Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm

Chương 26: Cậu thành thế thân rồi?



Câu này vừa thốt ra, Hà Vu Quy lập tức nhíu chặt mày mày, cậu ta trở nên cáu kỉnh đến mức mắt thường cũng có thể thấy được: "Tôi nghe không hiểu cậu đang nói gì."

"Rõ ràng tôi đã đặc biệt nhấn mạnh hai chữ 'bạn thân' rồi mà, hơn nữa lúc này mới phủ nhận thì không cảm thấy hơi muộn rồi sao?" Mộc Nam giả vờ thở dài, nhưng cứ cố tình  vào chủ đề người ta không muốn nói, "Nhưng tôi cũng thấy tò mò lắm ý, sao cậu cứ luôn tỏ ra kháng cự cậu ấy như vậy? Theo tôi thấy, đây lẽ ra phải là một cuộc hội ngộ vô cùng cảm động mới đúng. Tôi nói vậy có đúng không hả bạn thân duy nhất của 'Khúc Phỉ', bạn học số 12 Hà Vu Quy... đã nghỉ học vì bị bệnh?"

"....."

Thân phận bị bại lộ, Hà Vu Quy lại lần nữa không nói gì, không hề có ý chột dạ, ngược lại giống như vì câu nói kia mà bất giác trầm tư suy nghĩ.

"Vừa nãy cậu hỏi tôi có phải đã bắt đầu nghi ngờ cậu từ sớm rồi không, nói sao nhỉ, sơ hở đầu tiên chính là thành tích bài kiểm tra toán của cậu." Mộc Nam cũng không để ý phản ứng lảng tránh của cậu ta, nói tiếp, "Học giỏi điểm cao không phải là vấn đề, nhưng lúc đó cậu nói là 'tình cờ những kiến thức đã học đều chưa quên nên coi như ôn tập lại'. Phải biết rằng, giáo trình và đề thi ở rất nhiều khu vực đều không hoàn toàn giống nhau, vậy thì nguyên nhân khiến cậu thành thạo như vậy là gì? Là bởi vì tất cả mọi thứ trong phó bản đều được cấu tạo dựa trên trải nghiệm của chính cậu, hay bởi vì thân là 'người sói', cậu đã trải qua vô số lần lặp lại những việc đó?"

Nghe xong một tràng phân tích dài như vậy, Lữ Thiên Xuyên đứng bên cạnh đã hoàn toàn sốc đứng hình luôn rồi, cả người cũng vô thức dịch chuyển đến bên cạnh Mộc Nam, không kìm được mà giữ khoảng cách an toàn với Hà Vu Quy.

"Thực ra việc cậu lúc ở phòng học che giấu khá tốt đấy chứ." Mộc Nam nói, "Luôn ghi bài trước mặt tôi là để thể hiện ra một nét chữ khác, phòng ngừa chúng tôi sau khi tìm được nhật ký trao đổi giữa cậu và Khúc Phỉ sẽ nhận ra?"

Hà Vu Quy nghe xong lại bật cười, giống như cuối cùng cũng tìm được một điểm cậu ta có thể cãi lại: "Tuy rằng đúng là có một phần nguyên nhân như thế, nhưng lúc đó tôi cũng không ngờ các cậu có thể tra được đến tận đây, tất cả những gì tôi làm đều là vì bản thân tôi mà thôi."

"Ồ?"

"Cho dù là người sói thì cũng có khả năng bị 'thanh trừng' mà." Hà Vu Quy nói, "Chỉ có thể bị ép tuân theo theo quy tắc, điểm số đạt đến mức đạt chuẩn trở lên. Tôi thực ra không phải kiểu người mọt sách, chỉ là do tôi bị nhốt ở đây rồi đi theo những người chơi khác không biết đã trải qua bao nhiêu lần phó bản, mới miễn cưỡng nhớ kỹ được chút đồ này."

Bị nhốt? Mộc Nam cân nhắc từ này, hiếm thấy cảm nhận được một chút cảm xúc "đau khổ": "Tôi cứ tưởng người sói với tư cách là người lên kế hoạch, ít nhất vẫn khá thích trò chơi do mình thiết kế chứ?"

"Chỉ có người chơi có tích phân đủ cao mới có thể tự mình thiết kế phó bản, kiểu người như tôi thực ra chỉ là lấy được tư cách báo thù trong tuyệt vọng mà thôi." Hà Vu Quy tự giễu, "Thâm  cảm thấy trải nghiệm của chúng tôi rất thú vị, thế là dựa trên điều kiện đó sáng tạo ra thế giới này - phải là như thế mới đúng."

