Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị

Chương 46: Cô nhìn thấy Thương Quân.



Màn kịch do chuỗi lời nói dối xoay quanh chuyện Giang Minh Kỳ thật, giả gây ra cuối cùng cũng khép lại vào lúc bảy giờ tối.

Để bù đắp cho Giang Minh Kỳ, Ngu Thệ Thương đã tổ chức một bữa tiệc chiêu đãi tại nhà.

Giang Minh Kỳ đi cùng xe với anh ta về, sau khi lên xe liền im lặng quan sát anh ta.

Ngu Thệ Thương: “Nhìn tôi làm gì?”

Giang Minh Kỳ cười, giơ tay chỉ vào mắt mình.

Không mù, vẫn tốt chán.

“Chủ tịch Ngu, anh không nhìn thấy vẻ mặt của mình lúc nói chuyện với cô Sầm nhẹ nhàng như nào đâu. Ánh mắt đó giống hệt lúc tôi nhìn Sầm Tô.”

Đến lượt Ngu Thệ Thương nhìn anh ta đánh giá: “Cậu với Sầm Tô?”

“Tôi là người yêu cũ của cô ấy. Anh không biết à?”

“…..”

Quả thật chưa từng để ý chuyện này.

Chả trách lúc ở Hải Thành, Thương Quân lại nhạy cảm với cái tên “Giang Minh Kỳ” đến vậy.

Nếu như bảo anh ta dùng tên của Khang Kính Tín, anh ta không chịu nổi dù chỉ một giây.

“Nếu không phải vì tôi vẫn chưa quên cô ấy, sao tôi có thể đích thân chạy đến đây một chuyến, bảo tài xế đưa chẳng phải được rồi sao?”

Giang Minh Kỳ lười biếng dựa vào lưng ghế, chuyển sang nói: “Cô Sầm lớn hơn anh ba tuổi, không phải anh không bao giờ chấp nhận tình yêu chị em sao? Chắc là lúc trẻ bị cô Sầm chê chưa trưởng thành.”

“…..”

Ngu Thệ Thương không tiếp lời.

Cũng không phủ nhận.

Giang Minh Kỳ vui mừng: “Thật sự là vậy sao?”

Trùng hợp lúc này điện thoại của Ngu Thệ Thương vang lên, Thương Quân gọi tới.

Thương Quân cũng đã biết mối quan hệ của anh ta và Sầm Tông Y: “Hồi đó tôi còn thắc mắc, sao anh lại nhiều chuyện giúp Sầm Tô kết bạn wechat với tôi.”

Khi đó Ngu Thệ Thương còn cố tình nhắc đến mối tình đầu, đáng lẽ anh phải nghĩ ra.

Không hiểu sao lại bỏ qua.

Có lẽ vì không tin sẽ trùng hợp như vậy.

Chuyện đã đến nước này, có chất vấn Ngu Thệ Thương cũng vô ích.

Điều Thương Quân quan tâm là: “Dì và Quả Cầu Tuyết thì sao?”

Ngu Thệ Thương: “Tạm thời ở lại Thâm Quyến.”

Còn chuyện có thể ở lại chỗ Sầm Tông Y bao lâu, hoàn toàn phụ thuộc vào khả năng giải quyết vấn đề của anh ta.

Mọi bí mật được phơi bày, người thoải mái nhất ngược lại là dì. Sau này nói chuyện không cần phải để ý trước sau, cũng sẽ không bị ai đó xuất hiện bất ngờ làm cho hoảng sợ nữa.

Lúc anh ta rời đi, Quả Cầu Tuyết không hề do dự đi theo Sầm Tông Y về nhà.

Nó cũng không ngốc, biết chọn như thế nào.

Anh ta an ủi Thương Quân: “Kết cục này không tệ, ít nhất mẹ Sầm Tô và bà ngoại đã biết tên thật của cậu.”

Thương Quân nói: “Tôi đã là người yêu cũ rồi.”

Anh không thích vướng mắc mãi trong quá khứ.

“Nếu anh và Sầm Tô có mối quan hệ này, Sầm Tô sẽ không cảm thấy đường đột vậy vì  sự quan tâm của anh nữa.”

