Dung Túng Em Kiêu Kỳ - Thất Dư Vụ

Chương 42: “Em thích loại siêu mỏng à?”



Hơn hai mươi năm qua, Lương Kinh Trạc luôn được giáo dục để trở thành một người khắc chế, khiêm tốn, quyết đoán và luôn giữ bình tĩnh trong mọi tình huống. Đó luôn là tôn chỉ sống của anh.

Nhưng điều đó cũng không ngăn cản anh lúc này muốn làm một số việc phá vỡ mọi quy tắc trói buộc ấy.

Và anh thực sự đã làm như vậy.

Tạ Thanh Từ còn chưa kịp phản ứng, người trước mặt đã sải hai bước vượt qua khoảng cách bàn ăn, nâng mặt cô lên, hôn xuống.

Quán tính khiến cô lùi lại hai bước, má cô bị giữ chặt, buộc phải ngửa đầu lên, đón nhận nụ hôn nóng bỏng ẩm ướt áp xuống không chút kiêng dè.

Cô giơ tay chống lên ngực anh, dường như lòng bàn tay cảm nhận được nhịp tim đập mạnh mẽ dữ dội, chấn động đến mức tay cô tê dại, mềm nhũn.

Sau vài cái chạm nhẹ nhàng, anh liền mạnh mẽ tách mở môi răng cô, xâm nhập vào khoang miệng, đôi môi mím chặt rồi lại mở ra, quấn quýt lấy cô, cướp đoạt chút dưỡng khí ít ỏi còn sót lại.

Chỉ qua vài lần tiếp xúc, kỹ thuật hôn của Lương Kinh Trạc đã tiến bộ vượt bậc, dễ dàng khiến cô đỏ mặt tía tai.

Tiếng hôn môi ướt át, tiếng ghế ăn bị va chạm kéo lê trên sàn nhà vang lên chói tai. Tạ Thanh Từ chỉ thấy chân mình tê dại mềm nhũn, sắp không đứng vững nổi nữa, nhưng người trước mặt lại chẳng mảy may nhượng bộ, bàn tay đỡ sau lưng cô, đè ép cô, truy đuổi cô.

Chút dưỡng khí cuối cùng trong phổi cũng bị thiêu đốt cạn kiệt trong cơn nóng bỏng “xèo xèo”. Tạ Thanh Từ yếu ớt đẩy đẩy tay đang chắn trước ngực anh, thoát khỏi nụ hôn dày đặc, quay mặt đi, tựa vào ngực anh.

Đôi môi đỏ bừng ướt át, hơi hé mở, th* d*c dồn dập.

Đầu óc thiếu oxy quay cuồng, cả người mềm nhũn, mệt mỏi dựa vào người Lương Kinh Trạc.

Người trong lòng như không xương, hoàn toàn không đứng vững được. Lương Kinh Trạc vòng tay ôm lấy cô, nụ hôn gián đoạn nhưng cơn khát khô nơi cổ họng vẫn như ngọn lửa càng cháy càng to.

Anh cố gắng kìm nén cơn sóng trào khác lạ trong người.

Yết hầu trượt lên xuống, anh cúi đầu hôn l*n đ*nh đầu người trong lòng, giọng trầm thấp khàn đặc hỏi: “Em đến từ bao giờ?”

Gò má nóng bừng như tôm luộc, Tạ Thanh Từ giấu mặt vào vạt áo trước ngực người đàn ông cũng chẳng bình tĩnh hơn mình là bao.

Cô lí nhí đáp: “Buổi chiều ạ. Dì Ôn nói bác Chung có nói dạo này anh bận lắm, cơm nước cũng chẳng màng. Hôm nay Lập Đông, dì Ôn gói sủi cảo, em muốn hỏi anh có ăn không.”

Tâm ý ban đầu của cô chính là như vậy.

Cứ cảm thấy anh bận rộn thế, nghỉ ngơi không tốt, ăn uống cũng chẳng ra sao, có chút giống Tiểu Quất thời kỳ lang thang.

Hơi đáng thương.

Giờ cô mới phát hiện, sự đồng cảm kỳ quái của mình thật sự quá dư thừa.