"Nói như vậy thì 'chúng tôi' trong miệng cậu, quả nhiên vẫn là chỉ cậu và Khúc Phỉ nhỉ?"

"...A Nam cậu, đúng là cứ nhất quyết phải để mọi chuyện phát triển theo tiết tấu cậu muốn a, đây được coi là một cuộc thẩm vấn sao?" Cho dù là người có tính cách không hay tức giận như Hà Vu Quy, đối với thái độ cứ luôn muốn bất chấp tất cả đào bới chân tướng của đối phương cũng sinh ra chút bất mãn, "Nói thế này đi, thật ra tôi không cảm thấy con quái vật mất đi thần trí kia sẽ là Khúc Phỉ. Cho dù phải thì đó cũng chỉ là thứ bị 'trò chơi con cừu' bóp méo mà thôi."

"Đúng không nhỉ?" Mộc Nam chớp chớp mắt, giống như không nghe ra sự oán hận trong giọng điệu của đối phương, "Nếu có xúc phạm cậu thì cho tôi xin lỗi trước nha, nhưng nhìn từ góc độ của tôi thì nó vẫn rất muốn bảo vệ cậu đấy."

"Không thể nào." Hà Vu Quy lạnh lùng nói, "Cậu quên chuyện chúng ta cùng bị truy sát rồi sao?"

Cậu ta nói là chuyện bọn họ vừa điều tra xong tủ đồ ở ký túc xá, vừa ra cửa liền nhìn thấy tên chống nạng kia tới gần. Lúc đó nỗi sợ hãi của Hà Vu Quy vô cùng chân thực, cũng hoàn toàn không có sự thành thạo nên có khi nắm trước được tình tiết sự việc.

"Chính vì chuyện đó nên tôi mới đưa ra kết luận này a." Mộc Nam nói, "Cậu hình như rất sợ nó, nhưng nếu không nhờ nó, thì hai chúng ta lúc đó có thể đã bị con cá mực lớn trong sương mù cuốn đi rồi. Tôi không tin cậu không nghĩ tới điểm này, vậy thì nguyên nhân khiến cậu trốn tránh hiện thực như thế, chẳng lẽ là vì áy náy sao?"

Hà Vu Quy nghe vậy bỗng ngẩng phắt đầu lên, cậu ta giống như muốn phản bác gì đó, nhưng vì cảm xúc kích động mà ngay lập tức bị sặc, bắt đầu ho khan kịch liệt.

Sương mù xung quanh cũng vì thế mà trở nên vặn vẹo, Mộc Nam thở dài một hơi, nói: "Được rồi, chắc tôi cũng tổng kết xong những chuyện cậu làm sau lưng rồi, vậy bây giờ nói chút chân tướng liên quan đến 'nhiệm vụ chính tuyến' nhé, phó bản này cũng nên kết thúc rồi."

"Giống như cậu nói, tất cả mọi thứ của phó bản này đều được tạo ra dựa trên những gì các cậu từng trải qua, vậy thì gạt bỏ những yếu tố siêu nhiên kia, tất cả hẳn đều là những chuyện đã từng xảy ra trong hiện thực..."

"Vậy thì bắt đầu nói từ kế hoạch của các cậu nhé. Khúc Phỉ đã lập ra một bộ phương pháp thu thập chứng cứ hoàn chỉnh, nhưng không may cậu vì bệnh tình chuyển biến xấu nên nghỉ học, thế là cậu ta xé phần giải thích kế hoạch từ trong nhật ký xuống, giấu tất cả vào trong hốc cây giống như trước kia rồi chuẩn bị tự mình hành động."

"Chỉ tiếc kế hoạch không thành công, hoặc nên nói một khi thất bại thì khó có thể gánh vác nổi hậu quả. Khúc Phỉ cuối cùng bị giết hại rồi chôn dưới gốc cây sau nhà kho, vừa khéo đội thi công đến làm việc, tóm lại việc tiêu hủy chứng cứ đối với những kẻ đó mà nói dễ như trở bàn tay."

"...Đúng vậy, dễ như trở bàn tay. Đó vốn là sản nghiệp của nhà bọn họ, đương nhiên là dễ dàng rồi." Hà Vu Quy lúc này đã dần khôi phục lại bình thường, độ cong bên môi vẫn giống như đang mang theo sự giễu cợt, "Đợi tôi tỉnh lại muốn quay về, khi nhìn thấy tên đội thi công của bọn họ, tôi liền hiểu ra tất cả."

