Tạ Thanh Từ sững người.
Cô cầm điện thoại đi đến bên cửa sổ, nhìn xuống dưới lầu.
Một chiếc Bentley màu đen biển số ba nơi đỗ lặng lẽ trong bóng đêm bên ngoài tiền viện nhà họ Chu. Lương Kinh Trạc đứng bên cạnh xe, âu phục công sở thẳng thớm nghiêm cẩn.
Như cảm nhận được ánh mắt cô, anh ngẩng đầu lên.
Qua ánh đèn sân vườn lờ mờ, ánh mắt Tạ Thanh Từ vô tình lảng tránh trong giây lát khi chạm phải ánh nhìn của anh, sau đó cô lùi lại, nói vào điện thoại: “Anh đợi em một chút.”
Nói xong, cô cúp máy, cầm điện thoại mở cửa xuống lầu.
Chu Minh Trinh đang ngồi ở đình hóng gió trước sân, bà trò chuyện cùng mấy người họ hàng tối nay ngủ lại. Bà cúi đầu xem giờ, bấm đốt ngón tay tính xem khi nào thì xuất phát đi sân bay.
Vừa ngẩng đầu lên thì thấy ngoài cổng hoa lá rậm rạp dường như có một chiếc xe đỗ lại, bà thầm thắc mắc giờ này còn ai đến nữa.
Đứng dậy đi ra xem kỹ, khi nhìn rõ người đứng ngoài cổng, bà cũng ngạc nhiên không kém: “Kinh Trạc?”
Lương Kinh Trạc cất điện thoại, đang đợi Tạ Thanh Từ ra thì nghe tiếng gọi, quay đầu nhìn lại. Theo bản năng anh định gọi “bác gái”, nhưng lời đến miệng kịp thời sửa lại: “Mẹ.”
Chu Minh Trinh cười đáp, bà bước tới mở cổng cho anh: “Sao con lại đến giờ này? Mẹ nghe Yểu Yểu nói mai con mới đến, mà còn muộn nữa chứ.”
Anh bước vào sân, đáp: “Vâng, hôm nay công việc xong sớm ạ.”
Mấy người họ hàng trong đình hóng gió cũng tò mò nhìn sang, cười tươi hỏi: “Minh Trinh, ai đến thế?”
Chu Minh Trinh nhìn họ, chưa vội trả lời mà giới thiệu mọi người với Lương Kinh Trạc.
Lương Kinh Trạc lịch sự chào hỏi từng người. Trong lúc nói chuyện, Tạ Thanh Từ đã từ trên lầu đi xuống, trên người cô vẫn mặc bộ đồ ngủ.
Đêm cuối thu lạnh như nước. Dưới ánh nhìn chăm chú của các cô các thím, cô bước đến trước mặt Lương Kinh Trạc: “Sao anh lại đến vào giờ này?”
Chu Minh Trinh liếc nhìn hai đứa, cười tủm tỉm quay lại đình hóng gió.
Giàn hoa rậm rạp ngăn cách, chắn đi phần lớn tiếng cười nói rôm rả bên kia. Lương Kinh Trạc nhìn bộ quần áo mỏng manh trên người cô.
Mùa thu ở Thượng Hải vẫn rất lạnh. Anh vừa cởi cúc áo vest vừa nói: “Hôm nay tan làm sớm, anh qua trước một chút. Chẳng phải em nói sáng mai có lịch trình đi nghĩa trang sao?”
Nói xong, anh cởi áo khoác ra, choàng lên vai cô.
Tạ Thanh Từ không nói, nhưng anh hiểu đi nghĩa trang là nghi thức quan trọng, người thân trong nhà đều phải đi cùng. Tuy biết có đông đảo họ hàng đi cùng, không thể để cô lẻ loi, nhưng anh vẫn không yên tâm. Họp xong buổi khởi động dự án ngày mai là anh chạy ra sân bay ngay.
Vốn định gọi điện cho cô, nhưng anh nghĩ chắc cô đang bận rộn nên quyết định đến nơi rồi mới liên lạc.
