Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị

Chương 24: Muốn mãi được nghe giọng nói của anh.



Lời tình tứ của cô ngày càng trực tiếp hơn.

Điều không nên nhất chính là anh vẫn luôn dung túng cô, thậm chí càng ngày càng không có giới hạn.

Thương Quân chúc cô ngủ ngon: “Không phải mệt sao? Nghỉ ngơi sớm đi.”

Sầm Tô nói: “Không sao, anh muốn nói gì thì nói, tôi ở bên trò chuyện với anh thêm mấy phút nữa.”

Thương Quân cười, rõ ràng là chính cô muốn nói chuyện nhiều hơn nhưng lại đổ thừa ngược lại cho anh.

Anh thấp giọng nói: “Sao còn đổ thừa cho tôi?”

Nếu như đổi thành Thương Uẩn muốn nói chuyện với anh trai thêm mấy câu, câu trả lời nhận được chắc chắn sẽ là: Em thấy anh rảnh lắm à?

Nhưng lúc này người ở đầu bên kia điện thoại là Sầm Tô, thậm chí Thương Quân còn mang theo ý cười chiều chuộng trong giọng nói.

Sầm Tô cười: “Thế không đổ thừa cho anh nữa, đổ thừa cho tôi. Tôi chỉ muốn nói chuyện với anh như thế này, muốn mãi được nghe giọng nói của anh, không muốn cúp điện thoại, phải làm sao đây?”

Cho dù đã nghe quen những lời tình tứ của cô, nhưng khoảnh khắc này anh cũng khó mà giữ được lòng mình yên tĩnh như trước.

Còn có thể làm gì?

Thương Quân nhìn đồng hồ, vừa qua mười giờ.

Thời gian này không tính là sớm, nhưng cũng không tính là muộn.

Anh hỏi: “Chạy ở ngoài cả ngày rồi, không mệt sao?”

Sầm Tô: “Có. Vậy nên không muốn đọc sách, muốn nói chuyện với anh.”

“Tôi vẫn chưa ăn cơm tối.” Cô vừa nói vừa đi vào phòng bếp.

Thương Quân: “Bữa tối lại ăn sữa chua?”

“Tối nay ăn bánh mì, hôm nay sữa chua không khuyến mãi, không mua.”

“…..”

Cô thường xuyên khiến anh dở khóc dở cười.

Việc lớn thì không tính toán, việc nhỏ thì lại chi li.

Phí chia tay hai trăm nghìn đưa cho Giang Minh Kỳ, đủ để cô ăn sữa chua bao nhiêu năm?

Sầm Tô lấy một hộp mì ra khỏi tủ bếp, mở loa ngoài điện thoại để lên bàn bếp, mở nắp hộp rồi đổ nước nóng vào.

“Bây giờ anh đang ở Hồng Kông sao?”

“Ừ.”

“Nhà ở Hồng Kông của anh ở đâu? Trên núi à?”

Thương Quân nói ừ, rồi bổ sung: “Tối nay ở chỗ Ngu Thệ Thương.”

Sầm Tô cầm điện thoại, bê hộp mì đi ra ngoài ban công ăn.

Chủ nhà đã thiết kế một quầy bar nhỏ đơn giản ở ban công, thích hợp cho buổi tụ tập nhỏ hai, ba người, đối diện là vịnh biển.

Cô ngồi xuống chiếc ghế cao, đặt hộp mì lên quầy bar, dùng ngón tay giữ chặt mép hộp.

“Ngày mai tôi cũng có cơ hội được chiêm ngưỡng biệt thự sang trọng ở đường Deep Water Bay, vậy nên, vẫn phải kết thật nhiều thiện duyên.”

Thương Quân: “Không cần, em quen một mình Thương Uẩn là đủ rồi. Nó vì chuyện tình cảm của em, mua chuộc tất cả mọi người, mua chuộc đến tận Hồng Kông luôn rồi.”

Sầm Tô bật cười, hóa ra Ngu Thệ Thương mời cô đến nhà làm khách là Thương Uẩn nhờ vả.

Nhắc đến sếp cũ, cô không khỏi cảm thán, sau này sẽ không gặp được người sếp như vậy nữa.