"Cho nên cậu đã đào Khúc Phỉ lên, thay quần áo xong rồi bố trí treo cậu ta lên chiếc quạt trần trong phòng học lớp 26. Bởi vì trong tay cậu không có chứng cứ, và cậu căn bản cũng không muốn báo cho những người khác biết chuyện này, cậu không tin tưởng bọn họ... Cho nên cậu muốn làm lớn chuyện, dù sao 'một học sinh tự sát ở trường' cũng có nhiều đề tài để bàn tán hơn nhiều so với 'cuộc đánh nhau ẩu đả giữa học sinh'."

Hà Vu Quy nghe vậy thì cười khẽ một tiếng: "A Nam là người hiểu chuyện."

Mộc Nam suy nghĩ giây lát, lại bỗng nhiên nghĩ đến cái gì đó nói: "Nói như vậy, đám người bắt nạt các cậu là lớp 26?"

"Đúng vậy, Khúc Phỉ và bọn họ đều ở lớp bên cạnh. Ban đầu bọn họ chỉ trêu chọc tôi, nhưng sức khỏe tôi không tốt, đối với bọn họ mà nói, bắt nạt tôi rủi ro quá lớn... Thế là bọn họ chuyển hướng sang người bạn duy nhất của tôi." Hà Vu Quy chậm rãi nói, sau khi nhìn thấy biểu cảm của Lữ Thiên Xuyên thì nói, "Không cần phải tỏ ra đồng cảm như thế, anh Lữ quên rồi sao? Đây là phó bản do tôi tạo ra, ngoại trừ hai người chơi kia cũng có không ít người chết trong tay tôi, bởi vì không phải chỉ có một mình tôi bị kéo vào trong trò chơi này a."

Lời nói của cậu ta dường như có hàm ý, Mộc Nam suy xét một hồi rồi nói: "Những NPC kia... nguyên mẫu của bọn họ cũng tiến vào đây rồi?"

"Tôi vừa bố trí xong thi thể của Khúc Phỉ, liền chạm mặt bọn họ trong trò chơi này. Con cừu kia nói với tôi rằng tôi rất thích hợp với trò chơi này, tôi cũng cảm thấy như vậy." Hà Vu Quy nói, sự tàn nhẫn nơi đáy mắt lộ ra không rõ ràng nhưng lại khiến người ta khó lòng bỏ qua, "Cho dù tôi vô cùng chán ghét cuộc sống như cái lồng giam này, nhưng vừa nghĩ đến khi ván trò chơi đầu tiên bắt đầu, dáng vẻ đám người kia sợ hãi la hét, tôi liền cảm thấy tất cả đều xứng đáng."

Lữ Thiên Xuyên lập tức cứng họng.

"Ha ha, nói không sai." Mộc Nam cười híp mắt, "Những kẻ coi người khác là con mồi rồi cũng biến thành những chú cừu non co rúm trong chuồng cừu run lẩy bẩy. Được rồi, về mặt thú vị thì quả thực có một chút chỗ đáng khen."

Sự việc đến nước này, tất cả chân tướng đều đã rất rõ ràng. Hà Vu Quy thân là người sói, không thể phá hủy hoàn toàn chứng cứ, những gì cậu ta có thể làm chỉ có dẫn dắt sai lệch người chơi và che giấu manh mối. Không chỉ là trận hỏa hoạn kia, ví dụ như lúc bọn họ điều tra tủ đồ trước đó, với mức độ cẩn thận của cậu ta thì không thể nào không phát hiện ra bàn cờ 9 ô khắc trên cái hộp; hay ví dụ như khi nhìn thấy thi thể, không nên sau khi vừa tỏ ra sợ hãi xong lại nóng lòng muốn đi lên moi thông tin... Nhưng nếu nói đến ngăn cản thì Hà Vu Quy nhiều lúc lại biểu hiện như thể mọi việc không liên quan đến mình, cậu ta bàng quan tất cả, mãi cho đến khi bọn họ tìm được manh mối mấu chốt mới bắt đầu thực sự phóng hỏa, ra tay, dùng khổ nhục kế, điều này rất đáng để suy ngẫm.

