Giang Minh Kỳ thấy Quả Cầu Tuyết ngày càng đến gần, do dự không biết có nên xuống xe không.
Trước đây anh ta từng muốn đến Hải Thành thăm quan tiện để gặp bố mẹ cô. Sau đó nghe Thương Uẩn nói bố mẹ cô đã ly hôn từ lâu, mẹ mở nhà nghỉ rất bận nên anh ta đành tạm thời gạt bỏ ý định đó, muốn đợi đến khi mối quan hệ ổn định hơn rồi đến thăm.
Kết quả sau đó lại chia tay.
Thấy còn khoảng năm, sáu mét nữa bọn họ sẽ đi đến trước xe, sau một hồi đấu tranh cuối cùng Giang Minh Kỳ cũng đẩy cửa xuống xe.
Quả Cầu Tuyết nhận ra anh ta, vui vẻ chạy về phía anh ta.
Dây xích vẫn nằm trong tay Sầm Tông Y, nó không chạy xa được, cuống quýt quay vòng vòng.
Sầm Tông Y dịu dàng nói: “Cục cưng nhà chúng ta ngoan lắm, đúng không nào? Không được dọa chú đâu.”
Quả Cầu Tuyết ngẩng đầu nhìn bà, dù muốn giằng về phía trước nhưng cũng kiềm chế lại.
Giang Minh Kỳ tiện tay đóng cửa xe lại, gọi: “Quả Cầu Tuyết?”
Sầm Tông Y nghĩ anh ta là hàng xóm trong khu, trước đây từng gặp Quả Cầu Tuyết nên mỉm cười gật đầu.
Giang Minh Kỳ lịch sự hỏi: “Cháu chào cô ạ. Cô là cô Sầm đúng không ạ?”
Đối phương nhận ra mình, Sầm Tông Y vẫn thấy rất bình thường. Dù sao những người quen biết Sầm Tô phần lớn đều có thể đoán được bà là ai.
Bà cười: “Cháu quen Sầm Tô nhà cô à?”
Không chỉ là quen.
Giang Minh Kỳ đột nhiên như biến thành một người khác, tỏ ra lịch thiệp: “Vâng, cháu là bạn Sầm Tô, đến Thâm Quyến công tác tiện ghé thăm cô ấy.”
Anh ta quay sang nhìn bà ngoại Lâm đang ngồi trên xe lăn: “Bà là bà ngoại phải không ạ? Cháu thường nghe Sầm Tô nhắc đến bà. Dạo này sức khỏe của bà ngoại vẫn tốt chứ ạ?”
Bà ngoại Lâm cười: “Tốt lắm, tốt lắm. Cháu là bạn của Sầm Sầm ở Bắc Kinh à?”
“Dạ vâng ạ. Bọn cháu quen nhau khá lâu rồi, trước khi cô ấy làm giám đốc kỹ thuật của Tần Vận bọn cháu đã quen nhau rồi. Cháu vừa gọi điện cho cô ấy, cô ấy vẫn đang ở công ty, sẽ về ngay ạ. Không ngờ lại trùng hợp như vậy, gặp được bà và cô Sầm ở đây.”
Đang nói chuyện, Quả Cầu Tuyết giơ chân trước lên nhào vào lòng anh ta.
Giang Minh Kỳ xoa đầu nó: “Lần sau rảnh lại dẫn mày đi chơi nhé.”
Anh ta lại quay sang hỏi thăm bà ngoại: “Bà ngoại ơi, các chỉ số sức khỏe của bà hồi phục thế nào rồi ạ?”
Bà ngoại Lâm nói hồi phục rất tốt, đến Thâm Quyến tâm trạng cũng tốt hơn.
Sầm Tông Y thấy đối phương hiểu rõ hoàn cảnh gia đình mình như vậy, biết được bệnh tình của mẹ, biết trước đấy Sầm Tô làm việc ở Y tế Tần Vận, đến cả Quả Cầu Tuyết cũng thân thiết, bà dần dần buông lỏng sự đề phòng.
“Nên xưng hô với cháu thế nào đây?” Bà hỏi.
“Xem cháu kìa, hưng phấn đến mức quên cả giới thiệu.” Giọng nói của Giang Minh Kỳ mang theo sự xin lỗi và thân mật vừa phải: “Bà ngoại, cô, cháu tên là Giang Minh Kỳ. Gọi cháu là Minh Kỳ là được ạ.”
Bà ngoại Lâm: “…..”
Sầm Tông Y: “…..”
Có lẽ trùng tên.
Sầm Tông Y hỏi: “Là Khương* trong mỹ nữ sao?”
“Không phải, là Giang trong sông, hồ, biển.” Giang Minh Kỳ tỉ mỉ giải thích tên mình: “Minh trong ngày mai, Kỳ trong mong đợi, kỳ vọng ạ.”
(Họ Khương 姜 và họ Giang 江 đều phát âm là Jiāng, ghép hai chữ 美女 lại sẽ thành họ 姜)
Cùng họ cùng tên y hệt Giang Minh Kỳ đến nhà ăn cơm mấy hôm trước.
Người đó mới đúng là cháu trai thứ hai nhà họ Giang, đã được chính cháu ngoại xác nhận.
Bà ngoại Lâm thường nghe con gái kể về những thủ đoạn tinh vi của kẻ lừa đảo, trong lòng lập tức cảnh giác cao độ.
“Cái tên này hay thật!”
