Tiếng kêu thảm thiết đột ngột vang lên quả thực đã khiến Mộc Nam giật mình, âm thanh đó dùng từ thê lương để hình dung cũng không quá, vốn dĩ cậu còn tưởng đấy là tiếng kêu của quái vật gì đó, kết quả lại nghe thấy từ bên trong cánh cửa bị đóng chặt truyền ra rõ ràng là tiếng cầu xin tha mạng của con người.
"Cầu xin các người... thả tôi ra..." Giọng nói đó khóc lóc kể lể, "Tôi không biết gì cả, tôi không biết tại sao lại thế này... không phải tôi làm......"
Cùng với tiếng kêu thảm thiết còn có tiếng roi da quất vào người và tiếng khóc lóc, Mộc Nam có chút bất ngờ, nội dung truyền ra từ bên trong sao nghe như kiểu đang bức cung thế nhỉ?
Thực ra Mộc Nam cũng không ngờ cậu bám theo suốt một đường không những không bị lộ mà đám NPC kia cứ như không nhớ có người như cậu vậy, tiếp tục quang minh chính đại thúc đẩy cốt truyện như chưa từng xảy ra chuyện gì, đây là định mặc kệ cậu luôn ý hả?
Vậy thì không được, Mộc Nam thầm nghĩ, dù sao nhân lúc kỹ năng còn một phút, cậu cũng chẳng sợ mấy thứ kiểu jump-scare, đã liều thì liều tới bến luôn, nghĩ vậy liền thuận tay vớ lấy một cây gậy bóng chày rỉ sét ở cửa, vung vẩy hai cái cho quen tay rồi tiến lên một cước đá văng cánh cửa lớn của nhà kho trước mặt.
Tuy nhiên chuyện xảy ra tiếp theo lại không giống như Mộc Nam tưởng tượng, đột nhiên có một đống quái vật lao thẳng về phía cậu ta. Trong cái nhà kho này, năm "người" mặc đồng phục đều đang ngồi trên mặt đất, trên thảm tập thể dục với tư thế tự nhiên nhất, và sau khi nghe thấy tiếng động thì đồng loạt nhìn về phía Mộc Nam, giống như nhìn thấy một vị khách không mời mà đến.
Nếu chỉ như vậy thì đã chẳng có ý kiến gì nhưng hoàn toàn trái ngược với phản ứng như những học sinh bình thường này là mùi máu tanh nồng nặc trong nhà kho này, Mộc Nam nhìn theo hướng năm người này vây quanh chỉ thấy hai người chơi bị đập vỡ chảy máu đầu bị trói trên kệ hàng, bọn họ đều bị đánh đến mặt mũi bầm dập, trong đó một người chỉ có thể phát ra chút âm thanh yếu ớt, người kia thì khá hơn một chút, nhưng cũng nước mắt nước mũi tèm lem đầy mặt, cứ luôn mồm lẩm bẩm "Tôi không biết gì hết".
Học sinh đứng gần họ nhất trên tay còn cầm một sợi dây nhảy, hiển nhiên là kẻ đầu sỏ vừa thi hành bạo lực, Mộc Nam lại di chuyển tầm mắt nhìn bốn phía, căn phòng nhỏ hẹp chất đầy dụng cụ, cái nhà kho cũ nát này giống như một cái lồng hoàn toàn khép kín, ngăn cách tất cả mọi thứ ở bên ngoài.
Song... mọi thứ cậu nhìn thấy hiện tại cơ bản đã có thể gọi là một cuộc "ngược đãi" rồi nhỉ? Rõ ràng có thể trực tiếp g**t ch*t người chơi nhưng lại lựa chọn tra tấn, cậu chỉ từng thấy loại ác ý to lớn này ở con người mà thôi, chẳng lẽ phó bản này chuyên môn sao chép loại ác ý này sao?
Suy nghĩ của cậu chỉ trong chốc lát, đối với cậu mà nói, phỏng đoán tâm lý của kẻ sáng tạo dễ hơn nhiều so với việc đồng cảm với tâm lý của nạn nhân, nhưng lại cảm thấy khó hiểu với cơ chế hành động của những học sinh này. Ví dụ như hiện tại, khi học sinh gần cậu nhất đột nhiên nhe răng trợn mắt lao về phía cậu, cậu nghĩ mãi không ra tại sao đối phương lại phát động tấn công vào lúc này.
