Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm

Chương 28: Bang này của mấy người có đứng đắn không thế?



Quả thật là một vấn đề khá thực tế.

Con búp bê hình cừu kia như bị chết máy trong một giây, sau đó mới tiếp tục đọc lời thoại như cái máy: "Điểm tích phân cuối cùng sẽ được kết toán dựa trên số câu trả lời đúng, nếu người chơi đã chuẩn bị xong, xin hãy nghe câu hỏi."

[Câu hỏi 1: Người bị treo trên quạt trần là ai?]

Trước mắt hiện ra một màn hình treo lơ lửng và có một hàng chữ xuất hiện trên đó. Mộc Nam khẽ nhướng mày, đáp: "Đáp án là Khúc Phỉ."

[Chúc mừng người chơi trả lời chính xác, cộng 10 điểm tích phân.]

[Câu hỏi 2: Nguyên nhân cái chết của cậu ta là gì?]

Mộc Nam: "Cậu ta bị siết cổ đến chết. Hung thủ dùng dây thừng trong nhà kho cạnh sân thể dục, có thể là dây nhảy hoặc thứ gì đó tương tự, siết chặt từ phía sau gây ngạt thở. Khúc Phỉ đã bị sát hại như vậy."

[Chúc mừng người chơi trả lời chính xác, cộng 10 điểm tích phân.]

[Câu hỏi 3: Vì sao người chết lại xuất hiện trên quạt trần?]

"Người chết bị... bạn của cậu ta, Hà Vu Quy, đào lên từ dưới đất rồi treo lên quạt trần của lớp 26." Mộc Nam hơi khựng lại một chút, không rõ bản thân mình dùng từ ngữ mang đầy màu sắc cảm tính kia là có ý gì, "Hà Vu Quy làm xong tất cả những chuyện này thì trời đổ một trận mưa lớn, nước mưa đã rửa trôi phần lớn dấu vết. Cậu ta làm vậy là để ngụy tạo tất cả thành một vụ học sinh tự sát, cố tình làm lớn chuyện này lên."

Cho nên cậu ta mới tỉ mỉ thay quần áo cho Khúc Phỉ, chỉnh trang lại mặt mũi, biến tất cả trở nên thật gây chú ý giống như chính Khúc Phỉ đã lựa chọn như vậy.

[Chúc mừng người chơi trả lời chính xác! Cộng 10 điểm tích phân.]

[Kiểm tra thấy người chơi D414 đã trả lời xong tất cả câu hỏi, bắt đầu tiến hành kết toán điểm tích phân cuối cùng.]

[Trò chơi kết thúc. Trả lời đúng toàn bộ nhận được 30 điểm, người chơi vượt ải đầu tiên ở chế độ PVE nhận được 20 điểm, thành tựu ẩn hiếm có "Tìm thấy một nửa khác trong trò chơi" nhận thưởng 20 điểm. Tổng điểm tích phân là 70, đã chuyển vào tài khoản người chơi, vui lòng kiểm tra.]

Mộc Nam: "..."

"Thế này là tình huống gì?" Mộc Nam nhịn hết nổi, "Các người có mỗi cái bug sửa hai ngày rồi mà vẫn chưa sửa xong hả! Thích nhìn người khác bị trói vào nhau thế sao? Xấu tính quá rồi đấy!"

"Nói như vậy, chẳng lẽ ngài thích bị trói với một nửa người chơi kia theo nghĩa vật lý hơn sao?"

"Sao các người cứ phải nghiêm túc thái quá ở mấy cái lượng từ thế hả?" Mộc Nam nghiến răng cười. Cậu cũng không hẳn là tức giận, chỉ là lúc này so với việc nổi giận, cậu chợt nhớ ra một chuyện có khi còn nghiêm trọng hơn. Cậu và Tô Bất Thức lại tách ra rồi, điều đó có nghĩa là, tổng tinh thần lực bên phía Tô Bất Thức có thể chỉ còn lại 20.

20... Một khi xuất hiện những tình huống bất ngờ kiểu quái vật nhảy ra úp sọt thì sẽ vô cùng nguy hiểm, chưa kể đến chuyện cậu ta gặp phải đêm hôm đó. Nếu Tô Bất Thức cũng bị người chơi sở hữu kỹ năng tấn công tinh thần lực thì phải làm sao?

"Tôi xác nhận lại một chút, sau khi kết thúc phó bản này, người chơi sẽ quay về khu nghỉ ngơi đúng không?" Mộc Nam bỗng nhiên hỏi, "Vậy, ở khu nghỉ ngơi, người chơi có thể tấn công lẫn nhau không?"