Nụ cười trong đôi mắt đào hoa của Giang Minh Kỳ càng sâu hơn: “Cảm ơn bà ngoại.”
Sầm Tông Y âm thầm đánh giá đối phương, vẻ ngoài và khí chất đều rất nổi bật, có lẽ thật sự chỉ là trùng tên.
“Cháu là đồng nghiệp cũ của Sầm Tô à?” Bà thăm dò.
“Dạ không phải. Cháu là bạn Thương Uẩn – sếp cũ của cô ấy, chơi với nhau từ nhỏ đến lớn.”
“…..”
Giang Minh Kỳ vẫn chưa nhận ra sự bất thường, nhân tiện khen Sầm Tô: “Tính cách Sầm Tô rất tốt, hòa hợp với tất cả bọn cháu.”
Sầm Tông Y không khỏi nghi ngờ, lớn lên cùng Thương Uẩn vậy là cùng một giới.
Cùng một giới, ai lại đặt tên giống hệt nhau?
Hơn nữa lại cùng họ Giang.
Giang Minh Kỳ đã đến nhà nghỉ mấy ngày trước sẽ không phải giả mạo, cậu ấy có quan hệ thân thiết với Ngu Thệ Thương, lời nói và hành động đều rất chín chắn và có giáo dục.
Danh tính của “Giang Minh Kỳ” đang đứng trước mặt này trở nên đáng ngờ.
Một khi người ta có thành kiến và nghi ngờ, họ sẽ cảm thấy vẻ ngoài lịch thiệp của anh ta là giả tạo.
Giang Minh Kỳ hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra, vẫn còn vui mừng vì lời khen của bà ngoại.
Anh ta hoàn toàn không biết tên của mình đã bị người khác mạo danh.
Sầm Tông Y tiếp tục thăm dò: “Gần đây Sầm Tô tăng ca suốt, không biết khi nào mới về. Để cô gọi điện thoại cho con bé.”
Bà vừa lấy điện thoại ra đã bị Giang Minh Kỳ ngăn lại: “Cô ơi, không cần phải giục đâu ạ, cô ấy sẽ về nhanh thôi. Cho dù có muộn cũng không sao, dù gì tối nay cháu cũng không có việc gì làm, qua đây đưa đồ cho cô ấy. Có một người bạn nhờ cháu mang ít đồ đến.”
Sầm Tông Y: “Phiền cháu quá, còn phải đích thân chạy một chuyến đến đây. Sớm biết cô đã qua lấy hoặc là gọi người giao hàng.”
Giang Minh Kỳ vốn đã chột dạ, sợ Sầm Tông Y nhìn ra được anh ta mượn cớ đến đưa đồ để gặp Sầm Tô.
Cảm thấy chột dạ, anh ta theo bản năng giải thích: “Không phiền đâu ạ. Những thứ khác có thể gọi giao hàng nhưng vàng thỏi vẫn nên cẩn thận hơn ạ.”
Bà ngoại Lâm thầm nghĩ, thật sự gặp phải lừa đảo!
Nhưng tên lừa đảo này tuyệt đối không ngờ rằng bọn họ đã gặp Giang Minh Kỳ thật.
Mặc dù bà già rồi, đôi khi không tránh khỏi cứng đầu nhưng trong chuyện phòng chống lừa đảo bà cụ không hề mơ hồ, những lời con gái dặn bà đều nhớ ký.
Cách đây không lâu bà vừa xem một video tuyên truyền phòng chống lừa đảo tương tự, bà nắm rõ các chiêu trò của lừa đảo. Tiếp theo, có lẽ “Giang Minh Kỳ” này sẽ dùng điện thoại của mình gọi video cho Sầm Tô.
Trong video, Sầm Tô sẽ nói rằng con bé còn phải tăng cả tạm thời chưa thể về ngay được, bảo bà và Sầm Tông Y cứ nhận vàng thỏi trước, rồi chuyển tiền cho “Giang Minh Kỳ” này.
Người bình thường thấy con cháu nhà mình nói vậy trong video chắc chắn sẽ làm theo.
Và kết cục cuối cùng chính là —
Cái gọi là vàng thỏi là đồ giả, chỉ được sơn một lớp bên ngoài.
Mà “Giang Minh Kỳ” đứng trước mặt này đã biến mất không dấu vết từ lâu.
Sầm Tô trong video trông có vẻ là thật, giọng nói cũng thật nhưng thực chất là do AI tổng hợp.
Trước đây bà ngoại Lâm và chồng từng bị lừa khi đầu tư vào dự án nước ngoài, bây giờ chỉ cần ai nhắc đến tiền thì hồi chuông báo động trong lòng bà lại vang lên.
Nếu lát nữa “Giang Minh Kỳ” này thật sự nhắc đến tiền bà sẽ báo cảnh sát.
Bà ngoại Lâm thuận theo lời anh ta hỏi: “Sầm Sầm lại mua vàng thỏi đầu tư à?”
Giang Minh Kỳ: “Chắc là vậy. Cụ thể cháu cũng không rõ ạ.”
Tối qua lúc Thương Quân đưa vàng thỏi cho anh ta, anh ta cũng ngơ ra.
Còn việc vì sao lại tặng vàng thỏi khối lượng nhỏ Thương Quân không nói, anh ta cũng không tiện hỏi.
Nhưng có lẽ không phải phí chia tay.
Sầm Tông Y cũng bắt đầu nghi ngờ, liệu đối phương có phải lừa đảo không.
