Dưới sắc trời âm u, bọn họ cuối cùng cũng hoàn tất quá trình trộm long tráo phụng. Mộc Nam đeo chiếc mặt nạ cuối cùng lên mặt rồi cùng Tô Bất Thức đi theo Đào Hải Nguyệt xuống núi.
Đây chính là kế hoạch sau khi bốn người đã bàn bạc thống nhất xong. Đường Khả quay về thôn tìm La Nhạn, giả vờ như không biết gì và đi theo dân làng tham gia buổi tế lễ, còn ba người bọn họ sẽ chịu trách nhiệm cải trang, trà trộn vào đám sứ giả và tìm cách ngăn chặn buổi hiến tế người sống theo suy đoán của Đào Hải Nguyệt.
Ban đầu Đường Khả nghe nói phải tách khỏi mọi người thì không đồng ý, nhưng Mộc Nam đã nhanh chóng thuyết phục rằng, so với những người khác thì La Nhạn nghe lời cô hơn cả. Hơn nữa, mọi người cũng không thể bỏ hết trứng gà vào cùng một giỏ được(*), cần phải có người ở bên ngoài từ đường tìm kiếm tung tích La Ngư, đồng thời tùy cơ ứng biến để hỗ trợ bọn họ.
(*): Là một châm ngôn ý là không nên tập trung mọi tài nguyên hoặc nguy hiểm vào cùng một chỗ.
Lần này đến cả Đào Hải Nguyệt cũng không phản đối. Dù sao Mộc Nam nói cũng đúng, kỹ năng của cậu và Tô Bất Thức đủ để bảo vệ bản thân an toàn, so ra thì Đường Khả là người thích hợp hoạt động ở bên ngoài nhất.
Thế là cô gái này cuối cùng vẫn phải đồng ý. Cô ném hết số gỗ dùng cho tế lễ vào trong rừng, sau đó men theo một con đường khác xuống núi dưới sự chỉ dẫn của Đào Hải Nguyệt.
Ba người còn lại sau khi giấu kỹ xác của những tên sứ giả thật xong liền quay lại đường cũ, tiếp tục kế hoạch giả dạng NPC. Đào Hải Nguyệt im lặng đi ở đằng trước, bước chân rất gấp gáp. Mộc Nam tụt lại phía sau vài bước, kéo theo Tô Bất Thức cũng giữ nguyên tốc độ giống cậu.
"Cậu muốn nói gì?"
Giọng nói của Tô Bất Thức vang lên trong đầu. Mộc Nam nghiêng đầu qua, quả nhiên thấy khuôn mặt đeo mặt nạ đầu cá của đối phương đang hướng về phía mình, còn ngón tay thì đặt bên đầu. Trang sức hình vây cá trên mặt nạ che khuất một phần tầm nhìn, nhưng Mộc Nam biết tay anh lúc này chắc chắn đang chạm vào chiếc khuyên màu đỏ trên vành tai.
Đúng là tiện lợi thật, cái công cụ liên lạc này.
"Giáo sư Tô đúng là hiểu tôi mà, vừa rồi chắc không phải luôn lén lút nhìn trộm tôi đâu nhỉ?" Mộc Nam học làm theo, dùng khuyên vành truyền đi một câu trêu chọc rồi biết điểm dừng kéo ngay chủ đề về việc chính. "Tôi chỉ chợt nhớ ra thôi, tối qua lúc giáo sư Tô liên lạc với tôi, có phải là vừa mới tách khỏi đối tác top 2 của chúng ta không? Lúc đó trời chắc hẳn đã tối đen rồi nhỉ, những chuyện xảy ra ở từ đường mà cô ta vừa kể ban nãy, giáo sư Tô có nhìn thấy không?"
"Không hề. Hôm qua sau khi tôi chốt hợp tác với bọn họ xong liền một mình đi tìm tung tích của cậu ở các thượng nguồn trong thôn, mãi tới tận chập tối thì bọn tôi mới chạm mặt khi đang điều tra cùng một ngọn núi." Tô Bất Thức đáp lại rồi hỏi, "Cậu nghi ngờ cô ta?"
