Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị

Chương 23: Hôm nay trên đường về nhà đột nhiên nhớ anh.



Thương Quân vẫn chưa ăn tối, anh ngồi thẳng xuống bàn ăn.

Ngu Thệ Thương tưởng Sầm Tô cũng đi cùng, hỏi thẳng: “Không phải nói dẫn Sầm Tô đến sao? Cô ấy không rảnh?”

“Ngày mai Sầm Tô qua.”

Thương Quân cân nhắc một lát, nói: “Bàn bạc với anh chuyện này.”

Dùng hai chữ “bàn bạc” đa số đều là chuyện công việc.

Ánh mắt Ngu Thệ Thương ra hiệu anh nói.

Thương Quân: “Nếu như ngày mai Sầm Tô đến đây, thích Samoyed nhà anh, để cô ấy nuôi một thời gian.”

Sầm Tô dự định trước khi bà ngoại qua đây, một nửa thời gian dành để đọc sách. Nếu như một nửa thời gian còn lại đi tìm anh, bảo anh ở cùng, lâu dần anh không dám đảm bảo sự tự chủ của mình còn có thể như bây giờ.

Anh tuyệt đối không thể để bản thân trở thành Giang Minh Kỳ thứ hai.

Hoặc nói cách khác, kiên quyết không thể trở thành Ngu Thệ Thương thứ hai, từng này tuổi vẫn day dứt không nguôi.

Anh quyết định như vậy thứ nhất là vì Sầm Tô quả thực thích Samoyed, bây giờ bà ngoại lại bệnh nặng, có thú cưng ở cùng thì ít nhiều có thể giúp bà bớt buồn. Thứ hai là vì vốn dĩ mỗi ngày Sầm Tô có thể tìm anh nói chuyện một tiếng, sau khi có thú cưng thời gian tìm anh có thể bớt thành nửa tiếng, thậm chí ngắn hơn.

Đối với anh, đối với Sầm Tô đây đều là chuyện rất tốt.

Rõ ràng Ngu Thệ Thương đã hiểu sai ý của Thương Quân, tưởng anh cuối cùng cũng thông suốt, bằng lòng bước chân vào mối quan hệ yêu đương, định thử hẹn hò với Sầm Tô.

Anh ta sẵn lòng giúp đỡ người trẻ tuổi, huống hồ chỉ để Samoyed ở chỗ Sầm Tô nuôi một thời gian, không phải tặng cô.

“Chỉ cần Quả Cầu Tuyết thích cô ấy, bằng lòng đi theo cô ấy, không phải không thể. Nhưng chắc chắn phải có điều kiện,” Anh ta nói, “Mỗi tuần tôi sẽ đi thăm Quả Cầu Tuyết một lần.”

Ban đầu Thương Quân còn tưởng lấy gì đó ra trao đổi, không giờ bạn thân lại sảng khoái đồng ý nhanh gọn như vậy.

Điều này càng làm anh chắc chắn rằng Ngu Thệ Thương bị Thương Uẩn mua chuộc.

Quả Cầu Tuyết mới một tuổi năm tháng, rất sung sức lại chưa thực sự trưởng thành.

Ngu Thệ Thương lo lắng: “Quả Cầu Tuyết rất nghịch, Sầm Tô chưa chắc đã đối phó nổi nó. Như này đi, bảo dì giúp việc nhà tôi đi cùng qua đó.”

Thương Quân: “… Không đến mức đấy. Cô ấy không nuôi lâu, bà ngoại qua ở cùng thì cô ấy càng không có thời gian.”

“Bà ngoại Sầm Tô sẽ đến Thâm Quyến sao?”

“Ừ. Cô ấy muốn chăm sóc bà một thời gian, giảm bớt gánh nặng cho mẹ cô ấy. Khám bệnh ở Thâm Quyến cũng tiện hơn.”

Ngu Thệ Thương: “Vậy càng tốt. Người già đều sợ cô đơn, để Quả Cầu Tuyết ở cùng bà cụ.”

“… Anh tưởng Sầm Tô có căn nhà lớn như nhà anh à? Cô ấy chỉ thuê tổng cộng ba phòng, còn mời thêm người chăm sóc, dì giúp việc nhà anh qua ở đâu?”

Nghe Thương Thấm nói, Sầm Tô thuê căn ba phòng ngủ chật hẹp, trong đó có một phòng chỉ đủ kê một chiếc giường nhỏ.

