Tại hội trường, Sầm Tô gặp lại đồng nghiệp cũ, và cả sếp cũ Thương Uẩn.
Trong những dịp như thế này không cần phải tránh mặt, cô chủ động bước tới chào hỏi.
“Sếp Thương, lâu rồi không gặp.”
Thương Uẩn cười, đứng dậy bắt tay cô: “Đúng là lâu rồi.”
Bên cạnh có ghế trống, anh ta khẽ hất cằm: “Ngồi đi.”
Sầm Tô không khách sáo, ngồi xuống nói chuyện phiếm với anh ta.
Sự thân thiết của bọn họ trong mắt người ngoài chẳng qua chỉ là làm cho có hình thức.
Dù sao cũng chẳng có ông chủ nào thật sự có thể rộng lượng đến mức không để bụng chuyện nhân tài đắc lực của mình nhảy sang công ty đối thủ cạnh tranh.
Hồi đó lúc Sầm Tô kiên quyết xin từ chức, trong giới đã lan truyền tin đồn rằng Ngu Duệ dùng mức giá trên trời để “đào” cô.
Quả nhiên không sai.
Nghe nói Ngu Duệ đã trao 6 triệu cổ phiếu thưởng, điều kiện sở hữu cũng không hề hà khắc.
Mức lương trên trời như vậy được coi là mức trần cho người làm công ăn lương trong ngành y tế.
Nhưng mọi người cũng hiểu rằng, nội bộ Tân Duệ đấu đá nhau gay gắt, chức Phó tổng giám đốc điều hành “nhảy dù” xuống cũng chẳng dễ dàng gì.
Triệu Tuân cũng có suy nghĩ giống với những đồng nghiệp trong ngành đang có mặt tại đây, cho rằng Sầm Tô và Thương Uẩn chỉ là đang duy trì hòa khí ngoài bề mặt.
Giống như anh ta và Ngu Duệ, mặc dù như nước với lửa nhưng trước mặt mọi người chẳng phải vẫn vui vẻ nói cười, thậm chí hôm nay tham gia hội nghị diễn đàn còn ngồi cạnh nhau sao.
Triệu Tuân thu hồi ánh mắt khỏi chỗ Sầm Tô và Thương Uẩn, quay sang người bên cạnh: “Cô không lo Sầm Tô thân ở Tào doanh, lòng lại hướng Hán à?”
Ngu Duệ cười giả lả: “Quân tử luận việc không luận tâm.”
Dừng một chút, cô ấy thong thả nói: “Đến cả người nằm cạnh gối cũng chưa chắc đã thật lòng, tôi cần sự thật lòng của cô ấy làm gì? Sao, sếp Triệu rất để ý đến chuyện người khác có thật lòng với mình hay không à?”
Triệu Tuân không ngờ lại bị phản đòn.
Anh ta gượng cười: “Thế thì hy vọng Sầm Tô không phụ sự kỳ vọng của cô, có thể giúp Tân Duệ tiến xa hơn.”
Ngu Duệ tiếp lời: “Đương nhiên cô ấy sẽ không phụ lòng, chỉ sợ một số người không chấp nhận được việc cô ấy không phụ lòng thôi.”
Gần như chỉ mặt gọi tên, Triệu Tuân cười khan hai tiếng.
Vị đại tiểu thư nhà họ Ngu này một khi đã không vui sẽ nói thẳng vào mặt người khác. Hình tượng hay không hình tượng gì đó, cô ta chưa bao giờ quan tâm.
Vừa rồi anh ta chẳng qua có lòng tốt nhắc nhở Ngu Duệ, đừng nghĩ rằng tìm được Sầm Tô thì mọi chuyện sẽ êm xuôi.
Chỉ một Sầm Tô chưa đủ sức làm gì được anh ta.
Tuần sau anh ta sẽ khởi động dự án “Robot chẩn đoán và điều trị qua đường tự nhiên phế quản”, để Sầm Tô đối đầu với công ty cũ Y tế Tần Vận. Anh ta muốn xem Sầm Tô sẽ phá vỡ cục diện này như nào.
Tất nhiên cô không phải không có đường lui — có thể đi tìm Thương Uẩn hợp tác.
Nhưng Thương Uẩn chưa chắc đã đồng ý.
Cho dù Thương Uẩn đồng ý, anh ta cũng sẽ không đồng ý, và hội đồng quản trị của Tân Duệ cũng không thể nào chấp thuận.
Cuộc đối đầu của anh ta và Sầm Tô chỉ mới vừa bắt đầu.
Cô không nên nhúng tay vào vũng nước đục này, cuối cùng chưa chắc đã lấy lại được cổ phần lại còn không thể rút lui toàn vẹn.
Mấy ngày nay anh ta đã cho điều tra tình hình gia đình của Sầm Tô. Không điều tra thì thôi, không ngờ điều tra còn có bất ngờ, Khang Kính Tín vậy mà là bố ruột của cô.
