Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị

Chương 25: Hai tay cô dường như ôm trọn lấy eo Thương Quân.



Thương Quân liếc nhìn thân hình Quả Cầu Tuyết, không thể nào có chuyện không giữ nổi.

“Cũng không phải chó chăn cừu Đức, sao lại không giữ nổi?”

Sầm Tô nhịn cười nói: “Tôi mong manh yếu đuối lắm.”

“…..”

Cô cao gần một mét bảy, thân hình cao ráo cân đối, cả người tươi tắn rạng rỡ, ánh mắt toát ra khí chất tự nhiên, dù thế nào cũng chẳng liên quan gì đến sự mong manh yếu đuối chút nào.

Thương Quân nói: “Quả Cầu Tuyết trước mặt em mới gọi là mong manh yếu đuối.”

Sầm Tô cười, nằm sấp lên người Quả Cầu Tuyết.

Quả Cầu Tuyết không biết xảy ra chuyện gì, nó lè lưỡi ra, gương mặt mỉm cười lặng lẽ nhìn Thương Quân.

Thương Quân bê cốc hồng trà cô đặt trên bàn cho cô: “Nguội rồi không ngon nữa.”

Sầm Tô ôm Quả Cầu Tuyết vào lòng, lắc đầu, lúc này cười đến mức không thể uống trà.

Cô cười nhìn anh: “Anh không thể so sánh tôi với Quả Cầu Tuyết.”

Thương Quân đặt cốc hồng trà của cô xuống, bê cốc của mình lên nói chuyện phiếm với cô: “Thế so sánh với ai?”

“Với anh.” Sầm Tô nói, “Lúc tôi đứng cạnh anh không phải rất yếu đuối sao?”

Thương Quân bình thản nhắc nhở cô: “Lúc ở phòng sách nhà tôi chẳng thấy em yếu đuối hơn tôi chỗ nào cả.”

Nhớ lại hôm đó, hiếm khi Sầm Tô cười ngượng ngùng.

Cảnh cô giả vờ muốn hôn anh, đến bây giờ nghĩ lại vẫn khiến tim cô đập nhanh.

Thương Quân nhấp một ngụm trà, chuyển chủ đề: “Em ở lại Hồng Kông một đêm hay tối nay về Thâm Quyến?”

“Đi về.” Sầm Tô hỏi: “Anh thì sao?”

“Ngày mai qua, tối mai có hẹn bàn công việc.”

“Nếu như anh không có việc gì ở Hồng Kông, tối nay có muốn đi cùng không? Dắt Quả Cầu Tuyết đi dạo cùng tôi.” Sầm Tô nói, “Tôi dắt được nó, thêm một con nữa cũng dắt được nhưng chỉ muốn dắt cùng anh thôi. Không có lý do nào khác, chỉ muốn ở cùng anh.”

Cô càng thẳng thắn anh càng khó từ chối.

Thương Quân hết cách với cô, nhưng vẫn nói trước: “Không được phép quá một tiếng.”

Cùng lắm là đi dạo cùng cô một tiếng, không thể nào không có giới hạn, cô muốn làm gì anh cũng chiều theo cô.

Quả Cầu Tuyết tràn đầy năng lượng, rất khó ngồi im một chỗ trong thời gian dài. Hôm nay nó ngồi lâu như vậy đã nể mặt Sầm Tô lắm rồi, bây giờ nó đã bắt đầu thoát ra khỏi vòng tay của Sầm Tô, muốn đến bãi cỏ chơi.

Sầm Tô buông tay thả Quả Cầu Tuyết chạy ra bãi cỏ, cô cũng đi qua đó.

Cô nhặt một quả bóng nhỏ màu xanh lam trên bãi cỏ, dùng sức ném thật xa.

Quả Cầu Tuyết chạy thật nhanh đuổi theo quả bóng nhỏ.

Lúc nhỏ cô luôn muốn nuôi Samoyed, nhưng đáng tiếc là mẹ quá bận nên không có thời gian nuôi.

Điều ước bao nhiêu năm, hôm nay cũng coi như trở thành hiện thực.

Phía bên kia bàn trà, Thương Quân nhìn ra bãi cỏ, dù là Sầm Tô hay Quả Cầu Tuyết, anh đều không thể chống cự được.