Nhiều cấp dưới vây quanh như thế, một cuộc gọi cho quản gia tòa nhà là giải quyết được mọi vấn đề, làm sao để anh đói được chứ.

Trái tim vừa mềm nhũn khi bước vào nhà thấy những dấu vết thuộc về cô, giờ lại càng trở nên mềm mại hơn.

Hơi th* d*c vừa bình ổn lại đôi chút, anh hỏi: “Em đói không?”

Tạ Thanh Từ lắc đầu. Lúc nấu ăn, cô chưa thạo việc nêm nếm gia vị, cứ thêm một loại là lại nếm một miếng.

Ba món mặn một món canh, cộng thêm sủi cảo, cô nếm thôi cũng lưng lửng dạ rồi.

Vừa dứt lời, khuôn mặt đang vùi sâu đã bị nâng lên: “Vậy lát nữa hẵng ăn.”

Nói xong, nụ hôn dang dở lại rơi xuống.

Lúc xuống xe hơi vội nên Lương Kinh Trạc để áo vest ở ghế phụ, không mang lên.

Thiếu đi một lớp trói buộc, việc cởi bỏ trở nên nhanh gọn hơn nhiều.

Một tay anh giữ gáy cô, tay kia cởi cúc áo gile, rồi một tay cởi phăng ra.

“Đợi đã…” Khó khăn lắm mới thoát khỏi nụ hôn để hít thở một chút, lời chưa nói hết đã bị anh xoay mặt lại, phong kín môi lần nữa.

Tạ Thanh Từ định bảo không ăn bây giờ lát nữa đồ ăn nguội mất, nhưng anh căn bản không cho cô cơ hội nói hết câu.

Bước chân lùi dần chạm vào mép sô pha, giây tiếp theo cô ngã xuống.

Chiếc sô pha da bò êm ái rộng rãi, nặng nề đỡ lấy hai người cùng lún xuống.

Lương Kinh Trạc chống hai tay hai bên đầu cô, anh vẫn không cho cô cơ hội nói chuyện, nụ hôn dồn dập đuổi theo.

Đầu óc sôi sục nóng rực, cuối cùng cũng mất đi khả năng tư duy. Tạ Thanh Từ đưa đôi tay mềm nhũn vòng qua cổ người trước mặt, hôn đáp lại anh.

Cảm nhận được sự đáp lại của người dưới thân, ngọn lửa hừng hực càng bùng lên dữ dội.

Một tay Lương Kinh Trạc chống đỡ cơ thể, vươn một tay kéo cà vạt xuống, sau đó từ từ chuyển trọng lượng cơ thể sang cô.

Sô pha mềm mại lại lún sâu thêm chút nữa, Tạ Thanh Từ cảm thấy dưỡng khí càng lúc càng cạn kiệt, chiếc kẹp tóc sau đầu hơi cứng, cấn vào da đầu đau điếng.

Cô nhíu mày, ưm một tiếng.

Tiếng kêu đau đánh thức một chút lý trí, Lương Kinh Trạc ngồi dậy, hỏi: “Sao thế em?”

Dưới ánh đèn, cô gái nằm trên sô pha, sắc mặt ửng hồng, đôi mắt long lanh như suối nước, đôi môi hé mở th* d*c: “Kẹp tóc… cấn đầu em.”

Đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn mái tóc cô, anh đưa tay ra sau gáy, tháo chiếc kẹp xuống cho cô.

Khi ánh mắt quay trở lại nhìn vào đáy mắt cô, cổ họng anh càng thêm khô khốc. Anh cúi người cởi cúc áo sơ mi, rồi lại cúi đầu hôn lên sự quyến rũ tỏa hương dưới thân anh.

Hôm nay Tạ Thanh Từ mặc áo len dệt kim và chân váy dài, chiếc áo hơi ôm sát có độ co giãn rất tốt, bàn tay nóng bỏng dán vào eo đẩy lên.

Lòng bàn tay lấm tấm mồ hôi cùng nhiệt độ cơ thể sôi sục ấn xuống miết nhẹ.