Là bởi vì Khúc Phỉ sao? Mộc Nam thầm nghĩ, cậu ta vẫn chưa quên địa chỉ chính xác đến từng số nhà, cũng như bộ đồ thể thao để lại cho đối phương, tất cả đều có thể nhìn ra sự quan tâm của Hà Vu Quy đối với người bạn đó... Lại nhìn "Khúc Phỉ" hiện tại, bị phó bản bóp méo triệt để thành một sản phẩm khác, ngay cả chút nhân tính còn sót lại trong lòng Hà Vu Quy cũng trở nên vô nghĩa mất rồi.

[Ting......]

[Chúc mừng người chơi D414 đạt được 100% tiến độ cốt truyện chính của phó bản, với tư cách là người chơi vượt ải đầu tiên, thưởng 20 tích phân, đang đăng xuất hệ thống....]

"Được rồi, phó bản sắp kết thúc, đều không cần ở lại đây nữa." Hà Vu Quy cũng nghe thấy thông báo, cậu ta đuổi Lữ Thiên Xuyên còn đang do dự đi, nhưng khi Mộc Nam xoay người muốn đi thì lại bị gọi lại, "Cậu đợi một chút, A Nam."

Mộc Nam nghe vậy dừng bước quay đầu lại, trong sương mù, gương mặt của Hà Vu Quy hiện lên rất không chân thực.

"Tôi có một vấn đề muốn hỏi cậu." Hà Vu Quy nói, giọng điệu rất nghiêm túc, nhưng lời nói ra lại khiến người ta vô cùng bất ngờ, "Cậu.... có quan hệ gì với giáo sư Tô - Tô Bất Thức vậy?"

Hửm?

"Tại sao lại hỏi như vậy?" Điều này đúng là ngoài dự đoán, Mộc Nam khẽ nhướng mày, nhưng trong lòng lại đã nghĩ xem nên khoe khoang Tô Bất Thức thế nào trước mặt người này rồi.

Ai ngờ Hà Vu Quy trầm mặc giây lát, lại nói: "Tuy rằng lời này do một tên người sói đã lừa các cậu lâu như vậy nói ra thì có chút không thích hợp lắm, nhưng mà... A Nam cậu tốt nhất nên cẩn thận anh ta một chút."

Câu này thì không phải là lời Mộc Nam thích nghe rồi, cậu thu lại nụ cười, khi mở miệng hỏi lần nữa rõ ràng đã bớt đi rất nhiều sự đùa cợt: "Ý gì?"

"Nói thế này đi, kỹ năng tôi vẫn luôn giấu giếm gọi là 'la bàn'." Hà Vu Quy nói, "Nó có thể xem vị trí của tất cả người chơi trong phó bản, tuy rằng trong phó bản PVE thu hoạch không lớn như PVP, nhưng tôi cũng chính là dựa vào nó, mới nắm được thời gian vị trí của các cậu để mà phóng hỏa."

Càng nghe càng cảm thấy không ổn, Mộc Nam thậm chí không nhận ra mình đã từ từ nhíu mày lại.

"Nhưng mà, trong suốt ván trò chơi lần này, 'la bàn' trước sau vẫn không dò ra được vị trí của Tô Bất Thức." Hà Vu Quy nói, "Cho nên tôi nghi ngờ... anh ta căn bản không phải người chơi."

"..." Mộc Nam im lặng một lúc, lúc này mới tiếp lời, "Nhưng điều này lại không hợp logic, nếu không phải người chơi thì sao có thể trói buộc với tôi? Tôi thân là một người chơi mới tinh từ đầu tới chân, hoàn toàn không có bất kỳ điểm nào đáng để toan tính mà?"

"Vậy thì, A Nam... Cậu thật sự là người mới sao?"

"Cái gì?"

"Tôi vẫn luôn bị nhốt trong phó bản này, nhưng những điều tôi biết cũng không ít hơn những người chơi lâu năm khác." Hà Vu Quy nói, chưa đợi Mộc Nam tiêu hóa xong ý nghĩa của lời nói này, đối phương lại ném ra một quả bom còn nặng ký hơn, "Ví dụ như người chơi xếp hạng nhất trên bảng tích phân kia, tên là 'Nam'."

Vãi mèo.

Nam, A Nam, Mộc Nam?

Vậy đây đã không đơn thuần chỉ là trùng hợp nữa, mà là combo trùng hợp luôn.

Mộc Nam rất khó miêu tả tâm trạng của mình vào khoảnh khắc đó, nếu cứ ép phải nói thì chính là.......

Tô Bất Thức... sẽ không phải vẫn luôn coi cậu là thế thân đấy chứ?!

.

Lời tác giả: Suy đoán nghe hợp lý đấy nhưng tiếc là sai ròiii~

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...