"Nghi ngờ thì không đến nỗi, nhưng cô ta chắc chắn có chuyện giấu chúng ta." Mộc Nam nói, "Chưa xét đến trạng thái bất thường ban nãy của cô ta, thực ra tôi rất tò mò làm sao Đào Hải Nguyệt lại biết cái tên 'cá hiếu'? Cô ta không hề đi điều tra trong thôn, chẳng lẽ đám sứ giả trong từ đường làm hướng dẫn viên du lịch giải thích cho cô ta nghe chắc?"
"Ý cậu là, cô ta rất quen thuộc với thôn Cống Hồ?"
"Ít nhất là quen hơn chúng ta." Mộc Nam truyền âm, "Tuy cùng là người chơi, nhưng về cái vụ 'Tế lễ của Ngu thần', tôi chỉ có thể dựa vào nội tạng động vật trên bàn thờ để suy đoán nó không bình thường, vậy mà Đào Hải Nguyệt lại có thể lập tức liên tưởng đến hiến tế người sống... Hơn nữa nhìn phản ứng đó của cô ta, chắc chắn đã biết tế phẩm là gì từ lâu rồi."
"Vậy thì," Tô Bất Thức hơi khựng lại, hỏi một câu nghiêm túc, "Vẫn định tiếp tục hợp tác chứ?"
"Đương nhiên, tại sao lại không nhỉ." Mộc Nam hùng hồn đáp, "Chỉ là chúng ta không thể trông chờ người ta giải thích, đành phải tự mình điều tra nhiều hơn chút thôi. Haizz, muốn đoán tâm tư của kiểu người đi đâu làm gì cũng một mình này đúng là khó thật đấy ~"
Tô Bất Thức im lặng trong giây lát. Lúc này anh mới như nhận ra đối phương đang ám chỉ chính anh.
"Có lẽ, chỉ là đang chấp niệm với một chuyện nào đó mà thôi."
Tô Bất Thức ấp úng nói trong chiếc mặt nạ. Mộc Nam nhận ra câu này đối phương không dùng kênh liên lạc, mà là nói ra thành tiếng rất khẽ. Điều này khiến cậu nghe không được rõ lắm nhưng ở vị trí trái tim như bị thứ gì đó lướt nhẹ qua, bỗng nhiên nảy lên một nhịp kỳ lạ.
Kỳ quái.
Rõ ràng là đeo mặt nạ không nhìn thấy vẻ mặt của nhau, nhưng Mộc Nam lại cứ như biết được đối phương lúc này đang có phản ứng gì: Không còn kính mắt che chắn, mọi thứ đều trở nên rõ ràng hơn. Ví dụ như mi mắt người nọ hơi rũ xuống, dựa theo chiều cao của anh thì vừa khéo có thể nhìn thấy con ngươi đen láy ẩn dưới hàng lông mi kia. Khuôn mặt tuấn tú nhưng tái nhợt, khóe môi mím chặt. Người vốn dĩ đã ít cười nay lại càng tỏ ra nghiêm túc, cứ như đang nói rằng.....
.....Cứ như đang nói gì nhỉ?
——Khoan đã, này không đúng, Tô Bất Thức từng có vẻ mặt như vậy ư?
Mộc Nam hiếm khi cảm thấy hoang mang như vậy, số lần giáo sư Tô của cậu tháo kính trước mặt cậu chỉ đếm trên đầu ngón tay, chẳng lẽ do trí tưởng tượng của cậu phong phú quá nên mới tự vẽ ra cảnh tượng này trong đầu?
"Tập trung, sắp đến nơi rồi." Giọng nói của Tô Bất Thức đúng lúc truyền vào trong não, "Nhìn đường, nhìn tôi làm gì?"
"Nhìn anh đẹp trai." Mộc Nam buột miệng nói, quả nhiên nhận được cái quay đầu của đối phương. Rõ ràng là một khuôn mặt đầu cá quái dị, nhưng lúc này cậu lại thần kỳ đọc được một câu trên đó: Còn mở mồm nói hươu nói vượn nữa là tôi đưa cậu đi khám não đấy.
Thế là cậu liền biết nghe lời mà sửa miệng ngay: "Là vì biết anh đẹp trai nên mới nhìn."
"......"
Tô Bất Thức không nói gì, nhưng không phải vì màn thả thính không đúng lúc của đối phương. Trên thực tế, đôi mắt dưới lớp mặt nạ của anh lúc này đang khẽ nheo lại, hiếm khi nhận thức được rằng bản thân mình đang để lộ ra chút tức giận.