Nhưng nếu là lừa đảo sớm muộn gì cũng để lộ sơ hở.
Bà cố ý hỏi một cách tự nhiên như đang nói chuyện phiếm: “Hình như Quả Cầu Tuyết rất quen thuộc với cháu, cháu thường xuyên đến Thâm Quyến sao?”
“Không thường xuyên ạ. Sầm Tô đến Thâm Quyến lâu như vậy, đây là lần thứ hai cháu đến.” Giang Minh Kỳ xoa đầu Quả Cầu Tuyết: “Cháu quen bố của Quả Cầu Tuyết.”
“Chả trách.”
Giang Minh Kỳ không nghĩ nhiều, tự nhiên nói: “Trước khi nó được gửi đến chỗ Sầm Tô nuôi, cháu đã quen nó rồi.”
Sầm Tông Y vẫn thản nhiên hỏi tiếp: “Cô chỉ nghe bố của Quả Cầu Tuyết là bạn của Thương Uẩn, vẫn chưa biết là ai.”
“Là chủ tịch Ngu ở Hồng Kông ạ.”
“……”
Sầm Tông Y đột nhiên nhớ ra, có lần gọi video với con gái, bà tự xưng là bà ngoại của Quả Cầu Tuyết, khi đó con gái đã trả lời bà thế nào nhỉ?
— Mẹ, mẹ đừng gọi bừa, khác vai vế. Bố của Quả Cầu Tuyết đã bốn mươi sáu rồi.
Chả trách lúc ở nhà nghỉ, Quả Cầu Tuyết lại nhảy bổ nhào vào lòng Ngu Thệ Thương!
Thấy bố, có thể không thân thiết sao?
Với cả mấy hôm trước Ngu Duệ đến nhà ăn cơm, Quả Cầu Tuyết cũng quấn quýt không rời, hoàn toàn không giống dáng vẻ nên có đối với người xa lạ chút nào.
Trước khi con gái về Hải Thành nói có đến nhà quý nhân làm khách, hóa ra là đến nhà Ngu Thệ Thương.
Con gái cứ nghĩ bà không quen Ngu Thệ Thương, vậy nên lúc gặp nhau ở nhà nghỉ đã lừa bà.
Còn bịa chuyện nào ra chuyện đấy, gì mà sáng sớm chạy bộ gặp một vị khách trẻ tuổi, trò chuyện một hồi đột nhiên phát hiện ra lại có người quen biết chung là Thương Uẩn!
Bà đã thật sự tin!
Có lẽ con gái không biết chuyện quá khứ của bà và Ngu Thệ Thương, vậy tại sao lại giúp Ngu Thệ Thương che giấu?
Dù là quý nhân, chẳng phải nên giới thiệu đàng hoàng cho gia đình biết sao?
Sầm Tông Y suy đoán, vấn đề nằm ở vị khách trẻ tuổi “Giang Minh Kỳ” kia.
Giang Minh Kỳ đứng trước mặt có khả năng không phải lừa đảo, mà người đã đến nhà bà ăn bữa hải sản thịnh soạn kia rất có thể đã dùng tên người ta mạo danh.
Bà tiếp tục nói chuyện: “Cháu rất thân với chủ tịch Ngu sao?”
“Nói sao nhỉ.” Giang Minh Kỳ cười, “Nó nằm giữa thân và không thân, dù sao cũng không cùng thế hệ với anh ta. Anh ta lúc nào cũng cảm thấy cháu chưa đủ trưởng thành.”
Sầm Tông Y: “…..”
Bản thân chưa trưởng thành lại còn đi chê người khác.
Giang Minh Kỳ nói tiếp: “Chủ tịch Ngu thân với hai anh em Thương Uẩn lắm, cháu hưởng ké bọn họ thôi. Lần nào đến Hồng Kông cũng có thể đến nhà anh ta uống trà.”
Hai anh em Thương Uẩn?
Một cái tên đột nhiên hiện ra trong đầu Sầm Tông Y — Thương Quân.
Ngu Thệ Thương có một người bạn vong niên, chính là cậu ấy.
Nhà họ Ngu gia nhập dự án Tinh Hải Toán Lực, nghe nói cũng do Thương Quân thúc đẩy.
Nếu vị khách trẻ tuổi kia là Thương Quân thì mọi chuyện sẽ hợp lý.
Mối quan hệ của con gái và Thương Quân e là không bình thường.
Chưa biết chừng đang ở trong giai đoạn anh em mặn nồng, con gái về nhà Thương Quân đi cùng, không tiện nói mình họ Thương, vì họ này quá đặc biệt dễ khiến người khác lập tức liên tưởng đến Thương Uẩn.
Sầm Tông Y là người từng trải, suy nghĩ thoáng qua đã hiểu được bảy, tám phần.
Thương Quân mượn Ngu Thệ Thương làm vỏ bọc, thuận lợi hẹn hò với Sầm Tô.
Ai ngờ Ngu Thệ Thương lại thuận nước đẩy thuyền, nhân cơ hội đó đi theo để ăn một bữa hải sản thịnh soạn.
Nếu như không đoán nhầm, Giang Minh Kỳ mang vàng thỏi đến thay bạn, “người bạn” đó có lẽ chính là Thương Quân.
Nếu không, ai có thể dễ dàng sai khiến được cậu hai nhà họ Giang đi chạy vặt?