Hơi ấm quen thuộc bao bọc lấy cô, xua tan cái lạnh đêm khuya. Lông mi Tạ Thanh Từ khẽ run: “Vậy ngày mai anh còn phải chạy về Cảng Đảo sao?”
Cô nhớ anh từng nói ngày mai có lễ khởi động dự án rất quan trọng.
Lương Kinh Trạc gật đầu: “Ừ, tham dự xong nghi thức anh lại về.”
“Kịp không anh?”
“Kịp mà.”
Tạ Thanh Từ mím môi, nhìn người đàn ông phong trần mệt mỏi đứng trước mặt, bỗng dưng cô có cảm giác khó tả. Cô quay người: “Vào nhà đi anh.”
Cô ra vội, chân vẫn đi dép lê, không khí cuối thu đã mang theo cái lạnh của mùa đông, đứng một lúc cũng thấy lạnh thấu xương.
Lương Kinh Trạc đáp ừ, anh theo cô vào nhà chính.
Trong sảnh lớn, các chú bác nhà họ Chu đang ngồi túm năm tụm ba. Tạ Thanh Từ giới thiệu anh với mọi người, anh cũng khiêm tốn chào hỏi từng người.
Mấy ông chú đang đánh cờ đánh bài rủ anh chơi vài ván.
Anh lịch sự từ chối: “Cháu không thạo lắm, không dám làm phiền nhã hứng của các chú các bác ạ.”
Tạ Thanh Từ quay đầu liếc anh một cái, đúng là nói dối không chớp mắt.
Đi qua sảnh lớn, lên lầu.
Lịch trình gấp gáp, Lương Kinh Trạc chưa kịp thu dọn hành lý, anh định ở khách sạn của tập đoàn Lương thị, nhờ lễ tân chuẩn bị giúp.
Tạ Thanh Từ dẫn anh vào phòng, cô định nói anh tắm rửa nghỉ ngơi sớm, nhưng nhìn hai tay anh trống trơn thì biết ngay anh chẳng mang theo hành lý gì.
Như kiểu quyết định bốc đồng nhất thời vậy.
Cô suy nghĩ một lát: “Em đi hỏi mẹ xem có bộ đồ ngủ mới nào của bố em không.”
Nói xong cô định đi ra cửa, lại sực nhớ ra một món đồ quan trọng khác, dừng bước quay lại nhìn anh: “Cái đó… đồ lót…chắc là không có đâu.”
“Không sao.”
“…… Có thể tạm thời không mặc, anh bảo Lục Lệ mang đến sau.”
Tuy biết đối với nam giới, tạm thời “thả rông” cũng chẳng ảnh hưởng gì lớn, nhưng Tạ Thanh Từ vẫn im lặng một lúc, khẽ hắng giọng, đáp ừ.
Cô xuống lầu tìm bà Chu hỏi xem có bộ đồ ngủ mới nào của Tạ Mộc Lâm không, Chu Minh Trinh nghĩ ngợi một lúc rồi bảo có.
Hồi Tết Âm lịch năm nay ở lại Thượng Hải, bà có mua mấy bộ mới, ông chưa mặc lần nào, vẫn để ở đây.
Lúc tìm đồ ngủ, Chu Minh Trinh bật cười: “Cứ như thằng nhóc mười bảy mười tám tuổi ấy, đầu nóng lên là chạy đến ngay.”
Bà nói Lương Kinh Trạc, nhưng Tạ Thanh Từ chẳng hiểu sao lại thấy tai mình nóng bừng.
“Hai đứa chung sống ổn chứ?”
Từ bữa cơm ở trang viên nhà họ Tạ lần trước, Chu Minh Trinh chưa gặp lại Lương Kinh Trạc. Lấy mấy bộ đồ ngủ tìm được ra, bà quay sang nhìn Tạ Thanh Từ.
Nhìn tình hình hôm nay thì ít nhất cũng không đến nỗi nào, Chu Minh Trinh cũng thấy yên tâm phần nào.
Tạ Thanh Từ nhìn mấy bộ đồ ngủ, cô chọn một bộ cùng nhãn hiệu với đồ ngủ Lương Kinh Trạc hay mặc, vỗ vỗ vùng da sau tai cho bớt nóng, đáp: “Cũng tàm tạm ạ.”