Ngu Thệ Thương đã sắp xếp xong công việc trong một năm tới cho dì giúp việc, từ trong biệt thự đi ra.

“Từ lúc bà ngoại phẫu thuật đến khi phục hồi, một năm đủ không?” Anh ta ngồi xuống hỏi.

Thương Quân nhìn bạn thân: “Rốt cuộc Thương Uẩn cho anh lợi ích gì thế? Thế mà anh lại nỡ đưa Quả Cầu Tuyết cho Sầm Tô nuôi một năm.”

Tối qua, trước khi mở lời hỏi Ngu Thệ Thương mượn Quả Cầu Tuyết, anh còn không chắc có thể mượn được. Cho dù Ngu Thệ Thương đồng ý, cùng lắm chỉ cho phép Quả Cầu Tuyết không ở nhà một tháng.

Bây giờ, không chỉ mượn được một năm, còn lo không đủ thời gian.

Ngu Thệ Thương thuận nước đẩy thuyền, thản nhiên nói: “Thương Uẩn cho tôi cái gì, là chuyện của tôi và cậu ta.”

Thương Quân: “Thương Uẩn còn cãi chày cãi cối, không thừa nhận mua chuộc anh.”

“…..”

Ngu Thệ Thương chỉ cười, không nói gì.

Chỉ đành xin lỗi Thương Uẩn, bị gánh tiếng oan một lần giúp anh ta.

Anh ta nhìn về phía bãi cỏ, Sầm Tô đang chơi đùa vui vẻ với mấy chú chó.

“Bao nhiêu năm qua, Khang Kính Tín chẳng hỏi thăm gì đến con gái lớn của mình, cho dù có mâu thuẫn với vợ trước thì cũng không nên trút giận lên con cái. Hồi đại học, Sầm Tô vì để tiết kiệm tiền vé máy bay, mấy năm liền không về nhà.”

Thương Quân ngẩng đầu, nhìn chăm chú bạn thân một lúc: “Hiểu rõ vậy sao? Thương Uẩn nói với anh?”

Ngu Thệ Thương ậm ờ “ừ” một tiếng.

Anh ta và Thương Uẩn đã nửa năm không gọi điện thoại cho nhau, làm sao có thể là Thương Uẩn nói.

Trước đó, khi điều tra Khang Kính Tín, hai cuộc hôn nhân của ông ta đều được điều tra rất rõ ràng.

Sầm Tông Y tự cho mình là có mắt nhìn người tốt, nhưng bà chỉ nhìn trúng khuôn mặt của đối phương, chứ chẳng quan tâm đến nhân phẩm.

“Khi nào bà ngoại Sầm Tô đến Thâm Quyến?” Ngu Thệ Thương chuyển chủ đề.

Thương Quân: “Không hỏi.”

Ngu Thệ Thương chỉ thuận miệng nhắc đến, liền bê cốc trà hoa lên nhấp một ngụm, không nói gì thêm.

Anh ta lại nhìn về phía bãi cỏ, Quả Cầu Tuyết có vẻ rất thích Sầm Tô, nó đứng thẳng người lên, lao vào lòng cô, muốn thân thiết với cô hơn.

Sầm Tô có vài phần giống Sầm Tông Y, đặc biệt là lông mày và đôi mắt.

Lần đầu tiên thấy cô trong khách sạn ở Thâm Quyến, ngay lập tức kéo suy nghĩ của anh ta quay về hai mươi bảy năm trước.

Chính bởi vì cô giống Sầm Tông Y, nói không chừng còn có quan hệ huyết thống với Sầm Tông Y nên khi đó anh ta mới phá lệ mà nhiều chuyện, để cô thuận lợi lấy được thông tin liên lạc của Thương Quân.

Nếu không, sao có thể phá lệ với cô.

“Cậu từng đến Hải Thành chưa?” Anh ta như nói chuyện phiếm, hỏi Thương Quân.

Thương Quân nói: “Đã từng. Các hội nghị ngành thường xuyên được tổ chức ở Hải Thành vào mùa đông.”

Anh ta bạn thân: “Sao, anh định đi à?”

Ngu Thệ Thương: “Tạm thời không có kế hoạch.”

“Muốn đi thì anh tự đi đi, tôi không rảnh đi cùng anh.”

Thương Quân nói thẳng: “Đừng tưởng tôi không biết anh đang toan tính cái gì.”

