Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm

Chương 54: Sau lưng bàn thờ



Mộc Nam không ngờ hết người nọ rồi lại đến người kia đều muốn vào từ đường, cứ như thể không vào được chính điện thì không thể hoàn thành phó bản vậy, biết thế lúc đầu cậu cũng kiên trì đòi vào cho rồi.

Tất nhiên, trong tình huống hiện tại, Mộc Nam chắc chắn không thể để cho nhóm Lữ Vạn Khôn được toại nguyện. Thế là cậu hắng giọng, bắt chước cái điệu bộ ung dung chậm rãi của tên sứ giả ban nãy mà mở miệng: "Các vị có điều không biết, Ngu thần trong chính điện đã được ngài tư tế mời đến địa điểm tế lễ rồi, cho nên hiện tại không thể vào từ đường được."

"Không thể vào?" Lữ Vạn Khôn ngoài cười trong không cười, lặp lại lần nữa, "Mời thần rời tọa mà không có đến một nghi lễ, như vậy chẳng phải là quá thất lễ với Ngu thần sao?"

Tên này muốn dùng quy tắc trong thôn để cãi cùn đây mà. Mộc Nam cười khẩy trong lòng, thế thì càng đúng ý cậu, dù sao cái thôn này cũng lắm quy tắc quái gở, cứ dựa theo mấy cái đó rồi bắt chước cái giọng thần thần bí bí của tên tư tế chém gió vài câu thì có gì khó đâu.

"Ngài tư tế là sứ giả đứng đầu dưới trướng Ngu thần, ý của ngài ấy chính là ý của Thần." Mộc Nam giảm tốc độ nói, nhưng hơi ngẩng cao đầu và nhấn mạnh ngữ khí ở cuối câu, quả nhiên ngay lập tức thấy sắc mặt của trưởng thôn thay đổi, "Chẳng lẽ các vị muốn làm trái ý Thần, quấy nhiễu sự an nghỉ của tổ tiên trong thôn trong lúc Ngu thần không có ở từ đường sao?"

Lữ Vạn Khôn rõ ràng không cam tâm bị mấy cái lý do linh tinh này chặn họng, vẫn nhìn chằm chằm cậu: "Bọn tôi chỉ muốn vào cúng bái thôi, làm sao mà quấy nhiễu tổ tiên được?"

"Có quấy nhiễu hay không đương nhiên sẽ do ngài tư tế quyết định." Mộc Nam thờ ơ, "Các vị cứ kiên quyết như vậy, không khỏi khiến người ta phải suy nghĩ xem rốt cuộc các vị đến để giúp đỡ nghi lễ tế lễ, hay là có mưu đồ khác đây?"

Lữ Vạn Khôn nghe vậy thì sa sầm mặt, mấy tên người chơi là đàn em sau lưng thấy thế cũng lén sờ tay vào vũ khí giấu sau thắt lưng. Tô Bất Thức đứng sau lưng ho nhẹ một tiếng, nhắc nhở cậu diễn lố quá rồi.

Được rồi, đúng là hơi lố thật. Nhưng cậu cũng đâu còn cách nào khác, nếu thực sự thả cho bảy tên này đi vào, lỡ xảy ra xung đột gì, bên cậu ba đánh bảy mà đối phương còn có súng, thì e rằng cậu không thể kiểm soát nổi cục diện đó.

Ngay lúc hai bên định tiếp tục giằng co thì trưởng thôn, người nãy giờ không chen vào được câu nào cuối cùng cũng treo lên nụ cười sở trường nhất của mình, bước tới khuyên giải: "Ây da, mọi người xem trời sắp tối đến nơi rồi, ngài tư tế ở trên đỉnh núi e là đang đợi đến sốt ruột rồi. Chúng ta cứ đi giúp một tay trước đã, đợi lên đến đỉnh núi tự nhiên sẽ được cúng bái Ngu thần thôi mà."

Lời này của trưởng thôn khiến Mộc Nam có chút bất ngờ. Rất rõ ràng, ý tứ trong lời của ông là Ngu Thần đã được "mời" lên núi rồi, có kiên quyết muốn vào từ đường cũng chẳng có tác dụng gì.

Sự nhắc nhở ở mức độ này đương nhiên Lữ Vạn Khôn cũng nghe ra được. Hắn sa sầm mặt mày phất tay một cái, không dây dưa nữa mà quay người dẫn những người khác đi về phía bên hông từ đường để nhận vật liệu.

