Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm

Chương 55: Viên đá thứ hai



Tất cả diễn ra trong nháy mắt, ánh đèn pin chỉ kịp quét qua một đám bóng đen đang chập chờn tán loạn. Giây tiếp theo, thứ đó mang theo tiếng gió rít cùng tiếng vỗ cánh phần phật, lao thẳng vào mặt cậu!

Mộc Nam vội vàng dán người vào tường, ngồi thụp xuống để né tránh. May mà đám bóng đen đó dường như chỉ bị kinh động chứ không định tấn công mãnh liệt, sau khi bay lượn vài vòng trên đỉnh đầu cậu thì lại lẩn vào trong bóng tối phía trước.

Xung quanh lại một lần nữa khôi phục sự tĩnh lặng.

Mộc Nam thực sự không ngờ màn "jumpscare" lần này lại xuất hiện bằng hình thức này. Cậu đứng dậy, chiếu đèn pin về hướng mà đám bóng đen vừa lao tới, ở đó có một vết nứt rộng nửa phân, dài bằng cẳng tay nhỏ, trong khe tối om, nhìn như một vết sẹo cực kỳ dữ tợn trên mặt người vậy.

Trong không trung nơi bị ánh sáng trắng của đèn pin chiếu sáng lơ lửng những hạt bụi phấn li ti, đây đều là thứ mà trước đó không hề có. Mộc Nam lập tức lùi lại một bước để tránh hít phải, lúc này mới muộn màng nhận ra đám bóng đen to lớn ban nãy là thứ gì.

"Tôi xuống rồi." Giọng nói của Tô Bất Thức lại vang lên trong đầu, ngay sau đó từ lối đi sau lưng truyền đến tiếng động. Mộc Nam đoán có lẽ do Tô Bất Thức không đợi được hồi âm của cậu nên đã trực tiếp đi theo xuống luôn.

Thế là cậu vội vàng truyền tin lại: "Đừng vội, tôi vẫn ở đây mà. Chẳng qua đang đi bình thường thì tự nhiên có một đàn thiêu thân lao ra nên làm tôi giật mình thôi."

"Thiêu thân?" Tô Bất Thức truyền âm, "Cậu đứng yên đó, tôi tới ngay đây."

Giáo sư Tô nói tới ngay là thật sự tới ngay. Mộc Nam còn chưa kịp bỏ tay xuống đã thấy một bóng người đã vụt qua con đường hầm phía sau, rồi Tô Bất Thức xuất hiện ngay trước mặt cậu, theo sau là Đào Hải Nguyệt đang cầm đèn pin.

"Cậu có sao không?" Tô Bất Thức còn chú ý đến đám bụi phấn lơ lửng trong không trung trước mặt nhanh hơn cả cậu, kéo người lùi về phía mình hai bước rồi hỏi.

Mộc Nam thu hết hành động của đối phương vào khóe mắt, thấy Tô Bất Thức lại hỏi lại lần nữa, liền lập tức thuận nước đẩy thuyền, chớp lấy cơ hội mà làm tới, nắm lấy tay người kia than thở: "Có sao chứ, giáo sư Tô không ở bên cạnh tôi làm tôi sợ chết đi được."

Kỹ năng diễn xuất giả trân này của cậu quá hời hợt, Tô Bất Thức vừa nhìn liền biết người này thực chất chẳng bị làm sao cả. Tuy trong lòng đã yên tâm, nhưng ngại vì đối phương cứ nắm chặt lấy mình không buông, cuối cùng anh đành phải lựa hai câu an ủi mà Mộc Nam muốn nghe để nói cho xong, thì người kia mới hớn hở chịu buông tha cho anh.

"Đây chỉ là loại thiêu thân bình thường thôi, không có độc, do người trong thôn nuôi nhân tạo để cho cá ăn, cũng là một trong những đồ cúng dâng cho Ngu thần ở bên trên." Đào Hải Nguyệt cố gắng dùng giọng điệu lạnh lùng để khiến hai người trước mặt dừng cái hành động lôi lôi kéo kéo này lại, mặc dù hiệu quả không cao lắm, "Cậu ta không nhìn ra thì thôi, chẳng lẽ đến cả Tô Bất Thức anh cũng không nhận ra sao?"