Mì đã chín, cô mở nắp hộp.

Mùi thơm lập tức lan tỏa khắp ban công.

Sầm Tô hỏi người bên kia điện thoại: “Tối nay anh có công việc cần xử lý không?”

Trước đó nói “muốn nói chuyện với anh tiếp” chẳng qua chỉ là nói đùa, lẽ nào lại thật sự chiếm lấy anh, không cho anh làm việc.

Thương Quân giống cô, không bao giờ trì hoãn công việc.

Tối nay thật sự không bận.

Thương Quân nói: “Tối nay không tăng ca.”

Anh tháo đồng hồ, đi ra ban công của phòng ngủ. Trước mắt là vùng biển xanh thẳm, được bao bọc bởi những ngọn núi.

Cảnh đêm vô cùng yên tĩnh.

Ban công rộng rãi, có bố trí sô pha, cây xanh tươi tốt, còn chu đáo đặt một chiếc máy chạy bộ ở đó.

Anh ngồi xuống sô pha, hai chân bắt chéo, ngả người ra sau.

Đầu bên kia điện thoại truyền đến tiếng húp mì khe khẽ của Sầm Tô.

Đáng lẽ lúc lên phòng, anh nên mang theo một ly rượu, vậy sẽ không đến nỗi lúc cô ăn mì anh lại rảnh rỗi không có việc gì làm.

Thật ra, điều không nên chính là chỉ vì một câu nói bâng quơ “muốn nói chuyện mãi” của cô mà anh lại đồng ý với cô như vậy.

Tối nay, ở dưới khu vực bình luận của cô, chính mắt anh nhìn thấy Giang Minh Kỳ từ một người phong lưu, bạc tình, tự cao tự đại không coi ai ra gì rơi vào cảnh khốn cùng, chất vấn vì sao người yêu cũ lại chặn mình như bây giờ.

Tấm gương phản diện sống động ở ngay bên cạnh anh.

Sầm Tô hỏi đầu bên kia: “Sao anh không nói gì?”

Thương Quân chống tay vào trán, nói chuyện cùng cô: “Muộn như này còn ăn mì, không sợ khó tiêu sao?”

Sầm Tô: “Không, tôi vẫn chưa biết bao giờ mình ngủ. Một vài đồ dùng gia đình mua mà hôm nay đã đến, dọn dẹp xong rồi ngủ.”

Mấy năm ở căn nhà thuê bên Bắc Kinh, cô luôn dùng những đồ có sẵn trong nhà, không bao giờ trang trí thêm.

Lần này vì để bà ngoại ở quen, có cảm giác như ở nhà nên cô đã đặc biệt mua thêm một số món đồ bà ngoại thích.

“Đúng rồi, ngày mai đến nhà Ngu Thệ Thương làm khách, nên mang gì thì hợp lý?”

“Không phải từng nói với em, không cần mang theo bất cứ gì sao.”

“Được.” Sầm Tô không bận tâm chuyện này nữa: “Cả quãng đường đi tàu điện ngầm tôi cứ nghĩ mãi, lần đầu tiên đến làm khách thì nên mua gì.”

Thương Quân: “Đợi anh ấy lớn tuổi hơn chút, em có thể mua một ít thực phẩm bổ dưỡng.

“…..”

Sầm Tô cười, “Cẩn thận chủ tịch Ngu nghe thấy đó.”

Năm nay Ngu Thệ Thương bốn mươi sáu tuổi, qua mấy tháng nữa là bốn mươi bảy. Người ở độ tuổi này, hầu hết đều để tâm người khác nói mình già.

Trước đây cô đã đọc được không ít tin đồn trên mạng về nhà họ Ngu, có cả tin đồn về chủ tịch Ngu, đồn đến bây giờ anh ta vẫn chưa kết hôn.

Tin đồn trên mạng chưa chắc đã chính xác, lỡ như Ngu Thệ Thương kết hôn bí mật.

Sầm Tô quyết định hỏi rõ: “Chủ tịch Ngu thật sự chưa kết hôn sao? Ngày mai nhà anh ấy ngoại trừ hai chúng ta ra, còn có người khác không?”

Thương Quân nói: “Anh ấy không kết hôn.”