Năm người đó lao lên cùng một lúc, Mộc Nam tay không tấc sắt đánh nhau đã không thua thì lúc cậu có vũ khí lại càng không có lý do gì để lùi bước, cậu dùng một gậy gạt phăng chướng ngại vật trước mặt, thuận tiện cầm tất cả những dụng cụ có thể gây sát thương ném về phía đối phương.
Trong hỗn loạn cậu nhìn thấy mấy tên học sinh trước đó ở tòa dạy học bị cậu đấm cho không biết trời đất là gì nữa, rõ ràng trên người trên mặt đã có một đợt thương tích rồi nhưng vẫn giống như hành động theo bản năng mà tấn công cậu.
Đám người này giống như lũ gián đánh mãi không chết vậy, sức sống phải nói là ngoan cường đến mức khiến người ta kinh hãi, có lẽ vì vốn dĩ đã chẳng phải vật đang sống nên mới khó g**t ch*t sao? Mộc Nam lại nhớ tới con quái vật từ trong sương mù thò ra nuốt chửng một tên NPC kia, còn đang thử nghĩ xem có thể lợi dụng nó không, chỉ tiếc nơi này một chút sương mù cũng không có, lời cảnh báo giữ im lặng ở đây dường như hoàn toàn không có ý nghĩa.
Không gian nhà kho rốt cuộc vẫn không đủ lớn, Mộc Nam đánh tới đánh lui mới phát hiện mình vì sự quấn lấy của đám học sinh này mà bị bó chân bó tay, cậu chỉ đành lùi về sau rồi thuận đà đẩy ngã cái kệ sắt ở cửa, dụng cụ bên trong cùng với cái kệ rầm rầm đổ xuống, trực tiếp đè lên mấy người bên dưới.
Vốn tưởng rằng có thể thở phào nhẹ nhõm, nhưng sự việc còn lâu mới kết thúc, tên học sinh cầm dây nhảy đứng khá xa, sau khi thoát được một kiếp trực tiếp từ phía sau nhảy lên vồ ngã Mộc Nam, hai mắt đỏ ngầu siết dây thừng vào cổ cậu.
"Ặc......" Cảm giác nghẹt thở ập đến tức thì, lúc Mộc Nam giãy giụa trước mắt chợt lóe qua cái xác bị treo cổ kia... Hay còn gọi là Khúc Phỉ, vết hằn trên cổ cậu ta rất có khả năng là do thế này mà ra, chẳng lẽ đây cũng là một loại tuần hoàn và lặp lại?
Đáng tiếc cảm giác thiếu oxy đã cắt đứt suy luận trong đầu Mộc Nam, tay trái cậu túm lấy sợi dây trên cổ chống lại người đang đè sau lưng mình, tay phải chộp lấy con dao rọc giấy giũ ra từ ống tay áo, giây tiếp theo điều chỉnh lưỡi dao đâm ngược ra sau.
Nhát dao này đâm chuẩn xác vào cổ NPC, xúc cảm ấm nóng của máu lập tức nhuộm đỏ một tay nhưng vẫn vô dụng, tạo vật của phó bản không thể so sánh với người thường, Mộc Nam chỉ cảm thấy cảm giác nghẹt thở kia không hề giảm bớt, ngược lại đối phương giống như ôm hận ý muốn cùng cậu đồng quy vu tận nên gia tăng lực siết chặt cổ cậu hơn.
Tư thế này dù muốn vùng dậy cũng khó để mượn lực, Mộc Nam đã bắt đầu cảm thấy hô hấp khó khăn, cứ đà này thì chỉ khoảng hai phút nữa thôi là cậu tiêu đời, nhưng nếu cậu trước đó có thể vặn cái đầu của con quái vật này xuống nói không chừng còn có cơ hội......
Cậu không ngừng giãy giụa, vào thời khắc sinh tử đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân dồn dập truyền đến từ ngoài cửa. Giây tiếp theo vang lên một tiếng rên khẽ, Mộc Nam chỉ cảm thấy trọng lượng trên người nhẹ đi, sợi dây thừng đang siết chặt bỗng chốc lỏng ra.
"Khụ khụ, khụ......"