"Ừm." Tô Bất Thức nghiêm túc phớt lờ câu hỏi của cô, "Vậy thì tiếp tục đi về phía trước thôi."

"......"Vẻ mặt của Đào Hải Nguyệt trong nháy mắt trở nên cạn lời, trực tiếp cầm đèn pin đi thẳng lên trước dẫn đầu, trông có vẻ như không muốn nhìn thấy hai người này thêm một giây nào nữa.

Mộc Nam thấy kế hoạch thành công thì không nhịn được bật cười một tiếng, cùng Tô Bất Thức đi theo sau lưng cô. Phải công nhận là cường độ đèn pin của Đào Hải Nguyệt tốt hơn thật, phạm vi chiếu sáng cũng rộng hơn. Đi được một đoạn, hai bên lối đi chật hẹp bỗng xuất hiện vài cánh cửa sắt, khung cửa có dấu vết được tu sửa lại, giống như ai đó đã đào vài cái lỗ trên lối đi ban đầu, rồi lại dùng cửa bịt kín các lỗ đó vậy.

Mộc Nam bước lên đẩy thử hai cái, cửa sắt phát ra tiếng loảng xoảng nhưng không hề xê dịch nửa phân, thứ này rõ ràng kiên cố hơn nhiều so với vẻ ngoài thô kệch của nó. Cửa ở hai bên cộng lại có tổng sáu cánh, chỉ nhìn vào kết cấu rỉ sét thôi cũng thấy vô cùng dày và nặng, trên mỗi cánh cửa đều có một miếng sắt hình chữ nhật có thể trượt ra trượt vào, nhìn tổng thể cấu trúc thì trông như cửa nhà tù.

Ở dưới lòng đất mà lại xuất hiện thứ đồ vật như vậy. Nhìn vào độ tinh xảo của ổ khóa này, hoàn toàn không giống phong cách của cái thôn nhỏ này chút nào.

Cậu còn đang mải suy ngẫm mà động tác của Đào Hải Nguyệt bên cạnh còn nhanh hơn cậu nhiều. Cô kéo miếng sắt trên cửa ra quan sát một lát, sắc mặt trong nháy mắt trở nên âm trầm.

Mộc Nam thấy vậy cũng lập tức gạt miếng sắt trên cánh cửa trước mặt mình ra. bên trong vẫn tối om không có chút ánh sáng nào, cậu chỉ đành dùng đèn pin soi khắp nơi để tìm kiếm, thế nhưng, sau cánh cửa chỉ là một căn phòng chật hẹp, trống huơ trống hoác chẳng có gì cả.

"Đến chỗ tôi đi." Đào Hải Nguyệt nói, lùi sang bên cạnh nhường đường.

Mộc Nam liền đi tới trước cánh cửa chỗ cô. Ngay khoảnh khắc ánh đèn pin quét vào bên trong, cậu liền hiểu ra tại sao đối phương lại lộ ra vẻ mặt đó.

Bên trong có một người.

Người đó ngồi bất động trong góc tường, trên người mặc bộ quần áo mỏng manh bẩn thỉu, cả người toát lên một màu trắng xanh nhợt nhạt. Nhìn từ đường nét cơ thể có thể nhận ra đó là một người phụ nữ, hai tay bị xích sắt quấn chặt đặt trên đùi, đầu ngoẹo sang một bên, mái tóc dài rũ xuống xương quai xanh che khuất nửa khuôn mặt trên, chỉ lộ ra đôi môi tái nhợt đang hơi hé mở.

Mộc Nam khẽ nhíu mày, cậu đang muốn nhìn kỹ xem người bên trong có phải đã mất hết dấu hiệu sự sống rồi hay không, thế nhưng còn chưa đợi cậu kịp nhìn rõ hơn, thì cái lỗ nhỏ trên cửa bỗng lóe lên, tiếp đó, một con mắt thình lình xuất hiện ngay trước mặt cậu!

Cậu vội vàng lùi lại phía sau, biên độ động tác cũng không quá lớn, nhưng "con mắt" kia lại như bị kinh động mà chớp nháy hai cái, sau đó lách mình chui ra ngoài qua khe hở.

"Cẩn thận."

Tô Bất Thức đứng sau lưng kéo cậu một cái, lúc này Mộc Nam mới nhận ra đó chẳng phải con mắt gì cả, mà là một con thiêu thân có hoa văn hình tròn trên cánh.

