Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm

Chương 19: Cuộc truy đuổi ngược



Không biết cơn gió bị hút vào từ đâu thổi qua ngọn tóc Mộc Nam khiến đuôi tóc màu đỏ hơi xoăn khẽ bay ra sau, tựa như ánh đèn neon màu đỏ đang nhảy múa.

Đánh NPC xong, cậu không chỉ cảm thấy thủ đoạn chế giễu này rất hữu dụng, mà hơn nữa phải nói là khiến cậu thở phào nhẹ nhõm, cảm nhận sự sảng khoái đã lâu không gặp.

Cũng không xảy ra thảm án như ngày đầu tiên gã to con có hình xăm tấn công "cừu", Mộc Nam biết mình đã đoán đúng. NPC không phải là trọng tài, chúng quái dị, đáng sợ, nhưng rốt cuộc vẫn chỉ là một phần của phó bản, không phải là không thể chiến thắng.

Như vậy chẳng phải thú vị hơn nhiều sao? Mộc Nam thầm nghĩ, cái cớ mà cậu vừa tìm cũng chẳng phải lời thật lòng, nếu không cần thiết thì cậu cũng không có thói quen tốt kiểu thích giúp đỡ người khác, chẳng qua là vì hai ngày nay cứ chơi trò mèo đuổi chuột mãi khiến cậu bắt đầu có chút mất kiên nhẫn rồi, dưới sự thúc đẩy của tâm trạng bực bội này, vẫn là để cậu chủ động xuất kích đẩy nhanh cốt truyện thì hơn.

Thế là người chơi vốn quen speedrun vượt ải cứ thế đối mặt với tên NPC ôm đầu đang lảo đảo đứng dậy, đối phương quả nhiên không phải người sống, ăn một cú đấm nặng như vậy mà vẫn có thể nhanh chóng đứng dậy, chỗ lõm xuống trên má nhìn qua càng giống cục bột mì hơn, trông cực kỳ dữ tợn.

Trong cổ họng nó phát ra tiếng "khục khục", có thể là cú đấm kia đã làm hỏng bộ phận phát âm trong khoang miệng, đến nỗi không nói được tiếng người hoàn chỉnh nhưng những tên NPC sau lưng nó hiển nhiên là nghe hiểu, ánh mắt đồng loạt trở nên hung dữ, mấy tên liền lao về phía Mộc Nam.

Mộc Nam vung nắm đấm nghênh chiến, những người chơi xung quanh sớm đã bỏ chạy hết, nhưng điều này ngược lại tránh được khả năng liên lụy người khác vào. Cậu cười khẩy một tiếng, không chút sợ hãi, một cước đá văng một tên NPC khác rồi lại lợi dụng quán tính vung nắm đấm đập tên phía sau ngã nhoài ra ngoài.

Đã lâu không vận động gân cốt, Mộc Nam chỉ cảm thấy sảng khoái lạ thường. Giây tiếp theo cậu liền nghe thấy sau lưng truyền đến tiếng hét lớn "Tôi đến giúp cậu!", tiếp đó liền thấy tên "học sinh" bên phải bị húc bay, một gã đàn ông cao lớn vạm vỡ gia nhập vào cuộc chiến, chỉ cần đứng không ở đó thôi đã giống như một bức tường thành.

Người này vậy mà lại là Lữ Thiên Xuyên.

Ông chú trung niên vốn có tính cách thật thà lúc này mang theo ánh mắt sắc bén cùng khí thế mạnh mẽ, dù gì thì với mặt mũi của người này, nếu đối diện chỉ là học sinh cấp ba bình thường, thì rất khó không bị gã dọa sợ.

Tuy nhiên lúc này đối diện đều là những con quái vật có khả năng chịu đòn vượt xa người thường, may mà mấy chiêu thức của Lữ Thiên Xuyên trông có vẻ là dân trong nghề, Mộc Nam cũng nhớ lại truyền thống đánh nhau tốt đẹp hồi đi học năm xưa, hai người không chỉ không rơi vào thế hạ phong mà còn ẩn ẩn chút ý nghĩ muốn đánh chết mấy tên kia.