Ngu Tệ Thương cũng là người duy nhất chưa kết hôn trong số những người cùng thế hệ của các gia tộc lớn ở Hồng Kông.

“Ngày mai chỉ có ba chúng ta ăn cơm, không cần câu nệ.”

Không có người khác, Sầm Tô lập tức cảm thấy thoải mái hơn. Ngày mai cô có thể tha hồ chơi đùa với những chú chó cưng của nhà Ngu Thệ Thương rồi.

“Anh bận đi, tôi ăn mì xong sẽ đi dọn đồ. Chúc ngủ ngon.”

Thương Quân nhìn thời lượng cuộc gọi, chưa tới nửa tiếng, anh còn tưởng cô muốn nói chuyện hai, ba tiếng.

Sầm Tô đặt điện thoại xuống, ăn nốt miếng mì còn lại. Thu dọn xong quầy bar, cô bắt đầu sắp xếp đồ mới mua.

Dọn dẹp đến 11 giờ 15 phút, tất cả các loại đồ trang trí nhỏ đã sắp xếp xong. Còn lại đa số là mấy đồ to, tháo ra lắp lại sẽ gây tiếng ồn lớn nên cô định để ngày kia lắp tiếp.

Tắm xong, Sầm Tô lại ngồi ở bệ cửa sổ phòng ngủ ngắm cảnh đêm khu vực thành phố thêm mấy phút.

Vốn tưởng hôm nay mệt rã rời, về nhà có thể ngủ ngay lập tức.

Mệt thì mệt nhưng luôn cảm thấy có việc gì đó chưa hoàn thành.

Cô cầm cuốn tiểu thuyết trên tủ đầu giường, lật đến trang có kẹp sách, tiếp tục đọc từ chỗ hôm qua.

Chỉ đọc được hai trang tự dưng cô lại nghĩ đến Tinh Hải Toán Lực, nghĩ đến Khang Kính Tín.

Cô đăng nhập vào hòm thư, mở email vệ sĩ gửi cho cô mấy ngày trước, bên trong là toàn bộ thông tin của Khang Kính Tín. Cô lại lướt qua vài công ty đứng tên ông ta, rồi xóa hoàn toàn email đó.

Cô không biết sau này Khang Kính Tín có mấy người con, là con trai hay con gái.

Cũng không biết con ông ta bao nhiêu tuổi, đang đi học hay đã đi làm.

Những năm qua, mẹ chưa bao giờ nhắc đến Khang Kính Tín, có lẽ vì cảm thấy mắt nhìn người lúc còn trẻ của mình quá kém, ngại không muốn nhắc đến.

Tám rưỡi sáng hôm sau, chiếc Bentley mang biển kép của Ngu Thệ Thương đỗ dưới lầu đúng giờ.

Ngu Thệ Thương chăm sóc cô chu đáo như vậy, trừ nể mặt Thương Quân ra còn có một phần công lao của Thương Uẩn.

Trên đường đến Hồng Kông, Sầm Tô đặc biệt gửi tin nhắn cảm ơn Thương Uẩn:【Hôm nay đến Hồng Kông làm khách, cảm ơn sếp Thương.】

Thương Uẩn trả lời rất nhanh:【Không cần cảm ơn tôi, tôi không làm gì cả, phải cảm ơn chủ tịch Ngu.】

Anh ta chưa bao giờ mua chuộc Ngu Thệ Thương để tác hợp anh trai và Sầm Tô. Đừng nói không phù hợp, Ngu Thệ Thương cũng đâu phải người dễ nói chuyện. Nhưng anh trai không tin, Sầm Tô chắc chắn cũng không tin.

Anh ta không rõ vì sao Ngu Thệ Thương lại giúp đỡ, có lẽ giống anh ta, cảm thấy anh trai và Sầm Tô hợp nhau, bỏ lỡ thì rất đáng tiếc.

Lúc Sầm Tô đến căn biệt thự ở đường Deep Water Bay, mấy chú chó cưng đã đi làm đẹp về từ lâu, đang vờn nhau, nô đùa ở bãi cỏ trong sân, có mấy con còn “đánh” nhau thành một khối.

Cô không ngắm nhìn căn biệt thự xa hoa tấc đất tấc vàng, toàn bộ sự chú ý đều bị bên bãi cỏ thu hút.