Tạ Thanh Từ đưa tay che mu bàn tay anh lại: “Chưa tắt đèn…”

Trước đây những lúc thế này đa phần đều trong ánh đèn mờ ảo, lần đầu tiên đối diện trực tiếp dưới ánh sáng rực rỡ thế này, cô thấy hơi không tự nhiên.

Lương Kinh Trạc hôn lên tai cô, thở hổn hển đáp: “Được.”

Sau đó anh quỳ dậy, mò lấy chiếc điện thoại vừa rơi vào khe sô pha, thao tác một lúc trên hệ thống nhà thông minh.

Đèn phòng khách vụt tắt, cảnh đêm phồn hoa nhất của thành phố bên ngoài cửa sổ sát đất chiếu vào, đủ để nhìn rõ mọi thứ.

Nụ hôn lại rơi xuống, cánh môi, vành tai, cần cổ…

Bàn tay nóng bỏng kéo vạt áo mỏng manh, anh định giúp cô cởi ra.

Bàn tay mềm mại nhanh hơn một bước nắm lấy cổ tay anh: “Đợi chút… để em tự làm.”

Chất liệu áo này là len cao cấp, rất mỏng, dễ biến dạng, anh mà giật mạnh thế kia thì coi như hỏng luôn cái áo.

Lương Kinh Trạc dừng động tác, ngồi dậy nhìn cô, mái tóc vốn chải chuốt cẩn thận giờ đã hơi rối.

Hơi nóng, anh cởi áo sơ mi ra.

Tạ Thanh Từ ngồi dậy, khẽ mím môi, chống tay, nắm lấy hai bên vạt áo, kéo qua đầu cởi ra.

Mái tóc dài mượt mà như gấm vóc xõa xuống bờ vai trần trắng ngần nhỏ nhắn, sau đó lại bị bàn tay ai đó vén đi…

Lương Kinh Trạc nhìn động tác của cô, anh chỉ cảm thấy càng lúc anh càng căng thẳng.

Tạ Thanh Từ chỉ cởi cúc áo, không cởi hẳn ra, cô vẫn chưa thể chủ động đến mức đó dưới cái nhìn chăm chú của anh.

Nhưng với Lương Kinh Trạc thì không quan trọng, ngay khoảnh khắc cô dừng động tác, anh đã trực tiếp hôn tới, phần còn lại để anh lo.

Lưng cô lại chạm vào sô pha phía sau, bên ngoài hơi lạnh, Tạ Thanh Từ rụt vai lại, nụ hôn chưa kịp rơi xuống trước đó giờ đã đáp xuống.

……

Giữa chừng, Lương Kinh Trạc bỗng nhận ra một vấn đề, động tác của anh đột ngột dừng lại.

Đôi môi mím chặt thành một đường thẳng tắp: “Trong nhà không có…”

Anh chưa từng đưa cô về đây ở, cũng không nghĩ cô sẽ đột ngột đến, nên hoàn toàn không chuẩn bị thứ đó.

Khi anh quyết định ra ngoài mua thì người đang vùi mặt dưới gối ôm lí nhí lên tiếng: “Em mua rồi…”

Lúc đi siêu thị mua đồ ăn, nhìn thấy trên kệ hàng, cô do dự một lát rồi vẫn lấy một hộp.

“Ở trong ngăn kéo tủ đầu giường phòng ngủ chính ấy…”

Cô cũng không ngờ, cuối cùng chuyện này lại không diễn ra trong phòng ngủ.

Anh cúi đầu hôn cô, đứng dậy: “Anh đi lấy.”

Tạ Thanh Từ hoàn toàn không muốn chui ra khỏi gối ôm, cô cứ giữ nguyên tư thế đó cho đến khi tiếng bước chân rời khỏi sô pha quay trở lại.

Tiếng xé giấy bạc vang lên, một lát sau, sô pha lại lún xuống vì sức nặng.

Chiếc gối ôm che mặt bị lấy ra, người phía trên vỗ nhẹ vào mái tóc hơi ẩm mồ hôi bên má cô: “Không nóng à, em che mặt làm gì?”

Cô che mặt vì xấu hổ chứ sao.