Sầm Tông Y quyết định thăm dò thẳng luôn, một là để kiểm chứng phán đoán của mình, hai là xem xem có phải Giang Minh Kỳ này có phải kẻ lừa đảo không.
“Sầm Tô đứa nhỏ này không có giờ giấc cố định, không biết bao giờ về đến nhà. Cô gọi điện hỏi con bé, xem hai đứa ra ngoài ăn riêng hay là ở nhà bọn cô ăn tạm bữa cơm gia đình.”
Giang Minh Kỳ vội nói: “Cô ơi, cô không cần gọi đâu. Có lẽ Sầm Tô đang lái xe, đoán là sắp tới rồi, cháu không vội ạ.”
Thật ra anh ta muốn đến nhà Sầm Tô ăn cơm nhưng lại sợ Sầm Tô không thích.
Hơn nữa Thương Quân đang thất tình.
Anh ta vẫn có giới hạn của mình.
“Cháu đợi Sầm Tô về, đưa đồ cho ấy rồi cháu đi luôn. Hôm nay đến vội quá, lần sau cháu sẽ báo trước, rồi lại đến nếm thử món hải sản của cô ạ. Mấy ngày trước Ngu Duệ còn đăng một video, nói rằng chưa bao giờ ăn hải sản nào ngon như thế, hỏi ra mới biết là tài nghệ nấu nướng của cô.”
Ngay đến cả việc Ngu Duệ đến nhà ăn cơm cậu ta cũng biết, nếu là lừa đảo thì không thể bịa chuyện chu toàn như này được.
Sầm Tông Y cơ bản xác định được, người trước mặt này chính là Giang Minh Kỳ thật.
Giang Minh Kỳ quay lại xe lấy chiếc túi xách định đưa cho Sầm Tô, treo trên tay cầm xe lăn: “Bà ngoại ơi, cháu đẩy bà ra vườn hoa trong khu đi dạo một lát, tiện thể chờ Sầm Tô.”
Bà ngoại Lâm có chút không hiểu nổi, theo lý mà nói “kẻ lừa đảo” phải nhanh chóng đòi tiền trước khi Sầm Tô về. Nhưng người trước mặt này lại không hề vội vàng, còn nhất quyết đợi Sầm Tô quay lại.
Chẳng lẽ thật sự trùng tên sao?
Sầm Tông Y nhân cơ hội lấy điện thoại ra, tìm kiếm thông tin của Thương Quân.
Ảnh thật của Thương Quân trên mạng quá ít, tìm mãi mới tìm được một bức ảnh chụp góc nghiêng lúc tham gia hội nghị, không phải “Giang Minh Kỳ” đến nhà ăn bữa tiệc hải sản hôm nọ thì là ai chứ?
Giang Minh Kỳ đẩy bà ngoại đi phía trước, hỏi bà ngoại đến Thâm Quyến cảm thấy thế nào, có thích nghi được không.
Sầm Tông Y kéo Quả Cầu Tuyết lại, cúi người gõ nhẹ lên đầu nó: “Nhóc lừa đảo! Thương mày vô ích rồi!”
Quả Cầu Tuyết không hiểu, ngẩng đầu cười toe toét.
“Mày có phải nhóc lừa gạt không? Hả?”
Quả Cầu Tuyết vẫn mỉm cười.
Ở trước mặt bà thật sự nó quá ngoan, Sầm Tông Y hoàn toàn bó tay với nó.
Ba người vừa đến vườn hoa của khu chung cư, dì đột nhiên đi xuống đi dạo, tiện tìm Quả Cầu Tuyết.
Từ xa đã nhìn thấy chàng trai trẻ đang ngồi trên bệ đá nói chuyện với bà ngoại, dì tưởng là hàng xóm trong khu nên không nghĩ nhiều.
Đi đến gần nhìn rõ khuôn mặt đó, dì đột nhiên dừng bước lại, sao lại là Giang Minh Kỳ?
Dì hận không thể quay người bỏ đi ngay lập tức.
Tất cả những điều này đều bị Sầm Tông Y nhìn thấy.
Xem ra ngay cả dì cũng là người nhà của Ngu Thệ Thương.
Bà chụp ảnh dì, chụp ảnh Quả Cầu Tuyết, lại chụp cả Giang Minh Kỳ đang nói chuyện với mẹ mình, gửi hết cho Ngu Thệ Thương.
Sầm Tông Y:【Giang Minh Kỳ thật đến rồi (mỉm cười)】
Ngu Thệ Thương nhìn thấy tin nhắn, đầu óc lập tức trống rỗng.
Nhưng rồi anh ta nghĩ, lời nói dối sớm muộn gì cũng bị vạch trần.
Cái tên Giang Minh Kỳ này, ở đâu cũng có mặt cậu ta!
Cũng không biết Sầm Tô biết chuyện chưa, anh ta lập tức gọi điện thoại qua.
Sầm Tô đang trên đường về nhà, thấy là cuộc gọi của Ngu Thệ Thương nên cô không nghe.
Không biết trong xe có thiết bị ghi âm hay không, lỡ như Ngu Thệ Thương nhắc đến Thương Quân, dù cô có vòng vo thế nào cũng bị Triệu Tuân phân tích ra.
Tiếng chuông kết thúc, đối phương vẫn không bắt máy.
Ngu Thệ Thương lo lắng có lẽ Sầm Tô đang bị Sầm Tông Y chất vấn, cũng may là hôm nay anh ta đang ở Thâm Quyến, vẫn kịp chạy đến.