"Tôi có nói gì sai đâu, sao giáo sư Tô lại chẳng có phản ứng gì thế, chẳng lẽ là không tin? Haizz, kể cũng phải, rõ ràng quen biết anh chưa được bao lâu, vậy mà lại luôn cảm thấy quen thuộc đến thế —— Anh nói xem, trước đây có phải chúng ta thực sự đã từng gặp nhau ở đâu đó rồi không? Rất nhiều năm về trước? Hoặc là kiếp trước chẳng hạn?"
Quả nhiên người này vẫn hoàn toàn không biết gì cả. Tô Bất Thức theo bản năng nghiến chặt răng, chính vì cái gì cũng không nhớ nên mới có thể không chút gánh nặng nào đứng đây nói hươu nói vượn như thế.
May thay, kiến trúc tường đỏ xuất hiện trước mặt ba người cuối cùng cũng giải cứu bầu không khí ngày càng không đúng này. Cũng do bọn họ chưa đi được bao xa thì đã ra tay, cộng thêm tốc độ di chuyển không chậm, nên thời gian đến từ đường không tốn quá nhiều.
"Từ giờ trở đi phải nghe tôi chỉ huy." Đào Hải Nguyệt nói nhỏ, giọng điệu mang theo khí thế không cho phép nghi ngờ cùng sự gấp gáp rất khó nhận ra, "Để phòng ngừa xảy ra sự cố, tiếp theo trừ khi cần thiết nếu không chúng ta đừng tách nhau ra, bây giờ trời chưa tối hẳn, dân làng lên núi không nhiều, chúng ta phải nhân cơ hội này lẻn vào bên trong từ đường.'
Bởi vì trong số bọn họ, người có chiều cao phù hợp nhất với người chơi số A091 kia chính là Mộc Nam, cho nên vai diễn sứ giả thủ lĩnh quấn hai vòng trên áo bào sẽ do cậu đảm nhiệm.
Ban đầu Mộc Nam còn đang lo lắng không biết phải giải quyết vấn đề giọng nói khác biệt thế nào, kết quả vừa bước vào cửa liền phát hiện tất cả mọi người đều đang bận việc riêng, thỉnh thoảng có người chào hỏi hoặc hành lễ với cậu thì Mộc Nam chỉ cần khẽ gật đầu là xong, căn bản chẳng có ai thèm hỏi tại sao bọn họ lại quay trở lại.
Biết đâu mấy người làm công ăn lương này hoàn toàn chẳng quan tâm sếp đi đâu về đâu ấy chứ... Mộc Nam liên tưởng bâng quơ. Thế nhưng, ngay khi ba người sắp sửa nhân lúc không ai chú ý lẻn vào chính điện trong từ đường từ cửa hông, thì một trần ồn ào bên ngoài cửa lại thu hút sự chú ý của họ.
"Đm, cái đường này khó đi vãi." Một giọng nói nghe hơi quen tai vang lên, kèm theo đó là tiếng hùa theo của những kẻ khác, "Này anh Lữ, chúng ta nhất định phải đi theo làm nhiệm vụ sao? Dù sao đây cũng là chế độ PVP, chỉ cần chúng ta xử hết bọn người chơi khác... thì người thắng vẫn là chúng ta mà."
Thế mà lại là bọn Lữ Vạn Khôn?!
Sớm không đến, muộn không đến, cứ phải đúng cái lúc này mới mò tới. Mộc Nam nghe ra kẻ đang ồn ào là một thành viên của bang Phong Bạo. Vậy tại sao cái gã Lữ Vạn Khôn kia lại không nghe theo lời khuyên của tên đàn em này chứ? Lúc này mới chạy tới đây "giúp đỡ", chẳng lẽ là do cuối cùng cũng phát hiện ra đám dân làng đều đang trốn tránh bọn chúng, nên mới định lên địa điểm tế lễ trên núi để ôm cây đợi thỏ?
Ba người vốn dĩ không định quan tâm, nhưng rất nhanh Mộc Nam đã nhận ra một vấn đề. Lúc này trong cái từ đường này, người duy nhất trên người quấn hai vòng trên áo bào chỉ có một mình cậu. Đám sứ giả ban nãy còn đang "lười biếng", giờ thấy bên ngoài có người đến liền đồng loạt quay sang nhìn cậu chằm chằm.
"Hết cách rồi," Giọng điệu Đào Hải Nguyệt âm trầm, rõ ràng là rất khó chịu vì bị cắt ngang, "Đành phải qua đó xem bọn chúng định giở trò gì đã."