Giữa chừng, giọng nói khàn khàn gợi cảm dán sát bên tai hỏi cô: “Em thích loại siêu mỏng à?”

Lúc mua căn bản Tạ Thanh Từ không nhìn kỹ, cô chỉ xem kích cỡ rồi lấy đại trên kệ thôi.

Rõ ràng là một câu trần thuật, nhưng lọt vào tai lại nghe như có ý khiêu khích, cô rất muốn khâu miệng anh lại.

……

Khi lần cuối cùng kết thúc, Tạ Thanh Từ cảm thấy mình sắp chết rồi.

……

Tạ Thanh Từ không còn sức tắm rửa, Lương Kinh Trạc bế cô vào phòng tắm, rất có đạo đức không hành hạ cô thêm nữa.

Tắm xong, Tạ Thanh Từ nằm vật ra chiếc giường lớn trong phòng ngủ chính, đến tóc cũng chẳng buồn sấy, nhắm mắt lại chỉ muốn ngủ.

Lương Kinh Trạc mặc xong đồ ngủ, anh lại tìm đồ ngủ của cô mặc cho cô, sau đó lấy máy sấy, ngồi bên mép giường sấy tóc cho cô. Tóc khô, anh cất máy sấy, quay lại nằm xuống bên cạnh cô.

Tạ Thanh Từ như đã ngủ rồi, hơi thở đều đều, nằm im bất động, một lúc sau mới mấp máy môi: “Anh tránh xa em ra một chút.”

Vừa nãy lúc kết thúc lần cuối trước cửa sổ sát đất, nếu không phải cô chỉ mua một hộp thì chắc anh sẽ không chịu buông tha, khổ nỗi hộp rỗng không cho anh cơ hội.

Nghe vậy, cánh tay Lương Kinh Trạc đang định ôm lấy người bên cạnh khựng lại, cuối cùng anh vẫn kéo cô vào lòng.

Thậm chí anh còn rất không biết tự lượng sức mình mà hỏi lại: “Tại sao?”

Còn mặt mũi mà hỏi tại sao cơ đấy.

Tạ Thanh Từ mở mắt, nhớ lại cảnh tượng vừa rồi: trước mặt là cảnh đêm thành phố lộng lẫy, sau lưng là cơ thể nóng bỏng, tiến thoái lưỡng nan, mặt lại đỏ bừng: “Anh cứ như thế này thì sau này em không đến chỗ anh nữa đâu.”

Cuối cùng anh lại còn thì thầm mấy lời hư hỏng cấm kỵ bên tai cô, vừa thở hổn hển vừa cắn tai cô, gọi cô là bảo bối.

Lương Kinh Trạc không thể hiểu nổi, vẫn là câu hỏi cũ: “Tại sao?”

Cái vẻ mặt vô tội ngây thơ đó, cứ như người vừa nãy không phải là anh vậy.

Tạ Thanh Từ không muốn nói chuyện với cái máy đọc lại này nữa, cô quay người sang chỗ khác.

Người phía sau như miếng cao da chó dính chặt lấy, hôn lên vành tai cô: “Em đến nhiều lần hơn, anh sẽ không như thế nữa.”

Lại còn trách cô đến ít à?

Đúng là ngụy biện giỏi thật!

Vùng da sau tai nhạy cảm, Tạ Thanh Từ rụt lại, giọng run run: “Anh đừng hôn em…”

Lương Kinh Trạc thấy động tác trốn vào trong chăn của cô thật đáng yêu, anh lại lôi cô ra, chống đầu, v**t v* tóc mai cô: “Tốt nghiệp xong em có định học lên thạc sĩ không?”

Mí mắt Tạ Thanh Từ giật giật, vành tai xinh xắn bị anh gạt ra khỏi tóc.

“Có kế hoạch ạ, nhưng em vẫn đang tìm giáo viên hướng dẫn.”

Thầy Tưởng đã không còn nhận hướng dẫn thạc sĩ nữa, cô vẫn chưa nghĩ ra nên theo học ai.

Lương Kinh Trạc kéo cô lại vào lòng lần nữa: “Đến Cảng Đảo đi, anh tìm giáo viên cho em. Em học ở đâu thì chúng ta mua nhà ở đó, tiện cho em đi học.”