Chu Minh Trinh cười khẽ, bà không truy hỏi nữa, giục cô mau mang lên.
Trở lại phòng, Lương Kinh Trạc đang đứng trước bàn học bên cửa sổ, cúi đầu xem cái gì đó.
Suy nghĩ xoay chuyển, cô chợt nhớ ra chiều nay cô tìm thấy cuốn nhật ký hồi cấp ba trong ngăn kéo, lấy ra xem qua loa, chưa xem hết thì bị bà Chu gọi xuống, nên chưa cất đi.
Nhớ lại những dòng chữ vừa “trẻ trâu” vừa sến súa trong đó, cô lao tới, nhanh tay lẹ mắt giật lấy cuốn nhật ký trước mặt anh.
Giấu cuốn sổ ra sau lưng, mặt đỏ bừng: “Anh xem trộm nhật ký của em!”
Lương Kinh Trạc quay sang nhìn cô, vẻ mặt thản nhiên: “Em không gấp lại, anh đâu biết là nhật ký của em.”
“……”
Hết đường chối cãi, đúng là tại cô không gấp lại trước.
Đưa bộ đồ ngủ trên tay kia cho anh: “Anh… đi tắm đi, đồ ngủ mới đấy, bố em chưa mặc lần nào đâu. Phòng tắm ở bên trái phòng để quần áo.”
Lương Kinh Trạc nhìn bộ đồ ngủ, đưa tay nhận lấy, ừ một tiếng rồi đi vào phòng tắm.
Đợi Lương Kinh Trạc đi rồi, Tạ Thanh Từ ném cuốn nhật ký vào lại ngăn kéo, vặn khóa lại thì có tiếng gõ cửa.
Nhớ lại lúc nãy Lương Kinh Trạc bảo Lục Lệ mang đồ lót đến, đoán chắc là đã đến nơi, cô ra mở cửa.
Đúng là đồ lót thật, Lục Lệ không tiện lên lầu nên nhờ người làm trong nhà mang lên giúp.
Nhận đồ xong đóng cửa lại, trong phòng tắm đã vang lên tiếng nước chảy. Tạ Thanh Từ nhìn về phía phòng tắm, cô quyết định để đồ ở bồn rửa mặt bên ngoài buồng tắm.
Đẩy cửa trượt bên ngoài ra, tiếng nước lớn hơn, hơi nước bốc lên ngưng tụ trên kính mờ, chảy xuống thành dòng, phản chiếu mờ ảo bóng dáng một người đang đứng sau cánh cửa.
Tuy là kính mờ nhưng vẫn là kính, có chút thấu quang. Lương Kinh Trạc ngửa đầu vuốt dòng nước và mái tóc trên trán.
Thân hình cường tráng, tràn đầy sức mạnh.
Anh hơi nghiêng người, ánh mắt cô vô tình lướt qua nơi nào đó không thích hợp, Tạ Thanh Từ vội vàng dời mắt đi, đặt hộp đồ trên tay xuống mặt bàn: “Em để đồ lót bên ngoài nhé.”
Một tiếng “Ừ” nhẹ vang lên cùng tiếng nước chảy. Khi cô quay người định đi ra thì Lương Kinh Trạc gọi lại: “Anh không mang khăn tắm, em lấy giúp anh đi.”
Ở đây chỉ có mình cô ở, đúng là chỉ để khăn tắm của cô. Cô đáp vâng, quay lại kiễng chân tìm khăn tắm mới trong tủ đồ phía trên bồn rửa mặt.
Lấy được khăn, bóc bao bì, nhìn cánh cửa buồng tắm mờ ảo, cô cắn môi, bước tới, hé mở một khe nhỏ, đưa tay vào: “Khăn mới đấy, anh giặt qua nước trước khi dùng nhé.”
Lại là một tiếng “Ừ” trầm thấp lẫn trong tiếng nước.
Sau đó, một bàn tay ướt át vươn ra, bị nước nóng xối qua nên các khớp xương hơi đỏ lên, gân tay nổi rõ, những giọt nước chảy dọc theo mép bàn tay, mang theo hơi nóng hầm hập từ bên trong.