Tối đó anh ta đã về hỏi thăm ông nội, xem ông có biết chuyện gia đình người sáng lập “Sầm Thụy” hay không.
Ông nội thở dài: Đừng nhắc nữa! Lão Sầm nhìn sai người rồi, cứ tưởng tìm được chỗ dựa cho con gái nào ngờ lại giao phó nhầm người. Tháng thứ hai lúc ông chuẩn bị thu mua sáp nhập Sầm Thụy, nghe nói con rể ông ấy đã đòi ly hôn. Sau đó có lẽ đã ly hôn, chuyện thu mua sáp nhập đều do con gái lão Sầm đứng ra xử lý. Khi đó con bé mới sinh được mấy tháng, lại còn phải chăm sóc mẹ, chưa bao giờ thấy chồng nó xuất hiện.
Anh ta nói với ông nội: Chắc ông không đoán được con rể cũ của ông Sầm là ai đâu.
Ông nội: Ai?
Anh ta nói với ông nội: Khang Kính Tín.
Ông nội kinh ngạc: Giấu kín vậy sao?
Triệu Tuân không lấy làm lạ, dẫu sao bố vợ hiện tại của Khang Kính Tĩn cũng là người có máu mặt ở Thâm Quyến, đương nhiên không muốn người ngoài biết con gái độc nhất của mình kết hôn với người đàn ông đã từng ly hôn và có con.
Hai mươi sáu năm trước, giấu chuyện này không quá khó khăn.
Hơn nữa lúc Khang Kính Tín kết hôn lần thứ hai mới hai mươi tám tuổi, lại bảnh bao phong độ nên chẳng ai nghĩ nhiều.
Khi đó ông nội nhắc nhở anh ta: Con không thể lơ là, nhỡ đâu Khang Kính Tín tạm thời đổi phe, ủng hộ con gái ruột của cậu ta.
Anh ta không lo lắng Khang Kính Tín không đứng về phía mình, nếu như đứng về phía Ngu Duệ và Sầm Tô, Khang Kính Tín sẽ khó ăn nói với vợ hiện tại và bố vợ.
Những năm qua Khang Kính Tín chỉ nắm giữ cổ phần Tân Duệ, không tham gia điều hành công ty, cùng lắm là xuất hiện ở đại hội cổ đông mỗi năm.
Có lẽ vẫn chưa biết phó tổng giám đốc điều hành nhảy dù xuống Tân Duệ là ai.
Nếu như biết là con gái ruột của cuộc hôn nhân trước đó đã vào Tân Duệ, ông ta sẽ có biểu cảm gì?
Hội nghị diễn đàn hôm nay thời cơ vừa vặn, nên để cha con họ gặp nhau một lần.
Nghĩ đến đây Triệu Tuân gửi tin nhắn dặn trợ lý:【Liên hệ với thư ký của Khang Kính Tín hẹn thời gian, tối nay tôi làm chủ tiệc, mời chủ tịch Khang một bữa. Nói Ngu Duệ cũng có mặt.】
Trợ lý:【Vâng, sếp Triệu.】
Triệu Tuân cất điện thoại, quay đầu nói với Ngu Duệ đang mỉm cười ở bên cạnh: “Tối nay cùng nhau ăn bữa cơm đi. Dạo này bận quá, vẫn chưa chính thức tổ chức tiệc chào đón phó tổng Sầm.”
Ngu Duệ không từ chối, theo lý mà nói ngày đầu Sầm Tô nhận việc đã nên tổ chức tiệc chào đón cô ấy.
Nhưng khi đó Triệu Tuân không có bất cứ động tĩnh gì, sau khi tan làm cô ấy chỉ đành mời riêng Sầm Tô. Không ngờ cuối cùng lại thành cô ấy đến nhà Sầm Tô ăn chực bữa tiệc hải sản, còn vô tình biết được bí mật của chú út.
Ngu Duệ hỏi: “Đi đâu chúc mừng?”
Triệu Tuân: “Ở khách sạn này, khỏi phải chạy đi chạy lại.”
Anh ta hơi dừng lại: “Đương nhiên nếu như cô đã ngán các món ăn của khách sạn nhà mình thì đổi chỗ khác cũng được, tôi không sao cả.”
Ngu Duệ càng không để tâm: “Không cần đổi.”
Cô ấy gửi tin nhắn thông báo cho Sầm Tô:【Tối nay mở tiệc chào đón cô, Triệu Tuân mời.】
Sầm Tô:【Thay tôi cảm ơn sếp Triệu, thật sự được ưu ái quá mức.】
“Tuần đầu tiên đến Tân Duệ có lẽ khá thoải mái nhỉ?” Thương Uẩn nói chuyện một cách tự nhiên.
Sầm Tô cất điện thoại, trả lời: “Không phải khá thoải mái mà là cực kỳ thoải mái.”
Thương Uẩn nửa đùa nửa thật: “Tuần sau có lẽ không còn ngày tháng dễ chịu nữa.”