Từ “chúng ta” này khiến Tạ Thanh Từ có cảm giác không có ý tốt, chẳng biết là tiện cho ai nữa.

Cô giả vờ không hiểu: “Thôi ạ, em vẫn quen học ở Kinh Triệu hơn.”

Cô cảm thấy mình đã nói thẳng thừng thế rồi, chắc Lương Kinh Trạc phải hiểu mà không đề nghị nữa chứ.

Ai ngờ anh hôn lên má cô, dõng dạc tuyên bố: “Thế thì anh không dám đảm bảo sẽ không còn như vậy nữa đâu.”

“……”

“Một tuần một lần, không phù hợp với tần suất tối ưu của độ tuổi này.”

Đúng là không biết xấu hổ, có lần nào mà chỉ có một lần chứ?

Tạ Thanh Từ đỏ mặt tía tai, nghiến răng: “Đâu chỉ có một lần.”

Người nào đó nhìn cô, tiếp tục bình thản đáp: “Cùng một khoảng thời gian, chỉ được tính là một lần thôi.”

“…………”

Cuối cùng, Tạ Thanh Từ thực sự không chịu nổi sự quấy rối bằng ngôn ngữ của anh nữa, cô quyết định bò dậy đi ăn cơm.

Vốn không đói, nhưng sau khi tiêu hao thể lực với cường độ cao cô bỗng thấy đói cồn cào, chỉ là lúc bước xuống giường chân cô vẫn run rẩy bủn rủn.

Ngồi bên mép giường một lúc cho lại sức rồi cô mới đứng dậy đi ra ngoài.

Làm loạn đến nửa đêm, đồ ăn nguội ngắt hết cả, đành phải hâm nóng lại.

Lương Kinh Trạc nhìn cô bận rộn trong bếp, thỉnh thoảng nếm thử độ mặn nhạt, cười trêu: “Nếm nữa là no đấy.”

Tạ Thanh Từ quên mất chỉ là hâm nóng thôi, không cần nếm lại, đặt đũa xuống, lúc đi ngang qua cô đá một cái vào chân người đang đứng dựa cửa bếp: “Bưng thức ăn ra đi.”

Lương Kinh Trạc cười bất lực, anh vào bếp bưng nốt đồ ăn ra.

Giây trước còn nồng nàn như lửa, giây sau đã ngồi đối diện ăn cơm yên lặng, hình ảnh này quá đỗi tách biệt.

Ánh mắt liếc thấy đống quần áo vẫn vứt lộn xộn trên thảm cạnh sô pha, đồ của cô và anh lẫn lộn vào nhau, sau tai Tạ Thanh Từ lại nóng lên, cô thu hồi tầm mắt, cúi đầu và một miếng cơm.

Ăn xong, Lương Kinh Trạc bỏ bát đĩa vào máy rửa bát, Tạ Thanh Từ đi thu dọn quần áo bên sô pha.

Lúc nhặt đồ lót của mình và của anh, cô khựng lại, gò má nóng ran, cô cuộn tròn nhét vào giữa đống quần áo, cuối cùng cô nhặt chiếc áo sơ mi của Lương Kinh Trạc trên sô pha.

Vừa nãy nó được lót dưới đầu gối cô, vết tích loang lổ đã được xử lý, hơi nóng trên mặt bùng nổ dữ dội.

Quay người nhìn người đàn ông bước ra từ bếp: “Áo sơ mi của anh, anh còn muốn giữ hay vứt?”

Lương Kinh Trạc thuận tay rót cốc nước trong bếp, ly thủy tinh trong suốt kẹp giữa những ngón tay thon dài, nghe vậy anh nhìn đống quần áo trên sô pha, anh khựng lại, đồng thời cũng ngẩn ra một chút.

“Về nguyên tắc thì là bỏ đi.”

?

Còn có phi nguyên tắc nữa à?

Tạ Thanh Từ không hiểu đây là lý luận gì, cô nhìn anh, chờ đợi vế sau.