Chiếc Phantom màu đen dừng lại trước cổng khách sạn, bữa tiệc thương mại tối nay được tổ chức ở đây.

Thương Quân nhìn ra ngoài cửa sổ, nói với điện thoại: “Tôi có buổi xã giao, không nói chuyện nữa.”

Lúc này Giang Minh Kỳ ghé sát vào điện thoại của Ngu Thệ Thương, bảo Thương Quân đừng cúp máy vội: “Sầm Tô đưa cho em một cái phong bì, bảo em chuyển cho anh. Em còn có việc chưa xử lý xong, phải ở bên này thêm năm, sáu ngày nữa. Nếu như anh gấp, ngày mai em cho người bay về đưa cho anh.”

Đại khái Thương Quân đoán được trong phong bì có gì, là chiếc thẻ đen đó của anh.

“Không gấp. Ngày mai tôi đến Thâm Quyến công tác, gặp mặt rồi lấy.”

Giang Minh Kỳ: “Tiện đến thăm Sầm Tô sao?”

Thương Quân: “Không phải đến thăm cô ấy. Tôi có chuyện của tôi.”

Mấy ngày nay anh vẫn luôn tính toán, làm sao để xúc tiến hợp tác giữa Y tế Tần Vận và Tân Duệ.

Anh không hiểu về ngành y tế nhưng Thương Uẩn hiểu.

Cho dù cô có đi về phía anh hay là theo đuổi sự nghiệp tương lai của chính mình, anh cũng sẽ không để cô đi một mình vất vả như vậy.

Trước khi cúp điện thoại, Ngu Thệ Thương lại nói: “Cuối tuần này đến thứ ba tuần sau, ở Thâm Quyến có một diễn đàn cấp cao phẫu thuật tim mạch và lồng ngực, được tổ chức ở ngay khách sạn cậu hay ở.”

Thương Quân nói: “Tôi biết. Nhưng Sầm Tô không có tên trong danh sách tham dự.”

Nói không liên lạc nữa, nhưng làm sao có thể không quan tâm đến cô.

Thương Uẩn cũng tham gia diễn đàn đó, đã dò hỏi thay anh, danh sách tham dự của Tân Duệ không có cô.

Cô đang gặp khó khăn ở Tân Duệ, Triệu Tuân đã nắm chặt tất cả nguồn tài nguyên trong tay mình.

Hôm nay bị chuyện Giang Minh Kỳ làm lỡ dở, gần tám giờ Sầm Tô mới ăn tối.

Trên bàn ăn, bà cụ Lâm vẫn cảm thán: “Sao lại trùng hợp đến thế?”

Cuối cùng, bà cụ chốt lại một cậu: “Vậy nên mới nói con người không thể làm chuyện gì trái với lương tâm.”

Bà cụ Lâm hỏi dì: “Nhà cậu Ngu ở Hồng Kông chắc lớn lắm nhỉ?”

Dì: “Rất lớn ạ, ở trên núi.”

“Nhà chúng tôi nhỏ, cô ở đây chịu thiệt thòi rồi.”

“Không đâu ạ, ở đây cháu cảm thấy thoải mái, tự tại hơn.” Dì thuận tiện nói: “Ngày nào cô muốn đến Hồng Kông, cháu sẽ lái xe đưa cô đi, tiện thể đưa cô đi xem nhà cậu Ngu luôn. Nhà cậu ấy nuôi bảy, tám con chó lớn, chắc chắn cô sẽ thích.”

Bà cụ Lâm vội vàng xua tay: “Tôi già rồi, không đi quấy rầy người ta đâu.”

Dì: “Không sao đâu ạ, cậu Ngu cũng bị mất ngủ thời mãn kinh.”

Sầm Tông Y: “…..”

Quả nhiên đã có tuổi.

Dì nhiệt tình mời bà cụ Lâm đến Hồng Kông như vậy là có sự đồng ý của Ngu Thệ Thương.

Mặc dù Ngu Thệ Thương không nói rõ quan hệ của mình và Sầm Tông Y, nhưng dì lờ mờ nhận ra gì đó.

