Dung Túng Em Kiêu Kỳ - Thất Dư Vụ

Chương 36: “Chúng ta yêu nhau lại từ đầu.”



Mười phút sau khi buổi tiệc bắt đầu, bốn đơn vị truyền thông bị “mời” ra khỏi hội trường.

Vu tổng cùng dàn lãnh đạo dẫn đầu đến xin lỗi rối rít, hứa hẹn sau này sẽ chấn chỉnh nội bộ, trước khi mời ai cũng sẽ điều tra kỹ lưỡng.

Chuyện này cũng chẳng phải điều tra là tránh được, vẻ mặt Lương Kinh Trạc lạnh nhạt, anh buông một câu: “Không sao.”

Đám lãnh đạo toát mồ hôi hột, vội vàng nói đã chuẩn bị phòng riêng trên tầng để hai vị nghỉ ngơi, tránh bị làm phiền, đợi đến khi hoạt động chính bắt đầu sẽ cho người mời xuống.

Thái độ xin lỗi vô cùng thành khẩn.

Lương Kinh Trạc không nói gì, anh quay sang nhìn Tạ Thanh Từ.

Dưới ánh mắt lo lắng của mấy vị lãnh đạo, Tạ Thanh Từ mỉm cười gật đầu: “Được ạ, vừa hay tôi cũng chưa đi dạo hết.”

Mọi người thở phào nhẹ nhõm, sai người mang thẻ phòng tới, dặn dò nhân viên phục vụ chu đáo, xin lỗi thêm lần nữa rồi mới rời đi.

Lương Kinh Trạc là nhân vật khó mời, hôm nay chịu đến chắc chắn là nể mặt phu nhân mới cưới, đắc tội với ai chứ đắc tội với hai vợ chồng này thì chỉ có nước “ăn cám”.

Đợi mọi người đi hết, Lương Kinh Trạc quay lại hỏi: “Em muốn đi nghỉ ngơi không?”

Tạ Thanh Từ lắc đầu: “Mới đến mà, em chưa mệt.”

Lương Kinh Trạc nhìn cô, vẻ mặt trầm ngâm như muốn nói lại thôi.

Cô lại như đọc được suy nghĩ của anh: “Thực ra… nếu anh không đến thì em cũng định đi tìm bọn họ nói chuyện cho ra lẽ.”

Thầy cô bạn bè đều nhận xét cô hiền lành dễ tính, nhưng cô chưa bao giờ coi mình là quả hồng mềm dễ n*n b*p. Có giáo dục đáp lại có giáo dục, lịch sự đáp lại lịch sự, đó mới là phương thức giao tiếp bình thường và lành mạnh.

Lương Kinh Trạc nhìn cô một lúc, rồi nói: “Ý anh không phải là chuyện đó.”

Không cần cô nói anh cũng biết lúc nãy cô đứng dậy định làm gì. Nhưng với tư cách là một người đàn ông, một người chồng, chuyện anh có thể giải quyết thì tuyệt đối sẽ không để cô phải tự mình ra mặt.

Có vết xe đổ rồi, cả hội trường rộng lớn bắt đầu được rà soát lại. Nhân viên ban tổ chức lần lượt nói chuyện và đăng ký lại thông tin của các đơn vị truyền thông được mời, đồng thời dành riêng một khu vực trống để họ phỏng vấn sau buổi tiệc.

Giữa rừng người ăn mặc sang trọng, nhân viên mặc đồng phục đeo thẻ làm việc len lỏi khắp nơi, trao đổi với những người làm truyền thông đang rải rác trong hội trường, nhanh chóng hướng dẫn toàn bộ nhóm người này về phía hội trường phụ cách biệt với hội trường chính.

Đoán sai ý anh, Tạ Thanh Từ ngơ ngác ngẩng đầu nhìn bóng dáng cao lớn trước mặt: “Dạ? Thế là chuyện gì?”

Dưới ánh đèn chùm rực rỡ, Lương Kinh Trạc nhìn sâu vào mắt cô, đôi môi chậm rãi mấp máy: “Chúng ta bắt đầu lại từ đầu nhé, Tạ Thanh Từ. Chúng ta yêu nhau lại từ đầu.”