Đôi mắt đen láy nghiêm túc nhìn cô, vẻ mặt cũng đứng đắn y hệt: “Nếu em muốn giữ lại làm kỷ niệm hay dùng khi anh không ở bên cạnh thì cũng có thể giữ lại.”

“……”

Cuối cùng, chiếc áo sơ mi đặt may đắt tiền nhìn nhãn mác là biết này đã bị Tạ Thanh Từ dứt khoát ném thẳng vào thùng rác.

Quần áo của Lương Kinh Trạc không tiện giặt giũ đơn giản, cô treo lên chờ nhân viên giặt ủi chuyên nghiệp đến lấy.

Đồ của cô đều là trang phục thường ngày, mang vào phòng giặt, phân loại cho vào túi giặt rồi bỏ vào máy.

Cuối cùng nhìn hai chiếc q**n l*t một đen một trắng trong giỏ đồ bẩn, Tạ Thanh Từ khựng lại, nhưng cô vẫn cho vào túi giặt riêng, bỏ vào máy giặt chuyên dụng cho đồ lót.

Khi sắp bấm nút bắt đầu, cô bỗng nhớ ra một chuyện quan trọng, cô đi ra cửa phòng giặt, thò đầu ra hỏi: “q**n l*t của anh có bị phai màu không?”

Lương Kinh Trạc đang nghe điện thoại trong phòng khách, nghe thấy câu hỏi này thì anh khựng lại. Cấp dưới đang báo cáo công việc ở đầu dây bên kia nghe thấy cũng im bặt.

Sau một hồi im lặng, đầu bên kia hạ giọng nói: “Vậy sếp cứ bận việc trước đi ạ, lát nữa tôi gọi lại sau.”

Anh đáp: “Không cần đâu.”

Sau đó anh che ống nghe, trả lời cô: “Không phai đâu.”

Tạ Thanh Từ có chút không tin: “Thật không đấy?”

Lương Kinh Trạc đi tới, hất hàm về phía dưới: “Thế em kiểm chứng đi.”

“……”

Thôi khỏi cần.

Tạ Thanh Từ thụt đầu vào phòng giặt, ngoan ngoãn ấn nút giặt.

Nằm lại lên giường, Tạ Thanh Từ mới rảnh tay lấy điện thoại xem tin nhắn trong mấy tiếng “mất tích” vừa qua.

Có tin nhắn của dì Ôn, của Kha Mông, Đoạn Tư Dư, còn có mấy tin của bà Chu và bà nội Tạ.

Cô lần lượt trả lời từng người.

Đầu tiên là dì Ôn, hỏi cô đến Cảng Đảo an toàn chưa, mọi chuyện thuận lợi không? Món ăn nào không biết làm thì gọi video cho dì.

Tin nhắn gửi đến lúc cô bắt đầu nấu ăn, chưa kịp xem thì Lương Kinh Trạc về.

Rất thuận lợi, cả hai nghĩa của từ “nấu ăn” đều thuận lợi.

Cô trả lời: 【 Cháu đến nơi rồi ạ, mọi chuyện đều thuận lợi ạ. 】

Tiếp theo trả lời tin nhắn của Kha Mông và Đoạn Tư Dư, hai người hỏi tối nay cô có về ký túc xá không.

Suy nghĩ một lát, cô quyết định nói với họ là tối nay cô ở lại khu Phúc Thuận Hồ, thứ Hai mới về trường.

Hai người đều biết dạo này Lương Kinh Trạc không ở Phúc Thuận Hồ, nếu bảo cô đến Cảng Đảo thì lại bị tra hỏi bát quái.

Tin nhắn vừa gửi đi, phía sau có tiếng nói u ám vọng lại: “Tại sao em lại nói dối?”

Lúc Tạ Thanh Từ về phòng, Lương Kinh Trạc vẫn đứng trước cửa sổ sát đất phòng khách nghe điện thoại.

Tấm kính sáng loáng sạch sẽ in hằn vài dấu vân tay mờ mờ.

Lúc đó cô chỉ thấy mắt nóng lên, cảm giác tê dại nhức mỏi ùa về theo ký ức cơ thể, cô nghĩ bụng mai phải lau thật kỹ chỗ đó, rồi vội vàng quay về phòng.