Anh ta gọi điện cho tài xế, chuẩn bị đến khu chung cư Sầm Tô thuê.
Trên đường đi, anh ta trả lời Sầm Tông Y:【Là lỗi của anh. Không liên quan đến Thương Quân và Sầm Tô.】
Sầm Tông Y:【Tăng lương cho dì đi, ngày nào cũng phải phối hợp diễn kịch, không dễ dàng gì.】
Ngu Thệ Thương: “…..”
Sầm Tông Y:【Tôi và mẹ tôi suýt chút nữa coi Giang Minh Kỳ là kẻ lừa đảo. Ầm ĩ nửa ngày trời, hóa ra cậu ấy chân thành nhất.】
Ngu Thệ Thương: “…..”
Ngu Thệ Thương:【Gặp mặt rồi nói chuyện. Đừng giận Quả Cầu Tuyết, nó rất thích em.】
Anh ta có ý đồ riêng, hy vọng Quả Cầu Tuyết sẽ được bà nuôi mãi.
Như vậy giữa hai người dường như có một mối quan hệ không thể cắt đứt.
Giống như bà và Khang Kính Tín, có Sầm Tô ở đó, mối quan hệ sẽ không thể hoàn toàn chấm dứt.
Xe đi được nửa đường, anh ta nhận được cuộc gọi lại từ Sầm Tô.
Sầm Tô vừa đỗ xe xong và bước xuống: “Chào chủ tịch Ngu, lâu rồi không gặp. Tôi vừa đến khu chung cư, anh có chuyện gì thế?”
Ngu Thệ Thương: “Đừng khách sáo với tôi. Có vẻ như cô vẫn chưa biết chuyện gì đang xảy ra.”
Trong lòng Sầm Tô không khỏi lo lắng: “Thương Quân bị sao ạ?”
“Không phải Thương Quân bị sao, là Giang Minh Kỳ đang đi dạo và nói chuyện với bà ngoại cô. Mẹ cô biết hết mọi chuyện rồi.”
“…..”
Sầm Tô khẽ thở dài, nhưng cũng bình thản.
Giấy không gói được lửa, sớm muộn gì cũng bại lộ.
“Sầm Tô, rất xin lỗi vì tôi bịa ra lời nói dối đó nên mới bị mẹ cô phát hiện. Sớm biết thì không nên dùng cái tên Giang Minh Kỳ.”
“Chủ tịch Ngu, anh tuyệt đối đừng tự trách, không sao đâu. Cho dù hôm nay không bị bắt quả tang thì sớm muộn tôi cũng nói cho mẹ tôi biết.”
Ngu Thệ Thương không lo lắng chuyện này: “Có lẽ Quả Cầu Tuyết không thể nào ở nhà cô được nữa.”
Sầm Tô cười nói: “Anh yên tâm, mẹ tôi sẽ không vì chuyện mạo danh tên mà tức giận đâu, bà ấy còn tò mò chuyện giữa tôi và Thương Quân như thế nào. Anh không hiểu mẹ tôi, tuy đã gần năm mươi tuổi nhưng tinh thần vẫn rất trẻ trung. Trừ bố tôi ra, đa số người bà ấy hẹn hò đều là tình yêu chị em.”
Ngu Thệ Thương: “…..”
Thì ra không chỉ quen một mình em trai như anh ta, vậy mà còn chê anh ta chưa trưởng thành!
Sầm Tô lại giải thích: “Trước đó tôi giấu gia đình không muốn gặp phụ huynh chủ yếu là sợ bà ngoại cằn nhằn, giục tôi mau kết hôn chứ không phải cố ý giấu mẹ tôi. Bà ấy rất thoáng.”
“Sầm Tô, chuyện không đơn giản như cô nghĩ đâu.”
Sầm Tô cười: “Còn có thể phức tạp đến mức nào?”
Cô từ tầng hầm đi ra, hướng về phía vườn hoa của khu dân cư.
“Chủ tịch Ngu, nhà tôi là gia đình bình thường, không giống các gia tộc lớn như các anh, giấu giếm bố mẹ sẽ gây hậu quả nghiêm trọng. Mẹ tôi sẽ không trách tôi, càng sẽ không giận anh. Nếu như bà ấy biết anh là người cầm quyền nhà họ Ngu, còn giúp tôi se duyên, còn vội cảm ơn anh ấy chứ. Quả Cầu Tuyết thì khỏi cần phải nói, bà ấy rất thích nó.”
Ngu Thệ Thương thầm thở dài.
E là Quả Cầu Tuyết khó bảo vệ bản thân rồi.
Nghĩ đến việc cháu gái đã biết chuyện quá khứ của anh ta và Sầm Tông Y, chuyện này một khi đã có người biết dần dần sẽ truyền ra ngoài.
“Sầm Tô, cô biết chuyện tình hồi còn trẻ của mẹ cô không?”
Anh ta cố ý nói thêm câu: “Lúc du học ở London. Bà ấy kể với cô chưa?”
“Có nhắc đến mấy câu, tôi chỉ biết là tình chị em. Hình như kém nhau ba tuổi, những cái khác không rõ.”
Vừa nói xong kém ba tuổi, Sầm Tô chợt nhận ra điều gì đó. Chủ tịch Ngu năm nay bốn mươi sáu, mẹ bốn mươi chín.
