Mãi đến thứ sáu mới bàn giao xong tất cả công việc.
Lúc rảnh rỗi trong lòng Sầm Tô đột nhiên cảm thấy trống rỗng.
Từ khi cô hiểu chuyện đến giờ, chưa từng có chuyện gì hay bất cứ người nào khiến cô lưu luyến.
Chỉ có duy nhất Y tế Tần Vận trở thành ngoại lệ.
Uống mấy ngụm nước ấm xong Sầm Tô vặn nắp cốc lại.
Trong cả văn phòng chỉ còn mỗi chiếc cốc này là của cô, những đồ cá nhân khác tối qua cô đã mang về hết.
Cô ngả người vào ghế, nhìn căn phòng quen thuộc lại trống trải.
Sau này cho dù cô đến công ty nào cũng rất khó gặp được một đội ăn ý như vậy, cũng không thể gặp được cấp trên nào giống Thương Uẩn.
Chỉ cho phép bản thân buồn trong hơn mười phút rồi cô xách túi rời đi.
Sầm Tô vừa đi về phía thang máy vừa báo cáo với Thương Uẩn:【Sếp Thương, tôi đã bàn giao xong tất cả công việc, chiều nay không qua nữa.】
Lúc này Thương Uẩn không ở khu làm việc của Y tế Tần Vận mà đang ở trụ sở chính của tập đoàn Tần Vận.
【Được, vất vả rồi.】
Anh ta nhìn màn hình điện thoại suy nghĩ một lúc, tìm số điện thoại của Giang Minh Kỳ nhấn gọi.
Một lúc lâu bên kia mới nhấn nghe, giọng lười biếng từ bên kia ống nghe truyền đến: “Có chuyện gì?”
Thương Uẩn đi thẳng vào vấn đề: “Trước đây Sầm Tô với cậu hẹn hò năm mươi tám ngày phải không?”
“…..”
Đúng là nói ngay chuyện người ta chẳng muốn nghe.
Giang Minh Kỳ đang ăn trưa, miếng cá trong miệng bỗng chả còn mùi vị gì nữa.
Điều anh ta quan tâm là: “Sầm Tô lại hẹn hò với người khác, mà còn lâu hơn cả tôi à?”
“Không có. Cậu vẫn là người giữ kỷ lục lâu nhất.”
“…..” Giang Minh Kỳ bị câu mỉa mai đó của đối phương chọc cho bật cười.
Đầu bên kia điện thoại gió rít vù vù, Thương Uẩn đau cả tai: “Cậu tìm chỗ không có gió nghe điện thoại đi.”
“Tôi đang ở trên biển, bốn phía đều là gió.”
“… Cậu không thể vào phòng nghe à?”
Giang Minh Kỳ lười di chuyển.
Thương Uẩn cố chịu tiếng gió: “Sao lại ra biển nữa?”
“Phí chia tay Sầm Tô cho tôi vẫn chưa tiêu hết, tôi sang Úc nghỉ dưỡng.”
“…..” Thương Uẩn không dám tin, “Cậu thật sự đòi cô ấy phí chia tay à?”
“Cô ấy dám đưa vì sao tôi không dám lấy?”
Giang Minh Kỳ khẽ cười: “Dù sao tiền ở đâu tình ở đó.” Anh ta chuyển chủ đề, “Sao đột nhiên hỏi chuyện của tôi với Sầm Tô?”
Thương Uẩn nói thật: “Cô ấy nhìn trúng một người, tôi định làm mối giúp cô ấy.”
“Thương Uẩn cậu làm người chút đi, tuyệt đối đừng có giới thiệu! Tôi chẳng phải ví dụ bi thảm sờ sờ ra đó sao? Người phụ nữ như cô ấy không có trái tim.”
Lúc mới yêu nhau, sự mới mẻ của Sầm Tô đối với anh ta chẳng quá hai tuần.
Mối quan hệ có thể duy trì gần hai tháng là do anh ta luôn cúi đầu, không muốn chia tay.
Nhưng cuối cùng cô vẫn không động lòng, sau khi nhận dự án mới lập tức chia tay, còn đưa cho anh ta hai trăm nghìn tệ phí chia tay.
Anh ta hỏi cô vì sao nhất quyết phải chia tay, bận rộn không phải cái cớ.
Cô nói: Tôi thật sự rất bận, không muốn vì chuyện này mà phân tâm ảnh hưởng đến tiến độ dự án. Không phải lúc mới bắt đầu chúng ta đã nói rõ rồi sao, ngày nào không còn cảm giác mới mẻ nữa sẽ chia tay. Anh đừng nói với tôi anh rung động với tôi, không phải tôi thì không được nhé.
Anh ta nhìn cô: Nếu như anh thật sự rung động phải làm sao?
Cô cười: Vậy chắc anh còn rảnh lắm, làm thêm mấy dự án đi.
Trong chuyện tình cảm cô còn keo kiệt hơn cả anh ta.
Chỉ nói thích chưa bao giờ nói yêu.