"Khu nghỉ ngơi không thể sử dụng kỹ năng. Nhưng nếu giữa các người chơi xảy ra tranh chấp, ví dụ như cãi vã hay ẩu đả tay chân đơn thuần thì chúng tôi đều sẽ không quản đâu nhé." Con cừu cảnh cáo, "Dù sao nếu khu nghỉ ngơi bị các kỹ năng tấn công diện rộng phá hoại thì chúng tôi cũng sẽ rất phiền toái đấy."

Nói cũng phải, nếu không, dựa theo đặc tính toàn là "tội nhân" của cái trò chơi con cừu này, không khéo sẽ biến khu nghỉ ngơi thành một loại game PVP theo nghĩa khác, hơn nữa việc không thể sử dụng kỹ năng cũng thuận tiện hơn cho việc thống trị đám "cừu" này.

Mà nếu chỉ có thể ẩu đả tay chân, Mộc Nam nhớ lại thân thủ của Tô Bất Thức. Mặc dù đối phương hoàn toàn không giống kiểu trói gà không chặt như vẻ bề ngoài nho nhã kia, nhưng cậu cứ có một loại dự cảm không lành...

Khoan đã, cậu thế này chẳng lẽ là bị hội chứng lo âu phân ly (*) rồi sao?

*Hội chứng lo âu khi phải xa cách người gắn bó.

"Còn về bug thì xin người chơi hãy bình tĩnh chớ nóng vội, tôi đến đây chính là để giải thích chuyện này." Giọng nói của con cừu cắt ngang những suy đoán lung tung trong đầu Mộc Nam, "Bởi vì hiện tại bug vẫn luôn tồn tại, cho nên xin người chơi trong thời gian ở khu nghỉ ngơi hãy cố gắng duy trì cảnh giác nhé. Nếu một nửa người chơi kia tiến vào phó bản mới thì ngài cũng sẽ cần phải cùng tiến vào."

"...Ý của ngươi là, thời gian tham gia trò chơi thực ra không chịu sự khống chế của tôi?"

"Ngài cũng có thể hiểu như vậy. Nhưng thời gian nghỉ ngơi dài nhất vẫn là 7 ngày, điều này sẽ không thay đổi. Nếu vượt quá thời hạn thì hiện trạng sẽ không phải là không chịu sự khống chế của ngài nữa, mà sẽ hoàn toàn hỗn loạn, xin người chơi hãy ghi nhớ."

Mộc Nam nghe xong suýt thì bật cười vì tức, hóa ra cái con búp bê rách nát này đến đây chỉ là để thông báo cho cậu biết bug vẫn còn đó thôi sao? Bực chết đi được. Cậu quả thực không biết nên cảm thấy may mắn vì như vậy có nghĩa là cậu và Tô Bất Thức vẫn sẽ ở trạng thái trói buộc với nhau, hay là nên cầu nguyện cho giáo sư Tô đừng có làm con nhà người ta mà lập tức không ngừng nghỉ lao vào phó bản tiếp theo đây.

"Vậy thì," Mộc Nam nheo mắt, trên gương mặt tuấn tú lộ ra một nụ cười đủ để hù dọa người khác, "Thế bồi thường của các người cho cái bug này đâu?"

Cậu nói một cách hiển nhiên, nếu không phải vì con cừu là DM vận hành nghiêm ngặt theo quy luật hệ thống thì chắc sắp bị cậu dọa đến nơi rồi: "Đương nhiên, để bày tỏ lòng xin lỗi, cũng như phần thưởng cho biểu hiện xuất sắc của ngài trong phó bản vừa rồi, người chơi có thể hỏi tôi một câu hỏi. Đây là phúc lợi siêu giá trị dành cho người chơi mới đấy nhé."

Mộc Nam nghe xong, căn bản là không tin. Nếu thật sự là siêu giá trị như vậy thì sao không dứt khoát quy đổi thành điểm tích phân tặng cho cậu đi.

Chỉ có điều nghi vấn hiện tại dường như đúng là chỉ có con cừu mới có thể đưa ra đáp án. Mộc Nam suy nghĩ một chút, quyết định không thể bỏ lỡ cơ hội này, bèn hỏi: "Tôi muốn biết, 'Thâm Uyên' là cái gì? Người chơi xếp hạng nhất tên 'Nam' lại là ai?"