Ngu Thệ Thương: “Cái này đơn giản. Dì giúp việc nhà tôi làm được, cũng có kiến thức y học cơ bản, chăm sóc bà ngoại Sầm Tô hoàn toàn không có vấn đề. Tiền Sầm Tô thuê người chăm sóc đó chỉ cần thuê người nấu ăn là được, dì nhà tôi không biết nấu ăn.”

Người giúp việc nhà anh ta có sự phân công rõ ràng, nấu cơm có đầu bếp chuyên phụ trách.

Người có tình cảm nhất với Quả Cầu Tuyết là dì, đã làm việc ở nhà bọn họ hơn hai mươi năm. Lâu không vào bếp, bây giờ chỉ có thể làm những bữa sáng đơn giản.

Thương Quân suy nghĩ, thực sự khả thi.

Vốn dĩ chỉ định để Samoyed qua ở cùng với Sầm Tô, chia bớt một nửa năng lượng của cô, không ngờ lại vô cùng hợp lý. Nếu như vậy, bà ngoại vừa có người chăm sóc chuyên nghiệp, bọn họ lại có thể được ăn ngon.

Nói đến đây, đột nhiên hai người không hẹn mà cùng nhau bật cười. Sầm Tô vẫn chưa đến, cô có thích Quả Cầu Tuyết hay không còn khó nói, vậy mà bọn họ đã sắp xếp đâu ra đó chuyện dì giúp việc nhà người ta.

Biết đâu Sầm Tô đã tìm xong dì chăm sóc bà ngoại rồi.

Không nói tiếp chủ đề về Sầm Tô và Quả Cầu Tuyết nữa, Ngu Thệ Thương nhắc đến người phụ trách của công ty trúng thầu – Khang Kính Tín.

Anh ta vẫn luôn cảm thấy đã từng nghe cái tên này ở đâu đó, nhưng ký ức vụn vặt, không ghép lại nổi.

“Tôi đã cho người đi điều tra, có lẽ tối nay có tin tức.”

Nghe vậy, động tác cầm khăn nóng lau tay của Thương Quân hơi khựng lại, anh ngẩng đầu nhìn bạn thân: “Anh lo lắng chứng chỉ năng lực của công ty ông ta có vấn đề?”

“Không đến mức đó. Duệ Duệ hết lòng tiến cử, Tinh Hải Toán Lực đã điều tra kỹ lưỡng, năng lực của công ty Khang Kính Tín quả thực đủ tiêu chuẩn.”

Ngừng một lát, Ngu Thệ Thương nói: “Không liên quan đến công ty hay dự án của Tinh Hải Toán Lực, chỉ cảm thấy cái tên Khang Kính Tín này tôi đã từng nghe ở đâu đó.”

Thương Quân nói: “Trong tiềm thức để ý như vậy, có lẽ là tình địch đấy.”

Ngu Thệ Thương khinh thường nhưng lại không khỏi để ý: “Tình địch? Anh ta lớn hơn tôi nhiều như vậy, hơn năm mươi rồi.”

Hiếm khi hai người rảnh rỗi nói chuyện cá nhân, Thương Quân hưởng ứng, phối hợp với bạn thân: “Lớn hơn bao nhiêu?”

Ngu Thệ Thương đã xem qua sơ yếu lý lịch của Khang Kính Tín, đại khái nhớ được tháng, năm sinh: “Lớn hơn tôi sáu, bảy tuổi.”

“Không tính là lớn. Cũng chẳng phải lớn hơn mười mấy hai mươi tuổi, anh vẫn có ưu thế về tuổi tác. Không phải anh đã xuất hiện tình trạng rối loạn giấc ngủ sao?”

Ngu Thệ Thương nghẹn lời, một lúc sau tức đến bật cười: “Sao cậu còn nói giúp người ngoài thế?”

Thương Quân: “Không phải anh chỉ luôn nghe lời nói thật sao? Thế sau này tôi nói hay không nói?”

Ngu Thệ Thương đã ăn gần xong, đặt đũa xuống.

“Nhân cơ hội chọc ngoáy tôi với nói sự thật là hai chuyện khác nhau. Lúc Thương Uẩn chọc ngoáy cậu, sao không thấy cậu khen cậu ta nói thật?”

Thương Quân cười: “Đừng chuyển chủ đề, bây giờ đang nói anh và Khang Kính Tín.”

Ngu Thệ Thương thật sự không muốn nói tiếp nữa, dù sao thì anh ta cũng đang ở thế yếu.

