Dung Túng Em Kiêu Kỳ - Thất Dư Vụ

Chương 41: Anh càng muốn hôn em hơn.



Tạ Thanh Từ xuất phát từ Kinh Triệu vào buổi chiều, khi máy bay hạ cánh xuống Cảng Đảo thì trời đã ngả sang hoàng hôn. Vừa ra khỏi sảnh đến, cô liền gọi điện cho Lục Lệ.

Lần trước đến Cảng Đảo, Lương Kinh Trạc đã đưa cho cô số điện thoại của Lục Lệ, anh dặn nếu có tình huống đột xuất mà không liên lạc được với anh thì có thể gọi cho Lục Lệ.

Lúc đó cô còn nghĩ mãi không ra tình huống đột xuất nào mà phải tìm Lục Lệ khi không liên lạc được với anh.

Giờ thì có một chuyện rồi đây.

Ban đầu Lục Lệ nhận điện thoại của cô thì vô cùng kinh ngạc. Cô dặn anh ta tạm thời đừng nói cho Lương Kinh Trạc biết, chỉ cần cho cô địa chỉ căn hộ gần công ty của anh là được, cô sẽ tự bắt xe qua.

Lục Lệ vốn còn hơi do dự, bà chủ đến thăm, anh ta cảm kích nhưng lại giấu ông chủ, thế này có ổn không?

Cuối cùng Tạ Thanh Từ phải nói: “Đừng làm phiền anh ấy làm việc, đợi anh ấy xong việc rồi hẵng báo cũng được.”

Cô biết nếu báo trước, chắc chắn anh sẽ bỏ dở công việc để đi đón cô.

Gần đây anh bận rộn thế nào cô biết rất rõ, trì hoãn một chút thôi là lát nữa lại phải tăng ca gấp đôi để bù vào.

“Tôi ở nhà đợi anh ấy cũng được mà, như nhau cả thôi.”

Lục Lệ lúc này mới đồng ý: “Vâng ạ.”

Anh ta gửi địa chỉ căn hộ của Lương Kinh Trạc gần công ty cho Tạ Thanh Từ, rồi gọi điện cho ban quản lý tòa nhà, dặn dò họ lát nữa đón tiếp một vị khách họ Tạ, là phu nhân của Lương tổng.

Trước đây Lương Kinh Trạc hiếm khi ở đó, việc dọn dẹp nhà cửa phần lớn đều do ban quản lý tòa nhà hỗ trợ xử lý.

Khi Tạ Thanh Từ bắt xe đến nơi, nhân viên ban quản lý đã đứng đợi dưới sảnh. Thấy cô đi tới từ xa, họ lập tức bước ra đón, tươi cười chào hỏi.

“Chào cô Tạ.”

Thông báo của bộ phận truyền thông Lương thị đã lan truyền khắp Cảng Đảo, vị Lương phu nhân này cũng rất dễ nhận ra, giống hệt trong ảnh, xinh đẹp và dịu dàng.

Trên đường đến đây, Tạ Thanh Từ còn nhờ bác tài xế ghé qua siêu thị gần đó, mua ít thực phẩm và đồ dùng hàng ngày, cô xách đầy hai túi to.

Nhân viên ban quản lý thấy vậy vội đưa tay ra đỡ giúp cô: “Nếu cô cần những thứ này thì cứ báo cho chúng tôi, chúng tôi có thể đi mua giúp cô mà.”

Căn hộ cao cấp nằm ngay trung tâm CBD tấc đất tấc vàng, tất nhiên dịch vụ của ban quản lý cũng chu đáo toàn diện.

Tạ Thanh Từ mỉm cười cảm ơn, rồi nói: “Không sao đâu ạ, tôi cũng tiện đường ấy mà.”

Nhân viên liếc nhìn cô, thấy nụ cười dịu dàng ấm áp trên mặt cô cũng bất giác cười theo: “Vậy mời cô đi lối này, tôi đưa cô lên căn hộ của Lương tổng.”

Tạ Thanh Từ gật đầu: “Vâng, cảm ơn anh.”

Đi thang máy lên tầng cao nhất, căn hộ penthouse của Lương Kinh Trạc sở hữu tầm nhìn tuyệt đẹp bao trọn cảnh đêm khu Trung Hoàn.

Đưa Tạ Thanh Từ vào nhà xong, nhân viên chu đáo hỏi xem có cần gọi đầu bếp đến sơ chế nguyên liệu giúp không.

Tạ Thanh Từ lịch sự từ chối, cô bảo không cần, cô tự làm được.

Nhân viên cúi người vâng dạ, trước khi đi còn dặn cô cần gì cứ gọi điện cho họ.

Cô gật đầu đồng ý.

Đợi nhân viên ban quản lý rời đi, Tạ Thanh Từ nhìn đồng hồ, vẫn còn sớm.

Lục Lệ bảo dạo này sớm nhất cũng phải hơn 10 giờ tối Lương Kinh Trạc mới tan làm.

