, suýt chút nữa thì không diễn tiếp được theo kế hoạch. Mất một lúc cậu mới nhớ lại lời thoại, cứ hỏi một câu lại bước lên một bước: "AI trợ lý mà em của quá khứ để lại có nói, trong cái kế hoạch C kia, giáo sư Tô sẽ đóng vai trò là bàn tay bên ngoài, giúp em sửa chữa lại tất cả những tai nạn sai lầm trong cuộc đời —— Có phải không?"

"Phải."

"Fan hâm mộ luôn luôn có mặt đầy đủ trong phòng livestream của em, cũng là anh?"

"Phải."

"Trong cô nhi viện, người đã ra tay cứu em mấy lần khiến em không phải chết giữa đường, cũng là anh?"

"Phải."

"Thế thì..." Mộc Nam lúc này đã đi tới ngay trước mặt anh, ngửa mặt lên nhìn anh, ánh mắt sáng lấp lánh, chẳng có chút không vui nào, "Hồi em học đại học, cứ yêu lần nào là chia tay lần đó. Lúc đấy em còn trăn trở mãi không biết có phải bị ai chặn mất vận đào hoa rồi hay không, cho nên cái người mang dã tâm cố tình ngáng đường trong chuyện đó... cũng là giáo sư Tô nhỉ?"

"...Phải." Tô Bất Thức nheo mắt lại, nhưng vẫn bổ sung thêm một câu, "Anh chỉ là nói cho đối phương biết chuyện em vì thua trò thật hay thách nên mới đi tỏ tình mà thôi."

"Khụ." Mộc Nam dời tầm mắt đi chỗ khác, "Được rồi, lần đó đúng là lỗi của em —— Tóm lại, nghi phạm đã thú nhận tội lỗi, em muốn bắt giữ anh!"

"Được." Tô Bất Thức mặc cho cậu nắm lấy cổ tay mình, làm một động tác giả vờ như đang bị còng tay. Lúc này anh cũng đã nhìn ra mục đích của Mộc Nam khi bày ra trò này, sự căng thẳng vốn luôn quẩn quanh trong lòng cũng dần tan biến theo sự đến gần của đối phương, phối hợp hỏi: "Anh phải làm gì đây?"

"Chấp nhận mọi hình phạt của em!" Mộc Nam hung hăng nói, "Được, bây giờ em ra lệnh cho giáo sư Tô: Ngay bây giờ, lập tức, ngay tại đây lặp lại câu nói hồi sáng nay một lần nữa... Không được phép giả vờ không nhớ!"

Tô Bất Thức đúng là nhất thời không nhớ ra, mãi đến khi cậu nhắc nhở mới nhận ra điều gì. Ánh mắt anh dần trở nên dịu dàng từng chút, dưới ánh mắt cố tỏ ra bình tĩnh nhưng thực chất đang căng thẳng của đối phương bèn nghiêm túc nói: "Ừ, anh yêu em."

Khác với những gì Mộc Nam suy đoán, nguyên nhân khiến Tô Bất Thức nói ra câu này vào buổi sáng bình dị hôm nay, không phải vì ngày này có gì đặc biệt, cũng chẳng phải cuộc sống yên bình xảy ra biến cố, hay xảy ra chuyện gì kinh thiên động địa gì. Anh chỉ là bỗng nhiên nhớ lại trái tim của chính mình trước kia —— Trong một khoảng thời gian rất dài kể từ sau khi quen biết Mộc Nam, anh đều không biết tại sao mình lại làm như vậy.

Anh không biết tại sao mình chỉ gay gắt đối đầu với mỗi mình Mộc Nam, không biết tại sao nhịp tim mình lại trở nên rối loạn khi đối phương đến gần, càng không biết tại sao bản thân lại cảm thấy đau đớn tương tự khi nhìn thấy đối phương chết đi.

Anh của ngày xưa nghĩ không thông, cũng chẳng thể hiểu nổi.

Mãi về sau này, anh tìm được Mộc Nam của thế giới này.

Anh đứng từ xa chăm chú nhìn cậu, không cách nào đến gần, nhưng lại khao khát được đến gần. Anh thấu hiểu tất cả về cậu, muốn sở hữu tất cả của cậu, nhưng rồi khi tận mắt chứng kiến cuộc đời hoàn toàn mới mẻ trong suốt hơn hai mươi năm qua của Mộc Nam, anh lại không kìm được mà nghĩ thầm, nếu đối phương có thể trải qua một đời như thế này, cho dù cả đời cũng không biết đến sự tồn tại của anh, thì cũng rất tốt.