Có tiền, có nhà lớn như vậy, lại có bao nhiêu chó, không nghĩ ra còn có chuyện gì có thể khiến Ngu Thệ Thương phiền lòng nữa.

Trời đẹp, Thương Quân và Ngu Thệ Thương cũng đang ở trong sân.

Sầm Tô xuống xe, đi về phía bàn trà của hai người.

Thương Quân thấp giọng nhắc bạn thân: “Chuyện hôm qua bàn, đừng quên đấy.”

Ngu Thệ Thương gọi Quả Cầu Tuyết, kêu nó chạy đến.

Quả Cầu Tuyết đang tranh bóng, hoàn toàn phớt lờ tiếng gọi của Ngu Thệ Thương.

Quả Cầu Tuyết?

Quả Cầu Tuyết.

Quả Cầu Tuyết!

Mãi đến tiếng thứ ba, khi giọng điệu thay đổi, Quả Cầu Tuyết mới giống như đứa trẻ nghịch ngợm biết điểm dừng, vội chạy tung tăng về phía Ngu Thệ Thương.

Đúng lúc Sầm Tô đi đến trước bàn trà, trên bàn có trà hoa hồng cô tặng, còn có hồng trà thượng hạng.

Ngu Thệ Thương bảo cô cứ tự nhiên, rồi nói về mình: “Gần đây, tôi đều uống trà hoa hồng.”

Sầm Tô thấy cốc của Thương Quân là hồng trà, cô cũng bê thử một cốc, nói với Ngu Thệ Thương: “Tôi thử hồng trà quản gia pha.”

Ngu Thệ Thương không lập tức giới thiệu Quả Cầu Tuyết với Sầm Tô, coi như không biết cô thích chó và mèo.

“Không ngờ nhà chủ tịch Ngu nuôi nhiều chó cỡ lớn như vậy.”

“Đúng là nhiều thật.”

Ngu Thệ Thương: “Nhưng có điều, không phải tôi nuôi hết, tôi chỉ nuôi một con còn những con khác ở bên chỗ bố tôi, ở bên chỗ tôi lâu nên không trả về nữa. Bốn bỏ lên năm thì cũng tính là tôi nuôi.”

Cuối cùng Sầm Tô cũng không kìm được, giơ tay v**t v* Samoyed.

Nó như thể bước ra từ bức tranh, toàn thân trắng muốt như tuyết, mềm mại, yên tĩnh ngồi đó ngẩng đầu lên cười với cô.

Kiêu ngạo lại đáng yêu.

Càng nhìn càng muốn ôm vào lòng v**t v*.

“Đây là con do chủ tịch Ngu nuôi sao?”

“Đúng vậy.” Ngu Thệ Thương giới thiệu, “Nó tên là Quả Cầu Tuyết.”

Vốn dĩ, Sầm Tô cho rằng người đàn ông lạnh lùng, mạnh mẽ như Ngu Thệ Thương sẽ thích chó chăn cừu Đức hơn.

Thế nên những đánh giá bên ngoài đa phần đều không chính xác.

Ngu Thệ Thương nói với Quả Cầu Tuyết: “Cô ấy tên Sầm Tô, từ Thâm Quyến đến thăm mi.”

Quả Cầu Tuyết nghe không hiểu, nhưng sau khi Sầm Tô v**t v* nó, nó nhiệt tình tiến lên phía trước dụi dụi, duỗi móng trước ra muốn chơi với cô.

Sầm Tô trêu nó: “Em đến Thâm Quyến không? Chị đưa em đến Thâm Quyến có được không?”

Ngu Thệ Thương giả vờ không biết, hỏi: “Cô cũng thích thú cưng sao?”

“Đúng vậy, thích Samoyed nhất.”

Ngu Thệ Thương tiếp lời: “Nếu như cô thích Quả Cầu Tuyết, có thể đưa nó về nhà nuôi một thời gian.”

Sầm Tô vô cùng bất ngờ.

Thấy Ngu Thệ Thương không phải giả vờ khách sáo, cô vội vàng từ chối: “Tôi không biết chăm thú cưng lắm, không có kinh nghiệm, sẽ để Quả Cầu Tuyết chịu thiệt.”