Những vấn đề này cậu đã muốn biết từ sớm. Ban đầu Mộc Nam còn tưởng "Thâm Uyên" là một câu ẩn dụ mang phong cách văn nghệ. Về sau từ ngữ này dần dần xuất hiện nhiều hơn, sự thay đổi của ngữ cảnh cũng khiến cậu chợt nhận ra, "Thâm Uyên" so với ẩn dụ, ngược lại càng giống một danh từ riêng hơn.

Ngoài ra, theo ý tứ của Hà Vu Quy, người này trước đó có lẽ vẫn luôn nhận nhầm cậu thành cái tên "Nam" xếp hạng nhất kia, cho nên mới luôn đi theo bên cạnh cậu, mang theo chút ý tứ nghi ngờ và đánh giá, mãi đến khi xác định Mộc Nam quả thực là người chơi mới thì mới nói cho cậu biết chuyện này, hoặc có lẽ cũng là muốn xem phản ứng của cậu...

"Thực chất ngài hỏi tận hai câu hỏi đấy nhé." Con cừu lắc lắc cái đầu to đùng, ở vị trí không biết có nên gọi là cổ hay không phát ra tiếng ma sát máy móc kẽo kẹt, "Nhưng dù sao cũng là bồi thường nên chúng tôi sẽ không so đo những cái này."

" 'Thâm Uyên' là tên của hệ thống chủ, cũng là mẹ của tất cả 'cừu' chúng tôi. Tuy nhiên xưng hô này không được lưu truyền rộng rãi trong cộng đồng người chơi, trừ khi đó là người chơi được chính Thâm Uyên đích thân tuyển chọn. Bởi vì phần lớn tội nhân căn bản không sống được đến lúc chạm tới hệ thống chủ đâu!"

Phần lớn tội nhân... Người chơi... Mộc Nam kìm lại những phỏng đoán trong lòng, suy nghĩ xem những từ ngữ này liệu có ý nghĩa gì khác hay không.

"Còn về người chơi 'Nam', đương nhiên chính là người chơi cấp cao đứng Top 1 bỏ xa người thứ 2 trên bảng xếp hạng của trò chơi con cừu rồi. Chỉ cần tiến vào khu nghỉ ngơi là cũng có cơ hội gặp được anh ta đấy. Tiện thể nhắc luôn, ngài và anh ta cực ~ kỳ giống nhau à nha"

.

Cho nên đây chính là cái gọi là "nhìn thấy" mà con cừu nói?

Mộc Nam đưa mắt nhìn về phía bảng xếp hạng điện tử khổng lồ cao chừng hai tầng lầu ở phía trước, trong đó người chơi đứng đầu bảng xếp hạng tích phân có một biểu tượng vương miện nhỏ màu vàng, điểm số có tới tận 5 chữ số, so với người đứng thứ hai vừa vặn đạt tới 4 chữ số quả thực là một trời một vực.

Đây chính là đứng đầu nhưng bỏ xa cả trăm nghìn mét sao?

Lúc này Mộc Nam đã đến cái nơi gọi là "khu nghỉ ngơi". Sau khi con cừu trả lời xong câu hỏi của cậu liền lập tức mở cổng dịch chuyển. Cậu chỉ cảm thấy một trận choáng váng đi qua, người đã đứng trên mặt đất rồi.

Cũng không biết vội như vậy để làm gì, chẳng lẽ sợ cậu hỏi thêm câu thứ ba sao? Mộc Nam bất lực, đành phải quan sát môi trường xung quanh. So với thế giới phó bản siêu thực thì khu nghỉ ngơi trông có vẻ bình thường hơn nhiều. Ánh đèn neon đủ màu sắc nhấp nháy trong màn đêm, nếu không phải vì biểu cảm của những người qua lại hoặc là mờ mịt hoặc là nghiêm trọng, thì nơi này quả thực giống hệt bất kỳ một thành phố bình thường nào về đêm.

Mà dưới tấm màn phông nền đen kịt này, bảng xếp hạng phát sáng ở trung tâm quảng trường lại càng thêm nổi bật.

"Top 1, Nam. Top 2, Đào Hải Nguyệt. Top 3, Mạnh Tri Nhạc... Ồ hố, cái bảng này còn xoay vòng cơ đấy, người trong top 100 đều có nhiều điểm tích phân thế này sao?!"

Giọng nói quen thuộc truyền đến từ một bên, mang theo tiếng la hét ầm ĩ đặc trưng của ai đó. Mộc Nam nhìn về hướng ấy, quả nhiên thấy Lữ Thiên Xuyên đang đứng ở vị trí bắt mắt nhất, sau lưng đều là đám người chơi cùng vượt qua phó bản với bọn họ.