"Cái đãi ngộ này sai sai thế nào ấy." Mộc Nam nhìn theo bóng lưng trưởng thôn và đám người kia, nói, "Mới đầu còn là cái gai trong mắt mọi người vì không tuân thủ quy tắc đánh người, thế mà ngoảnh đi ngoảnh lại đã tập hợp được một đống người để hợp tác rồi, chẳng lẽ là người chơi hệ nạp tiền?"

"Đột nhiên tập hợp được nhiều người như vậy, bangPhong Bạo chắc phải có kế hoạch khác." Tô Bất Thức phân tích.

"Bất kể là gì thì tạm thời cũng không liên quan đến chúng ta." Đào Hải Nguyệt nói, dứt khoát tiếp tục đi về phía chính điện trong từ đường, "Mau đi thôi, tranh thủ thời gian."

Ban nãy Đào Hải Nguyệt bị ép phải nghe bọn họ đôi co cả buổi, nên bây giờ sự kiên nhẫn đã cạn sạch từ lâu rồi.

Mộc Nam cũng không chậm trễ, ba người liền tiếp tục tiến vào chính điện điều tra.

Phải công nhận là cái từ đường này không hổ danh là nơi quan trọng nhất thôn Cống Hồ. Tuy có một cảm giác âm u không nói thành lời, nhưng diện tích của chính điện quả thực không nhỏ. Dù là ngạch cửa lúc bước vào, hay hoa văn chạm trổ trên xà nhà, hoặc bức tượng thần khổng lồ đã bị vải che kín ở chính giữa kia, nhìn kiểu gì cũng thấy cùng một phong cách đền chùa với tường đỏ ngói vàng bên ngoài. Hơn nữa nhắc mới nhớ... Mộc Nam nhìn về phía bài vị ở hai bên tượng thần, thờ cái thứ gọi là Ngu thần này trong từ đường của nhà họ La, đây là muốn nhận nó làm tổ tông hay gì?

Tiếc là bức tượng thần khổng lồ nhất này đã bị che lại rồi. Mộc Nam cũng chẳng thể giữa ban ngày ban mặt, trước mắt bao người mà giật tấm vải đỏ này xuống để nhìn cho kỹ được. Mặc dù cậu rất tò mò không biết liệu bức tượng lớn thế này có giống với mấy bức tượng trong nhà dân làng là một con quái vật đầu cá thân người đáng sợ hay không.

Cậu lại quay sang quan sát bài vị ở hai bên tượng thần, tên trên đó được sắp xếp từ trên xuống dưới, đại diện cho thứ tự qua đời của người trong thôn, đồng thời cũng đại diện cho nơi cư trú của từng nhà. Mộc Nam chú ý thấy bên trái có một chỗ bài vị bị khuyết, đồng thời nhìn thấy bên phải có đặt bài vị tổ tiên đời đầu của thôn Cống Hồ, hiển nhiên đó chính là dòng tộc nhà trưởng thôn.

Mà ở ngay hàng bên cạnh song song với nó, tại vị trí thấp nhất là một tấm bài vị mới tinh. Bên trên viết "Bài vị của ông La tên húy Triệu Hưng", còn ở cột ghi tên con cái thì viết tên con gái là "La Ngư".

"La Triệu Hưng..." Mộc Nam lẩm bẩm đọc lại cái tên này một lần. Đây hẳn là người bố mới chết đuối cách đây không lâu của hai anh em La Nhạn và La Ngư.

Cậu không cảm thấy việc bài vị này được đặt cạnh nhà trưởng thôn có vấn đề gì, dù sao nhà La Nhạn có thể sống sát vách nhà trưởng thôn thì rõ ràng là cũng có quan hệ họ hàng. Nhưng ở dòng ghi tên con cái... Rõ ràng La Triệu Hưng có một đứa con trai trưởng, tại sao trên bài vị trong từ đường tổ tiên lại chỉ viết tên La Ngư?

Đương nhiên một thanh niên tốt được hưởng nền giáo dục cao cấp như Mộc Nam làm gì có chuyện ủng hộ cái quan niệm trọng nam khinh nữ của cái thôn quê hẻo lánh này. Chỉ là nhìn khắp xung quanh thì trong cái từ đường này ngoại trừ bài vị chung của vợ chồng ra thì có mấy tên của phụ nữ đâu? Hơn nữa người lập bài vị đa phần đều là con trai, làm sao lại có chuyện viết tên một bé gái năm sáu tuổi lên trên đó chứ?