Chiêu thức của Lữ Thiên Xuyên khá hoang dã, nhưng động tác của Mộc Nam lại tàn nhẫn hơn ông ta nhiều. Tô Bất Thức nhìn chằm chằm cậu, trong lòng không hiểu sao lại dâng lên một dự cảm không tốt.

Rất nhiều sương mù đã tràn vào, tầm nhìn trở nên càng lúc càng thấp, thể hiện rõ có điều bất thường.

"Giáo sư Tô..." Hà Vu Quy sợ hãi nhìn những dị tượng này, chạy đến bên cạnh Tô Bất Thức, "Làm sao đây, bọn A Nam không phát hiện ra sao? Cứ đánh tiếp thế này cũng không phải là cách......"

Tô Bất Thức cau mày, anh nhìn về phía hành lang bên phải, bên trong cửa lớn tòa dạy học là tòa kiến trúc đối xứng trái phải, bọn Mộc Nam đánh nhau ở khu vực đất trống bên trái, bên phải đương nhiên cũng là khoảng đất trống y hệt, càng đừng nhắc đến bây giờ người còn chạy hết sạch rồi. Tuy nhiên, tình cảnh lúc này lại là, sương mù trắng dày đặc bắt đầu bao vây bên trái, còn bên phải thì vô cùng nhạt và loãng.

Đây hiển nhiên không phải là sương mù thông thường được hình thành từ tự nhiên. Tô Bất Thức nhớ tới nét chữ khắc trong tủ, và cả "lời khuyên chân thành" mà mấy tên học sinh đó vừa nó, giống như lúc ở trong văn phòng, lải nhải không ngừng, mồm năm miệng mười nhưng lại ra lệnh cho họ "giữ im lặng".

Giữ im lặng?

"Sương mù là bị tiếng ồn thu hút tới." Tô Bất Thức thấp giọng đưa ra kết luận, "Trong sương mù có thứ gì đó sẽ ưu tiên bắt người chơi tụ tập ồn ào, không muốn bị tấn công thì không được nói chuyện."

Giọng nói của anh không tính là nhỏ, nhưng trong đám người duy nhất đáp lại anh chỉ có Hà Vu Quy. Cậu ta kinh hãi trừng lớn mắt, nhưng Lữ Thiên Xuyên cách họ quá xa, vừa chửi thề vừa đánh nhau hăng say nên không rảnh bận tâm, còn Mộc Nam thì hoàn toàn không có phản ứng.

Cậu vừa đè một tên NPC xuống đất, đang đấm cho mấy phát thì nhìn thấy nụ cười lộ ra trên mặt kẻ đó.

Vốn dĩ Mộc Nam còn tưởng mình đã đánh nát chế độ quản lý biểu cảm của đối phương, giây tiếp theo liền thấy khuôn mặt vặn vẹo kia mấp máy môi, không tiếng động nhả ra ba chữ:

"Mày xong rồi."

Nhưng đây không phải một lời đe dọa đơn giản, con quái vật kia vừa dứt lời, Mộc Nam liền thấy bên ngoài cửa lớn bỗng nhiên có thứ gì đó lao tới cực nhanh, lao thẳng về phía cậu!

Nhìn từ tàn ảnh thì giống như xúc tu màu trắng xóa của một loài sinh vật nào đó dưới đáy biển, cậu vội vàng phản ứng lại, dứt khoát ngả về bên trái, lộn một vòng né tránh, cái xúc tu kia liền theo quán tính cuốn lấy cơ thể của người trên mặt đất, "vút" một tiếng lôi gã ra ngoài.

Bên ngoài cửa vang lên tiếng thứ gì đó bị nghiền nát.

Biến cố này xảy ra quá bất ngờ, Lữ Thiên Xuyên kinh hãi nhìn ra ngoài cửa, còn chưa đợi gã tiêu hóa đã xảy ra chuyện gì, liền thấy những học sinh khác trên hành lang nhao nhao nhảy dựng lên, từng đứa giống như nhận được lời triệu tập nào đó, cả tập thể lao thẳng vào trong sương mù.

