Dung Túng Em Kiêu Kỳ - Thất Dư Vụ

Chương 39: Hình như…tớ yêu rồi.



Trở lại nhà họ Chu thì đã là rạng sáng. Đỗ xe xong xuôi ở bãi xe, họ đi theo đường cũ trở về.

Tạ Thanh Từ vẫn cảm thấy mặt mình nóng bừng, cô vỗ vỗ lên má. Vừa xuống xe đã nghe thấy tiếng bước chân từ phía sân sau vọng lại, kèm theo tiếng nói chuyện của Chu Minh Trinh và hai người thím họ Chu.

Chắc là họ định đi đón Tạ Mộc Lâm, hai người không yên tâm để Chu Minh Trinh đi đêm một mình nên đi cùng.

Tạ Thanh Từ sững sờ, quay đầu nhìn Lương Kinh Trạc vừa bước xuống từ ghế lái.

Anh đóng cửa xe, định đi cùng cô về phía sân sau, nhưng Tạ Thanh Từ đi thẳng tới, kéo anh trốn vào bụi cây bên cạnh.

Bụi cây lá nhỏ cao ngang người, đối với Lương Kinh Trạc thì hơi thấp, cô còn phải vạch mấy cành lá che chắn cho anh.

Lương Kinh Trạc bị kéo tay, buộc phải khom người xuống, không hiểu chuyện gì xảy ra, quay sang nhìn cô: “Sao thế em?”

Tạ Thanh Từ đưa ngón trỏ lên miệng: “Suỵt, mẹ và hai thím em đấy.”

Tuy lúc trước ra cửa, cô đã nói dối anh về gia quy “ra ngoài sau 11 giờ đêm phải quỳ thư phòng”, nhưng giờ này mới về thì đúng là muộn quá thể.

Thế nhưng Lương Kinh Trạc chỉ nghĩ đến hình phạt quỳ thư phòng, mày anh nhíu lại theo bản năng: “Gia quy bên ngoại nhà em nghiêm khắc thế à?”

Tạ Thanh Từ định tốt bụng nói cho anh biết sự thật, nhưng quay đầu lại thấy ánh mắt ngây thơ đầy thắc mắc của anh, cô mím môi: “Đúng thế.”

Lương Kinh Trạc nhìn về phía ba người vừa bước ra từ sân sau: “Thế tại sao mẹ em và các thím vẫn ra ngoài được?”

“…… Vì mẹ đã kết hôn rồi, hơn nữa là đi đón ba em mà.” Tạ Thanh Từ bắt đầu bịa chuyện.

Lương Kinh Trạc khẽ nhướng mày, khó phát hiện: “Chúng ta cũng kết hôn rồi mà.”

“……” Tạ Thanh Từ chớp mắt, “Không tính, chưa làm đám cưới thì chưa tính.”

“…… Được thôi.”

Thấy vẻ mặt anh nửa tin nửa ngờ, Tạ Thanh Từ cắn môi nén cười, cô quay đầu nhìn qua bụi cây xem bà Chu và các thím đi đến đâu rồi.

Nhưng mới giây trước còn thấy mấy người đi trên con đường đá trong vườn, giây sau đã không thấy bóng dáng đâu, ngay cả tiếng nói chuyện cũng biến mất.

Đi rồi à?

Chắc chưa đi đâu, cũng chưa nghe thấy tiếng nổ máy xe mà.

Hơi nghiêng đầu định nhìn về phía bãi đỗ xe, cô bất ngờ chạm mắt với ba người đang đứng ngay cuối bụi cây.

Lương Kinh Trạc cảm nhận được người bên cạnh cứng đờ, cũng nhìn theo hướng cô đang nhìn.

Năm ánh mắt chạm nhau giữa không trung, thời gian như ngưng đọng.

Vài giây sau, anh nắm tay Tạ Thanh Từ đứng thẳng dậy, sắc mặt như thường chào hỏi ba người: “Mọi người định đi đâu thế ạ?”

Không hề có chút lúng túng nào khi bị bắt quả tang, thậm chí còn giành thế chủ động hỏi ngược lại ba người đối diện.

Tạ Thanh Từ đứng bên cạnh im thin thít.

Chu Minh Trinh liếc nhìn hai người, cong môi cười: “Mọi người đi đón bố con.”