Sầm Tô cười: “Đừng nói toẹt ra chứ.”
Thương Uẩn thân là sếp, làm sao lại không biết tình cảnh của “lính nhảy dù”.
Anh ta đột nhiên quyết định: “Tối nay cùng nhau ăn cơm đi, gọi cả sếp Triệu các cô nữa.”
Mỗi kỳ diễn đàn, việc các ông chủ lớn của các doanh nghiệp tụ họp ăn uống là chuyện rất bình thường.
Cạnh tranh thì cạnh tranh, nhưng về mặt duy trì môi trường sinh thái ngành lập trường của bọn họ là thống nhất.
Sầm Tô áy náy nói: “Không tiện rồi, tối nay sếp Triệu định tổ chức tiệc chào đón tôi. Để hôm khác tôi mời anh.”
“Không cần để hôm khác.” Thương Uẩn hỏi số phòng riêng của cô: “Tối nay tôi cũng mời người ở đây, giữa chừng tôi sẽ qua chỗ các cô làm một ly.”
Anh ta gửi thời gian và địa điểm bữa tiệc cấp cao của Tân Duệ cho Ngu Thệ Thương, những cái khác không nói nhiều.
Ngu Thệ Thương:【Tối nay cậu muốn mời?】
Thương Uẩn:【Là Triệu Tuân mời. Tân Duệ là công ty con do nhà anh nắm giữ cổ phần, ông chủ tập đoàn như anh qua đó lẽ ra là danh chính ngôn thuận chứ? Cứ coi như là đến chống lưng cho cháu gái anh đi.】
Ngu Duệ không thích đến góp vui:【Việc đi hay không đi cũng không thể thay đổi thái độ của Triệu Tuân với Ngu Duệ. Cậu ta đâu phải không biết tôi đối xử với Ngu Duệ thế nào, chẳng phải vẫn ỷ vào việc rồng mạnh không đè được rắn địa phương nên vẫn chẳng thèm nể mặt Ngu Duệ sao?】
Anh ta lại nói:【Chuyện của Ngu Duệ tôi không can thiệp, kẻo con bé lại trách móc tôi.】
Anh ta đã nghĩ thông suốt, có một số chuyện anh ta cảm thấy không có ý nghĩa nhưng lại là sự theo đuổi trong đời của cháu gái, cứ để mặc con bé đi.
Muốn trở thành người thừa kế, không nếm trải khổ cực, không trả giá thì làm sao rút được bài học?
Ngu Thệ Thương:【Đến cả chuyện này cậu cũng nghe ngóng được?】
Thương Uẩn:【Không nghe ngóng. Sầm Tô tự nói, cô ấy vừa đến hội trường, ngồi ngay cạnh tôi.】
Ngu Thệ Thương lập tức đổi ý:【Tôi sẽ cố gắng sắp xếp thời gian qua đó.】
Không phải để tạo cơ hội cho Thương Quân và Sầm Tô gặp nhau, anh ta sẽ chẳng rảnh rỗi đến vậy.
Thương Uẩn:【Anh đi thì lôi cả anh trai tôi với Giang Minh Kỳ theo luôn. Có Giang Minh Kỳ ở đó, không sợ bầu không khí gượng gạo, còn có thể chuyển hướng chú ý của Triệu Tuân.】
Chuyện Giang Minh Kỳ là người yêu cũ của Sầm Tô, gần như trong ngành ai cũng biết.
Ngu Thệ Thương đưa Giang Minh Kỳ đi cùng, mọi việc sẽ trở nên hợp lý.
Ân tình nợ Giang Minh Kỳ, sau này anh ta sẽ từ từ trả.
Thoát khỏi cuộc trò chuyện, Thương Uẩn tiếp tục nói chuyện phiếm với Sầm Tô: “Anh tôi cũng ở Thâm Quyến.”
Cuối cùng, vẫn không tránh khỏi Thương Quân.
Sầm Tô nói: “Tôi biết. Vừa rồi nhìn thấy anh ấy ở dưới tầng, nhưng anh ấy không thấy tôi.”
Sau cái nhìn vội vã đó, cô càng nhớ anh hơn.
Khi đó Triệu Tuân và Ngu Duệ đi phía trước, cô thậm chí không thể gọi anh để chào hỏi.
Thương Uẩn vội vàng giải thích hộ anh trai: “Anh ấy tưởng cô không đến hội trường nên không nhìn xung quanh. Nếu không, kiểu gì anh ấy cũng đợi cô ở cửa.”
Sầm Tô cảm kích vị sếp cũ này, bất cứ lúc nào cũng khiến người khác cảm thấy ấm áp trong lòng.
Cuộc họp sắp bắt đầu, cô đứng dậy: “Sếp Thương, tôi qua đó. Hy vọng có cơ hội hợp tác.”
Thương Uẩn đang đợi cơ hội này. Mấy ngày trước anh trai đã tìm anh ta, nói nếu như có thể hãy cố gắng thúc đẩy sự hợp tác giữa hai công ty, bảo anh ta chỉ nhìn vào lợi ích nhỏ trước mắt mà phải có tầm nhìn xa hơn.