Một người đàn ông có thể hạ thấp mình như vậy vì một người phụ nữ, còn có thể vì điều gì khác?

Bây giờ sợ đến cả bà cụ Lâm cũng nhìn ra manh mối.

Hai người đều đang độc thân, dù bà cụ Lâm có nhìn thấu chắc cũng sẽ không nói toẹt ra.

Bây giờ bí mật được vén mở, dì cảm thấy nhẹ nhõm, không cần phải dùng lời nói dối này để che đậy lời nói dối khác nữa.

Nói đi nói lại, Giang Minh Kỳ đến cũng thật đúng lúc.

“Bà ngoại ơi, bây giờ bà có thể phân biệt được rõ bọn họ là ai với ai chưa ạ?” Sầm Tô gắp thức ăn cho bà ngoại.

Bà cụ Lâm: “Phân biệt được.”

Vừa rồi cháu gái nói với bà, Thương Quân không chỉ là sếp cũ còn là quý nhân, Ngu Thệ Thương cũng vậy.

Biết bà bị bệnh nặng, Thương Quân đã giúp kết bạn wechat với bác sĩ Cố, Ngu Thệ Thương thì đưa Quả Cầu Tuyết đến bầu bạn với bà cụ.

Khi biết cháu gái tìm mãi không được người chăm sóc phù hợp tại nhà, Ngu Thệ Thương lại cho dì nhà mình sang giúp đỡ một năm, lương do cháu gái trả.

“Vì bà mà con mắc nợ người ta nhiều ân tình như vậy. Sầm Sầm, con trả kiểu gì đây?”

Sầm Tô an ủi bà cụ: “Bà ngoại, bà không cần lo lắng. Con làm việc luôn nghiêm túc, dù ở Tần Vận hay ở Tân Duệ. Bọn họ cảm thấy xứng đáng mới làm như vậy, bà thấy có đúng không?”

Bà cụ Lâm không nhịn được lại khen: “Con giống ông ngoại con, quan hệ tốt.”

Bà cụ lại nói: “Cậu bé Giang Minh Kỳ này cũng tốt, nói chuyện với người già rất kiên nhẫn. Lần sau cậu ấy đến Thâm Quyến công tác, mời cậu ấy đến nhà ăn hải sản.”

Sao cô có thể mời người yêu cũ đến nhà ăn cơm.

Sầm Tô nhanh trí nói: “Anh ta dị ứng hải sản ạ.”

“Thế thì thôi vậy.”

Cơm nhà bình thường nhà người ta cũng không thiếu.

“Giang Minh Kỳ còn rất có lòng, nói đợi bà đến Bắc Kinh phẫu thuật sẽ dẫn bà đi thăm quan khắp Bắc Kinh.”

Sầm Tô: “…..”

Sợ là không đến lượt anh ta.

Ngu Thệ Thương đã nói, bà ngoại đến Bắc Kinh phẫu thuật anh ta sẽ sắp xếp toàn bộ.

Đây là chuyện giữa mẹ và anh ta, cô không hỏi nhiều.

Sau bữa cơm, Sầm Tô về phòng dọn trống một ngăn kéo, để cất những món quà Thương Quân tặng cô.

Cô nói với bà ngoại đây là vàng thỏi đầu tư nhờ người mua, để tích lũy tài sản riêng, bà ngoại không hề nghi ngờ.

“Cốc cốc —”

“Sầm Sầm?”

“Mẹ, cửa không khóa trái, mẹ cứ vào đi.”

Sầm Tông Y đẩy cửa đi vào, tiện tay đóng cửa lại.

“Sao Thương Quân lại tặng con quà như này?”

Sầm Tô đếm từng thanh một rồi đặt vào ngăn kéo: “Trước đây con đọc sách, nói không nhìn thấy nhà vàng nên anh ấy bắt đầu thưởng vảng thỏi cho con.”

“Không ngờ cậu ấy cũng biết lãng mạn.”

“Hồi trẻ chủ tịch Ngu không lãng mạn sao?”