Lữ Thiên Xuyên tưởng cuộc chiến đã kết thúc, gã vừa muốn thở phào một hơi bật cười thành tiếng, liền nhìn thấy Mộc Nam không nói hai lời, vậy mà lại chủ động chui theo vào trong sương mù.

"Mộc Nam!"

Tô Bất Thức đứng phắt dậy muốn đi ngăn cản cậu, nhưng vừa đi được một bước, tiếng kêu chói tai cực lớn vang lên trong đầu khiến anh ta buộc phải dừng bước.

[Nửa người chơi còn lại đã phát động kỹ năng "Cầu nguyện", giới hạn mười phút, bắt đầu đếm ngược.]

.

Trong sương mù dày đặc ở phía bên kia.

Mộc Nam đang theo sát bóng dáng chạy băng băng mơ hồ ở phía trước, tốc độ của cậu rất nhanh, nhưng vẫn luôn giữ vững trạng thái không phát ra tiếng động, ngay cả động tác chạy cũng cố ý không để bản thân phát ra âm thanh quá lớn.

Trong bầu không khí căng thẳng này vừa phải cảnh giác xung quanh, lại vừa phải kiểm soát hơi thở thật không dễ dàng. Nhưng có lẽ là nhờ vào adrenaline mà Mộc Nam lúc này vừa không cảm nhận được cơn đau trên cơ thể sau trận đánh nhau ban nãy, vừa không có cảm xúc sợ hãi gì.

Có điều cảm xúc khác thì lại có một chút, Mộc Nam vừa chạy vừa cảm thấy có chút áy náy trong lòng. Vừa rồi cậu không được sự cho phép của Tô Bất Thức đã phát động kỹ năng, hiện tại dựa theo thái độ của anh ấy đối với kỹ năng nhóm e là tức điên lên rồi.

Nhưng ý là......nếu Tô Bất Thức bây giờ tức giận chắc là còn sớm lắm. Mộc Nam nắm chặt con dao rọc giấy trong tay áo điên cuồng bám sát tên phía trước, cậu chuẩn bị trong vòng mười phút nếu không chạy thoát khỏi đám sương mù này thì chỉ đành save lại dữ liệu đang chơi rồi quay lại màn hình load game ban đầu thôi.

A, thật đáng tiếc, rõ ràng cậu vất vả lắm mới cày được độ hảo cảm tốt như vậy, nếu giáo sư Tô không thèm để ý đến cậu nữa thì phải dỗ kiểu gì đây?

Đương nhiên tình hình sương mù hiện tại không cho cậu thời gian tiếp tục suy nghĩ mấy chuyện tình cảm linh tinh này, chạy được một lúc thì trước mặt Mộc Nam xuất hiện tấm lưới sắt quen thuộc, đám NPC mà cậu muốn đuổi theo từ cánh cửa ở chỗ lưới sắt kia chạy vào trong.

Chậc, nhất định là tên bọ cạp tinh...... Ồ không đúng, cựu người chơi mặt xăm hình bọ cạp mở cửa cho chúng, cậu e là không nhận được vinh dự đặc biệt này rồi.

Mộc Nam điều hòa hô hấp nhìn quanh bốn phía, trong sương mù dày đặc mà vẫn nhìn thấy rõ bóng cái cây to lớn ở phía xa nhất kia, đám NPC này quả nhiên đều chạy về hướng sân thể dục. Hướng suy nghĩ này đã chứng minh chân tướng đang ở ngay trước mắt, hiện tại từ bỏ là không thể nào. Cậu giơ tay xem đồng hồ, thời hạn sử dụng của "Cầu nguyện" còn lại 7 phút, vẫn còn kịp.

Cậu lùi lại vài bước, tiếp đó chạy lấy đà rồi leo lên hàng rào sắt cao vút kia.

Hàng rào sắt phát ra một tiếng động lớn, nghe khiến người ta không nhịn được mà ê răng, nhưng Mộc Nam không hề dừng lại, mà ngay khi giữ được thăng bằng lập tức tăng tốc độ.

Thế nhưng con quái vật trong sương mù vẫn bị đánh thức, xúc tu quét tới, sau khi bám vào hàng rào sắt mà không bắt được con mồi, nó liền như dây leo lao vun vút lên trên.