Thương Quân tiếp tục dùng bữa, điện thoại Ngu Thệ Thương kêu, chuyện anh ta nhờ người điều tra đã có kết quả. Đối phương đã gửi kết quả email điều tra đến hòm thư, cúp điện thoại, anh ta đăng nhập vào hòm thư.

Tài liệu chỉ vỏn vẹn nửa trang, cho dù có xem chậm một hai phút cũng xem xong, nhưng anh ta lại nhìn bốn, năm phút.

Nhìn đến dòng cuối cùng, ánh mắt anh ta lại quay lại dòng đầu tiên, xem đi xem lại hai lần.

Thương Quân không hỏi, đợi anh ta nói.

Cuối cùng Ngu Thệ Thương cũng thoát ra khỏi hòm thư: “Có lẽ chẳng bao giờ cậu đoán được Khang Kính Tín là ai.”

Thương Quân bảo anh ta đừng có úp mở: “Là ai?”

“Bố của Sầm Tô.”

Thương Quân thoáng ngạc nhiên, chậm rãi gật đầu. Nhớ lại việc vài ngày trước, Sầm Tô mượn vệ sĩ của anh, nói muốn tìm hiểu về bố mình.

Anh không biết rốt cuộc năm đó xảy ra chuyện gì, đến mức Sầm Tô và mẹ còn phải trả nợ bao nhiêu năm, trong khi Khang Kính Tín giàu có lại chẳng thèm quan tâm.

“Tình trạng hôn nhân bây giờ của Khang Kính Tín như nào?” Anh tò mò hỏi.

Ngu Thệ Thương: “Sau một năm ly hôn với Sầm Tông Y thì tái hôn, gia đình vợ hiện tại vừa có quyền lại có thế, ông ta và vợ hiện tại có một cô con gái đang học thạc sĩ.”

Không thể không nói, Khang Kính Tín đúng là tốt số, hai cô con gái đều là học sinh giỏi.

Có lẽ anh ta từng nghe cái tên Khang Kính Tín từ chỗ bạn thân Sầm Tông Y, chỉ là đã cách hai sáu, hai bảy năm, ký ức đã sớm mờ nhạt.

Tuy nhiên khi nghe lại nó vẫn gợi lên những ký ức còn sót lại.

Ngu Thệ Thương cố gắng kéo dòng suy nghĩ quay trở lại: “Sầm Tô chưa từng nhắc về bố với cậu sao?”

Thương Quân: “Không. Những gì tôi biết không nhiều hơn anh.”

Bây giờ, cuối cùng anh cũng hiểu vì sao Ngu Thệ Thương lại thường xuyên nhắc đến Khang Kính Tín trước mặt anh, còn đích thân “điều tra”. Hóa ra, bao nhiêu bước dọn đường đó chỉ để nói với anh, Khang Kính Tín là bố Sầm Tô, vì quyền thế của gia đình vợ hiện tại mà không hỏi thăm gì đến hai mẹ con cô.

Hy vọng anh quan tâm Sầm Tô hơn.

Sở dĩ Thương Quân đoán như vậy, lại còn loại trừ khả năng Khang Kính Tín là tình địch của Ngu Thệ Thương, là bởi vì anh hoàn toàn không liên tưởng mối quan hệ của mẹ Sầm Tô với Ngu Thệ Thương. Dù sao hai người cũng kém nhau ba tuổi, hơn nữa Ngu Thệ Thương không thể hẹn hò tình yêu chị em — Chính anh ta từng nói, điều duy nhất anh ta không thể chấp nhận chính là tình yêu chị em.

Vì vậy bao nhiêu năm qua, những bạn gái mà anh ta từng quen đều nhỏ tuổi hơn, người nào người nấy tính cách ngày càng kiêu căng, khó chiều.

Chỉ là mỗi mối quan hệ đều không duy trì được lâu, ở bên nhau chưa được bao lâu thì kết thúc bình yên.

Về người cầm quyền mới của nhà họ Ngu, bên ngoài đánh giá anh ta như này: Giống hệt bố anh ta, bạc tình và lăng nhăng.

Thương Quân nâng ly rượu lên, hướng về phía bạn: “Dù thế nào cũng cảm ơn anh. Vì để tác hợp tôi và Sầm Tô, anh cũng hao tổn tâm trí.”

“…..”

Ngu Thệ Thương cười như không, xem ra Thương Quân đã hiểu lầm, tưởng anh ta điều tra Khang Kính Tín là vì Sầm Tô.

Trước đó anh ta cũng không biết Khang Kính Tín là ai, sao có thể vì Sầm Tô.