Cho mối quan hệ đã được định sẵn quy trình ngay từ lần gặp đầu tiên này, trên tiền đề đã kết thành vợ chồng hợp pháp, một sự khởi đầu mới.

Gió thu từ ban công thổi vào, lướt qua vành tai, Tạ Thanh Từ sững sờ, nhịp đập trong lồng ngực dội mạnh lên màng nhĩ.

Một lúc sau, cô khẽ dời ánh mắt đang dán trên mặt anh, đáp: “Vâng.”

……

Cuối tuần kết thúc, Tạ Thanh Từ quay lại trường học, tiện thể xin nghỉ phép. Chu Minh Trinh dự định thứ Tư sẽ xuất phát đi Thượng Hải, cô phải đi cùng.

Đẩy cửa ký túc xá bước vào, Kha Mông và Đoạn Tư Dư đang nằm dang tay chân hình chữ X trên giường. Sáng thứ Hai không có tiết nên hai cô nàng vừa mới ngủ dậy.

Nghe tiếng mở cửa, hai cái đầu bù xù ló ra khỏi rèm, tay vẫn cầm điện thoại, mắt nhắm mắt mở:

“Ủa, A Từ về rồi đấy à? Tưởng chiều cậu mới về chứ.”

Thứ Hai tập đoàn có cuộc họp thường kỳ, Lương Kinh Trạc sáng sớm đã ra sân bay. Lúc Tạ Thanh Từ tỉnh dậy thì anh đã đi được một lúc lâu rồi.

Dì Ôn chuẩn bị bữa sáng riêng cho cô, bà nói lúc đi cậu chủ dặn không được làm phiền cô nghỉ ngơi.

Đặt túi bánh ngọt và đồ ăn vặt mang về cho hai người lên bàn, Tạ Thanh Từ cười đáp: “Ừ, tớ mang bánh ngọt với đồ ăn vặt cho các cậu này.”

Kha Mông nghe vậy bật dậy ngay lập tức, hét lên một tiếng “Oa!”, nhảy cẫng xuống giường, nhìn đống đồ ăn trên bàn rồi giả vờ khóc hu hu, ôm chầm lấy vai Tạ Thanh Từ, dụi mặt vào vai cô.

“Tìm đâu ra cô bạn cùng phòng vừa xinh đẹp vừa tốt bụng thế này chứ!”

Đoạn Tư Dư nằm trên giường bĩu môi ghét bỏ: “Chưa đánh răng rửa mặt thì cấm nói chuyện với tiên nữ! Mất lịch sự!”

Kha Mông vội bịt miệng, cười hì hì: “Tớ đi ngay đây.” Nói rồi chạy biến vào phòng vệ sinh.

Tạ Thanh Từ mỉm cười, quay người đi tháo ga gối đem giặt. Thứ Tư đi Thượng Hải, thứ Hai tuần sau mới về, tốt nhất là giặt phơi trước cho sạch sẽ.

Cô luôn chú trọng vệ sinh giường chiếu, hầu như tuần nào cũng thay giặt ba lần.

Ném vỏ chăn vào giỏ đồ giặt, trải ga giường mới lên, lúc vuốt phẳng nếp nhăn, động tác của cô khựng lại.

Tối qua từ bữa tiệc về đến khu Phúc Thuận Hồ đã là đêm khuya, dì Ôn đã ngủ say. Cô và Lương Kinh Trạc nhẹ nhàng vào cửa rồi lên lầu.

Đi giày cao gót cả buổi tối, lòng bàn chân cô ê ẩm, việc đầu tiên cô làm là tháo giày, thay dép lê.

Biết hôm nay anh phải bay sớm, cô giục anh đi tắm trước rồi ngủ sớm, cô còn phải tẩy trang, tháo trang sức, tốn khối thời gian.

Người được nhắc nhở không vội vào phòng tắm mà thong thả tháo đồng hồ và khuy măng sét, đưa ra lời mời: “Tắm chung đi.”

Có bài học xương máu lần trước, Tạ Thanh Từ không mặn mà lắm với cảnh tượng tắm chung dễ xảy ra sự cố ngoài ý muốn này.