Như thế cũng rất tốt.

Đáng tiếc sự tình không như mong muốn, sức mạnh không thể chống cự của Thâm Uyên cuối cùng vẫn khiến Mộc Nam đi lên kết cục đã được định sẵn. Khi Tô Bất Thức một lần nữa trùng phùng với cậu trong trò chơi, chằm chằm nhìn khuôn mặt buồn ngủ mơ màng của đối phương, ngoài cảm giác bất lực ra, anh lại thấy chán ghét chính bản thân mình vì một chút vui sướng nhỏ nhoi đê hèn nhen nhóm trong tim.

Thế nhưng Mộc Nam chưa bao giờ khiến anh phải thất vọng, thế nên sau khi trải qua tất cả, anh vẫn thành công rồi —— Bọn họ chui rúc sống cùng nhau trong một căn hộ nhỏ, Mộc Nam thậm chí còn tự nguyện, thậm chí là chủ động muốn ở lại bên cạnh anh. Đây là chuyện mà trước đây Tô Bất Thức có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.

Sáng ngày hôm nay chỉ là một buổi sáng sớm rất đỗi bình thường.

Nhưng khi anh ngắm nhìn khuôn mặt đang say ngủ kia, ngắm nhìn khuôn mặt từng chìm trong bóng tối tử khí nồng đặc, giờ lại trở nên vô cùng dịu dàng dưới ánh nắng ban mai, anh đã không kìm lòng được mà vươn tay ra.

Sau đó, anh nhận được lời hồi đáp thân mật lại vô cùng tự nhiên của đối phương.

Ấm áp, không hề phòng bị, là người duy nhất đủ để khiến cho tòa lâu đài trên không vốn luôn lung lay sắp đổ trong lòng anh suốt bao năm tháng đằng đẵng qua, cuối cùng cũng được an ổn đáp xuống.

Thế là anh buột miệng thốt ra, nói ra câu nói kia ——

"Em cũng yêu anh." Mộc Nam dưới màn đêm đáp lại. Ở góc độ này, Tô Bất Thức có thể nhìn thấy bầu trời sao chân thực ở sau lưng cậu, cùng ánh mắt và hàng chân mày xẹt qua nét luống cuống đến mức đánh mất đi lớp ngụy trang ung dung thong dong vừa nãy của đối phương, "Tô Bất Thức, em cũng yêu anh."

Những lời còn lại đều bị nhấn chìm trong nụ hôn. Bên bờ sông xa xa dường như có người đang đốt pháo hoa, luồng ánh sáng rực rỡ lao vút lên không trung rồi bung nở rợp trời. Tất cả giống hệt như thế giới khi phó bản kết thúc lúc trước, nhưng lại hoàn toàn khác biệt.

Là khác ở điểm nào nhỉ?

Anh nghĩ, có lẽ là bởi vì ở một thế giới bình thường như thế này, sau khi trải qua hết thảy mọi chuyện, bọn họ cuối cùng cũng có thể không chút kiêng dè nào cảm nhận hơi ấm của người yêu, và tự do nói về chữ "yêu" rồi.

- Hoàn toàn văn 《Đừng đếm Cừu》-

.

Tác giả: Câu chuyện của "Đừng đếm Cừu" đã kết thúc, nhưng tương lai của giáo sư Tô và A Nam sẽ không bao giờ dừng lại. 

Thật kỳ diệu, khi viết câu chuyện này tôi đã vô số lần nghĩ rằng, giữa vũ trụ bao la rộng lớn này mà có thể gặp được người mình yêu thương, thực sự là một điều vô cùng may mắn và kỳ diệu.

Mặc dù quá trình có chút trắc trở, dù là thế giới trong sách hay ngoài đời thực, mọi chuyện xảy ra đều không thể cứ thuận buồm xuôi gió mãi được, nhưng tôi vẫn hy vọng đây là một câu chuyện lãng mạn, và cũng cảm ơn bạn vì đã đến để gặp gỡ họ. 

Cuối cùng, hẹn gặp lại lần sau nhé~

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...