Tân Duệ có sự hậu thuẫn của nhà họ Ngu, dòng tiền sẽ không có vấn đề gì.
Mặc dù gia tộc nhà Triệu Tuân có vẻ hỗn độn nhưng những năm qua quả thật nghiêm túc trong việc phát triển doanh nghiệp.
Bây giờ có Sầm Tô gia nhập, nếu ngày nào đó cô có thể khiến Triệu Tuân và Ngu Duệ đạt được thế cân bằng lợi ích, hai phe bắt tay giảng hòa đồng lòng đối ngoại thì năng lực cạnh tranh của Tân Duệ trong ngành sẽ không thể xem thường.
Ý của anh trai là: Tần Vận và Tân Duệ liên minh mạnh mẽ với nhau còn hơn là sau này tranh giành đến mức anh chết tôi sống.
Lời anh trai nói không phải không có lý nhưng cũng có ý đồ riêng, muốn có một khả năng với Sầm Tô.
Bây giờ Sầm Tô chủ động đề xuất hợp tác, anh ta cầu còn không được.
Thương Uẩn mỉm cười nói: “Vậy thì tôi mong chờ được hợp tác với phó tổng Sầm.”
Trong cái nhìn chăm chú của những người trong cùng ngành, Sầm Tô ngồi xuống chỗ bên Ngu Duệ.
Đợi Triệu Tuân lên sân khấu phát biểu, Ngu Duệ hơi nghiêng người, thấp giọng nói: “Tiệc chào mừng tối nay Triệu Tuân còn mời cả Triệu Bác Ức và hai thành viên hội đồng quản trị. Anh ta cố ý để cô không được ăn uống thoải mái.”
Triệu Bác Ức là người phụ trách ngân sách nghiên cứu dự án sẽ bị cắt giảm vào cuộc họp thường kỳ thứ hai tới. Thế mà Triệu Tuân chỉ mời người chú Hai này đến, những cô chú khác thì không gọi ai.
Sầm Tô nói không sao: “Cuộc đấu trí giữa tôi và Triệu Bác Ức thứ hai tuần sau mới bắt đầu, hôm nay chẳng phải mới là chủ nhật sao.”
Cô mỉm cười nói: “Không cần quan tâm nhiều như vậy, hôm nay có rượu hôm nay say đã.”
Ngu Duệ: “Tâm thế của cô tốt thật đấy.”
Sầm Tô: “Đừng nói chỉ có một Triệu Bác Ức, cho dù Khang Kính Tín đến cũng không ảnh hưởng đến khẩu vị của tôi.”
Lúc còn nhỏ mẹ thường xuyên nói với cô: Lúc con ăn cơm nếu như bị người khác ảnh hưởng, vậy thì những món ăn ngon sẽ là của người khác.
Nếu người khác bị con ảnh hưởng, món đó mới là của con.
Những năm qua, cô vẫn luôn coi câu nói này là chân lý sâu sắc.
Nhắc đến Khang Kính Tín, Ngu Duệ lại nghĩ đến bố mình. So với Khang Kính Tín đối xử với Sầm Tô, bố đối xử với cô ấy cũng coi như là hết lòng hết sức, nhưng điều đó không ngăn cản việc ông có một tá nhân tình bên ngoài.
Ngắt dòng suy nghĩ, cô ấy nói về Triệu Bác Ức: “Người này khó đối phó, cô đừng mong dùng mấy lời ngon ngọt làm cảm động ông ta. Ông ta không ăn mềm cũng chẳng ăn cứng, trong mắt chỉ có tiền.”
Sầm Tô cười: “Tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc thay đổi bất kỳ ai. Tôi chỉ thay đổi bản thân mình.”
“Thế tôi yên tâm rồi.” Ngu Duệ nói sáng mai phải về Hồng Kông, gia tộc còn có một số chuyện cần xử lý: “Cuộc họp thường kỳ thứ hai tôi không thể tham gia, chúc cô mọi việc suôn sẻ.”
Sầm Tô: “Cảm ơn cô.”
Chiều mai mới là cuộc họp thường kỳ, cô vẫn còn cả một ngày để tận hưởng.
Cô nên học theo Quả Cầu Tuyết, biết chấp nhận hoàn cảnh và sống yên ổn.
Hội nghị chia làm hai buổi sáng chiều, bữa trưa là buffet do ban tổ chức cung cấp.
Ngu Duệ không thích ăn nhất là buffet công sở, hầu hết các món đều không hợp khẩu vị cô ấy.
Từ nhỏ đã kén ăn được gia đình nuông chiều, ra khỏi nhà chỉ cần điều kiện cho phép đều sẽ sắp xếp đầu bếp làm theo sở thích của cô ấy trước.