Thế mà lại là thiêu thân nữa.

"Xoẹt ——"

Một tia sáng bạc lóe lên trước mắt, con thiêu thân vừa mới bò ra khỏi khe hở liền rơi xuống đất, ngay cả cánh cũng bị chém đứt lìa.

Người làm ra tất cả chuyện này - Đào Hải Nguyệt sa sầm mặt mày thu đao lại. Mộc Nam hoàn toàn không biết cô đã cầm thanh hoành đao trên tay từ lúc nào. Nhưng rõ ràng là tâm trạng đối phương lúc này cực kỳ tệ, giết xong thiêu thân liền trực tiếp xoay người, tiếp tục đi thẳng vào trong bóng tối.

"Vẫn ổn chứ?" Giọng nói của Tô Bất Thức kéo sự chú ý của cậu quay trở lại. Thấy cậu đã hoàn hồn, anh mới như thở phào nhẹ nhõm, giải thích: "Khu vực lân cận trừ chúng ta ra thì không có dấu hiệu sự sống nào khác, người ở bên trong chắc cũng là một cái xác."

"Nếu thiêu thân xuất hiện là do đặc tính hướng sáng, thì cái xác này lại chẳng biết giải thích như nào." Mộc Nam đứng vững lại, cậu tiếp tục kiểm tra những cánh cửa sắt khác, thế nhưng ngoại trừ căn phòng này, những phòng khác vẫn trống huơ trống hoác, "Cửa không mở được nên không thể điều tra ở cự ly gần, nhưng kết hợp màu da của cái xác và nhiệt độ thấp dưới hầm này thì chắc hẳn chết chưa đến ba ngày."

"Thi thể vẫn còn khá nguyên vẹn." Tô Bất Thức cũng quan sát một lúc rồi nói, "Trên mặt đất có vết máu đã bị oxy hóa, không xác định được là để lại từ lúc nào."

"Sao cứ luôn xuất hiện xác chết ở những nơi không nên có người chết thế nhỉ." Mộc Nam nói, "Đầu tiên là văn phòng ở bệnh viện, bây giờ lại là mật đạo ngay bên dưới từ đường."

"Người ta sẽ không tự nhiên vô cớ mà chết ở dưới lòng đất." Tô Bất Thức nói, "Căn phòng sau cánh cửa tuy nhỏ hẹp, nhưng nếu nhốt mười mấy người thì vẫn được."

"Ý anh là, những căn phòng này thực chất đều là nhà tù?"

"Ít nhất có thể xác định là dùng để nhốt người."

"Nói như vậy, bất kể là vụ vừa nhìn là biết mưu sát ở bệnh viện, hay là cái xác bị giam cầm hiện tại, ít nhất đều có thể khẳng định là do con người làm ra." Mộc Nam nói, "Thú vị thật đấy, trên mặt đất thì xuất hiện một đống chuyện ma quỷ tâm linh kỳ dị, dưới lòng đất thì dấu vết nhân tạo ngược lại càng lúc càng nặng nề —— Đi tiếp thôi, xem thử có tìm được chìa khóa không."

Đào Hải Nguyệt lúc này đã đi cách bọn họ một đoạn khá xa. Mộc Nam có thể hiểu được sự nôn nóng của cô, đồng thời cũng xác nhận suy đoán trước đó của mình —— Mật đạo bên dưới từ đường xuất hiện thi thể, chuyện này chắc chắn có liên quan mật thiết đến tên tư tế đầu cá kia cũng như lão trưởng thôn trong làng.

Cùng lúc đó, từ khóa "hiến tế người sống" được nhắc đến trước đó lại hiện lên trong tâm trí cậu, nhìn từ những manh mối hiện tại thì sự việc đã bắt đầu phát triển theo chiều hướng ngày càng tồi tệ rồi.

Ánh đèn pin phía trước dừng lại, Mộc Nam biết Đào Hải Nguyệt đã tìm thấy manh mối khác, bèn lập tức tăng tốc đuổi theo. Kết quả cậu vừa mới đi tới gần, đã thấy Đào Hải Nguyệt lùi lại hai bước, vung đao chém đứt ổ khóa trên cửa.