Việc dọn dẹp nhà cửa mỗi ngày đều có người đến làm định kỳ nên cô cũng chẳng cần động tay động chân gì. Đứng bên đảo bếp, tháo túi xách xuống, cô nhìn ra cửa sổ sát đất khổng lồ trong phòng khách.

Màn đêm đã buông xuống, cảnh đêm lộng lẫy của khu Trung Hoàn thu trọn vào tầm mắt, rực rỡ và choáng ngợp như ngàn sao lấp lánh.

Phong cách trang trí tối giản trong nhà vẫn mang đậm dấu ấn của Lương Kinh Trạc.

Cô mỉm cười, cô tìm thấy tủ lạnh trong bếp, mở ra xem thử, gần như có thể dùng từ “trống rỗng” để hình dung.

Ngoài mấy chai nước lạnh xếp ngay ngắn, chẳng còn thứ gì khác.

Dì Ôn nói không sai chút nào, anh chưa từng nổi lửa nấu nướng ở nhà bao giờ. Chắc dì giúp việc cũng khi nào cần mới đến nấu một bữa, nhưng nhìn tình hình này thì khả năng cao là dì ấy cũng ít khi lui tới.

Phân loại số thực phẩm vừa mua bỏ vào tủ lạnh, cuối cùng trông cũng đỡ trống trải hơn chút.

Đóng tủ lạnh lại, cô vào phòng tắm trong phòng ngủ chính sắp xếp đồ vệ sinh cá nhân và mỹ phẩm dưỡng da của mình.

Bồn rửa mặt bằng đá cẩm thạch lạnh lẽo sang trọng, chỉ có vài sản phẩm chăm sóc da nam giới đơn điệu xếp ngay ngắn, y hệt lần đầu cô đến khu Phúc Thuận Hồ. Cô đặt thêm phần đồ dùng của mình sang bên cạnh.

Ra khỏi phòng ngủ chính, sau khi đã nắm sơ qua bố cục căn nhà, Tạ Thanh Từ tìm lại công thức nấu ăn dì Ôn gửi cho cô trước khi đi.

Cô không hay nấu nướng, cũng không thạo lắm, mấy cái định lượng gia vị kiểu “một chút”, “vừa đủ” là cô chịu chết, nhưng cơ bản chỉ cần có công thức chi tiết là cô làm được.

Sơ chế nguyên liệu xong xuôi, cô bắt tay vào làm nhân sủi cảo.

Trưa nay ăn sủi cảo ở Phúc Thuận Hồ, dì Ôn gói mấy loại nhân, cô thấy loại nào cũng ngon nên định thử làm lại xem sao.

Hì hụi làm mất mấy tiếng đồng hồ, giữa chừng phát hiện quên mua giấm, giờ chạy ra ngoài mua chắc không kịp nữa, cô bèn gọi điện nhờ ban quản lý mua giúp.

Vừa cúp máy không lâu thì nhận được tin nhắn của Lục Lệ: 【 Sếp tan làm rồi ạ. 】

Cứ như đang lén lút trao đổi mật mã vậy.

Cô khựng lại, không nhanh không chậm đẩy nhanh tiến độ, nhịp tim cô đập nhanh hơn vài nhịp.

Cầm điện thoại lên nhắn lại: 【 Vâng, tôi biết rồi, cảm ơn anh. 】

Đặt điện thoại xuống, món canh cuối cùng cũng hầm xong. Cô đeo găng tay cách nhiệt bưng nồi canh lên bàn, vừa đặt xuống tấm lót cách nhiệt thì cửa vang lên tiếng khóa điện tử mở ra.

Lương Kinh Trạc bước ra khỏi văn phòng với bước chân hơi vội vã, anh vẫn còn chút không dám tin. Anh không ngờ Tạ Thanh Từ lại đến.

Tối qua gọi điện cho cô, anh đã do dự rất lâu, anh định hỏi cô cuối tuần có muốn sang Cảng Đảo chơi không.

Nhưng cuối cùng lại thôi, anh không thể đưa cô về Kinh Triệu được, lại để cô phải đi đi về về một mình thì không hay.

Anh cảm thấy như vậy không tốt, trong tình cảm đàn ông chủ động bỏ công sức nhiều hơn là lẽ đương nhiên, con gái có quyền được kiêu kỳ và nũng nịu một chút.

Vốn đã định tối nay tăng ca thêm một lát, mai về Kinh Triệu gặp cô một chút, ai ngờ lại đột ngột nhận được tin cô đã đến Cảng Đảo.

Anh lái xe từ công ty về, tốc độ nhanh hơn mọi ngày, cảm giác vẫn như đang mơ, cho đến khi gặp quản gia tòa nhà ở sảnh dưới.

Trên tay đối phương cầm một chai giấm, cười chào anh: “Chào buổi tối Lương tổng.”

Anh gật đầu đáp lại, liếc nhìn chai giấm trên tay người đó.

Quản gia nhận ra ánh mắt anh, cười giải thích: “Phu nhân nhà ngài vừa báo hết giấm, tôi mang lên cho cô ấy.”

Phu nhân.