Thế là cô dùng chính lời anh nói với cô trong bữa tiệc để từ chối: “Chẳng có cặp đôi nào mới bắt đầu yêu đương mà đã tắm chung cả.”

Lúc nói câu này, để tăng thêm độ tin cậy, vẻ mặt cô vô cùng nghiêm túc.

Gậy ông đập lưng ông, cô nghĩ chắc anh sẽ từ bỏ ý định này thôi.

Ai ngờ người nào đó nhìn cô, dõng dạc tuyên bố: “Nhưng chúng ta yêu đương trên tiền đề là vợ chồng hợp pháp, hơn nữa hôm nay không tính.”

Đúng là anh phát huy triệt để tư duy bóc lột của nhà tư bản áp bức.

Cô im lặng nhắm mắt, bất lực không phản bác được gì, đành phải cầm quần áo cùng anh vào phòng tắm.

Quá trình đương nhiên không thể suôn sẻ như vậy. Tuy không giẫm vào vết xe đổ lần trước, nhưng cũng xem như hoàn thành được một nửa.

Trong lúc đó, anh dẫn dắt cô chạm vào anh.

Lần đầu tiên trong đời.

Trước đây dù trong tình huống thân mật nhất, cô cũng không dám nhìn anh, lúc này lại càng không thể, mặt cô đỏ bừng, chẳng có tí kỹ năng nào, cô lảng tránh ánh mắt, hỏi anh xong chưa.

Cuối cùng trở về phòng, anh hôn cô, cô túm tóc anh, nói anh không được.

Sao có thể như thế chứ?

Anh hôn lên bắp chân cô, anh nói không sao đâu, được mà.

Kết quả là phải thay ga giường hai lần, hộp đồ dùng mới mua hôm qua cũng dùng hết hai cái.

Cộng thêm ngày hôm trước, tần suất thay ga giường trong hai ngày của anh đuổi kịp cả một tuần của cô rồi.

Nghĩ đến đây, ráng chiều lại nhuộm hồng đôi má.

Kha Mông và Đoạn Tư Dư lần lượt vệ sinh cá nhân xong, họ định bắt đầu thưởng thức bánh ngọt thì thấy Tạ Thanh Từ đang khom người đứng trước giường, động tác vuốt ga giường cũng dừng lại ở đó.

Quay đầu lại nhìn, hai người kinh hô: “A Từ, sao mặt cậu đỏ thế, sốt à?”

Nói rồi định đi tìm nhiệt kế và thuốc hạ sốt trong phòng.

Tạ Thanh Từ đứng thẳng dậy, đưa tay xoa má, mặt vẫn nóng bừng: “Không phải… vừa nãy… tớ tháo vỏ chăn, hơi nóng tí thôi.”

Hai người đang nhao nhao tìm đồ lúc này mới dừng lại, thở phào: “Làm bọn tớ cứ tưởng cậu ốm.”

Dạo này giao mùa, hay bị cảm sốt, hai người nhắc cô đi Thượng Hải nhớ mang thêm quần áo ấm, nghe nói bên đó dạo này cũng bắt đầu lạnh rồi.

Tạ Thanh Từ ừ à, phe phẩy tay cho bớt nóng mặt, cô ôm đống vỏ chăn ga đi giặt.

Đêm trước ngày đi Thượng Hải, Tạ Thanh Từ thu dọn hành lý trong ký túc xá. Đi bốn ngày nên đồ đạc mang theo không nhiều lắm.

Sắp xếp gần xong thì Kha Mông đang ngồi uống trà sữa lướt Weibo bỗng cười phá lên: “Mấy tòa soạn báo này bị bệnh à! Nhân viên bị phạt mà cũng phải đăng thông báo chính thức, công khai xử tội, lại còn đăng cùng lúc nữa chứ. Mấy người này phạm lỗi gì mà thời gian xử phạt cũng giống nhau thế không biết.”

Đoạn Tư Dư đang đắp mặt nạ, nghe thế cũng ghé vào xem, rồi cười ngặt nghẽo: “Thật này, sao lại thế nhỉ?”

Tạ Thanh Từ đóng vali lại, đẩy vào góc tường, thuận miệng hỏi: “Tòa soạn nào thế?”