May mà đây là một cánh cửa gỗ, ổ khóa cũng chẳng kiên cố gì. Sau khi đẩy cửa ra, việc đầu tiên Đào Hải Nguyệt làm là tìm công tắc đèn trên tườn rồi bật lên, cả căn phòng trong nháy mắt sáng bừng lên.

"Cô rất quen thuộc nơi này." Tô Bất Thức nói, giọng điệu như đang trần thuật một sự thật hiển nhiên.

"Có thời gian nghi ngờ tôi thì chi bằng tìm thêm chút manh mối đi." Đào Hải Nguyệt lạnh lùng đáp, chẳng thèm để ý đến bọn họ mà đi thẳng vào trong phòng bắt đầu lục lọi.

Mộc Nam đi tụt lại phía sau hai người họ nửa bước, không chỉ vì ban nãy cậu thấy Đào Hải Nguyệt định chém khóa nên chủ động lùi lại, mà còn bởi vì... cậu soi đèn pin về con đường lúc nãy mới đi, vẫn chẳng thấy gì cả. Vậy thì cái cảm giác như bị ai đó nhìn trộm suốt dọc đường này rốt cuộc bắt nguồn từ đâu?

Tô Bất Thức chú ý thấy sự khác thường của cậu, dùng ánh mắt hỏi nguyên do, nhưng Mộc Nam lắc đầu không nói nhiều, rồi đi theo vào trong.

Căn phòng sau cánh cửa lớn hơn nhiều so với mấy gian phòng giam ban nãy, hơn nữa cơ sở vật chất bên trong có đủ cả, giường, bàn, giá treo quần áo, đèn, thậm chí trong góc còn có cả bô, đây hiển nhiên là một nơi mang đậm dấu vết sinh hoạt.

Đồ đạc trên bàn vô cùng lộn xộn, nào là chai rượu, bát đũa, đèn pin, búa, dao vứt lung tung cả lên. Chăn trên giường cũng chưa gấp, bên cạnh giường còn vứt một đôi giày dính đầy bùn đất —— giày của đàn ông trưởng thành, bùn đất dưới đế giày đã khô cong, màu sắc khác hẳn với bùn dưới giày nhóm Mộc Nam, nhìn vào đám cỏ dại dính trên đó, ngược lại giống như... bùn ở ven hồ Cống Hồ?

Đào Hải Nguyệt đang lục lọi tủ theo đúng nghĩa đen, thế là cậu và Tô Bất Thức chỉ đành tìm kiếm quanh khu vực giường ngủ. Vỏ chăn ẩm ướt bốc lên mùi mồ hôi chua lòm, cộng thêm việc ba người đứng trong căn phòng nhỏ thực hiện động tác mạnh có chút chật chội, Mộc Nam lục lọi một tí đã muốn đình công. Thế nhưng, ngay khi cậu định lùi ra ngoài để nhường chỗ cho Đào Hải Nguyệt đang ngày càng trở nên cáu kỉnh thì bỗng cảm giác ở đầu giường có thứ gì đó lóe lên. Cậu ngồi xổm xuống, dùng đèn pin soi vào khe hở đầu giường, nhìn thấy một mặt dây chuyền bằng đá đang nằm im lìm bên trong.

Bất kể là kích thước, hình dáng viên đá hay những hoa văn lốm đốm trên đó đều vô cùng quen mắt. Rất rõ ràng, nó thuộc cùng một loại với viên đá có khắc chữ "Thư" kia. Mộc Nam lập tức ngồi xổm xuống vươn tay với.

Thứ này nằm cách cậu không xa lắm, có lẽ vốn dĩ nó được đặt ở đầu giường nhưng rồi vô tình rơi tọt xuống khe hở.

Có lẽ đây chính là cái gọi là tay nhanh hơn não đi. Mộc Nam vừa mò, vừa chợt nghĩ đến một vấn đề khác: Viên đá này bị kẹt trong khe hở đầu giường, ở góc độ này lẽ ra rất khó bị chú ý tới, vậy thì thứ mà cậu vừa thấy lóe lên ban nãy rốt cuộc là cái gì?

Đầu ngón tay của Mộc Nam đã chạm được vào viên đá kia. Ngay khi cậu định lôi mặt dây chuyền này ra, thì bỗng có thứ gì đó lạnh lẽo, ẩm ướt đặt lên mu bàn tay cậu.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...