Ngu Thệ Thương mặt không đổi sắc, mỉm cười hỏi: “Nói xem tôi định toan tính chuyện gì?”

Thương Quân: “Đến Hải Thành đương nhiên anh sẽ thuê phòng ở nhà nghỉ nhà Sầm Tô, mượn cớ này để mẹ Sầm Tô gặp tôi. Nói nôm na là ra mắt phụ huynh.”

Ngu Thệ Thương cười: “Tôi không đến mức dẫn cậu đi ra mắt phụ huynh.”

Sầm Tô chơi mệt, đi tới ngồi uống trà.

“Đang nói chuyện gì mà vui thế?”

Thương Quân: “Đang nói em.”

“Ghen tị với vận may gặp quý nhân của tôi chứ gì?”

“Quả thật ghen tị, chủ tịch Ngu rất ít khi mời ai đến nhà dùng bữa.”

Sầm Tô: “Vậy nên, chủ tịch Ngu là quý nhân của tôi.”

Ngu Thệ Thương khiêm tốn cười: “Tôi được ưu ái quá.”

Hôm nay gió biển nhè nhẹ, như gió xuân lướt qua mặt.

Sầm Tô chậm rãi thưởng trà, nhìn Quả Cầu Tuyết đang nô đùa bên kia.

Người cô thích cũng ở bên cạnh.

Khoảnh khắc này có một cảm giác hư ảo, không chân thật.

Mãi đến chập tối lúc đi về, Quả Cầu Tuyết đặt hai chân trước lên đùi cô, hưng phấn nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Mà bên cạnh, Thương Quân đang bận rộn xử lý công việc, dì đi cùng thì ngồi ở xe sau mang theo bốn chiếc vali, cảm giác hư ảo đó mới dần dần tan biến.

Buổi trưa ăn món Quảng Đông chính gốc ở nhà chủ tịch Ngu.

Trong thời gian đó, cô có nhận điện thoại của mẹ.

Sầm Tông Y tưởng cô lại đi mua sắm, hỏi cô đã ăn trưa chưa.

Cô nói với mẹ, không phải đi mua sắm, hôm nay qua Hồng Kông, đang ăn.

“Đi vịnh Victoria à?”

“Không ạ. Nhà bạn sếp Thương.”

Sầm Tông Y đương nhiên nghĩ rằng sếp Thương là Thương Uẩn, biết quan hệ của con gái và sếp cũ khá tốt nên cũng không nghĩ nhiều, chỉ nói mấy câu rồi cúp máy.

Sầm Tô không rõ có phải mình xuất hiện ảo giác hay không, nhưng sau khi cô kết thúc cuộc trò chuyện với mẹ, chủ tịch Ngu dường như đã nhìn cô mấy lần nhưng lại không nói gì. Cô cũng không thể hỏi thẳng anh ta có phải có chuyện gì hay không.

Mãi đến khi xe xuống khỏi chiếc cầu lớn, Thương Quân mới xử lý xong công việc, cất điện thoại.

“Tối nay anh ở đâu?” Cô nghiêng mặt hỏi anh.

Thương Quân: “Về nhà.”

“Anh có nhà ở Thâm Quyến sao? Trước đó anh toàn ở khách sạn, còn tưởng anh không mua.”

“Có lúc lịch trình gấp gáp, ở khách sạn tiện hơn.”

Đang nói chuyện, điện thoại của Thương Quân kêu, là Giang Minh Kỳ.

Nửa tiếng trước Giang Minh Kỳ đã hạ cánh xuống Thâm Quyến, đang trên đường về khu trung tâm thành phố.

Cuộc gọi kết nối, anh ta vào thẳng vấn đề: “Anh ở Thâm Quyến sao?”

Thương Quân: “Ừ. Có chuyện gì?”

Giang Minh Kỳ nói: “Em đến Thâm Quyến công tác, đến nhà anh lấy đồ lần trước em bỏ quên, anh nói với dì một tiếng giúp em.”

Lần trước anh ta và Thương Uẩn ở nhờ, Thương Quân còn chưa quen Sầm Tô.

Hai tháng ngắn ngủi trực tiếp trở thành tình địch.

Thương Quân: “Cậu qua thẳng đó là được.”

Đến khu trung tâm thành phố, tài xế đưa Sầm Tô về nhà trước.