Không phải chứ? Chỉ vì một miếng ăn mà phải nỗ lực đến thế sao? Mộc Nam ba chân bốn cẳng lật người sang bên kia, suýt chút nữa thì bị xúc tu chui qua hàng rào sắt quấn lấy lần nữa, cậu hết cách, chỉ có thể buông tay mặc kệ bản thân rơi từ đầu bên kia xuống.

Cơn đau từ cú ngã này phải nói là cực kỳ chân thực, Mộc Nam còn chưa kịp nghĩ kỹ xem mình gần đây sao cứ bị ép phải diễn đi diễn lại cảnh ngã từ trên tường xuống năm xưa thì nhìn thấy con quái vật kia vẫn đang tiếp tục liều mạng chui vào trong.

May là xúc tu dài như vậy mà tiếp xúc với hàng rào sắt thì rất dễ bị thắt nút, Mộc Nam nhịn đau đứng dậy phủi bụi trên người, cũng may trên chân tay của con quái vật này không có mắt nên chỉ có thể dựa vào âm thanh để xác định vị trí, nếu không cậu tuyệt đối không thể thuận lợi như vậy. Tuy nhiên nói gì đi nữa thì thứ đồ chơi này trông giống xúc tu mực khổng lồ thật, chỉ nhìn cái dáng vẻ chen chúc trên hàng rào sắt kia đã đủ để khiến cậu thấy đói bụng rồi.

Sương mù trong sân thể dục loãng hơn rất nhiều, chỉ cách nhau một hàng rào sắt thôi mà giống như hai phương trời. Sân tập trống trải khiến Mộc Nam rất nhanh tìm được bóng dáng của những NPC kia, cậu thầm cảm thán may mà mình đi đường tắt, lập tức đuổi theo.

Sân thể dục là đường chạy nhựa thường thấy nhất ở các trường học, nhìn từ thảm cỏ màu xanh làm từ nhựa ở chính giữa thì có vẻ không lâu đời như tòa ký túc xá kia, nó nhìn như mới được tu sửa lại không lâu trước đây. Ở phía bắc của đường chạy là một con đường nhỏ rợp bóng cây yên tĩnh, là nơi mà khi đi học các cặp đôi yêu nhau thường hay đến tản bộ. Chắc là do trời mưa nên đất bùn bị bắn lên lấp mất gạch đá, trông vô cùng lộn xộn.

Tuy nhiên những thứ này hiển nhiên đều không phải nguyên nhân "thi công", Mộc Nam đi theo sau đám người kia tiếp tục đi về phía trước, từ xa nhìn thấy gò đất nhỏ bên cạnh khán đài sân thể dục, bên cạnh còn đỗ một chiếc máy xúc màu vàng, nhưng xung quanh không có bất kỳ ai, máy xúc hình như cũng không hoạt động.

Nơi đó cách cái cây cao lớn kia ngược lại khá gần...... Bên dưới đừng bảo là một cái hố đấy chứ?

Mộc Nam vốn muốn qua đó xem thử, điều khiến người ta bất ngờ là đám NPC kia căn bản không định đi về hướng đó, ngược lại bắt đầu từng đứa một chạy vào trong một căn nhà mái bằng.

Cửa sắt bị đẩy ra một khe hở rồi nhanh chóng đóng lại, Mộc Nam bám sát phía sau, nhìn thoáng qua biển tên cửa, phát hiện nơi này vậy mà là một cái nhà kho chứa dụng cụ thể dục.

Bỗng có một dự cảm không lành.

Mộc Nam nhìn lại vòng tay, bên trên hiển thị thời gian hiệu lực của kỹ năng còn lại hai phút. Cậu từ bỏ suy nghĩ save dữ liệu rồi quay về, chuẩn bị tiếp theo đây đi đến đâu hay đến đó.

Ngay lúc này, trong nhà kho bỗng nhiên truyền đến một tràng tiếng kêu thảm thiết thê lương.

.

Lời tác giả: Giáo sư Tô anh cản không nổi A Nam đi tìm chết a (Mặc niệm)

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...