Trừ khi... mọi chuyện giống như những gì cậu đã suy đoán trước đó, thân thế của La Nhạn, thực sự có vấn đề?

"Tìm thấy rồi."

Giọng của Đào Hải Nguyệt đột ngột cắt ngang dòng suy nghĩ của Mộc Nam. Hiệu ứng vọng âm trong đại điện trống trải rất tốt, khiến cho chất giọng lạnh lẽo của cô càng thêm phần kỳ ảo và quỷ dị.

Cô đang đứng ở phía sau bức tượng thần bị trùm vải đỏ, Tô Bất Thức nghe tiếng liền đi tới đó trước. Mộc Nam dời sự chú ý khỏi tấm bài vị, rồi đi đến cạnh bọn họ. Vì từ bên ngoài chính điện không thấy được cảnh tượng bên trong, nên ba người bèn đồng loạt tháo những chiếc mặt nạ đầu cá phiền phức xuống.

Bức tượng thần khổng lồ cùng vách ngăn kéo dài sang hai bên khiến người ta nhất thời không thể nhìn rõ toàn cảnh từ đường. Nhưng khi vòng ra sau tượng thần mới phát hiện giữa tượng và tường vẫn còn một khoảng trống rộng cỡ một hành lang.

Kiểu bố cục này đúng là lần đầu mới thấy, chưa kể đến chiếc bàn thờ được đặt ngay ngắn phía sau lưng tượng thần, cùng với những ngọn nến trắng cháy sáng liên tục ở hai bên.

Trên bàn thờ bày ba chiếc đĩa, đã hơi khó nhận ra đồ dùng để thờ cúng là gì rồi, nhưng trực giác đầu tiên của Mộc Nam mách bảo cậu rằng đây chắc chắn cũng chẳng phải đồ cúng đàng hoàng gì, đa phần vẫn là mấy thứ tương tự như nội tạng động vật bên ngoài khám thờ nhà trưởng thôn mà thôi.

Hóa ra chiếc bàn thờ không thấy ở trước điện lại nằm ở chỗ này.

Có điều những thứ này đều không phải lý do Đào Hải Nguyệt gọi bọn họ tới. Bồ đoàn bên cạnh bàn thờ đã bị cô ném hết sang một bên, thấy người đã đông đủ thì cô mới bước lên lật tấm thảm trải sàn bên dưới lên.

Một mật đạo đang đóng chặt hiện ra trước mắt ba người.

"Lại đây giúp một tay." Đào Hải Nguyệt nói. Mặt sàn này có cùng chất liệu với sàn bê tông trong từ đường, trái phải có hai cái tay cầm. Bọn họ tìm vị trí chính xác rồi kéo mạnh cùng lúc, ngay sau đó tiếng bánh răng chuyển động vang lên, sàn đá cứ thế bị dịch chuyển ra, để lộ một chiếc thang thẳng đứng dẫn xuống bóng tối sâu thẳm bên dưới.

"Quả nhiên có lối ẩn mà." Mộc Nam nhìn sang Đào Hải Nguyệt, "Sao cô phát hiện ra vậy?"

"Tìm kỹ chút là thấy thôi." Đào Hải Nguyệt không giải thích nhiều. Cô ném ánh mắt ngược trở lại, ra hiệu cho đối phương đi vào trước.

"Hợp tác với chúng tôi, là vì muốn lấy Mộc Nam ra dò đường?" Người bị điểm danh còn chưa kịp có động tác gì thì Tô Bất Thức đã bước lên một bước chắn ngang tầm mắt của Đào Hải Nguyệt, ánh mắt cũng trở nên sắc bén hơn vài phần.

"Các anh có 'Cầu nguyện' thì sợ cái gì?" Đào Hải Nguyệt liếc anh một cái, "Thời gian không còn nhiều đâu."

Tô Bất Thức hoàn toàn không định nhượng bộ: "Người đang vội vã, hình như chỉ có một mình cô thôi."

"Thực ra có cả tôi nữa á?" Mộc Nam ló đầu ra từ sau lưng Tô Bất Thức, "Không sao đâu, tiết mục k*ch th*ch như vậy đương nhiên phải để tôi đi ở đầu chứ, còn giáo sư Tô thì nhớ phải bọc sau cho tôi đấy nhé!"