Lúc xuống xe, Sầm Tô bảo Quả Cầu Tuyết tạm biệt, không quên nhắc anh: “Còn nhớ chuyện đã đồng ý với tôi chứ?”

Thương Quân: “Không quên. Đi dạo với Quả Cầu Tuyết cùng em.”

Sầm Tô cười, vẫy tay với anh: “Tối gặp lại.”

Chiếc xe quay đầu, lái ra khỏi khu nhà.

Khu nhà Sầm Tô thuê cách chỗ ở của Thương Quân không xa, chưa đầy hai mươi phút lái xe.

Anh vừa về nhà không lâu thì Giang Minh Kỳ tới.

Nhà của anh có trên khắp thế giới, chỉ có mấy căn biệt thự ven biển, còn lại đều là các căn penthouse ở các tòa nhà siêu cao tầng.

Giang Minh Kỳ vừa bước vào đã bắt đầu than phiền, nói lần nào đi thang máy cũng bị ù đau hết tai.

Cho dù là tình địch cũng không ảnh hưởng đến sự thân thiết giữa bọn họ suốt hơn hai mươi năm qua.

Thương Quân ra hiệu cho anh ta: “Đồ của cậu ở phòng ngủ dành cho khách, không ai động vào.”

Giang Minh Kỳ không vội đi lấy đồ, đến tủ lạnh tìm nước lạnh uống trước.

Trong tủ lạnh toàn là nước soda, anh ta lấy tạm một chai rồi vặn nắp, nhìn Thương Quân: “Buổi tối anh rảnh chứ? Mời anh uống mấy ly.”

Thương Quân nói không rảnh: “Phải ra ngoài.”

“Đi xã giao sao?”

Thương Quân cũng không định giấu: “Sầm Tô bảo tôi dắt chó đi dạo cùng cô ấy.”

“Cô ấy nuôi thú cưng rồi sao?”

Không phải chứ.

Cô làm gì có thời gian chăm sóc.

“Chó của Ngu Thệ Thương, tạm thời để ở chỗ cô ấy nuôi một thời gian.”

Có thể khiến Ngu Thệ Thương cho mượn thú cưng trong nhà, quả là vinh dự lớn.

Giang Minh Kỳ có chút ghen tị với Thương Quân: “Tất cả mọi người đều đang tác hợp cho anh, anh thì hay rồi, không biết thỏa mãn!”

Anh ta ngẩng đầu uống mấy ngụm nước rồi nói: “Thấy anh khổ sở như này, hay là em đi cùng anh? Sầm Tô theo đuổi anh, em theo đuổi Sầm Tô, không ảnh hưởng gì đến nhau. Ba người chúng ta còn có thể thay nhau dắt chó đi dạo.”

“… Cậu rơi vào cảnh này, tốt nhất đừng để Thương Uẩn biết, nếu không nó có thể bay từ Bắc Kinh qua đây lôi cậu về ngay trong đêm đấy.”

Giang Minh Kỳ cười haha.

“Cậu cứ tự nhiên.” Thương Quân đi về phòng ngủ, vừa đi vừa cởi đồng hồ.

Giang Minh Kỳ vừa uống nước xong, Thương Quân cũng thay xong quần áo đi ra. Anh mặc một bộ quần áo thể thao màu đen, bình thường chỉ khi tập thể thao anh mới mặc như này.

Giang Minh Kỳ đi lấy đồ của mình, hai người cùng nhau đi xuống.

Anh ta nhìn Thương Quân từ trên xuống dưới: “Anh định chiều theo cô ấy đến bao giờ?”

“Đợi bà ngoại cô ấy phẫu thuật rồi hồi phục.”

Giang Minh Kỳ đã nghe Thương Uẩn nói, bà ngoại Sầm Tô có hy vọng phẫu thuật.

Nhưng để đủ điều kiện phẫu thuật ít nhất phải tĩnh dưỡng thêm mấy tháng.

Không phải anh ta dội cho Thương Quân gáo nước lạnh, chỉ là nói thật: “Em cảm thấy anh nghĩ nhiều rồi, cô ấy không chung thủy đến thế.”

“…..”

“Đương nhiên anh cũng có thể cảm thấy mình là ngoại lệ. Khi đó em cũng tự tin giống như anh vậy.”

Nhưng sự thật chứng minh, chưa ai trở thành ngoại lệ của cô.