Hôm nay cô ấy không làm điều đặc biệt, không thông báo cho nhà bếp làm riêng mà tiện tay lấy mấy món, dùng bữa cùng Sầm Tô.
Triệu Tuân cũng ngồi xuống, nhìn đĩa thức ăn của hai người. Đĩa của Ngu Duệ chỉ có hai ba món, trong đó có hai món là đồ ngọt.
Mà đĩa trước mặt Sầm Tô là một đĩa lớn thịnh soạn, từ món khai vị đến món chính rồi món tráng miệng, đầy đủ mọi thứ.
Buổi sáng Sầm Tô chỉ uống chút sữa chua, đã đói từ lâu.
Triệu Tuân cứ nghĩ món chính trong đĩa của cô là mì tôm hùm, nhìn kỹ mới phát hiện là mì sốt tương đậu kiểu Bắc Kinh.
“Mì sốt tương đậu thế nào?” Anh ta thuận miệng hỏi.
Sầm Tô: “Không tính là rất chính tông, nhưng tôi thấy ngon.”
Ngu Duệ: “Có vương vấn gì trong đó à?”
“Ừ.” Sầm Tô rất thẳng thắn: “Bắc Kinh đối với tôi mà nói có ý nghĩa khác.”
Mấy tháng trước cô ăn mì sốt tương đậu, từ cửa sổ tiệm mì nhìn về phía căn hộ của Thương Quân, vắt óc suy nghĩ làm thế nào để anh giữ cô lại.
Cảnh tượng đó, có lẽ rất nhiều năm nữa cô vẫn sẽ không quên.
Ngu Duệ nói: “Tiệc chào mừng tối nay bảo đầu bếp làm riêng cho cô một phần chính tông.”
—
Tiệc chào mừng được ấn định bắt đầu lúc 6 giờ, hội nghị của bọn họ kết thúc lúc 5 giờ.
Một nhóm người đi lên phòng riêng trên tầng, Triệu Bác Ức và mấy thành viên hội đồng quản trị vẫn chưa đến. Triệu Tuân và mấy quản lý cấp cao tham gia hội nghị hôm nay đã mở một ván bài.
Ngu Duệ không hứng thú, càng không thể chơi cùng.
Người có thể khiến cô ấy chơi bài cùng chỉ có người nhà và mấy người bạn thân thiết.
Triệu Tuân không có tư cách đó.
Sầm Tô lấy lý do không biết chơi để từ chối.
Quả thật cô cũng không rành đánh bài, kỹ năng không tốt.
Lần gần đây nhất đánh bài chính là trong bữa tiệc chia tay ở tứ hợp viện. Thương Uẩn và Thương Thấm mãi chưa đến nên Thương Quân chơi bài cùng cô để giết thời gian.
Bây giờ nghĩ lại, việc cô thắng năm ván bài liên tiếp hoàn toàn là do Thương Quân nhường cô.
Những ngày tháng được ở riêng với anh, e rằng sau này sẽ rất khó có lại.
Khi đó những việc tưởng chừng như bình thường đó, bây giờ lại trở thành xa xỉ.
Chưa đến sáu giờ Triệu Bác Ức và hai thành viên hội đồng quản trị khác đã lần lượt đến.
Lại chơi thêm hai ván nữa, Ngu Duệ mất kiên nhẫn: “Vẫn còn tiếp tục?”
Cô ấy không bao giờ chiều theo bất cứ ai, sẽ không đợi bọn họ chơi chán rồi mới ăn.
Bữa trưa ăn ít, giờ cô ấy đã đói.
Triệu Tuân thong thả xào bài: “Người vẫn chưa đến đủ.”
Ngu Duệ nhìn về phía anh ta: “Còn ai nữa?”
Triệu Tuân chỉ nói: “Chắc sắp đến rồi.”
Ngu Duệ có linh cảm không tốt, tuyệt đối đừng là Khang Kính Tín nhé!
Nhưng sợ cái gì thì cái đó đến.
Khoảng năm phút sau, Khang Kính Tín được nhân viên phục vụ dẫn vào phòng riêng.
Phản ứng đầu tiên của Ngu Duệ không phải là chào hỏi mà là nhìn về phía Sầm Tô.
Mặc dù chính miệng Sầm Tô nói, cho dù Khang Kính Tín có đến cũng sẽ không ảnh hưởng đến khẩu vị, nhưng nếu thật sự phải ăn cùng bàn sao có thể không ảnh hưởng chút nào được.
Cô ấy cũng là phận làm con, rất khó để chấp nhận một cách bình thản nếu bố mẹ đối xử không tốt với mình.
Điều đó cần một nội tâm mạnh mẽ, cần một thời gian dài để hòa giải với chính mình.
Nếu thật sự có thể dễ dàng không để ý đến cách người thân đối xử với mình như nào, thì em họ của cô ấy không đến mức có tâm trạng tồi tệ đến vậy.
Việc cô ấy vội vàng về Hồng Kông sáng mai cũng là để đến ở cùng em họ.