Nói xong, bà nhìn sang Tạ Thanh Từ: “Hai đứa đi ra ngoài hay là vừa về đấy?”

Không đợi Tạ Thanh Từ mở miệng, Lương Kinh Trạc đã trả lời thay cô: “Bọn con vừa về ạ.”

Đang định ngả bài, nhận hết tội lỗi về mình, nói là anh đưa Tạ Thanh Từ ra ngoài chơi thì bà Chu gật đầu: “Được rồi, mau về nghỉ ngơi đi, mai dậy sớm đấy.”

Nói xong, bà cùng hai người thím mặt mày hớn hở đi về phía xe.

Lương Kinh Trạc khựng lại, quay đầu nhìn Tạ Thanh Từ: “Em lừa anh à?”

Ánh mắt Tạ Thanh Từ lảng tránh: “Anh chẳng lừa em còn gì.”

“Anh không lừa em.” Vẻ mặt anh nghiêm túc, “Nhà anh trước kia đúng là có giờ giới nghiêm thật.”

Nói xong, anh ngẫm nghĩ một chút, hơi nhướng mày, tiếp tục: “Vừa nãy anh cũng thực sự định tắm tiên cùng em đấy, nhưng em thay đồ trước rồi.”

“…………”

Hôm sau Tạ Thanh Từ suýt thì chết vì buồn ngủ.

Lúc Lương Kinh Trạc gọi cô dậy, cô cảm thấy ngày tận thế cũng chỉ đến thế là cùng, mắt còn đau rát hơn cả hôm mất ngủ ở Cảng Đảo, không tài nào mở ra nổi.

Đi nghĩa trang xong, Lương Kinh Trạc phải ra sân bay cho kịp chuyến bay, cô tiễn anh ra cửa, mắt cứ díp lại.

Đi đến bên xe, Lương Kinh Trạc quay người nhìn người con gái phía sau, dáng vẻ mơ màng sắp ngủ, quầng mắt thâm quầng, đúng là bộ dạng thiếu ngủ trầm trọng.

“Cuối tuần này anh không qua được, em nghỉ ngơi cho khỏe nhé.”

Tối qua đã hủy hết xã giao và công việc, hơn nữa hôm nay dự án khởi động, cuối tuần chắc chắn phải tăng ca.

Anh định đưa cô đi cùng, nhưng không được, nghi thức giỗ hôm nay kéo dài đến chiều mới xong, mấy ngày nay cô cũng không được nghỉ ngơi tử tế, anh không muốn cô phải chịu cảnh tàu xe mệt nhọc.

Tạ Thanh Từ gật đầu: “Vâng ạ.”

“Chuyện ảnh cưới, mấy ngày tới em suy nghĩ thêm nhé, hết tháng này anh sẽ đỡ bận hơn chút.”

Cô vẫn gật đầu: “Vâng.”

Thực sự quá buồn ngủ, cô sắp không nghe rõ người trước mặt nói gì nữa rồi.

Lương Kinh Trạc thấy phản ứng của cô rất đáng yêu, nhếch môi cười: “Đừng có đánh nhau với Tiểu Quất đấy nhé.”

“Dạ… Dạ?” Tạ Thanh Từ theo bản năng đáp lại, xong mới thấy sai sai.

Tiểu Quất là con mèo hoang hay đến nhà họ Chu, hai hôm trước nghe bà vú nói nó đẻ con rồi, nhưng hôm đó cô tìm mãi không thấy ổ của nó đâu.

Sáng nay con vật nhỏ tự chạy ra, quyến luyến dẫn đường muốn đưa cô đi xem.

Cô bèn kéo Lương Kinh Trạc đi cùng.

Tiểu Quất làm tổ bên cạnh nhà kính trồng hoa, chắc do dạo này trời lạnh, lại có con nhỏ nên nó từ bỏ giấc mộng nữ hiệp phiêu bạt giang hồ, quyết định an cư lạc nghiệp.

Ba chú mèo con mập mạp được mẹ chăm bẵm khá tốt, hai con mèo mướp cam giống mẹ, còn một con tam thể, màu lông tươi sáng, không giống mèo hoang chút nào.

Tạ Thanh Từ muốn nuôi, nhưng trang viên nhà họ Tạ chắc chắn không nuôi được vì Chu Minh Trinh dị ứng lông mèo.