“Không lãng mạn lắm. Nhưng ngày nào anh ta cũng nấu cơm cho mẹ, còn làm bài tập cho mẹ nữa.”

“Nấu cơm?” Sầm Tô cười nói: “Thật sự không nhìn ra được.”

Sầm Tông Y rảnh rỗi nên giúp con gái trải ga giường.

Sầm Tô quay đầu hỏi mẹ: “Sau này bởi vì ông ngoại bệnh nặng, mẹ buộc phải về nước nên mới chia tay ạ?”

“Có rất nhiều lý do. Nhưng cũng liên quan đến chuyện này.”

Sầm Tô nghĩ đến sự khác biệt về gia thế, không hỏi thêm nữa.

Sầm Tông Y hỏi con gái: “Con có ấn tượng thế nào với Ngu Thệ Thương?”

Sầm Tô cười: “Con cũng không phải trẻ con, mẹ tìm bạn trai lại lo lắng đến tâm trạng của con. Bà Sầm, dù mẹ có tìm bạn trai lớn tuổi đến đâu, bốn mươi hay năm mươi con đều ủng hộ, chỉ cần mẹ vui.”

“Con nghĩ nhiều rồi. Mẹ sẽ không yêu lại người đã từng hẹn hò, chỉ là muốn hỏi con xem con thấy người này thế nào thôi.”

“Là quý nhân. Còn có thể thế nào nữa ạ?”

Sầm Tô nói thật: “Bị ảnh hưởng bởi các bình luận trên mạng, trước đây ít nhiều con cũng có chút thành kiến với anh ta, tiếp xúc lâu thì phát hiện không hề quá đáng như trên mạng nói. Ngu Duệ cũng vậy, truyền thông Hồng Kông nói cô ấy khó tính, nóng nảy. Khoảng thời gian này tiếp xúc thấy cũng ổn, cô ấy không kiêu căng, làm việc cũng nghiêm túc.”

Sầm Tông Y nhắc đến: “Ngu Duệ sống cũng chẳng dễ dàng gì, lúc nhỏ bố mẹ đã ầm ĩ ly hôn, sau này mẹ con bé vì một trai một gái mà thỏa hiệp, nhưng vẫn luôn sống không vui vẻ.”

“Bố cô ấy cặp bồ bên ngoài ạ?”

“Ừ. Mấy gia tộc lớn ở Hồng Kông, ngoại trừ nhà họ Ninh ra nhà nào mà không có một đống con ngoài giá thú sau kết hôn?”

Sầm Tông Y nói: “Lần đầu tiên mẹ nhìn thấy Ngu Duệ, con bé mới hai, ba tuổi. Bố mẹ đang cãi nhau dữ dội nên đưa con bé sang London nghỉ hè. Gia đình như bọn họ nhìn thì hào nhoáng, nhưng có vui vẻ hay không chỉ có người trong cuộc mới biết.”

“Ngu Thệ Thương đối xử với cô ấy tốt như vậy, lại được mọi người trong gia tộc cưng chiều. Con cứ nghĩ cô ấy sống rất tùy hứng.”

Sầm Tô nhớ đến một tin đồn từng đọc trên mạng: “Truyền thông nói một cô em họ trong gia tộc của cô ấy không được yêu chiều, ông bà nội không thích, bố mẹ lại thiên vị. Sau này tâm lý có vấn đề, hoàn toàn buông thả bản thân.”

Sầm Tông Y: “Trong gia đình như bọn họ, có chuyện như vậy cũng không hiếm.”

Trải chăn xong, bà lại xịt một chút nước hoa ở cuối giường.

Mùi hương thoang thoảng lan tỏa.

“Có nhà vàng rồi, tối nay ngủ ngon nhé.”

Sầm Tô cười nói: “Con không có tiền đồ, nhìn nhiều vàng như này không ngủ được.”

Cô vỗ vỗ mép giường: “Mẹ, mẹ ngồi đi.”

“Muốn nói chuyện với mẹ về Thương Quân à?”

“Cũng không hẳn. Chỉ là muốn có người nói chuyện thôi.”

“Thế tối nay mẹ ngủ với con.”