“Không biết nuôi cũng không sao, bảo dì nhà chúng tôi đi cùng. Dì ấy thân thiết với Quả Cầu Tuyết, vừa có thể chăm sóc người lại có thể chăm sóc Quả Cầu Tuyết.” Ngu Thệ Thương cười nói: “Nhưng dì nhà tôi không biết nấu ăn, cô phải thuê người khác nấu ăn.” 

Ngừng một lát, anh ta chuyển chủ đề: “Không phải bà ngoại cô đến Thâm Quyến ở một thời gian sao? Tôi từng đọc qua nghiên cứu, người có vấn đề về tim mạch nuôi thú cưng có thể giảm tỉ lệ phát bệnh. Cụ thể nói như nào thì tôi quên rồi, hình như thú cưng có thể giúp người già giảm bớt cảm giác cô đơn, có lợi cho sức khỏe tim mạch. Mặc dù dì nhà tôi không biết nấu ăn, nhưng về phương diện chăm sóc sức khỏe thì vô cùng chuyên nghiệp, trên thị trường giúp việc rất khó tìm được.”

Sầm Tô: “…..”

Không chỉ đưa Samoyed cho cô nuôi, đến dì giúp việc cũng sắp xếp chu đáo.

Thương Uẩn vì để tác hợp cô với anh trai anh ta, lần này đã chi ra một khoản lớn.

Ngu Thệ Thương: “Không giấu gì cô, tôi biết cô thích Samoyed. Nếu như đã thích thì mang về nuôi một thời gian đi. Đời người luôn có chướng ngại vật, vượt qua được là tốt. Đợi bà ngoại hồi phục sau phẫu thuật, cô đưa cho dì một bao lì xì với mua thêm chút đồ ăn vặt cho Quả Cầu Tuyết là được.”

Sầm Tô cảm ơn: “Cảm ơn chủ tịch Ngu.”

“Không phải nói rồi sao, đừng khách sáo với tôi.” Ngu Thệ Thương lập tức dặn quản gia sắp xếp người đi làm thủ tục thông quan cho thú cưng.

Dặn quản gia xong, anh ta đứng dậy: “Hai người nói chuyện trước đi, tôi đi nói với dì một tiếng.”

Cứ coi như cử dì đến Thâm Quyến làm việc, lương tăng gấp đôi.

Sau khi Ngu Thệ Thương đi, Sầm Tô ôm lấy Quả Cầu Tuyết, quay về phía Thương Quân: “Cảm ơn anh.”

“Cảm ơn tôi cái gì?”

Sầm Tô: “Anh và Thương Uẩn, mỗi người đều có một nửa công lao.” Cô nói về việc thuê người chăm sóc: “Tiểu Khâu giúp tôi liên lạc với mấy bên thuê giúp việc nhưng vẫn chưa có người thích hợp. Tôi đang lo lắng chuyện này.”

Vận may quý nhân của cô đã giải quyết được vấn đề nan giải này.

Thương Quân nhấp một ngụm trà: “Thật ra không cần cảm ơn tôi. Ý ban đầu của tôi ngoài việc để Quả Cầu Tuyết bầu bạn với em, còn muốn Quả Cầu Tuyết chia sẻ bớt một nửa sự chú ý của em.”

Khóe miệng Sầm Tô cong lên: “Như vậy tôi sẽ không có nhiều thời gian đi tìm anh, đúng chứ?”

Thương Quân thẳng thắn gật đầu: “Đúng vậy.”

Anh lại nhấp một ngụm trà nữa: “Ít nói chuyện với tôi, tôi còn có thể kiếm tiền, nếu không lấy đâu ra tiền mua vàng thỏi?”

Sầm Tô cười: “Anh còn tự kiếm cớ cho mình nữa.”

Quả Cầu Tuyết thấy cô không để ý đến nó, liền nhào thẳng vào lòng cô.

Cô xoa đầu Quả Cầu Tuyết, nghiêng mặt nói với anh: “Đợi anh đến Thâm Quyến công tác, anh phải dắt Quả Cầu Tuyết đi dạo cùng tôi, tôi sợ một mình tôi không giữ nổi nó.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...