"Đừng lo." Tô Bất Thức nói, "Tùy cơ ứng biến là được."
Đã nói đến thế rồi thì đương nhiên Mộc Nam không thể không đi. Có điều lúc này điều khiến cậu thắc mắc nhất không phải là tại sao bọn Lữ Vạn Khôn lại đến khéo thế, mà là Đào Hải Nguyệt rõ ràng trông rất gấp, nhưng tại sao lại cứ khăng khăng bắt ba người phải đi vào cùng nhau?
Cậu vừa rồi chưa kịp bước vào trong từ đường, nhưng cũng vẫn cảm nhận được bầu không khí bên trong không đúng lắm. Không nói rõ được là gì, chỉ cảm thấy như có một cảm giác rùng rợn cứ vờn quanh đâu đây.
Mộc Nam không chút do dự, ba người tiếp tục đi về phía cổng lớn của từ đường, rất nhanh đã nghe thấy tiếng trò chuyện ồn ào bên ngoài. Mà đứng ở cổng lớn cách bọn họ một đoạn khá xa là một người đàn ông có vóc dáng tròn trịa —— Thế mà lại là trưởng thôn thôn Cống Hồ.
Thảo nào đám người bang Phong Bạo lại hăng hái làm nhiệm vụ đến thế, hóa ra là đã tìm được người dẫn đầu.
"Ui chao, kính chào ngài sứ giả." Trưởng thôn vừa thấy bọn họ liền híp mắt cười hớn hở đón tiếp, "À ừm... ngài tư tế đâu rồi ạ?"
"Ngài tư tế đã lên núi trước để bố trí hội trường buổi tế lễ rồi." Mộc Nam đáp, bắt chước được bảy phần cái chất giọng chậm chạp, đối phương quả nhiên không hề tỏ vẻ nghi ngờ gì, "Có chuyện gì không?"
"Đã lên núi rồi sao? Thế à..." Trưởng thôn nghe vậy thì xuýt xoa một tiếng, lộ ra vẻ mặt hơi phiền phức, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường, rồi lại vẫy tay gọi đám Lữ Vạn Khôn đang đứng dưới chân tường đi tới, "Đây là những vị khách đã xung phong đến giúp đỡ, ngài nhìn cơ bắp này, vóc dáng này mà xem, đảm bảo được việc!"
Tầm nhìn qua mặt nạ đầu cá bị che chắn rất nghiêm trọng, về cơ bản là không thấy được gì từ khóe mắt. Thế nên mãi đến khi Lữ Vạn Khôn dẫn đầu đám người đi tới trước mặt, Mộc Nam mới chú ý tới —— Đâu chỉ có mỗi đám người bang Phong Bạo, trước mắt tính cả Lữ Vạn Khôn là có tận bảy người chơi, ai không biết còn tưởng người đứng trước mặt không phải trưởng thôn mà là cai thầu xây dựng ấy chứ.
Hơn nữa từ nãy đến giờ, cái gã Lữ Vạn Khôn kia cũng chẳng giao lưu gì với những người khác, chỉ chăm chăm nhìn chằm chằm vào Mộc Nam, cứ như muốn xuyên qua lớp mặt nạ đầu cá mà chọc thủng hai lỗ trên mặt cậu vậy.
Chẳng lẽ bị nhận ra rồi? Không thể nào, mặc dù lớp ngụy trang này không cao siêu gì cho cam, nhưng cậu đã cố tình thay đổi giọng nói và động tác, lẽ ra không dễ bị lộ tẩy đến thế mới đúng.
"Cũng được." Mộc Nam tuy trong lòng đầy nghi hoặc, nhưng bề ngoài vẫn điềm tĩnh nói với trưởng thôn, "Đồ đạc cần chuyển nằm ở phía Tây từ đường, để tôi dẫn các vị qua đó."
"Chậm đã." Đúng vào lúc này, Lữ Vạn Khôn bỗng nhiên giơ tay lên cắt ngang lời cậu: "Chúng tôi đi bộ xa như vậy khó khăn lắm mới tới được đây, cứ thế mà đi qua từ đường thì không hợp lý lắm đâu. Cho nên, vẫn xin ngài... sứ giả đây? Dẫn bọn tôi vào trong cúng bái Ngu Thần một chút."