Chỗ bà nội Tạ cũng không xong, Kim Bảo hay ghen, mang về chắc bị đánh ba trận một ngày mất.

Thế là cô đắn đo mãi, hỏi Lương Kinh Trạc: “Em có thể đón chúng nó về Kinh Triệu, nuôi ở khu Phúc Thuận Hồ được không anh?”

Lương Kinh Trạc không cần suy nghĩ, trả lời được: “Em bàn bạc với dì Ôn một chút nhé.”

Cô cười tươi, đáp vâng.

……

“Em đánh nhau với Tiểu Quất làm gì chứ?”

Cô rảnh rỗi thế à?

Lương Kinh Trạc nhìn cô một lát, thời gian trôi qua từng giây từng phút, phải đi rồi. Anh cúi người hôn nhẹ lên má cô: “Vậy chăm sóc bản thân và Tiểu Quất cho tốt nhé.”

Phía sau cổng nhà họ Chu bóng người qua lại thấp thoáng, Tạ Thanh Từ đưa tay che má vừa bị anh hôn, vừa kinh ngạc vừa xấu hổ: “Có người nhìn đấy!”

Lục Lệ bước xuống xe, nhắc Lương Kinh Trạc có điện thoại của chủ tịch Lương.

Anh nhận điện thoại, đáp vâng, lại ngẩng đầu nhìn Tạ Thanh Từ thật kỹ vài lần nữa mới nói: “Anh đi đây.”

Cơn buồn ngủ chập chờn tan biến, Tạ Thanh Từ mím môi, gật đầu khẽ nói: “Vâng, thượng lộ bình an.”

Lương Kinh Trạc hơi dừng lại, điện thoại trong tay rung lên bần bật, anh quay người lên xe, nghe máy.

Tạ Thanh Từ đứng trước cổng, nhìn theo chiếc xe đi xa dần cho đến khi khuất bóng cuối con đường.

Điện thoại trong tay bỗng rung lên, cô cầm lên xem.

Lương Kinh Trạc: 【 Đứng ngẩn ra đó làm gì? Em vào nhà đi, bên ngoài lạnh lắm. 】

Cô rũ mắt, khóe môi cong lên, trả lời: 【 Em biết rồi. 】

Tin nhắn gửi đi, cô cất điện thoại, quay người đi vào sân.

Giỗ bà cụ Chu xong xuôi, Tạ Thanh Từ và Chu Minh Trinh ở lại Thượng Hải thêm hai ngày. Tạ Mộc Lâm đã bay đi Boston công tác vào hôm sau.

Việc nhà tạm xong, Tạ Thanh Từ liên lạc với dì Ôn nói chuyện muốn nuôi mèo.

Dì Ôn vui vẻ đồng ý ngay, bà nói là có mèo thì lúc cô và Lương Kinh Trạc bận không ở nhà, nhà cửa cũng đỡ hiu quạnh.

Chốt xong xuôi, cô liên hệ dịch vụ vận chuyển thú cưng, chọn một đơn vị cung cấp theo dõi trực tuyến toàn bộ hành trình, lại có nhân viên chăm sóc đi cùng đảm bảo ăn uống và sức khỏe cho mèo con. Chiều hôm sau mèo con đã được đón đi.

Hành trình mất khoảng hai ngày, lúc cô về đến Kinh Triệu là vừa vặn.

Xử lý xong mọi việc, Kha Mông và Đoạn Tư Dư gọi điện cho cô, hỏi thăm tình hình thế nào.

Cô nói xong xuôi cả rồi.

Hai người nhao nhao kể lể những chuyện xảy ra ở trường mấy ngày nay.

Nắng chiều lười biếng xuyên qua cửa kính, Tạ Thanh Từ nằm bò ra bàn nghe hai cô bạn kẻ tung người hứng tám chuyện, thỉnh thoảng cô chêm vào một hai câu.

Nói đến cuối cùng, hai người phát hiện Tạ Thanh Từ im lặng từ lúc nào không hay.

Kha Mông “Ủa?” một tiếng, gọi: “A Từ? Cậu còn đó không?”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi giọng Tạ Thanh Từ vang lên lần nữa: “Mông Mông, Tư Dư này.”

Hai người đồng thanh đáp: “Hả? Sao thế?”

Tạ Thanh Từ chống cằm ngồi bên bàn, ngừng một lát rồi nói: “Hình như tớ… yêu rồi.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...