Kha Mông nhìn điện thoại: “Tiên Phong, Bit, Thâm Tiềm, Viễn Xuyên, bốn nhà này, mẹ ơi cười rụng cả đầu, chắc phải bảo người quen bên truyền thông né mấy chỗ này ra, phạm lỗi là bị bêu tên công khai trên mạng xã hội luôn.”

Tạ Thanh Từ chỉ hỏi bâng quơ, hỏi xong cô định đi lấy quần áo đi tắm, nghe thấy tên mấy tòa soạn báo, bước chân khựng lại, quay người đi về phía bàn học.

Kha Mông tưởng cô cũng hứng thú, mở từng thông báo của bốn tòa soạn ra cho cô xem.

Thông báo không nói rõ lý do xử phạt, chỉ ghi là giảm lương, giáng chức các kiểu, nếu tái phạm sẽ bị sa thải.

Kha Mông vẫn cười ngặt nghẽo: “Lần đầu tiên thấy thông báo phạt nhân viên phạm lỗi công khai thế này đấy.”

Ánh mắt Tạ Thanh Từ dừng lại trên mấy thông báo xử phạt một lúc, rồi cô quay người lấy điện thoại nhắn tin cho Lương Kinh Trạc: 【 Mấy tòa soạn báo đó, là ý của anh à? 】

Chắc anh đang bận, vài phút sau mới trả lời: 【 Ừ, trừng phạt nhẹ thôi. 】

Mức độ xử phạt này coi như đã giữ đủ thể diện cho họ rồi.

Tạ Thanh Từ nhớ lại tờ báo lá cải ở Cảng Đảo bị phòng pháp vụ Lương thị kiện cho đóng cửa trước đó, so ra thì đây đúng là trừng phạt nhỏ thật.

Hiếm khi cô nói đùa với anh: 【 Thế tờ báo lần trước bị anh kiện đóng cửa thì sao? Đó tính là trừng phạt nặng à? 】

Khung chat im lặng vài giây: 【 Không phải. 】

【 Bọn họ bịa đặt trong bài báo là anh dùng thuốc hỗ trợ và bị liệt dương. 】

“……”

Hôm sau, Chu Minh Trinh đến trường đón Tạ Thanh Từ cùng ra sân bay đi Thượng Hải. Tạ Mộc Lâm đang đi công tác ở Singapore, ngày mai về nước sẽ bay thẳng đến Thượng Hải hội họp với hai mẹ con.

Khi máy bay hạ cánh xuống Thượng Hải, quản gia nhà họ Chu đã đợi sẵn ở sân bay từ sớm, vui vẻ đón hai người lên xe.

Biệt thự nhà họ Chu nằm ở khu Tây Giao, xuống đường cao tốc một lúc là tới. Khi đến nơi, ông ngoại Chu đang đánh golf ở sân sau với mấy người chú bác trong họ.

Thượng Hải vào thu thời tiết rất đẹp, mọi người tụ tập đông đủ.

Tạ Thanh Từ theo Chu Minh Trinh ra sân sau chào hỏi các bậc trưởng bối.

Các thím các cô đang ngồi uống trà nói chuyện rôm rả gọi cô lại, họ nói lâu lắm không gặp, khen cô càng lớn càng xinh đẹp.

Cô chị họ bên cạnh cười nói: “Cô ơi, Yểu Yểu lấy chồng rồi đấy, sao cô cứ khen em ấy như khen trẻ con thế?”

Người cô được nhắc nhở nắm tay Tạ Thanh Từ cười: “Kệ chứ, Yểu Yểu trong mắt cô mãi là cục cưng! Mặc kệ là nhà họ Lương hay nhà họ Vương, họ Trương… thì vẫn là công chúa nhỏ của nhà họ Chu chúng ta.”

Mọi người cười ồ lên, câu này đúng là không sai tí nào.

Ngồi tiếp chuyện các trưởng bối ở sân sau một lúc, Tạ Thanh Từ vào trong nhà.

Chu Minh Trinh đang nói chuyện với vú nuôi già của nhà họ Chu. Sau khi bà cụ Chu qua đời, chỉ còn thấy chút ký ức ngày xưa qua người vú nuôi đã theo bà cụ bao năm này.

Thấy Tạ Thanh Từ bước vào, hai người nhìn sang.