Nửa đêm hôm qua, trong điện thoại em họ nó: Chị, em đau khổ quá. Tại sao cho dù em làm gì bọn họ vẫn không thích?
Thu lại dòng suy nghĩ, cô ấy rót cho Sầm Tô một cốc nước ấm.
Lần nữa gặp lại Khang Kính Tín, Sầm Tô đã vô cùng bình thản.
Lần đầu tiên gặp ông ta ở dưới tầng tòa nhà, khi đó cảm xúc của cô thật sự đã cuộn trào dữ dội, không thể nào kiểm soát được.
Tối đó về nhà, cô ôm Quả Cầu Tuyết lâu đến mức tất cả mọi nỗi buồn đã tan biến hết.
Lúc cô quyết định đến Tân Duệ, cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý sẽ chạm mặt ông ta.
Chẳng qua chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi.
Cô đã xem trên mạng cảnh ông ta dắt tay đứa con gái bé bỏng phát biểu đầy tình cảm trong tiệc đính hôn, khi đó ghen tị không?
Không biết.
Chỉ biết rằng bây giờ mọi chuyện đã hoàn toàn buông bỏ.
Có lẽ ngay từ khi sinh ra, bọn họ đã định sẵn không có duyên phận cha con.
Có huyết thống thì sao?
Chẳng qua chỉ là mượn ông ta để đến thế giới này.
Không còn gì khác nữa.
Từ lúc Khang Kính Tín bước vào chỉ vỏn vẹn vài giây, nhưng những người trong cuộc lại cảm thấy như mấy chục năm đã trôi qua.
“Chủ tịch Khang, chỉ đợi mỗi ông thôi.” Triệu Tuân đứng dậy đón tiếp, tiện thể giới thiệu: “Vị này là Sầm Tô – Phó tổng Sầm, Phó tổng giám đốc điều hành mà Tân Duệ chúng tôi đã chiêu mộ về. Tối nay chính là tiệc chào mừng phó tổng Sầm.”
Khang Kính Tín hoàn hồn khỏi sự kinh ngạc khi nhìn thấy Sầm Tô. Gần đây ông ta bận rộn với dự án Tinh Hải Toán Lực, không thể phân thân nên không theo dõi động tĩnh của Y tế Tân Duệ.
Từ biểu cảm khiến người ta phải suy ngẫm của Triệu Tuân, ông ta biết rằng đối phương đã biết quan hệ của mình và Sầm Tô.
Nếu không sẽ không cố ý mời ông ta đến tham dự tiệc chào mừng.
Cuộc đấu đá nội bộ giữa Triệu Tuân và Ngu Duệ, ban đầu ông ta muốn đứng ngoài cuộc.
Việc chọn phe này chẳng khác nào rước họa vào thân.
Nhưng không ngờ vẫn bị kéo vào.
Chuyện ông ta từng có một cuộc hôn nhân, ngoại trừ một nhà ba người bố vợ biết ra thì ngay đến cả anh chị em của bố vợ cũng không biết.
Cuộc hôn nhân ngắn ngủi với Sầm Tông Y vì không tổ chức đám cưới nên ít người biết, chỉ có một số nhân viên cũ của Y tế Sầm Thụy và họ hàng nhà Sầm Tông Y biết chuyện.
Sau khi ly hôn, ông ta đưa mẹ đến Thâm Quyến định cư.
Chuyện cũ không còn ai nhắc đến nữa.
Trong suốt hai mươi sáu năm, ông ta chỉ về Hải Thành một lần lúc Sầm Tô mấy tuổi. Từ đó về sau, ông ta không còn bất cứ liên lạc gì với hai mẹ con, vì vậy mà ông ta đã sống một cuộc sống bình yên không xảy ra bất cứ chuyện gì với vợ hiện tại.
Không giống một số gia đình tái hôn, ngày nào cũng ầm ĩ.
Triệu Tuân đã giới thiệu thay cô, Sầm Tô cũng không thể nào giả câm giả điếc. Gương mặt cô bình tĩnh: “Chủ tịch Khang, nghe danh đã lâu.”
Bốn chữ “Nghe danh đã lâu” ông ta không xứng.
Khang Kính Tín cố nặn ra nụ cười ôn hòa: “Còn trẻ như này đã là Phó tổng giám đốc điều hành, tiền đồ vô lượng.”
Sầm Tô cười nhạt: “Chủ tịch Khang quá lời rồi.”
Ánh mắt không muốn lãng phí một giây nào trên người ông ta nữa, cô chuyển ánh mắt sang nhìn Triệu Tuân, ánh mắt sâu thăm thẳm.
Triệu Tuân đáp lại bằng nụ cười như có như không.
Người cô càng không muốn đối diện, anh ta càng muốn ép người đó phải chọn phe.
Đã đến nước này, Khang Kính Tín dù không muốn tham gia vào cũng không thể chối bỏ liên quan nữa. Anh ta ghét nhất những người muốn bảo toàn thân mình như Khang Kính Tín.