Nếu như có người cảm thấy sẽ là mình, chỉ là khi đó cô vẫn chưa bắt tay vào dự án mới mà thôi.

Thương Quân nói: “Cậu không cần lo lắng thay tôi, tôi sẽ không trở thành cậu thứ hai.”

Anh sẽ không hẹn hò với Sầm Tô, còn chuyện cô có chung thủy hay không, đó là chuyện của cô.

Hai người tạm biệt nhau ở tầng hầm, ai lên xe người đó.

Xe của Thương Quân ở Thâm Quyến cũng là Phantom, những chiếc xe và căn nhà anh thích đều cùng một kiểu, nhiều năm qua chưa từng thay đổi.

Khoảng bảy rưỡi, chiếc Phantom đến cổng khu chung cư nhà Sầm Tô.

Sầm Tô đã dắt Quả Cầu Tuyết xuống dưới.

Cô và dì giúp việc không biết nấu cơm, vì để chúc mừng chuyển đến nhà mới nên hai người gọi đồ ăn ngoài, còn khui thêm hai lon bia.

Ngày hôm nay, căn nhà này đối với cô chính là bắt đầu khởi đầu mới, hành trình mới.

Quả Cầu Tuyết không hề lạ người, có lẽ có dì giúp việc quen thuộc đi cùng nên đến chỗ lạ nó lại càng hưng phấn hơn. Nó ngó nghiêng khắp nơi, không có chỗ nào là nó không tò mò.

【Tôi ở vườn hoa dưới nhà.】Cô gửi tin nhắn cho Thương Quân.

Thương Quân:【Đến rồi.】

Sầm Tô không ngờ anh đến nhanh vậy.

Cô còn chưa kịp ngẩng đầu khỏi màn hình điện thoại, Quả Cầu Tuyết đã giật dây xích lao về phía trước.

Nó nhận ra Thương Quân, muốn nhào qua đó nhưng bất lực vì Sầm Tô vẫn còn giữ nó.

Sầm Tô ngẩng đầu, thấy người đàn ông mặc bộ đồ thể thao màu đen đang đi về phía bọn họ. Đèn đường trong vườn hoa không sáng lắm, đường nét rõ ràng của anh lờ mờ nửa sáng nửa tối, càng tăng thêm sự thâm trầm.

Cô thích bộ đồ hôm nay anh mặc, mặc dù vẫn có cảm giác xa cách như cũ nhưng lại tăng thêm mấy phần hơi thở cuộc sống.

Sầm Tô cũng không biết lại dùng cụm từ “hơi thở cuộc sống” để miêu tả anh lúc này, có lẽ bởi vì hôm nay không còn hẹn gặp ở khách sạn năm sao, không phải căn penthouse xa hoa, cũng không phải tứ hợp viện không tiếp khách bên ngoài.

Mà là ở chỗ của cô.

Thương Quân đi đến gần, Quả Cầu Tuyết nhảy bổ vào chân anh cọ xát thân thiết, từ trước người anh rồi vòng ra sau, sau đó lại vòng về phía trước.

Dây xích quấn một vòng quanh người Thương Quân.

Mới đầu, Sầm Tô còn đi theo Quả Cầu Tuyết vòng quanh người anh, sau đó dứt khoát dừng trước mặt anh không cử động. Đợi Quả Cầu Tuyết quấn dây một vòng quanh người anh, cô mới giơ hai tay ra đằng sau anh, nhận lấy dây xích ở bàn tay kia của mình.

Cứ như vậy, khi cô nhận dây xích, hay tay của cô gần như ôm trọn lấy vòng eo của Thương Quân.

Thương Quân cúi xuống, nhìn thấy ý đồ nhỏ của cô đã thành công.

Sầm Tô: “Đến Quả Cầu Tuyết cũng đang nghĩ cách tác hợp hai chúng ta.”

Thương Quân: “Sao nó tác hợp được? Em bắt nạt Quả Cầu Tuyết không biết nói đấy à?”

Sầm Tô bật cười, tay vẫn vòng quanh eo anh như cũ. Cô ngẩng đầu nhìn anh: “Muốn đi dạo hai tiếng.”

Thương Quân nín thở mấy giây, nhìn cô.

Chỉ có thể ngầm đồng ý.

Nếu không còn có thể làm gì?

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...