Dứt lời, nhân lúc Tô Bất Thức vẫn đang đề phòng Đào Hải Nguyệt giở trò, Mộc Nam lập tức cúi người một cách đầy linh hoạt rồi lách mình chui tọt vào trong mật đạo nhanh như cá chạch.

Cậu vốn chẳng ngại việc đi tiên phong mà ngược lại sợ nhóm Lữ Vạn Khôn sẽ nhanh chân đến trước hơn. Quan trọng hơn là, với tư cách là người sở hữu kỹ năng hồi sinh, cậu thấy mình có lý do chính đáng để đảm bảo an toàn cho Tô Bất Thức, người đóng vai trò là mỏ neo của cậu.

Mật đạo trong từ đường thực ra đã đủ kín đáo rồi. Phần lớn mọi người khi nhìn thấy không gian thừa sau tượng thần đều sẽ chú ý đến cách bài trí xung quanh và đồ vật trên bàn thờ đầu tiên. Đám sứ giả trong từ đường này cũng không hơi đâu mà xây một cái mật đạo chỉ để bẫy người ngoài, cho nên Mộc Nam vừa men theo cầu thang thẳng đứng leo xuống, vừa yên tâm nghĩ rằng bên dưới sẽ chẳng có cạm bẫy gì đâu.

Tốc độ của Mộc Nam rất nhanh, nói không chừng cũng có một phần nguyên nhân là cậu sợ Tô Bất Thức đuổi theo tóm cổ cậu lôi lên, nhưng leo chưa được bao lâu thì đã chạm đáy.

Từ xúc cảm truyền đến dưới lòng bàn chân có thể thấy nền đất được tráng xi măng, trong môi trường tối đen mất đi thị giác, các giác quan khác sẽ trở nên nhạy bén hơn. Mộc Nam có thể cảm nhận được không khí xung quanh vẫn đang lưu thông, hơn nữa nhiệt độ phòng thấp hơn bên trên rất nhiều, cách mặt đất chắc phải tầm mười mấy mét.

Mộc Nam lần mò trong áo bào trên người mình một hồi lâu mới lôi ra được một chiếc đèn pin nhỏ từ trong đống lớp vải —— May mà giáo sư Tô có tầm nhìn xa trông rộng, lúc thay quần áo sứ giả đã nhét cho cậu vài món đồ khẩn cấp, ngoài đèn pin ra thì còn có thuốc bổ sung tinh thần lực, bây giờ đúng là dùng đến thật rồi.

Ánh sáng của chiếc đèn pin nhỏ không mạnh lắm, nhưng cũng đủ để chiếu sáng con đường dưới chân.

Trước mặt là một hành lang chật hẹp, khoảng cách ước chừng vừa đủ cho hai người trưởng thành đi song song khẽ chạm vai nhau. Hành lang được xây bằng gạch đá xanh, kỹ thuật khá tinh xảo, không giống như được xây dựng vội vàng, nhưng nhìn màu sắc và độ bóng của gạch đá thì có lẽ đã tồn tại được khá nhiều năm rồi.

Chẳng lẽ là mật đạo được xây dựng trong thời kỳ chạy nạn? Không đúng, trưởng thôn từng nói thôn Cống Hồ là chốn tiên cảnh không bị khói lửa chiến tranh lan tới, mặc dù lời này rõ ràng ông nói có phần hơi quá, nhưng nơi này rất hẻo lánh thì đúng là không sai. So sánh Từ Đường với phòng khám của Trần Thư Đạt bên cạnh, thì phòng khám rõ ràng là công trình mới được xây dựng vài năm gần đây mà thôi.

Cậu lại đi về phía trước thêm vài chục bước, cho đến khi giọng nói mang theo chút lo lắng của Tô Bất Thức lại một lần nữa vang lên trong đầu, hỏi cậu đã leo hết thang xuống dưới chưa, có gặp phải chuyện gì không.

Mộc Nam nghe những lời này, lại nhớ tới hành động che chở ban nãy của đối phương, trong lòng thế mà hiếm hoi dấy lên vài phần rung động.

Cậu vừa đưa tay lên bên tai định trả lời, đi mãi đi mãi thì đột nhiên cảm thấy có gì đó không ổn. Ngay giây tiếp theo, tiếng sột soạt vang lên, rồi một bóng đen to lớn lao từ bên cạnh ra, hung hãn vồ thẳng về phía cậu!

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...