Hình ảnh không đúng lúc nào đó chợt lóe lên trong đầu, khóe mắt Tạ Thanh Từ nóng lên, quay đầu đi, đưa khăn tắm về phía trước thêm chút nữa, cô muốn anh mau cầm lấy để cô còn ra ngoài.
Nhưng nhanh hơn cả việc món đồ trên tay bị lấy đi là cảm giác cổ tay bị nắm chặt bởi bàn tay ướt nóng. Giây tiếp theo, cánh cửa chỉ hé mở một khe nhỏ bỗng mở toang, cả người cô theo quán tính nhào vào trong.
Chưa kịp phản ứng, một bàn tay ướt át đã đỡ lấy má cô, nụ hôn như vũ bão ập xuống.
Bước chân loạng choạng, trượt trên nền gạch chống trơn, bàn tay đang nắm cổ tay chuyển sang ôm chặt lấy eo cô.
Nụ hôn trên môi không thể gọi là dịu dàng nhẹ nhàng được. Đợi cô đứng vững, bàn tay đỡ má chuyển sang giữ chặt gáy cô, tách mở môi răng, bắt lấy đầu lưỡi cô, cuốn lấy cô cùng chìm đắm.
Trong không khí tràn ngập hơi nước, nước ấm vẫn xối xả không ngừng, những giọt nước li ti b*n r* nhanh chóng làm ướt đẫm quần áo Tạ Thanh Từ.
Lương Kinh Trạc ôm cô hôn rất lâu, cho đến khi không khí như loãng đi, anh mới buông cô ra.
Sự xâm lấn trong khoang miệng rút lui, đôi môi hé mở, khóe miệng cọ xát, anh hôn lên đôi môi đang th* d*c nhẹ nhàng của cô.
Nước chảy từ mái tóc ướt sũng xuống, chảy qua mặt mày anh, chóp mũi ẩm ướt cọ vào cô, giọng nói khàn đặc như sương khói: “Em có nhớ anh không?”
Anh nói dối.
Không phải công việc kết thúc sớm, mà là anh đã đẩy mấy cuộc xã giao tối nay, gác lại đống tài liệu chất cao như núi, vừa ra khỏi phòng họp là kéo Lục Lệ đi mua vé máy bay bay ngay sang đây.
Ngày mai anh muốn cùng cô đi nghĩa trang, và cũng vì anh nhớ cô.
Lúc gọi điện cho cô anh còn lo cô sẽ giận vì anh xuất hiện đột ngột, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy cô, trong đầu anh chỉ còn lại ý nghĩ muốn hôn cô.
Anh không giỏi ăn nói, càng không giỏi bộc lộ tình cảm trước mặt người khác. Anh kìm nén d*c v*ng và suy nghĩ của mình, nhưng cuối cùng anh vẫn không nhịn được.
Tạ Thanh Từ bị hôn đến thiếu oxy não, nghe câu hỏi này cô ngẩng đầu lên nhìn, khuôn mặt ửng hồng đẫm hơi nước, ánh mắt dao động, mang vẻ mông lung mê ly.
Cô chưa nghĩ ra nên trả lời câu hỏi này thế nào.
Người trước mặt liền hôn lên trán cô: “Không nhớ cũng không sao.”
Anh đã nói sẽ từ từ, cũng biết cô chậm nhiệt, không vội vàng lúc này.
Nói xong, nhìn chiếc áo ngủ đã ướt một nửa trên người cô, anh đưa tay cởi cúc áo cho cô.
Đầu ngón tay vừa cởi được cúc đầu tiên đã bị chặn lại.
Tạ Thanh Từ nắm lấy bàn tay đang định cởi áo mình, ánh mắt cô lảng sang chỗ khác: “Kỳ sinh lý của em sắp đến rồi.”
Lương Kinh Trạc gỡ tay cô ra khỏi mu bàn tay mình: “Anh biết, áo ướt rồi, tắm lại lần nữa đi.”