Có điều, hiểu lầm cũng tốt.

Anh ta không muốn để người khác biết mình và Sầm Tông Y từng yêu nhau.

Bây giờ con gái cô ấy lớn như vậy, từ lâu mọi thứ đã vật đổi sao dời.

Ly rượu của anh ta đã cạn, anh ta lấy trà thay rượu, dặn Thương Quân: “Thế thì cố gắng trân trọng cơ hội này, không uổng công tôi đã thêm wechat của Sầm Tô thay cậu.”

Thương Quân: “Đừng nói là anh đã bị Thương Uẩn mua chuộc từ lúc đó rồi nhé.”

Ngu Thệ Thương cười: “Không đến mức đó.”

Sau bữa tối, Thương Quân không về chỗ ở của mình.

Ngày mai Sầm Tô qua đây làm khách, nên anh ở lại chỗ của Ngu Thệ Thương.

Hai người trao đổi một chút về việc sắp xếp của Tinh Hải Toán Lực, chưa đến mười giờ Thương Quân đã về phòng dành cho khách ở trên lầu.

Mỗi tối trước khi ngủ anh đều dành thời gian xem ghi chú đọc sách của Sầm Tô.

Mặc dù thời gian của anh không đến mức phải tính toán từng giây, nhưng trước đây anh sẽ không bao giờ lãng phí thời gian vào việc chuyên tâm xem vòng bạn bè của ai.

Mở điện thoại, Thương Quân trả lời trước mấy tin nhắn sau đó mới nhấn vào vòng bạn bè của Sầm Tô.

Hai mươi phút trước, cô vừa cập nhật một bài viết mới:

【Hôm nay hơi bận, tạm dừng cập nhật một ngày.】

Thương Quân vừa định thả tim, biểu thị mình đã xem nhưng lại có người tranh thả tim trước anh một bước.

Xem ra bài viết này quên không cài đặt chế độ chỉ một mình anh nhìn thấy.

Giang Minh Kỳ không chỉ thả tim, còn để lại bình luận:【Không phải nói đăng bài trên vòng bạn bè không bao giờ chặn ai sao? Hay là em chỉ chặn mỗi mình anh? Lúc chia tay không phải đã nói em không xóa anh, không chặn anh sao?】

Giang Minh Kỳ:【Nếu như bởi vì lâu rồi không nhớ, thế để anh nhắc lại cho em nhớ. Ngoại trừ không xóa anh, em còn đồng ý lúc kết hôn sẽ mời anh đến ăn cỗ. Anh muốn tận mắt nhìn thấy người em kết hôn trông như thế nào, anh ta có bản lĩnh như nào mới chịu đựng được không bị em đá.】

Bạn chung của anh ta và Sầm Tô chỉ có ba anh em nhà họ Thương, dù sao bọn họ cũng biết anh ta bị đá, anh ta không có gì phải lo lắng.

Thương Quân đang suy nghĩ có nên trả lời Giang Minh Kỳ hay không.

Chưa đợi anh nghĩ xong, lúc này em trai Thương Uẩn đã xuất hiện dưới phần bình luận, chẳng có chuyện vui nào mà nó không tham gia.

Thương Uẩn an ủi Giang Minh Kỳ:【Sầm Tô cũng chặn tôi. Chặn là để tốt cho sức khỏe và tinh thần của chúng ta, có gì không tốt chứ?】

Giang Minh Kỳ:【Tôi và cậu không giống nhau, tôi thà để sức khỏe và tinh thần không khỏe mạnh.】

Thương Uẩn: “…..”

Thương Uẩn:【Gần đây cậu rảnh lắm đúng không?】

Bây giờ Sầm Tô mới để ý phần bình luận trong vòng bạn bè, mới giật mình nhận ra không cài đặt giới hạn quyền xem.

Cô không nói lời nào, lập tức sửa phạm vi hiển thị của bài cảm nhận về cuốn sách đầu tiên, thêm Giang Minh Kỳ và Thương Uẩn.

Sầm Tô bình luận dưới bài viết đăng tối nay:【Bây giờ có thể xem rồi, xem xong đừng quên để lại cảm nhận @Giang Minh Kỳ】

Giang Minh Kỳ làm mới vòng bạn bè của cô, lướt thấy nội dung bài viết từ mười ngày trước, hóa ra là viết nhật ký đọc sách.

Anh ta đọc được hai đoạn thì không kiên trì nổi nữa, âm thầm thoát ra.