Bà vú nhìn thấy cô liền vồn vã đón lấy, ngắm nghía cô một hồi rồi xót xa hỏi: “Bé con, cháu gầy đi đấy à? Hồi Tết về trông còn có da có thịt hơn chút.”

Năm nào nghỉ đông nghỉ hè Tạ Thanh Từ cũng về Thượng Hải ở một thời gian. Hè năm nay vì bận triển lãm tranh nên không về được, tính từ Tết đến giờ cũng hơn nửa năm rồi.

Cô cười: “Đâu có ạ, lúc đó cháu mặc quần áo dày nên bà không nhìn ra thôi!”

Bà vú thở dài: “Lão phu nhân mà nhìn thấy chắc xót lắm.”

Nhắc đến chuyện này, không khí trầm xuống. Bà cụ Chu năm đó đi đột ngột, trở thành nỗi đau đáu trong lòng cả nhà, đến giờ nhắc lại vẫn không kìm được nước mắt.

Bà vú thấy vậy ngẩng đầu lên, thu lại vẻ bi thương: “Ái chà, xem tôi này, không nhắc chuyện buồn nữa.”

Người mất đã đi xa, chỉ còn lại nỗi nhớ thương.

Bà vú lau nước mắt nơi khóe mi, sực nhớ ra vừa nãy hầm ít canh tuyết lê hoa quế trong bếp: “Vào thu rồi, uống chút cho nhuận phổi. Lúc lão Lưu gọi điện báo đón được hai mẹ con là bà bắc lên bếp rồi, giờ chắc được rồi đấy, để bà đi bưng lên.”

Dứt lời, bà quay người đi vào bếp.

Chu Minh Trinh nhìn bóng lưng khuất sau hành lang, quay sang hỏi Tạ Thanh Từ: “Con hỏi Kinh Trạc chưa? Thứ Sáu nó có rảnh không?”

Tạ Thanh Từ gật đầu: “Vâng, anh ấy bảo thứ Sáu sẽ đến ạ.”

Nói xong, cô dừng một chút rồi nói tiếp: “Nhưng chắc là sẽ hơi muộn một chút ạ.”

Hôm đó cô hỏi anh, anh rõ ràng đã cân nhắc một lúc, sau khi cô nói là ngày giỗ bà ngoại thì mới nói thẳng là sẽ đến.

Chắc là hôm đó vốn dĩ anh không rảnh.

Anh cũng không nói khoảng mấy giờ đến, cô đoán chắc sẽ không sớm lắm.

Chu Minh Trinh gật đầu, nói không sao, đến là được rồi, hai đứa mới cưới, lộ diện một chút là được.

Tối đến, phần lớn khách khứa  sẽ
 ngủ lại nhà họ Chu. Tạ Thanh Từ vẫn ở căn phòng cũ của mình. Người làm trong nhà định kỳ đều dọn dẹp cho cô, biết hôm nay cô đến, chăn ga gối đệm cũng mới được thay sáng nay.

Tắm rửa xong, nằm lên giường, cô cầm điện thoại lướt một lúc, định tìm bộ phim nào đó xem giết thời gian.

Đầu ngón tay lướt qua kho phim, nhìn thấy bộ phim “Đã đến lúc” (About Time) mà ứng dụng đã tự động gắn nhãn “xem lại nhiều lần”.

Ngón tay đang lướt trên màn hình bỗng dừng lại, nhìn đồng hồ trên góc màn hình.

Hai ngày nay cô và Lương Kinh Trạc ít liên lạc, hình như anh rất bận.

Ánh mắt cô lơ đãng nhìn xuyên qua màn hình điện thoại, dừng lại ở chiếc đèn chùm trên trần nhà, cô do dự có nên chủ động liên lạc với anh không.

Nhưng liên lạc thì nói gì đây?

Hình như cũng chẳng có gì để nói.

Cuối cùng cô từ bỏ ý định này.

Ánh mắt quay lại màn hình điện thoại, tiếp tục lướt kho phim thì phía trên bỗng nhảy ra thông báo cuộc gọi video WeChat, điện thoại cũng rung lên cùng lúc.

Ánh mắt đang lưu luyến ở kho phim dịch chuyển lên trên, rồi khựng lại.