Ánh mắt đang lảng tránh quay lại nhìn anh, Tạ Thanh Từ kinh ngạc: “Sao anh biết?”
Họ ở bên nhau lâu như vậy nhưng chưa từng gặp kỳ sinh lý của cô lần nào.
Lương Kinh Trạc tiếp tục cởi từng cúc áo ngủ của cô: “Lần đầu tiên ăn cơm cùng em, em không uống đồ lạnh, cũng không ăn đồ sống.”
Ban đầu anh tưởng đó là thói quen sinh hoạt của cô, sau này mới phát hiện những lúc khác cô vẫn ăn kem uống đồ lạnh, chỉ có khoảng thời gian gần cuối tháng và đầu tháng là đổi sang đồ uống nóng và thức ăn chín.
Tuy anh chưa từng tiếp xúc với con gái dưới tư cách người yêu, nhưng trên thương trường khó tránh khỏi gặp đối tác nữ, chút kiến thức thường thức này anh vẫn có.
Quần áo được cởi ra, Tạ Thanh Từ đứng dưới vòi nước ấm, rũ mắt lầm bầm: “Anh quan sát cũng kỹ thật đấy.”
Tắm xong, bước ra khỏi phòng tắm. Tạ Thanh Từ đã tắm kỹ rồi nên vừa nãy cô không tắm nhiều nữa.
Lương Kinh Trạc sấy tóc trước bồn rửa mặt, cô ra ngoài trước.
Tắt đèn chính, chỉ để lại đèn ngủ, cô vừa lật chăn nằm lên giường thì Lương Kinh Trạc sấy tóc xong đi ra.
Bộ đồ ngủ vừa vặn với Tạ Mộc Lâm, mặc lên người anh lại hơi ngắn một chút.
Tóc mái hơi ướt lòa xòa, ngắn hơn lần trước gặp một chút.
Cô nhìn anh một cái, co chân lên.
Lúc nãy tắm xong không đi tất, lại đứng dưới lầu một lúc lâu, chân cô vẫn lạnh băng.
Tạ Thanh Từ luôn như vậy, vào thu đông cứ tắm xong mà không đi tất ngay là cả bàn chân lạnh như cục đá, có khi lạnh cả đêm không ấm nổi, phải ngâm chân mới đỡ.
Nhưng hôm nay bận rộn cả ngày, cô hơi mệt, không muốn tốn công sức, đằng nào sáng mai dậy là hết.
Lương Kinh Trạc đi đến bên giường, lật chăn nằm xuống.
Cô nhắm mắt nhắc anh: “Đặt báo thức giúp em với.”
Sáng mai 5 rưỡi phải dậy rồi, còn một số công tác chuẩn bị phải làm, đồng hồ sinh học của cô chưa cần mẫn đến mức đó.
Đèn ngủ tắt, Lương Kinh Trạc đáp: “Ừ, anh sẽ gọi em.”
Một cơ thể nóng hổi nằm xuống bên cạnh, thuận thế ôm cô vào lòng. Bàn chân lạnh lẽo qua lớp quần ngủ vô tình chạm vào chân anh, cô rụt ngay lại.
“Sao chân em lạnh thế này?” Lương Kinh Trạc khẽ nhíu mày, kẹp chân cô vào g*** h** ch*n mình.
Lòng bàn chân và mu bàn chân được bao bọc bởi hơi ấm, Tạ Thanh Từ khựng lại, đáp: “Vừa nãy em quên đi tất.”
Lương Kinh Trạc nói: “Lần sau em nhớ đi vào.”
“Vâng.”
Bóng tối bao trùm sự tĩnh lặng. Hồi lâu sau, Lương Kinh Trạc nghe thấy người trong lòng lên tiếng: “Thực ra là có một chút đấy.”
Đôi chân kẹp g*** h** ch*n anh dần ấm lên, anh không hiểu: “Cái gì?”
Tạ Thanh Từ rút chân về, xoay người, đưa lưng về phía anh: “Ngủ đi.”
Im lặng không tiếng động, một lúc sau một nụ hôn đặt lên sau gáy, giọng điệu mang theo vài phần ý cười, trả lời cô: “Anh biết rồi.”