Hai mẹ con thường nằm trò chuyện đến nửa đêm.

Sầm Tông Y khoanh chân ngồi trên mép giường: “Không phải mẹ đã từng nói với con, tìm công ty con yêu thích. Cổ phần của Tân Duệ, không cần con phải đi giành lấy.”

“Cổ phần thưởng có được dựa vào sự cố gắng của bản thân sẽ vững vàng hơn nhiều với việc chìa tay xin người khác.”

Cô sẽ không để mẹ phải mở lời hỏi Khang Kính Tín, nhỡ đâu bị vợ hiện tại của ông ta tìm đến tận nơi chế giễu, sẽ khó chịu biết mấy.

“Mẹ, giữa con và Thương Quân, vấn đề căn bản không phải là con vào Tân Duệ. Chỉ là Tân Duệ là chất xúc tác khiến bọn con chia tay.” Cô thành thật nói: “Con chưa từng nghĩ đến việc một mối tình sẽ kéo dài quá ba tháng, con không lừa mẹ.”

Sầm Tông Y hỏi: “Bây giờ vẫn nghĩ vậy sao?”

Sầm Tô im lặng.

Bởi vì không còn chắc chắn.

Cô hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Chỉ cần có cơ hội đi về phía anh ấy, con sẽ nắm lấy.”

“Mẹ, trước đây con chưa bao giờ dành quá nhiều sức lực cho chuyện tình cảm.”

“Là con theo đuổi anh ấy trước. Anh ấy đã từ chối, sau đó do dự rất lâu mới đồng ý.”

“Trước đây thật sự con không dám nghĩ, sẽ có khoảnh khắc nào đó con muốn ở bên mãi một người. Thậm chí nghĩ đến kết hôn.”

Nhưng kết hôn là điều không thực tế.

Cô biết.

Con gái cứ nói được vài câu rồi lại ngắt quãng, Sầm Tông Y im lặng lắng nghe.

Lúc con gái kết hôn, bà sẽ tổ chức đám cưới cho con bé ở trên bãi biển trước cửa nhà nghỉ.

Nếu con gái muốn kết hôn với Thương Quân, không chỉ cần con gái nỗ lực mà bà cũng phải nghĩ cách.

Sáng sớm chủ nhật, sáu rưỡi Sầm Tô bị điện thoại của Ngu Duệ đánh thức.

Bà chủ Ngu Duệ này trước giờ vẫn luôn biết chừng mực, nếu không phải tình huống đặc biệt sẽ không làm phiền giấc ngủ của người khác vào cuối tuần.

“Sếp Ngu, có gì dặn dò sao?”

“Xin lỗi, làm cô tỉnh giấc.”

“Không sao, dù sao tôi cũng không ngủ nướng.”

Ngu Duệ bảo cô chuẩn bị để tham dự Hội nghị diễn đàn phẫu thuật tim mạch và lồng ngực, hôm nay có buổi chuyên đề dành cho các doanh nghiệp y tế.

Sầm Tô: “Không phải Triệu Tuân dẫn đội đi sao?”

Suất tham dự có hạn, danh sách đã được chốt trước khi cô tham gia Tân Duệ.

Ngu Duệ: “Diễn đàn tổ chức ngay tại khách sạn thuộc tập đoàn nhà tôi, xin thêm hai vé vào cửa không thành vấn đề. Tôi cũng đi.”

“Triệu Tuân nhìn thấy hai chúng ta chắc chắn sẽ không vui.”

“Không cần chiều theo ý anh ta.”

Đối với các doanh nghiệp y tế, nguồn tài nguyên cốt lõi nhất chính là bệnh viện.”

Những người tham gia hôm nay đều là chuyên gia trong lĩnh vực tim mạch và lồng ngực.

Ban đầu bởi vì thiếu nguồn tài nguyên nên Ngu Duệ mới giữ lại quyền kinh doanh trong tay gia tộc nhà Triệu Tuân. 

Ngu Duệ hỏi: “Tiện đường tôi qua đón cô nhé?”