Mộc Nam nằm rạp trên mặt đất bắt đầu thở hổn hển từng ngụm lớn, lúc điều chỉnh hô hấp thì cảm thấy có người ngồi xổm xuống bên cạnh mình, đang nhẹ nhàng vỗ lưng giúp cậu thuận khí.
Trong tình huống này mà cậu vẫn có thể từ động tác hơi cứng ngắc của đối phương cảm nhận được sự căng thẳng và không quen của người đó.
Mộc Nam không hiểu sao có chút muốn cười, cậu quay đầu lại, như dự đoán của mình nhìn thấy Tô Bất Thức ở bên cạnh. Sắc mặt của người nọ so với ngày thường còn trắng bệch hơn, đôi mắt nhìn chằm chằm cậu tràn đầy lo lắng, rãnh mày nhíu chặt cùng đường môi mím chặt lại giống như đang kìm nén cơn giận cực lớn, dường như muốn nói gì đó nhưng sau vài lần trăn trở lại nuốt xuống.
Tim Mộc Nam vô cớ đập mạnh một cái.
May mà cơn đau rát trên cổ dần dần dịu đi, Mộc Nam chỉ coi đây là sự may mắn sống sót sau tai nạn. Cậu dưới sự dìu đỡ của anh đứng dậy, xoay người nhìn thấy dưới kệ vẫn đè lên một đám học sinh không thể động đậy, nhưng bên cạnh mình lại trống không.
Hửm?
Tên NPC siết cổ cậu đâu?
Sợi dây nhảy bị cậu giật xuống còn rơi trên mặt đất, nửa người bên phải của Mộc Nam cũng bị máu thấm ướt, tất cả đều tỏ rõ mọi chuyện vừa xảy ra không phải là ảo giác, nhưng cái xác đâu?
Tô Bất Thức giống như nhìn thấu suy nghĩ của cậu, khi mở miệng giọng nói khàn hơn bình thường: "Có một bộ phận NPC sau khi chết trong phó bản sẽ không để lại xác."
"Không để lại ư?" Mộc Nam có chút nghi hoặc, một là vì giọng điệu kết thúc lần này của đối phương có gì đó không đúng lắm, hai là vì... cậu nhớ lại cảm giác trọng lượng trên người biến mất trong chốc lát vừa nãy, dường như đúng là rấtđột ngột, không giống như bị cậu đâm chết bằng sức bật lúc hấp hối, ngược lại càng giống như sau tiếng rên đó liền hoàn toàn biến mất khỏi phó bản này vậy.
Chẳng lẽ là do một số yếu tố ngoại lực? Theo cách nói này thì, người đột nhiên xuất hiện chỉ có......
Tiếng bước chân truyền đến từ ngoài cửa cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu, lần này hiển nhiên không chỉ một người. Mộc Nam nhìn sang, liền thấy Lữ Thiên Xuyên và Hà Vu Quy thở hồng hộc xuất hiện ngoài cửa, nhìn thấy hai người bọn họ vẫn còn sống thì rõ ràng cùng thở phào nhẹ nhõm.
"Aiya, cuối cùng cũng đuổi kịp các cậu rồi." Lữ Thiên Xuyên nói, "Không sao là tốt, không sao là tốt. Giáo sư Tô chạy nhanh quá đi mất......"
"Không sai, A Nam không sao là tốt." Hà Vu Quy vẻ mặt sợ hãi đi vào, nhìn thấy thảm trạng trong nhà kho thì giật mình, "Đây là xảy ra chuyện gì...... Đợi đã, A Nam!! Trên người cậu sao lại có máu?!"
"Đánh nhau với bọn chúng một trận thôi, không sao, máu này không phải của tôi." Mộc Nam cười nói, "Yên tâm đi, tôi một đánh mười chẳng phải vẫn sống sờ sờ đây thây~"
Tô Bất Thức nghe vậy lạnh lùng liếc cậu một cái, buông tay đang đỡ Mộc Nam ra trông có vẻ không muốn để ý tới cậu lắm. Mà cậu tuy ngoài mặt đang cố gắng pha trò, nhưng vẫn luôn âm thầm để ý phản ứng của Tô Bất Thức, lúc này nhạy bén nhận ra cảm xúc của đối phương, lập tức lật tay nắm lấy bàn tay trắng bệch kia.