Anh ta trả lời Sầm Tô, chủ động yêu cầu:【Sau này đăng bài vẫn nên chặn anh đi.】

Thương Uẩn @Giang Minh Kỳ:【Đã bảo cậu đừng tò mò rồi, chặn là vì tốt cho sức khỏe và tinh thần của chúng ta, vậy mà cậu còn không tin.】

Mấy năm làm cộng sự, anh ta vẫn coi như hiểu Sầm Tô, cô sẽ không đăng bài liên quan đến chuyện tình cảm trong vòng bạn bè. Tính cách cô thẳng thắn như vậy, có gì sẽ nói thẳng với đối phương, cần gì phải úp mở đăng lên vòng bạn bè ám chỉ.

Những bài đăng viết cảm nhận đọc sách như này, chỉ thích hợp cho một mình anh trai xem.

Mấy phút sau, cuối cùng khu vực bình luận cũng im ắng.

Thương Quân nhấn thích, biểu thị đã xem.

Sầm Tô gửi tin nhắn riêng cho anh:【Anh xong việc rồi sao?】

Thương Quân:【Ừ.】

Sầm Tô:【Hôm nay tôi bận sắm thêm ít đồ nội thất, còn bận tìm dì giúp việc nữa, vừa về đến nhà.】

Bận rộn cả một ngày đến cơm tối cũng chưa ăn, một ngày đi hai, ba mươi nghìn bước, thật sự không còn sức để viết nữa.

Thương Quân:【Trước đây em muốn điều tra một số chuyện về bố em, đã điều tra rõ chưa?】

Sầm Tô gọi thẳng điện thoại qua, vừa hay để nghe giọng anh.

Điện thoại kết nối, cô nói: “Điều tra rõ rồi. Ngoại trừ tình hình gia đình nhà ông ta ra, những thứ khác đều biết.”

Thương Quân: “Công ty công trình kỹ thuật đứng tên ông ta vừa mới trúng thầu một dự án lớn.”

Sầm Tô: “Tôi biết, trúng thầu dự án của Tinh Hải Toán Lực các anh. Trước đây bà ngoại nói với tôi, ông ta ở Thâm Quyến cũng được coi là nhân vật có máu mặt, không ngờ thực lực còn mạnh hơn tôi nghĩ. Đúng rồi, trước mặt ông ta anh đừng nhắc có quen tôi, tôi không muốn có bất cứ dây dưa nào với ông ta.”

Thương Quân: “Ông ta không gặp được tôi. Hơn nữa, tôi nhắc những chuyện này làm gì.”

Chỉ một câu “Ông ta không gặp được tôi”, đột nhiên khiến Sầm Tô nhận ra, bây giờ việc cô gặp và liên lạc với vị sếp lớn là anh đây đã là chuyện thường ngày.

Mà trước khi thêm cách liên lạc của anh, cô ở Tần Vận bao nhiêu năm tổng cộng mới gặp anh được hai lần.

Anh là ông chủ của Y tế Tần Vận, Tinh Hải Toán Lực chẳng qua chỉ là một dự án do Tần Vận đầu tư, mà trung tâm siêu máy tính ở Thâm Quyến cũng chỉ là một trạm chi nhánh của Tinh Hải Toán Lực.

Cho dù ai trúng thầu, đều sẽ làm việc trực tiếp với người phụ trách dự án, quả thật không gặp được vị sếp này.

Thương Quân hỏi cô sáng mai mấy giờ có thể dậy được: “Tôi bảo tài xế đến đón em.”

“Mấy giờ cũng được, tôi không ngủ nướng.”

Lúc ở Bắc Kinh, thỉnh thoảng cuối tuần tuyết rơi dày cô mới ngủ nướng một lúc.

Ở Thâm Quyến, hoàn toàn không có điều kiện để ngủ nướng nữa.

Nói rồi Sầm Tô gửi định vị khu nhà cho anh.

Gần như không hề do dự, cô gửi cụ thể cả tòa nhà và số nhà qua.

Cô nói với đầu bên kia điện thoại: “Ngày mai cuối cùng cũng có thể gặp anh rồi. Hôm nay trên đường về nhà, đột nhiên nhớ anh.”

Lời tình tứ đến một cách bất ngờ.

Thương Quân: “Ngủ sớm đi. Ở xa như vậy, em cũng chẳng bắt được mạch hỷ đâu.”

Sầm Tô: “Thế anh tự đặt tay lên mạch của mình thử đi, xem xem có nhớ tôi không.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...