Quá mải mê nói dối nên cô không phát hiện ra người phía sau nằm xuống từ bao giờ.

Quay người lại, đối diện với ánh mắt bình tĩnh, thậm chí có phần không vui của anh: “À ừm… các cậu ấy không biết em đến đây.”

Đôi mắt sâu thẳm nhíu lại: “Thế thì em càng nên nói thật chứ?”

Tạ Thanh Từ nghĩ cách giải thích với anh, hai cô bạn cùng phòng của cô rất nhiều chuyện, chưa biết chừng còn hỏi mấy câu 18+ nữa cơ.

Dù sao lần trước từ Cảng Đảo về, cô đã bị truy vấn suốt hai ngày trời về việc đêm hôm đó ở chung phòng khách sạn rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, rồi tại sao cô hỏi xin bí kíp xong lại lặn mất tăm, đi làm gì?

Ngừng một lúc lâu, cô nói: “Các cậu ấy sẽ hỏi mấy câu không hay ho lắm.”

“Câu gì mà không hay ho?”

Đúng là hỏi đến cùng.

Tạ Thanh Từ hít sâu một hơi: “Hồi đi học thầy cô có thích anh lắm không? Sao anh hay hỏi thế?”

Người trước mặt khựng lại, nghiêm túc trả lời: “Có, nhưng anh không hay hỏi, anh tự đọc hiểu kiến thức trong sách giáo khoa được.”

“……” Tạ Thanh Từ bỏ điện thoại xuống, cô bịt cái miệng hơi ồn ào này lại, “Thôi, ngủ đi.”

Thương chồng đúng là xui xẻo, cô lo anh ăn uống không ngon, định đến ăn cùng anh bữa cơm, kết quả cơm chưa ăn được miếng nào nóng hổi đã phải dâng mình cho sói.

Eo bụng, đùi mông đến giờ vẫn còn ê ẩm, cơ cũng được xem như đã được luyện tập kỹ càng.

Lương Kinh Trạc nhìn người đã nhắm mắt trước mặt, hàng mi dài rung rung dưới ánh đèn. Anh ghé sát vào, hôn lên mí mắt cô: “Anh nói thật đấy, tốt nghiệp xong em sang Cảng Đảo đi, học thạc sĩ hay đi làm cũng được, anh giải quyết hết mọi vấn đề cho em, em chỉ cần đưa người đến là được.”

Tạ Thanh Từ từ từ mở mắt, nhìn bóng râm chập chờn dưới mi mắt anh, vẻ mặt nghiêm túc chăm chú.

“Tuy anh đi Kinh Triệu cũng không thành vấn đề, nhưng em qua đây bất tiện quá. Nếu anh không rảnh đi Kinh Triệu đón em, cũng không thể đưa em về, anh không yên tâm.”

Anh không muốn cô một mình đến, rồi lại một mình đi.

Từ nhỏ anh đã bắt đầu những chuyến đi xa một mình, trước khi thành niên có người giám hộ, sau khi thành niên thì tự lập, bay đi khắp nơi trên thế giới. Người lớn trong nhà luôn gọi điện hoặc nhắn tin trước khi đi, trong chuyến đi và khi kết thúc để xác nhận anh vẫn ổn.

Lúc đó anh không hiểu tâm trạng đó là gì, giờ thì anh đã hiểu.

Là không yên tâm.

Lông mi Tạ Thanh Từ khẽ rung động, cô rũ mắt xuống, đáp: “Để em suy nghĩ đã.”

Nói xong, cô ngước mắt nhìn người trước mặt: “Thế anh có thể không như hôm nay nữa được không?”

Làm cái gì thế không biết?!

Lời nói d*m d*c, hành động phóng túng, đảo lộn hoàn toàn nhận thức của cô về anh.

Lương Kinh Trạc mím môi im lặng một lát, anh thốt ra một câu: “Không chắc đâu.”

“……”

Tiếp đó anh bình thản nói: “Kỹ thuật của anh không tốt à? Rõ ràng vừa nãy em thích lắm mà.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...