Lương Kinh Trạc.

Cô cúi đầu nhìn trang phục của mình, không có gì hớ hênh, cô mím môi chần chừ một lát rồi mới ngồi dậy bấm nghe.

Lúc mới kết nối, anh không nhìn vào màn hình, ánh mắt hướng sang bên cạnh, cánh tay trái nâng lên như đang cầm vật gì đó.

Góc quay camera hơi thấp, anh chỉ mặc áo sơ mi trắng, thắt cà vạt, áo sơ mi hơi bó sát phác họa đường nét thân trên rắn rỏi, ở góc nhìn từ dưới lên, đường nét khuôn mặt vẫn sắc sảo ưu tú.

Tạ Thanh Từ im lặng nghe máy, không nói gì.

Đầu bên kia ánh sáng rực rỡ, nhìn có vẻ anh vẫn đang ở văn phòng.

Đã gần 10 giờ rồi.

Hồi ở Cảng Đảo, sao cô nhớ là anh tan làm rất đúng giờ nhỉ?

Ngay cả thời gian làm việc trong thư phòng sau khi về nhà cũng không tính là quá dài, lúc cô chuẩn bị ngủ thì anh nhất định sẽ về phòng đúng giờ.

Lương Kinh Trạc đang chuẩn bị tan làm. Anh tưởng Tạ Thanh Từ vẫn sẽ như trước, dù anh gọi video thì cô cũng chỉ nghe bằng giọng nói.

Lấy áo khoác xong, cúi đầu nhìn xuống thì thấy một khuôn mặt với đôi mắt to tròn đang chớp chớp nhìn mình qua màn hình.

Động tác trên tay anh khựng lại, anh đặt áo khoác xuống, chỉnh điện thoại về góc quay bình thường, ngồi xuống ghế: “Em nghe máy mà sao không nói gì?”

Chưa từng trò chuyện theo cách này bao giờ, ánh mắt Tạ Thanh Từ lướt qua mặt anh rồi hơi mất tự nhiên dời đi chỗ khác: “Em thấy anh đang bận mà.”

Lương Kinh Trạc nhìn bối cảnh phía sau cô: “Đến Thượng Hải rồi à?”

Cô gật đầu: “Vâng, hôm nay em mới đến.”

Trả lời xong, hai đầu màn hình rơi vào trầm mặc.

Bên phía Lương Kinh Trạc vừa hay có cấp dưới vào báo cáo, anh ngẩng đầu nhìn, đối phương nói tiếng Anh, anh chăm chú lắng nghe một lúc rồi trả lời lại bằng tiếng Anh trôi chảy.

Phát âm giọng Mỹ chuẩn xác mượt mà, khi nói chuyện yết hầu trượt lên trượt xuống, đôi môi khép mở nhịp nhàng.

Hình ảnh nào đó trong ký ức chợt ùa về, đôi môi vương ánh nước lấp lánh in dấu trên bắp chân cô.

Tạ Thanh Từ rùng mình, sống lưng cô bỗng chốc cứng đờ, cô từ từ dời mắt đi chỗ khác.

Lát sau, Lương Kinh Trạc trao đổi xong với cấp dưới, ánh mắt quay lại màn hình thì phát hiện chỉ còn trần nhà với ánh đèn sáng trưng, người đâu mất tiêu rồi.

Anh gọi: “Tạ Thanh Từ?”

Ba giây sau, một cái bóng “vụt” một cái bò lên từ phía dưới màn hình: “Dạ?”

Từ cổ lên đến mặt cô đỏ bừng như quả đào chín, rõ ràng vừa nãy cô vẫn bình thường.

Mày anh nhíu lại: “Mặt em sao thế?”

Tạ Thanh Từ cầm lại điện thoại, vén lọn tóc mai rủ xuống bên má: “Vừa nãy… trùm chăn nên bị bí hơi đấy ạ.”

Người bên kia nhíu mày sâu hơn: “Sao lại trùm chăn?”

Anh nhớ cô ngủ đâu có thói quen trùm chăn kín mít thế này.

Ánh mắt Tạ Thanh Từ đảo xuống dưới, bình tĩnh bịa chuyện: “Sở thích cá nhân.”