Sầm Tô không từ chối: “Được, trùng hợp tôi cũng có chuyện muốn trao đổi với cô trên đường.”

Cô thức dậy vội vàng vệ sinh cá nhân, chọn một bộ đồ công sở phù hợp để thay.

Mẹ và dì đã đưa bà ngoại và Quả Cầu Tuyết xuống dưới tầng tập thể dục, bữa sáng chưa làm nên cô lấy một hộp sữa chua ăn tạm. Vừa ăn cô vừa mở máy in, in hàng chục trang kế hoạch dự án.

8 giờ 10 phút, xe của Ngu Duệ đến cổng khu chung cư.

Trước khi ra khỏi nhà Sầm Tô tìm một chiếc túi hồ sơ, đóng gáy đơn giản rồi đặt vào trong.

Bước đầu tiên để thực hiện dự án nằm ở chỗ Ngu Duệ, nếu cô ấy không đồng ý sẽ không có bất kỳ khả năng nào tiếp theo.

Vừa ngồi lên xe cô đã đưa chiếc túi hồ sơ qua.

Ngu Duệ nhận lấy: “Tài liệu gì đây?”

Sầm Tô: “Bản kế hoạch dự án robot chẩn đoán và điều trị.”

“Không phải bên Triệu Tuân mới nên đưa ra bản kế hoạch sao? Lẽ ra anh ta phải sốt ruột hơn chứ.”

“Của tôi và anh ta khác nhau, nói vài câu không rõ được, cô xem trước đi.”

Cứ cách vài phút, trong xe lại vang lên tiếng “soạt soạt” lật trang.

Xem đến trang thứ năm, Ngu Duệ ngẩng đầu khỏi tài liệu dự án: “Muốn tôi hợp tác với Y tế Tần Vận?”

Sầm Tô: “Chuyện đôi bên cùng có lợi, vì sao không hợp tác? Robot chẩn đoán và điều trị dù được nghiên cứu ra, nếu như không có nền tảng, làm sao quảng bá được? Nó không phải là con dao mổ, có thể dùng một mình được.”

“Nó cần một nền tảng thông minh toàn bộ quá trình, bao gồm từ trước phẫu thuật đến sau phẫu thuật.”

Ngu Duệ là người ngoài ngành, liền nói: “Cô nói cụ thể đi.”

“Tất cả các bước phẫu thuật đều phải thực hiện kết nối dữ liệu ở đây, liên quan đến khoa chẩn đoán hình ảnh, khoa gây mê, khoa công nghệ thông tin và nhiều phòng khác. Điều này có nghĩa là phải bắt buộc tích hợp hệ thống thông tin và hình ảnh của bệnh viện. Nếu không, làm sao có thể đánh giá chính xác tình trạng của bệnh nhân, làm sao có thể thực hiện phẫu thuật một cách chính xác?”

Cô dừng lại: “Tân Duệ chúng ta không có nền tảng này.”

Ngu Duệ: “Vậy thì xây dựng.”

“Quá muộn rồi. Chỉ cần có thể chia được một phần lợi ích từ đối thủ cạnh tranh, Triệu Tuân đã khởi động dự án này từ lâu.” Sầm Tô nói về công ty cũ của mình: “Mấy năm trước Tần Vận đã cho ra mắt nền tảng thông minh toàn bộ quá trình, lúc đó là tiên tiến nhất, được tất cả các bệnh viện lớn đưa vào sử dụng. Sau mấy năm, mô hình lớn đã sớm hoàn thiện.”

“Nền tảng Tần Vận do cô xây dựng?”

“Đúng vậy.”

Sầm Tô nói tiếp: “Chính vì tôi là người phụ trách nên tôi mới đề nghị Tân Duệ và Tần Vận hợp tác, kết nối với nền tảng của bọn họ. Nếu không, một con robot đơn độc thì có lợi thế cạnh tranh gì?”

Cô ra hiệu cho Ngu Duệ xem tiếp bản kế hoạch dự án: “Chi phí xây dựng nền tảng không chỉ cao hơn một chút so với robot chẩn đoán và điều trị mà ít nhất là cũng phải cao hơn gấp đôi, việc huấn luyện mô hình lớn rất tốn kém. Tân Duệ có thể bỏ ra nhiều tiền như vậy để thử nghiệm không? Chưa chắc thử rồi cũng thành công cốc.”