Chủ tịch Ngu lớn lên ở London, mẹ cũng du học ở London.
…..
Nhưng cô lại không dám tin có sự trùng hợp như vậy.
Trong điện thoại đột nhiên chìm vào sự im lặng kỳ quái.
Ngu Thệ Thương lên tiếng: “Đúng như những gì cô nghĩ.”
Sầm Tô ngạc nhiên đến mức không nói nên lời.
“Mẹ cô là mối tình đầu của tôi. Vậy nên lần đầu tiên nhìn thấy cô ở khách sạn Thâm Quyến, tôi đã để cô đi chung thang máy chuyên dụng. Sau này cô muốn thêm wechat của Thương Quân, tôi giúp đỡ cô. Cô và mẹ cô hồi trẻ quá giống nhau.”
“Mặc dù cô là con gái của Khang Kính Tín nhưng tôi vẫn không kiềm được muốn giúp đỡ cô.”
“Nói thật, nếu như không phải vì mẹ cô, Thương Quân đã không mượn được Quả Cầu Tuyết.”
“Thương Uẩn không tìm tôi nhờ giúp tác hợp anh trai cậu ta và cô, cậu ta cũng biết không nhờ được tôi.”
“Trước đấy tôi đã biết tim bà ngoại của cô không tốt, vẫn luôn hy vọng bà cụ khỏe mạnh.”
“Ở Hải Thành, gặp được mẹ cô tôi chỉ quan tâm đến niềm vui và nỗi buồn khi gặp lại mà quên mất nhiệm vụ Thương Quân giao cho tôi.”
“Vốn cứ nghĩ có thể giấu được, Quả Cầu Tuyết có thể tiếp tục ở bên các cô. Bây giờ mẹ cô biết rồi, bà ấy sẽ không giữ Quả Cầu Tuyết và dì lại nữa.”
Mãi một lúc sau Sầm Tô mới hoàn hồn khỏi cú sốc.
Cô cũng đi đến vườn hoa của khu dân cư.
Dì đã mỏi mắt mong chờ, nhìn thấy cô như nhìn thấy cọng rơm cứu mạng.
Sầm Tông Y vẫn thản nhiên chơi quả bóng với Quả Cầu Tuyết, nó rất ngoan, khiến người ta không nỡ không chơi cùng.
Sầm Tô đi đến bên cạnh mẹ, nhẹ nhàng kéo áo bà.
Sầm Tông Y trầm giọng nói: “Giang Minh Kỳ giả đâu?”
Sầm Tô cười: “Anh ấy mạo danh tên Giang Minh Kỳ, sau khi bị con phát hiện đã chuyển vào hàng bạn trai cũ rồi.”
“Sao con không nói cái tên giả này còn đi phẫu thuật thẩm mỹ giống hệt Thương Quân nữa?”
Sầm Tô không nhịn được bật cười.
Sầm Tông Y hỏi: “Rất thích cậu ấy sao?”
Sầm Tô gật đầu: “Vâng.”
“Mắt nhìn được đấy.”
“Đương nhiên rồi.”
“Nếu đã ở bên nhau rồi thì cứ đường đường chính chính mà hẹn hò.”
Còn chuyện sau này thì để sau này rồi tính.
“Đã chia tay rồi.”
“Còn muốn lừa mẹ!”
“Thật sự đã chia tay. Anh ấy là ông chủ của Tần Vận, còn bây giờ con là người phụ trách nghiên cứu phát triển của Tân Duệ, sao có thể ở bên nhau? Phải tránh hiềm nghi. Tối hôm đó mẹ thấy bọn con ném bóng trên bãi biển, chính là lúc định chia tay. Vậy nên anh ấy mới rời khỏi Hải Thành sớm.”
Sầm Tông Y im lặng một lúc lâu.
“Mẹ, không sao đâu. Các mối tình của con không kéo dài được lâu.”
Sầm Tông Y chỉ cười nhạt, muốn an ủi nhưng lại nhận ra toàn là những lời sáo rỗng vô nghĩa.
Sầm Tô lại nói: “Con biết chuyện quá khứ của mẹ và chủ tịch Ngu rồi.”
“…..”
Sầm Tông Y không kịp đề phòng.
“Con vừa biết. Chủ tịch Ngu sợ Quả Cầu Tuyết không ở lâu được. Mẹ, có giữ Quả Cầu Tuyết ở lại hay không là do mẹ quyết định. Nếu như nó khiến mẹ gợi cảnh sinh tình thì mẹ đừng giữ lại, nếu như mẹ thích thì mẹ cứ giữ lại.”
Sầm Tô nói thêm một câu: “Ban đầu có lẽ chủ tịch Ngu không nghĩ mẹ sẽ đến Thâm Quyến, bảo con mang Quả Cầu Tuyết đi chủ yếu là để nó ở bên bà ngoại.”
Sầm Tông Y hừ lạnh: “Anh ta đã từng này tuổi rồi, có gì mà mẹ phải gợi cảnh sinh tình chứ!”
Vừa dứt lời, phía bên kia vườn hoa vọng lại tiếng chào hỏi nhiệt tình của Giang Minh Kỳ: “Chủ tịch Ngu, lâu rồi không gặp.”
Hai mẹ con đồng thời quay đầu lại nhìn.
Ngu Thệ Thương bước đi vội vàng, lúc trước ngay cả khi tranh quyền phát ngôn trong gia tộc anh ta cũng chưa từng chật vật đến mức này.