“Sở thích trùm chăn kín mít khi không có việc gì à?”

“Đúng thế.”

Điện thoại im lặng ba giây, Lương Kinh Trạc nhìn vào mắt cô, bỗng bật cười khẽ.

Tuy cô biết chắc anh không đoán ra cô đỏ mặt vì chuyện gì, nhưng tiếng cười này vẫn khiến Tạ Thanh Từ ngượng ngùng trong giây lát.

Cô lí nhí: “Sở thích cá nhân mà, cấm cười…”

Lương Kinh Trạc gật đầu, thu lại nụ cười: “Được rồi.”

Nói xong, anh đổi chủ đề: “Chắc phải chiều thứ sáu anh mới đến được Thượng Hải, anh sẽ cố gắng đến sớm nhất có thể.”

Lễ khởi động dự án buổi sáng kết thúc cũng đã muộn, còn phải ăn cơm với mấy bên hỗ trợ kỹ thuật, xong việc mới đi Thượng Hải được, chắc chắn phải đến chiều.

Tạ Thanh Từ bảo không sao: “Nghi thức cũng phải đến chiều mới xong, mẹ em bảo anh đến lộ diện một chút là được rồi.”

Lương Kinh Trạc nghe vậy im lặng một lúc lâu: “Tối thứ Sáu em về Kinh Triệu luôn à?”

Tạ Thanh Từ ngơ ngác lắc đầu: “Đâu có, thứ Hai em mới về, mẹ em định ở lại chơi cuối tuần.”

Người trong màn hình vẻ mặt trầm ngâm, một lúc sau gật đầu, ừ một tiếng: “Được.”

Thời gian không còn sớm, đợi anh từ công ty về đến nhà chắc cũng gần 12 giờ, Tạ Thanh Từ ngắt cuộc trò chuyện đúng lúc: “Anh mau tan làm đi, hẹn gặp anh ngày kia nhé.”

Lương Kinh Trạc xem giờ, đúng là đến giờ nghỉ ngơi thường ngày của cô rồi, đáp: “Được.”

Hôm sau, Chu Minh Trinh cùng các bậc trưởng bối trong nhà lên kế hoạch chi tiết cho lễ cúng tế ngày hôm sau, phần lớn giao cho đội ngũ chuyên nghiệp sắp xếp, họ chỉ phụ trách chuẩn bị đồ lễ cần thiết.

Tạ Thanh Từ cùng bà vú bày mâm ngũ quả. Lâu ngày không gặp, bà vú thấy cô là nói không dứt.

Từ chuyện con mèo hoang màu cam hay đến nhà dạo này đẻ một lứa con, đến chuyện cây lê trong vườn mấy năm nay chỉ ra hoa không kết quả, năm nay tự dưng đậu được một quả, vốn định để dành cho cô ăn mà cô mãi không đến, đành cho đứa cháu nhỏ nhà hàng xóm.

“Nó bảo ngọt lắm đấy!”

Tạ Thanh Từ cười: “Thế sang năm lại có quả bà gọi cho cháu nhé, tan học cháu bay qua ăn, ăn xong lại bay về.”

Bà vú cười tít mắt, liên tục gật đầu.

Nói xong lại nhớ ra Tạ Thanh Từ vừa mới lấy chồng, quan tâm hỏi han: “Yểu Yểu à, người ta đối xử với cháu có tốt không?”

Tạ Thanh Từ bóc lớp lưới bọc hoa quả, xếp vào đĩa, chủ đề thay đổi nhanh quá cô chưa kịp phản ứng.

Sau đó nhận ra bà đang nói đến Lương Kinh Trạc, cô cười: “Cũng tốt ạ.”

Ít nhất đến thời điểm hiện tại cô chưa phát hiện ra anh có điểm gì không tốt.

Ngoại trừ cái miệng anh đôi khi hơi đáng ghét.

Lúc này bà vú mới yên tâm thở phào: “Thế thì tốt rồi.”

Sau đó lại hào hứng nói: “Vậy là tốt rồi, hôm nọ con bé Doanh Doanh cho bà xem ảnh cậu ấy, ái chà, tướng mạo sinh ra đã đẹp thật! Đứng cạnh Yểu Yểu nhà mình đúng là xứng đôi vừa lứa!”