Người dám đối đầu trực diện như Sầm Tô, ngược lại anh ta lại có phần ngưỡng mộ.
Sau khi chào hỏi, Triệu Tuân mời mọi người ngồi vào chỗ: “Tổng giám đốc Ngu và Phó tổng Sầm ngồi ghế chủ tọa đi.”
Tối nay chỉ có hai người bọn họ là phụ nữ, những người khác đương nhiên không có ý kiến gì.
Bọn họ vừa ngồi xuống, cửa phòng riêng lại được mở ra.
“Chủ tịch Ngu, Tổng giám đốc Thương, Giám đốc Giang, mời vào.” Người phụ trách bộ phận ẩm thực đích thân mở cửa.
Nghe thấy tiếng, mọi người trong phòng đồng loạt nhìn về phía cửa.
Nhìn rõ những người bước vào, mọi người đều kinh ngạc.
Bữa tiệc chào mừng vốn đơn giản, bỗng chốc biến thành cuộc gặp gỡ cấp cao.
Nhất thời Ngu Duệ cũng bàng hoàng, không hiểu rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra.
Sao chú út đột nhiên lại đến đây?
Còn dẫn theo cả Thương Quân và Giang Minh Kỳ.
Triệu Tuân liếc nhìn Ngu Duệ, trong lòng thầm nghĩ đừng có diễn nữa.
Ngoại trừ cô ra, còn ai có thể mời được Ngu Thệ Thương đến để chống lưng chứ?
Sầm Tô không kịp chào hỏi Ngu Thệ Thương, trong mắt cô chỉ có Thương Quân. Anh vẫn mặc bộ đồ lúc sáng.
Sau hai tuần chia tay, cuối cùng họ cũng gặp nhau.
Trước đây cô chưa bao giờ cảm thấy hai tuần lại dài đằng đẵng như vậy.
Thương Quân cũng nhìn về phía cô, ánh mắt dịu dàng hơn bất cứ lần nào cô nhìn anh trước đây.
Cảm giác giống như đã rất nhiều năm không gặp, cô gần như sắp quên mất vòng tay anh như thế nào.
Phòng riêng đông người, lúc này lại đang hỗn loạn nên không ai để ý đến mấy giây cô và anh nhìn nhau.
Triệu Tuân từng gặp Ngu Thệ Thương, vội vàng đứng dậy nhiệt tình chào hỏi: “Chủ tịch Ngu, hân hạnh được gặp, đã thất lễ vì không ra đón từ xa.”
Chủ tịch Ngu cười nhạt: “Nghe nói là tiệc chào mừng, tôi đến góp vui một chút. Không làm phiền chứ?”
“Sao có thể, anh có thể đến là vinh hạnh của chúng tôi. Chủ tịch Ngu, tổng giám đốc Thương, xin mời ngồi.”
Chỗ ngồi chính và chỗ ngồi phụ đã có người ngồi, anh ta nhìn về phía Ngu Duệ.
Ngu Duệ đang ngồi ở ghế chủ tọa không có ý định nhường ghế, đổi qua đổi lại phiền phức biết bao.
Sầm Tô cầm ly rượu lên, đang định đứng dậy lại bị Ngu Duệ ấn xuống: “Tối nay cứ ngồi tùy ý, không cần câu nệ.”
Sầm Tô vẫn kiên trì đổi chỗ. Ngu Duệ là cháu gái của Ngu Thệ Thương, lại là cổ đông lớn nhất của Tân Duệ, có thể không thể câu nệ nhưng cô không thể chiếm giữ chỗ ngồi phụ được.
Cô mỉm cười nói: “Cô và chủ tịch Ngu ngồi cùng nhau tiện nói chuyện hơn.”
Ngu Thệ Thương ngồi vào ghế phụ, khẽ vỗ vào lưng ghế bên cạnh: “Sầm Tô đúng không? Thường nghe Ngu Duệ nhắc đến cô, ngồi đây đi.”
“Cảm ơn chủ tịch Ngu.”
Sầm Tô quyết định nghe theo sắp xếp.
Thương Quân đi ngang qua phía sau cô, kéo chiếc ghế bên cạnh cô ra, anh không định ngồi cách cô quá xa.
Ngồi gần nhau ngược lại lại là một kiểu tránh hiềm nghi khác.
Ba phút sau, cuối cùng phòng riêng cũng yên tĩnh trở lại.
Ba vị khách không mời mà đến, tất cả mọi người có mặt đều quen biết nên không cần giới thiệu nhiều.
Triệu Tuân giới thiệu người bên mình, không cố ý sắp xếp theo giá trị tài sản mà giới thiệu lần lượt theo vị trí chỗ ngồi.
Bên phải Giang Minh Kỳ là Thương Quân, còn người bên trái thì anh ta không quen, cứ tưởng là quản lý cấp cao của Tân Duệ.