Lúc đó anh cả nhìn anh ta bằng ánh mắt hận không thể rèn sắt thành thép: Mày còn chậm chạp nữa, gia sản sẽ bị lũ bên ngoài chia hết sạch đấy!
Lúc Giang Minh Kỳ chào hỏi Ngu Thệ Thương, anh ta thuận tiện liếc nhìn về phía bên kia vườn hoa.
Không biết hai mẹ con đang nói gì, anh ta cũng không tiện qua làm phiền.
Bà cụ Lâm không ngờ ở Thâm Quyến lại có thể gặp được người cháu vãng bối này.
Bà cụ vẫy tay với Ngu Thệ Thương: “Cháu trai, cháu lại đây. Cậu ấy nói cậu ấy cũng tên Giang Minh Kỳ, rốt cuộc ai là thật? Làm cô rối hết cả lên.”
Giang Minh Kỳ nghe vậy, đứng bật dậy khỏi bệ đá như một chiếc lò xo: “Bà ngoại, sao bà lại nói cháu cũng tên Giang Minh Kỳ? Còn có ai tên Giang Minh Kỳ ạ?”
Trong lúc nói chuyện Ngu Thệ Thương đã đi đến trước mặt.
Giang Minh Kỳ nghi ngờ nhìn Ngu Thệ Thương: “Tình huống gì đây? Có ai mạo danh tôi sao?”
Chuyện đã đến nước này, Ngu Thệ Thương không định giấu diếm nữa: “Không tính là mạo danh, chỉ là tạm thời mượn tên cậu dùng chút thôi. Tên cậu dễ nghe dễ mến.”
“Ai thấy tên tôi dễ nghe?”
“Thương Quân.”
“…..”
Ngu Thệ Thương giải thích: “Thời gian trước tôi và Thương Quân đến Hải Thành nghỉ dưỡng, thuê nhà nghỉ, muốn đến nhà Sầm Tô ăn hải sản với tư cách là khách trọ. Cậu cũng biết đấy, gia đình bọn họ biết rõ Thương Uẩn là ai, nên tạm thời mượn tên của cậu dùng.”
Giang Minh Kỳ nhất thời cạn lời.
Chả trách vừa rồi sau khi nghe anh ta nói mình tên Giang Minh Kỳ, mẹ Sầm Tô và bà ngoại lại kinh ngạc như vậy.
Chưa biết chừng lúc đó còn nghi ngờ anh ta là kẻ lừa đảo.
Dựa vào đâu anh ta phải chịu ấm ức lớn như vậy.
Bà ngoại Lâm càng nghe càng mơ hồ, hoàn toàn không nghĩ đến chuyện yêu đương của người trẻ, bởi vì cháu gái từng nói không ăn cỏ gần hang.
“Ăn cỏ gần hàng thì chẳng phải cái hang sẽ bị lộ sao?”
Đó là nguyên văn lời cháu gái nói.
Bà ngoại Lâm vẫn không hiểu: “Nếu như là sếp cũ của Sầm Sầm, thế tại sao còn phải giấu?”
Hai người đã chia tay, Ngu Thệ Thương không muốn để bà ngoại nghe rồi buồn nên nói: “Nếu như cô biết đó là sếp của Sầm Tô, vậy sao còn có thể nói chuyện thoải mái với chúng cháu được? Ăn uống cũng ngượng ngùng, cô thấy có đúng không?”
Bà ngoại Lâm: “Cái này thì đúng.”
Cuối cùng cũng vượt qua được cửa ải của bà ngoại, Ngu Thệ Thương đi qua tìm Sầm Tông Y.
Sầm Tô biết ý, đi tìm Giang Minh Kỳ xem anh ta mang gì đến giúp cô.
Giang Minh Kỳ chỉ vào tay vịn xe lăn: “Cứ tưởng em không định lấy nữa?”
“Cái gì vậy?”
“Nói là vàng thỏi.” Anh ta đùa, “Em kiểm tra luôn đi, lỡ như thiếu anh không chịu trách nhiệm đâu.”
Sầm Tô xách chiếc túi mở ra, đều là vàng thỏi trọng lượng nhỏ, một sự thiên vị nặng trịch.
Bên trên còn có một danh sách sách do Thương Quân viết tay, đủ cho cô đọc hai, ba năm.
Có lẽ anh sợ không có sau này nên đã đưa trước cho cô.
Nỗi nhớ giống như nước lũ vỡ đê, không cách nào ngăn lại được.
Không nhịn được, cô gửi tin nhắn cho anh:【Giang Minh Kỳ giao đồ đến rồi, còn gặp được cả mẹ em và bà ngoại. Vô tình thế nào, tên của anh cuối cùng cũng đường đường chính chính xuất hiện trong nhà em rồi.】
Đáng tiếc họ đã chia tay.
Nếu biết như vậy, hôm đó cô nên đường hoàng giới thiệu anh với mẹ.
Cô lại nhắn thêm một tin:【Tất cả sách trên danh sách, em sẽ mua về đọc nghiêm túc. Anh thì sao? Dạo này có ổn không?】
Thương Quân nhận được tin nhắn lúc vừa kết thúc cuộc đàm phán thương mại. Buổi chiều anh còn phải tháp tùng đoàn khảo sát thương mại thăm quan viện nghiên cứu của Tập đoàn Tần Vận, trung tâm nghiên cứu phát triển của Y tế Tần Vận cũng nằm trong khu vực đó.