Ngu Duệ không ngắt lời, ra hiệu cho cô nói tiếp.

Sầm Tô: “Triệu Tuân giao cho tôi phụ trách dự án robot chẩn đoán và điều trị này không phải thật lòng muốn tôi làm nên chuyện. Một khi dự án được khởi động, tiền thật đổ vào cuối cùng bị bỏ dở giữa chừng, anh ta sẽ lấy lý do này để nhắm vào tôi, sa thải tôi. Lúc đó cô sẽ rất bị động. Thiệt hại vài trăm triệu nhưng có thể nắm chắc quyền lực trong tay, đối với anh ta mà nói thì rất đáng. Dù sao thì tiền lỗ cũng là tiền của công ty, không phải của một mình anh ta.”

Cô nói tiếp: “Hợp tác với Tần Vận, cô có lợi thế bẩm sinh, không cần lo đến lúc hợp đồng hết hạn phải gia hạn bọn họ sẽ hét giá trên trời. Có chú út cô và Thương Quân, việc hợp tác sẽ ổn định, biên độ lợi nhuận cũng có thể được đảm bảo.”

“Còn có một lợi thế nữa, nền tảng đó là do tôi xây dựng. Robot chẩn đoán và điều trị cũng do tôi phụ trách nghiên cứu, có thể coi là con ruột của nền tảng, sẽ không xảy ra tình trạng không hợp lệ.”

Ngu Duệ: “…..”

Cô ấy gấp bản kế hoạch dự án lại: “Việc này rất quan trọng, tạm thời không trả lời cô ngay được.”

Sầm Tô không vội: “Đợi cô xem hết bản kế hoạch rồi để đội ngũ của cô đánh giá rồi nói tiếp.”

Ngu Duệ nhắc nhở: “Cô chỉ nghĩ đến mặt tốt thôi.”

Sầm Tô nói: “Tôi cũng đã tính đến tình huống xấu nhất. Dù cô có đồng ý, Triệu Tuân cũng sẽ lấy lý do an toàn thông tin thương mại để tìm mọi cách ngăn cản việc hợp tác với Tần Vận. Không sao, tôi sẽ đánh bại từng thành viên hội đồng quản trị để bọn họ bỏ phiếu ủng hộ tôi.”

Ngu Duệ đột nhiên cười: “Cô có biết mình đang nói gì không? Nếu như các thành viên hội đồng quản trị đều bỏ phiếu cho cô thì quyền lực công ty đã sớm nằm trong tay chúng ta rồi? Cần gì phải chịu uất ức như vậy?”

Không phải cô ấy cố ý dội gáo nước lạnh: “Bên Khang Kính Tín e rằng cũng sẽ phản đối.”

Sầm Tô: “Ông ta không ở trong hội đồng quản trị.”

“Đương nhiên tôi biết. Nhưng ông ta có mối quan hệ khá tốt với hai thành viên hội đồng quản trị, quen biết hơn hai mươi năm rồi. Nếu không cô nghĩ vì sao tôi lại tham gia tiệc đính hôn của con gái út ông ta? Không phải hy vọng vào thời điểm then chốt xem ông ta đứng về phía nào sao.”

Không đứng về phía cô ấy cũng không sao, nhưng cũng đừng đứng về phía Triệu Tuân.

Sầm Tô: “Chỉ cần ông ta không ở trong hội đồng quản trị, những người khác tôi đều có thể hạ mình đi vận động.”

Ngu Duệ không ôm hy vọng: “Khó như lên trời.”

Sầm Tô đương nhiên biết, con đường này sẽ rất gian nan.

Nhưng ai bảo nó là con đường đi về phía Thương Quân.

Ngu Duệ nhìn thấu việc cô thúc đẩy hợp tác giữa hai bên, một là để nhanh chóng giành được tiếng nói trong công ty, hai là để có cơ hội nào đó với Thương Quân. Vậy là cô ấy nói thẳng: “Cô thân ở Tào doanh lòng lại hướng Hán.”