Đám đông xung quanh cũng không vì sự xuất hiện đột ngột của mười một, mười hai người ở quảng trường trung tâm mà ngạc nhiên, dường như đây đã là chuyện thường ngày ở huyện. Nhưng vẫn có không ít người vây quanh bọn họ, giống như mấy bác tiếp viên đón khách ở cổng ga tàu hỏa, nhưng ánh mắt hầu như đều mang theo vẻ đánh giá, khiến người ta cảm thấy không được tự nhiên cho lắm.

Mộc Nam ngược lại không để ý lắm đến ánh mắt của người khác, điều cậu để ý là một chuyện khác. Cái người đứng ở trong góc kia là Hà Vu Quy sao? Cậu ta cũng ở đây rồi, nhưng tại sao hoàn toàn không nhìn thấy bóng dáng của Tô Bất Thức đâu cả?

Cột tinh thần lực trên vòng tay cũng vẫn ở trạng thái chưa trói buộc, chứng tỏ Tô Bất Thức hiện tại không ở nơi này...

"Ây, là người anh em A Nam!" Lữ Thiên Xuyên hưng phấn quàng một tay lên vai cậu, "Tốt quá, cậu cũng ở đây!"

"Khéo thật." Mộc Nam quay đầu lộ ra một nụ cười với gã, "Các anh chắc đến sớm hơn tôi nhỉ, có nhìn thấy giáo sư Tô không?"

"Hừmmm, cái này thì không thấy." Lữ Thiên Xuyên gãi gãi đầu, "Trước lúc kết toán hình như tôi cũng không nhìn thấy anh ấy. Nhắc mới nhớ, lúc đó A Nam cậu hình như đang ở cùng với... cái tên kia mà, cậu ta..."

Gã còn chưa nói hết câu thì đã thấy Hà Vu Quy vốn đang đứng ở trong góc, ngựa quen đường cũ đi về một hướng nào đó, lúc đi ngang qua bọn họ còn gật đầu một cái coi như chào hỏi.

Lữ Thiên Xuyên mắt thường cũng có thể thấy đang trở nên căng thẳng, xác suất lớn là phản ứng căng thẳng do cái gọi là trùm boss cuối kia.

"Không sao." Mộc Nam trấn an gã, "Chúng ta đi theo."

"Đi theo?!" Lữ Thiên Xuyên kinh hãi nói, "Chúng ta đi theo cậu ta? Chúng ta, cậu ta, cậu ta chính là..."

"Người chơi không thể sử dụng kỹ năng ở khu nghỉ ngơi, người sói ra khỏi phó bản thì có thể làm gì được chứ? Hơn nữa anh nhìn mà xem, mấy người chơi cũ kia kìa, bọn họ chẳng hề chậm trễ chút nào mà đi thẳng về cùng một hướng, hiển nhiên là có nguyên nhân." Mộc Nam ra hiệu cho gã nói nhỏ một chút, "Chúng ta là người mới đấy, lạ nước lạ cái, lỡ đi lạc thì làm sao?"

"Cậu nói cũng có lý..." Lữ Thiên Xuyên như được giác ngộ, "Vậy chúng ta đi theo sau xem sao?"

Thế là hai người đang chuẩn bị kết bạn cùng đi, kết quả chưa đi được hai bước, đột nhiên một người đàn ông cao lớn chắn ngay trước mặt, trực tiếp chặn đường đi của bọn họ lại.

Mộc Nam đang vội tìm Tô Bất Thức, lúc này bị chặn đường một cách khó hiểu, lập tức cảm thấy ngứa tay muốn đánh người. Cậu đang chuẩn bị trở mặt thì thấy đối phương duỗi hai tay về phía trước, đưa cho bọn họ một tấm danh thiếp.

"Người anh em này là người mới vừa ra khỏi phó bản đúng không? Có hứng thú gia nhập bang Phong Bạo của chúng tôi không!"

... Bang gì cơ?

"Bang Phong Bạo, bang phái lớn nhất của trò chơi con cừu!" Gã đàn ông cười hì hì, "Sau khi gia nhập bang phái, lập nhóm đánh phó bản không cần lo, PVE có bảo đảm, PVP có đồng đội, tài nguyên ổn định, kỹ năng dự phòng dồi dào. Hiện tại người mới gia nhập chỉ cần 50 điểm tích phân! Thế nào? Có muốn xem thử một chút không?"

.

Editor: Còn một chương nữa end phó bản này thì mai mình đăng, sau đó mình xin nghỉ một tuần beta lại từ đầu cho tới hết phó bản 1 nhé :3

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...