Trước đây mỗi lần đến khu vực này, hình như anh chưa bao giờ để ý đến tòa nhà nghiên cứu phát triển của Tần Vận.
Kể từ khi hoàn thành, anh cũng chưa bước vào đó lần nào.
Cũng không biết rằng, cô đã làm việc ở đó nhiều năm.
Buổi tối còn có bữa tiệc tối thương mại, chiếc Phantom màu đen rời khỏi khu công nghiệp, chạy về phía trung tâm thành phố.
Thương Quân không biết phải định nghĩa cái chữ “ổn” này như nào, chỉ xét riêng về mặt công việc thì không có gì là không ổn.
Tất cả các dự án đều đang tiến triển thuận lợi.
Anh vẫn bận rộn như trước.
Chỉ là không còn ai ngày ngày cười nói với anh nữa.
Anh gõ một hàng chữ vào khung trò chuyện, sau lại xóa hết rồi ấn gọi cho cô.
Đã nhiều lần buổi tối anh muốn gọi điện cho cô, hỏi cô ở Tân Duệ có ổn không, nếu mệt có thể nói với anh.
Nhưng cuối cùng lại thôi.
Sầm Tô đi đến bên góc vườn hoa nhấn nghe, dùng một tay ôm chiếc túi xách đó.
Cuộc gọi kết nối, nỗi nhớ ập đến, cuối cùng cô cũng có thể nghe thấy giọng nói của anh.
“Anh đang bận sao?” Cô không nhắc đến túi phần thưởng anh tặng trước cho cô.
Thương Quân: “Đang trên đường đi làm việc, tối nay có tiệc chiêu đãi. Em thì sao? Vẫn ở công ty à?”
“Không, em về rồi. Đang ở vườn hoa của khu chung cư.”
Nơi mà trước đây anh dắt Quả Cầu Tuyết đi dạo cùng cô.
Về vấn đề dạo gần đây có ổn không, Thương Quân không trả lời cô mà chuyển sang hỏi: “Cô Sầm biết em nói dối, có trách em không?”
“Không, mẹ sẽ không trách em.” Sầm Tô dùng giọng điệu thoải mái: “Trước đây bà ấy còn nói dù có là sếp của em cũng bảo em nắm bắt lấy. Chỉ là không ngờ anh thật sự là sếp của em.”
Thương Quân: “Chiều nay anh đi qua trung tâm nghiên cứu phát triển em làm việc mấy năm.”
Sầm Tô cười buồn bã: “Đáng tiếc là mấy năm đó em chỉ gặp anh có hai lần. Gần đây em thường nghĩ, liệu có ngày nào đó em đột nhiên gặp anh trên đường không. Anh không nhất thiết phải nhìn thấy em, giống như hai lần trước vậy. Nhưng cảm giác vận may của mình đã dùng hết rồi.”
Cô cúi đầu nhìn chiếc túi trong tay: “Sau này không được tặng người khác món quà như này nữa đâu.”
Thương Quân: “Không đâu, chỉ tặng mình em thôi.”
Mặc dù có quá nhiều ngã rẽ, bọn họ không thể đi cùng nhau được nữa.
Lúc này ở bên góc khác của vườn hoa.
Quả Cầu Tuyết không biết chuyện gì đã xảy ra, hai người mà nó yêu quý nhất đều ở đây, nó vui vẻ chạy vòng quanh bọn họ. Lúc thì mỉm cười thè lưỡi với Ngu Thệ Thương, lúc lại nhẹ nhàng cọ vào Sầm Tông Y.
Trên đường đến đây Ngu Thệ Thương không biết đã nhẩm trong đầu kịch bản bao nhiêu lần, đã nghĩ sẵn lời để nói. Nhưng khi thật sự đối diện với Sầm Tông Y, anh ta đột nhiên không biết phải mở lời như thế nào.
Lo bà sẽ tức giận.
Lo bà sẽ nói anh ta chưa trưởng thành, muốn dựa vào Quả Cầu Tuyết để tái hợp.
Nhìn Quả Cầu Tuyết một lúc lâu anh ta mới ngẩng đầu nhìn người đối diện: “Xin lỗi vì đã giấu em. Anh không cố ý muốn dựa vào Quả Cầu Tuyết và dì để tái hợp. Có thể nào giữ Quả Cầu Tuyết ở lại không?”
Bây giờ Sầm Tông Y không quan tâm đến chuyện khác, chỉ đau lòng cho con gái: “Sầm Tô và Thương Quân đã chia tay rồi.”
“Anh biết.” Ngu Thệ Thương tự trách: “Là lỗi của anh, là anh đẩy nhanh việc hai đứa chia tay.”
Sầm Tông Y không hiểu anh ta có ý gì.
Ngu Thệ Thương kể lại ngắn gọn mọi chuyện trong mấy câu.
Sầm Tông Y im lặng nhìn anh ta mấy giây: “Những năm qua Sầm Tô không dễ dàng gì, khó khăn lắm mới gặp được người mình thích, tôi không thể để con bé chịu một chút ấm ức nào từ chỗ anh. Nếu như anh đã đẩy nhanh việc họ chia tay, vậy thì anh hãy nghĩ cách để hai đứa có thể gặp nhau. Những lần gặp gỡ vốn đã nợ hai đứa, hãy trả lại cho hai đứa. Còn về sau có thể đi được cùng nhau hay không, đó là chuyện riêng của hai đứa.”