(Thân ở Tào doanh lòng lại hướng Hán: bề ngoài ở một phe/đơn vị, nhưng trong lòng lại trung thành hoặc nghiêng về phe khác, tâm không cùng hướng với chỗ đang đứng.)

Sầm Tô cười: “Chẳng phải còn một câu “Quân tử luận việc không luận tâm”.”

(Quân tử luận việc không luận tâm: Quân tử đánh giá con người qua hành vi, việc đã làm, chứ không xét đoán suy nghĩ trong lòng.)

8 giờ 45 phút, xe đến khách sạn.

Hôm nay có nhiều người tham dự, bãi đỗ xe dưới tầng hầm đã chật kín.

Tài xế đành phải đỗ tạm: “Tổng giám đốc Ngu, chỉ có thể đỗ ở đây.”

“Không sao.”

Ngu Duệ xuống xe.

Sau khi xuống xe Sầm Tô nhìn logo của khách sạn, nghĩ đến lần đầu tiên đến Thâm Quyến đã gặp Thương Quân ở đây.

Cô lấy điện thoại ra chụp ảnh kỷ niệm.

Bước vào sảnh chính, hai bên là bảng triển lãm diễn đàn, có không ít người đang chụp ảnh, cô cũng tiện tay chụp một tấm.

Triệu Tuân biết bọn họ sẽ đến, đang chờ ở sảnh.

Thấy bọn họ bước vào, anh ta đứng dậy khỏi khu vực nghỉ ngơi.

Hôm nay có nhiều đồng nghiệp tham dự, ở trước mặt người ngoài anh ta vẫn hiểu rõ lợi hại. Dù có bất mãn với Ngu Duệ đến đâu thì anh ta vẫn duy trì vẻ lịch sự bề ngoài.

“Không ngờ hai người lại đến đột xuất.”

Ngu Duệ cười như không cười: “Hôm nay anh có bài phát biểu, dĩ nhiên phải đến ủng hộ rồi. Nhiều người sức mạnh lớn, một bó đũa khó mà bẻ gãy được.”

Triệu Tuân cười giả lả: “Cảm ơn.”

Anh ta nhìn đồng hồ: “Sắp bắt đầu rồi, đi thôi.”

Hai người bọn họ đi ở phía trước, Sầm Tô thong thả đi theo đằng sau.

Gần như trong vô thức, cô liếc nhìn sang phía bên phải sảnh, đang định thu hồi tầm mắt thì chợt khựng lại.

Một nhóm người vội vã bước vào, đi về phía thang máy bên phải. Đó là thang máy chuyên dụng nội bộ của khách sạn.

Người dẫn đầu chính là người cô vẫn luôn muốn gặp.

Anh vẫn mặc bộ vest tối màu, áo sơ mi trắng.

Cách xa nên không nhìn rõ bộ vest có hoa văn chìm hay không.

Sau một thoáng sững sờ, cô vội giơ điện thoại lên, giả vờ chụp bảng triển lãm diễn đàn, chụp được bóng lưng của anh.

Thoát khỏi camera, ngẩng đầu lên nhóm người đó đã rẽ vào thang máy.

Thương Quân không nhìn thấy cô.

Không kịp nghĩ nhiều, Sầm Tô đi theo Triệu Tuân và Ngu Duệ phía trước.

Triệu Tuân quay đầu lại muốn nói chuyện phát hiện phía sau không có ai, chỉ thấy cách đó hơn chục mét Sầm Tô vừa đi vừa xem điện thoại. Vẻ mặt cô thờ ơ, không để bất cứ ai vào mắt.

Sầm Tô mở bừa một trang web, thật ra chẳng xem gì.

Bị bỏ lại quá xa, cô chỉ có thể giả vờ là do xem điện thoại nên mới bước chậm.

Có lẽ Thương Quân đến Thâm Quyến công tác.

Chỉ là cô không còn cách nào biết được lịch trình của anh nữa.

Cũng không biết mỗi ngày anh ở đâu, lại bận những gì.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...