Cuối cùng Triệu Tuân mới giới thiệu người ngồi bên trái Giang Minh Kỳ: “Đây là cổ đông của Tân Duệ chúng tôi, Khang Kính Tín – chủ tịch Khang.”
Giang Minh Kỳ: “!!”
Người ngồi bên cạnh anh ta là Khang Kính Tín?!
Phản ứng của Giang Minh Kỳ là lớn nhất, còn hơn cả Ngu Thệ Thương.
Ngu Thệ Thương: “…..”
Vừa nãy anh ta chỉ chú ý đến Sầm Tô, không chú ý đến những người khác trên bàn.
Không ngờ sẽ gặp nhau một cách bất ngờ như thế này.
Anh ta âm thầm đánh giá đối phương mấy lần, cái gọi là trưởng thành ngày xưa, bây giờ chỉ còn lại tuổi tác.
Khang Kính Tín không biết người ngồi ở vị trí ghế phụ có quan hệ gì với vợ cũ của mình, hơn nữa đối phương còn là một trong những ông chủ của Tinh Hải Toán Lực. Ông ta rất tự nhiên chào hỏi: “Chủ tịch Ngu, hân hạnh.”
Sầm Tô không kịp để ý đến bầu không khí vi diệu giữa Ngu Thệ Thương và bố mình, cho dù giây tiếp theo trời có sập cô cũng phải nhân cơ hội một giây này, trân trọng thời gian ngồi cạnh Thương Quân.
Còn về Khang Kính Tín và Triệu Tuân, đều bị cô đưa vào danh sách “ngày mai rồi tính”.
Lúc này nhân viên phục vụ đến để treo áo vest cho Thương Quân và Giang Minh Kỳ.
Áo vest của Giang Minh Kỳ vắt trên lưng ghế, anh ta đưa qua: “Cảm ơn.”
Thương Quân vẫn mặc trên người, không có ý định cởi ra.
Nhân viên phục vụ hỏi: “Tổng giám đốc Thương, áo vest của anh có cần treo giúp không ạ?”
Thương Quân: “Tạm thời không cần, cảm ơn.”
“Vâng ạ.”
Nhân viên phục vụ cầm mắc áo rời đi.
Thương Quân không cởi áo khoác không phải vì thấy lạnh, mà vì trong túi áo có thứ muốn đưa cho Sầm Tô.
Sầm Tô ngồi bên cạnh, nhân cơ hội này nhìn rõ đường sọc chìm tinh tế trên chất liệu vest của anh.
“Phó tổng Sầm, chúc mừng cô trở thành Phó tổng giám đốc điều hành của Tân Duệ.” Cách Thương Quân, Giang Minh Kỳ đưa ly rượu ra.
Sầm Tô lịch sự cụng ly với anh ta: “Cảm ơn.”
Triệu Tuân đối diện liếc nhìn bọn họ, trong lòng thầm nghĩ cậu Hai nhà họ Giang đến giờ này vẫn chưa chịu bỏ cuộc, cứ rướn cổ lên tìm Sầm Tô nói chuyện.
Giang Minh Kỳ lại chạm ly với Thương Quân: “Cảm ơn anh có một người em trai tốt như vậy!”
Nếu không phải Thương Uẩn vừa nịnh nọt vừa lừa gạt, anh ta đã không đến bữa tiệc chào mừng này.
Thương Quân khẽ nhấp một ngụm, nhắc nhở: “Thẻ của tôi.”
Giang Minh Kỳ suýt nữa quên mất chuyện này, đứng dậy lấy từ túi áo vest, ném phong bì lên bàn.
Thương Quân không mở ra, gấp phong bì lại, bỏ thẳng vào túi áo trong áo vest đồng thời lấy ra thứ muốn đưa cho Sầm Tô.
Anh cầm ly rượu bằng tay trái, nâng lên mời Sầm Tô: “Trùng hợp thật, kịp tham dự tiệc chào mừng của em.”
Dưới gầm bàn, anh đồng thời đặt món đồ lên đùi của cô.
Những tiếng cười nói rôm rả trên bàn đã át đi âm thanh nhỏ bên phía bọn họ.
Thương Quân vừa chạm ly với cô vừa thấp giọng nói: “Đây là lần đầu tiên anh tặng một người món quà như vậy. Dù có sau này hay không, anh vẫn muốn tặng.”
Anh đưa ly rượu lên môi, nhấp một ngụm rồi nói tiếp: “Ban đầu tối nay anh đã có buổi xã giao khác, nhưng Thương Uẩn nói sáng nay em đã nhìn thấy anh. Anh xin lỗi, khi đó anh không chú ý đến em.”
Vậy nên tối nay dù có thế nào anh cũng phải đến gặp cô.
Sầm Tô: “Em nhìn thấy anh là đủ rồi.”
Cô hơi ngửa đầu, uống cạn ly rượu vang đỏ.
Đặt ly xuống, cô mới thản nhiên cúi đầu nhìn món đồ trên đùi mình.
Thương Quân tặng cô một chiếc nhẫn.