Thần trí đang lơ lửng trên mây chợt quay về thực tại, mọi giác quan như được đánh thức, anh cảm nhận rõ ràng sự hiện diện của cô.

Anh trấn tĩnh lại, đưa tay ra: “Đưa cho tôi đi, tôi mang lên cho.”

Đối phương nhìn bàn tay anh, đưa chai giấm qua, cười đáp: “Vâng, vậy phiền ngài ạ.”

Lúc đi thang máy lên lầu, cả lồng ngực anh dường như cũng bay lên theo sự chuyển động của không gian.

Ra khỏi thang máy, ấn vân tay, anh đẩy cửa bước vào nhà.

Chưa bao giờ có chuyện mùi thức ăn thơm phức bay vào mũi khi anh đi làm về, bước chân anh khựng lại một nhịp.

Ánh mắt dừng lại ở huyền quan, đôi giày thể thao trắng đặt ngay ngắn trên tủ giày, xếp cùng hàng với giày da của anh.

Trái tim đang căng thẳng bỗng mềm nhũn ra vì sự xuất hiện của vệt màu tươi sáng ấy giữa tông màu trầm tối của căn nhà.

Trên tấm thảm, đôi dép lê anh để mũi hướng ra ngoài cửa lúc sáng nay đi làm, giờ đã được xoay lại, mũi hướng vào trong nhà.

Sự mềm mại trong lòng càng lún sâu hơn.

Anh thay giày vào nhà, vừa đi qua bức bình phong ngăn cách phòng khách và phòng ăn thì nhìn thấy bóng dáng đang đeo găng tay cách nhiệt đứng bên bàn ăn.

Tạ Thanh Từ hoàn toàn không ngờ Lương Kinh Trạc lại về nhanh thế, Lục Lệ vừa báo anh tan làm, giây sau người đã xuất hiện ngay trước mặt.

Cô đứng chôn chân tại chỗ, ngơ ngác nhìn anh hồi lâu, thốt lên: “Anh về rồi à.”

Ánh mắt Lương Kinh Trạc dừng lại trên người cô một lát, anh cũng ngẩn ngơ trong giây lát, rồi nhìn xuống bàn ăn với 3 món mặn 1 món canh, cùng một đĩa sủi cảo nhỏ.

Lồng ngực hơi phập phồng, anh khẽ đáp: “Ừ.”

Tạ Thanh Từ nhìn chai giấm trên tay anh, chắc là anh gặp quản gia dưới nhà rồi.

“Gia vị bên này của anh không đủ lắm, em không biết anh ăn sủi cảo có chấm giấm không nên nhờ ban quản lý mua giúp một chai.”

Nói xong, cô khẽ cong môi: “Anh ngồi trước đi, em đi lấy bát đũa.”

Lúc đi chợ, cô đã đặc biệt hỏi Lục Lệ xem bữa tối Lương Kinh Trạc ăn gì.

Nếu ăn uống đàng hoàng rồi thì cô chuẩn bị đơn giản thôi, còn không thì làm nhiều món một chút.

Lục Lệ bảo anh ăn cơm hộp cùng nhóm dự án, đồ ăn cũng tạm, nhưng Lương tổng chưa ăn xong đã phải họp trực tuyến đột xuất.

Thế là chưa ăn uống tử tế rồi, nên cô chuẩn bị lượng thức ăn như một bữa cơm bình thường.

Lương Kinh Trạc nhìn bóng lưng đi vào bếp, nhìn bàn ăn bốc khói nghi ngút, cảm giác mềm mại kỳ diệu ấy lại dâng trào trong lòng.

Tạ Thanh Từ lấy bát đũa quay lại, thấy Lương Kinh Trạc vẫn đứng bên bàn ăn, cô bèn chia bát đũa ra hai bên bàn, nhìn anh nói: “Ngồi đi anh, hay là anh không muốn ăn?”

Nói xong cô nhìn mâm cơm.

Lúc chuẩn bị đúng là cô chưa nghĩ đến việc anh có muốn ăn hay không.

“Hoặc là anh nếm thử mấy cái sủi cảo đi, trưa nay ở Kinh Triệu dì Ôn cũng gói sủi cảo, ngon lắm đấy, em làm theo công thức của dì, còn một ít em cấp đông rồi.”

Cô gói rất nhiều, tuy biết khả năng cao Lương Kinh Trạc sẽ không ăn đồ đông lạnh, nhưng cô vẫn trữ một ít trong ngăn đá.

Nhỡ đâu tối anh tăng ca về muộn, đói bụng thì có cái ăn tạm cho nhanh.

Lương Kinh Trạc nhìn người con gái đang liến thoắng trước mặt: “Không phải.”

Bữa tối ăn chẳng ra sao, đang ăn dở thì anh phải họp, họp xong lại dự thính cuộc họp nhóm dự án “Ác Mộng”, kết thúc thì đã qua giờ ăn tối rồi.

Anh có đói.

Nhưng lúc này anh có một việc khác muốn làm hơn cả ăn cơm.

“Nhưng hiện tại, anh muốn hôn em hơn.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...