Doanh Doanh là chị họ bên nhà họ Chu, bình thường khá thân với Tạ Thanh Từ. Hôm đó trước khi đi đăng ký, bà Trang chụp ảnh cho hai người, cô cũng gửi cho chị ấy một bản, chắc là tấm ảnh đó.

Cô cười mỉm, không nói gì.

Bà vú nhìn cô, vỗ vỗ lên tóc cô, mỉm cười hiền từ: “Chớp mắt mà Yểu Yểu nhà mình đã thành cô gái lớn rồi.”

Nói xong bà khựng lại, cuối cùng không nói tiếp nữa.

Tạ Thanh Từ biết bà định nói gì, ngẩng đầu lên, cười dịu dàng: “Bà còn ở đây, cũng giống như bà ngoại vẫn luôn ở đây vậy, cho nên bà nhất định phải sống thật khỏe mạnh nhé.”

Hốc mắt bà vú ầng ậc nước, cười gật đầu: “Dạo này rảnh rỗi là bà đi dạo công viên, bà chơi thành thạo mấy cái máy tập thể dục ở đó lắm nhé! Đảm bảo sống đến lúc trông con cho Yểu Yểu nhà mình!”

Tạ Thanh Từ cong môi cười, cô dời mắt đi, suy nghĩ bỗng khựng lại.

Lời Lương Kinh Trạc nói hôm đó lại hiện lên trong đầu.

Kết tinh… tình yêu.

Chuẩn bị cả ngày, mọi đồ dùng cần thiết cho buổi lễ ngày mai đã sắp xếp ổn thỏa. Trước khi ngủ Chu Minh Trinh vẫn không yên tâm, kiểm tra đi kiểm tra lại mấy lần mới thôi.

Chuyến công tác của Tạ Mộc Lâm có chút trục trặc, tối nay mới bay từ Malaysia về, chắc phải rạng sáng mới đến Thượng Hải.

Chu Minh Trinh bảo quản gia đi nghỉ trước, đến lúc đó bà tự lái xe đi đón là được.

Còn lại một số việc lặt vặt, Tạ Thanh Từ định giúp làm nốt nhưng bà vú giục cô mau lên lầu ngủ, ngày mai người trong nhà bận rộn lắm, phải dậy thật sớm. Bà vừa xem tivi vừa làm một loáng là xong ngay.

Cũng may việc còn lại không nhiều, Tạ Thanh Từ dặn bà: “Bà mệt thì gọi cháu, hoặc giao cho người khác làm, biết chưa ạ?”

Bà cụ dán mắt vào tivi, chăm chú theo dõi tình tiết phim, chẳng biết có nghe lọt tai không, chỉ ừ à hai tiếng: “Biết rồi! Biết rồi!”

Cô bất lực cười khẽ, đứng dậy về phòng.

Tắm xong cũng đã muộn, mai phải dậy sớm đi nghĩa trang, sấy tóc dưỡng da xong xuôi, Tạ Thanh Từ chuẩn bị đi ngủ.

Vừa ngồi lên giường, định cởi giày nằm xuống thì điện thoại đang sạc trên tủ đầu giường rung lên.

Cô lại đứng dậy cầm lấy, vẫn là Lương Kinh Trạc.

Anh thực sự rất thích gọi điện cho cô lúc tan làm.

Chỉ có điều lần này không gọi video mà gọi thoại, cô bắt máy: “Alo?”

Trong điện thoại truyền đến tiếng đóng cửa xe, giọng anh mang theo hơi lạnh của màn đêm vọng lại: “Ngủ chưa?”

Cô ngồi xuống mép giường, đáp: “Chưa ạ, đang định ngủ, anh tan làm rồi à?”

Tiếng bước chân trầm ổn rõ ràng vang lên trong ống nghe.

Cửa sổ phòng không đóng, tiếng ồn ào bất thường dưới lầu vọng lên, cô theo bản năng nhìn ra cửa sổ, rồi sững người.

Cùng lúc đó, trong điện thoại cũng truyền đến tiếng ồn ào tương tự, tiếp theo là giọng nói của anh: “Anh đến rồi.”

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...