"Tay anh lạnh quá." Mộc Nam không đợi Tô Bất Thức có phản ứng đã nhíu mày, cậu lần nữa ngẩng đầu nhìn sắc mặt đối phương, sau khi quan sát kỹ lưỡng thì chắc nịch nói, "Anh bị thương rồi?"
Lần này Tô Bất Thức không có ý muốn hất ra, mà dùng một loại ánh mắt vô cùng bình tĩnh lại lạnh nhạt đối diện với cậu, nhưng trong ánh mắt đó lại mang theo sự dò xét, cùng với cái gì đó khác, khiến Mộc Nam có chút nhìn không hiểu.
"Không liên quan đến cậu." Lúc Tô Bất Thức mở miệng màu môi mang theo một loại trắng bệch ốm yếu, nhưng rất nhanh anh lại như vì lời nói buột miệng của mình mà cảm thấy hối hận, bổ sung nói, "Chỉ là tinh thần lực bị tấn công mà thôi, tôi có thể xử lý được."
Mộc Nam hơi sững sờ vì phản ứng của anh, Tô Bất Thức cũng không nói nữa, rút tay về đi thẳng đến bên cạnh hai người chơi bị trói gô kia, như mọi lần kiểm tra tình trạng vết thương cho họ.
Bầu không khí bỗng nhiên trở nên kỳ lạ, hai người khác lúc này cũng không thể cứ đứng ngây ra đó, thấy Tô Bất Thức bắt đầu điều tra, Lữ Thiên Xuyên cũng chạy đến chỗ đống kệ sắt tìm mấy tên NPC kia, còn Hà Vu Quy thì đi đến bên cạnh Mộc Nam.
"Giáo sư Tô bị thương lúc nào vậy?" Mộc Nam giống như nghe thấy tiếng ho khan của Hà Vu Quy mới hoàn hồn, hỏi.
"Bị thương?" Hà Vu Quy cũng tỏ ra có chút nghi hoặc, "Giáo sư Tô lúc tách ra với chúng tôi vẫn bình thường mà... Ờ, cũng chưa chắc, lúc cậu lao vào sương mù thì ngay giây sau sắc mặt anh ấy liền bỗng chốc trở nên rất đáng sợ, đó là lần đầu tiên tôi thấy anh ấy lộ ra biểu cảm đó......"
Tiếp đó cậu ta liền kể lại chuyện xảy ra sau khi Mộc Nam rời khỏi tòa dạy học. Cậu ta nói Tô Bất Thức lúc đó trông rất gấp, nhưng không hề đánh mất lý trí, không những không đuổi theo mà còn ngăn cản Lữ Thiên Xuyên nữa. Ba người bọn họ cứ mang theo cái người bị thương rồi đứng đợi ở cầu thang, trong thời gian đó anh ấy vẫn luôn nhìn chằm chằm vòng tay, mãi cho đến hơn mười phút sau sương mù tan dần đi thì Tô Bất Thức mới dẫn bọn họ chạy ra ngoài.
"Chỉ có điều mặc dù lúc bắt đầu đúng là giáo sư Tô dẫn chúng tôi đi, nhưng cũng do chúng tôi quá vô dụng nên không theo kịp tốc độ của anh ấy......" Hà Vu Quy bổ sung nói, "May mà anh ấy đã nói ngay từ đầu là phải đi sân thể dục nên lúc này mới thuận lợi tìm được các cậu. Vì vậy nếu nói bị thương thì chúng tôi cũng không rõ lắm, A Nam hay là cậu hỏi thẳng anh ấy đi?"
Nếu Tô Bất Thức không tức giận thì còn có thể hỏi ra chút gì đó, nhưng bây giờ... Mộc Nam nhìn về phía bóng dáng gầy gò kia, cậu nhớ tới lời Tô Bất Thức nói tinh thần lực bị tấn công, lập tức giơ tay xem vòng tay, chỉ thấy thanh tinh thần lực kia đã thiếu mất một đoạn lớn, bên trên rõ ràng hiển thị chỉ còn lại "60" thôi.
Đợi đã, 60?
Mộc Nam chắc chắn cậu từ sau cơn ác mộng đó thì không còn bị trừ điểm nữa, cũng tức là nói, từ 90 xuống 60... Tô Bất Thức trong khoảng thời gian tách ra với cậu, trực tiếp bị trừ mất 30 điểm chỉ số tinh thần lực?!