Còn về tại sao trong mỗi mối tình cô luôn là người rời đi trước, cô nói như này: Tôi bị bỏ rơi một lần, tuyệt đối sẽ không để người khác bỏ rơi mình lần thứ hai.
Anh ta hỏi cô, là người yêu cũ nào bỏ rơi cô.
Cô cười nói: Anh nói nhất định phải là người yêu cũ?
Còn về người đó là ai, từ đầu đến cuối cô vẫn không nhắc đến.
Sau khi chia tay với anh ta cô vẫn luôn bận rộn làm dự án, bây giờ lại định hẹn hò, xem ra dự án kết thúc rồi.
Giang Minh Kỳ tò mò: “Cô ấy nhìn trúng người nào trong giới chúng ta à?”
Thương Uẩn: “Chuyện còn chưa đâu vào đâu. Cậu lo nghỉ dưỡng đi, đừng có tò mò.”
Nói xong anh ta thẳng thừng cúp máy.
Nếu không phải bất đắc dĩ anh ta đã chẳng chọc vào vết thương của Giang Minh Kỳ. Sầm Tô đã bàn giao xong công việc, thời gian cô ở lại Bắc Kinh có lẽ chẳng còn bao lâu,chuyện tác hợp này không thể chậm trễ.
Hôm nay có cuộc họp cấp cao, anh trai cũng ở công ty.
Anh ta gửi tin nhắn qua:【Anh đừng đi vội, tìm anh có chuyện.】
Thương Quân:【Ngày nào cũng lắm chuyện thế!】
Thương Uẩn:【Nếu như không phải vì sự phát triển lâu dài của công ty, anh xem em có đi tìm anh không!】
Không phí lời nữa, anh ta cầm xấp tài liệu đã chuẩn bị trước đó lên tầng.
Thương Quân đang xem tài liệu dự án, nghe thấy tiếng mở cửa biết là ai đến. Anh không ngẩng đầu.
Thương Uẩn đóng cửa lại, đến khi anh ta mở hết tập tài liệu ra anh trai vẫn không lên tiếng.
Anh ta dựa vào ghế, nhìn phía đối diện một lúc. Vốn dĩ mong anh trai đừng hỏi anh ta có chuyện gì, nhưng kết quả đối phương cứ như không nhìn thấy anh ta vậy.
Không còn cách nào, anh ta chỉ đành mở miệng: “Anh, giúp em chuyện này.”
Thương Quân biết ngay cậu em trai này có việc mới tới chứ đâu rảnh ghé chơi.
Nếu như là chuyện công việc trong cuộc họp sáng nay đã nhắc.
Hơn nữa khoảng thời gian gần đây em trai vô cùng bất thường. Anh kiên nhẫn hỏi: “Giúp chuyện gì.”
“Có liên quan đến Y Tế Tần Vận, cũng liên quan đến anh.” Thương Uẩn thăm dò: “Mấy năm trước em có chiêu mộ một kỹ sư AI tên Sầm Tô, anh có ấn tượng không?”
Thương Quân đang tập trung xem tài liệu dự án, không thèm ngẩng mặt lên: “Không có ấn tượng.”
“Không có ấn tượng cũng không sao cả. Sắp có cơ hội để hai người quen nhau rồi.” Trước khi Thương Uẩn đến, anh ta đã cân nhắc xem cách làm cách nào sẽ có cho tỉ lệ thành công cao hơn, từ từ tác hợp hai người hay là nói thẳng ra luôn.
Sau khi suy nghĩ kỹ, anh ta quyết định thẳng thắn.
“Lần trước em đến căn hộ của anh, em nói với anh kiểu nhân tài AI hàng đầu em muốn hiếm có như nào. Khó khăn lắm em mới chiêu mộ được Sầm Tô đến —”
Thương Quân lật sang trang khác, đồng thời ngắt lời em trai: “Nói trọng điểm.”
“Trọng điểm là trong suốt thời gian làm dự án, áp lực của Sầm Tô rất lớn, bây giờ dự án kết thúc cô ấy muốn hẹn hò để thư giãn.” Thương Uẩn sợ anh trai chưa gặp đã mất hứng nên cố tình giấu chuyện Sầm Tô có cảm tình với anh: “Yêu cầu của cô ấy đối với nửa kia khá cao, nhưng bình thường người mà cô ấy tiếp xúc lại không nhiều. Nghĩ đi nghĩ lại, trong số những người em quen chỉ có anh là thích hợp nhất, hoàn toàn phù hợp với tiêu chuẩn bạn trai của cô ấy.”
“Mặc dù tính tình anh chẳng ra thế nào nhưng nhân phẩm của anh em yên tâm.”
“Vì lợi ích công ty, anh hy sinh bản thân một chút đi.”
“…..”
Thương Quân phải cố nhịn mới có thể nghe hết những lời nói vô lý của em trai.
Anh ngẩng đầu, liếc nhìn em trai: “Có biết mình đang nói gì không!”
Thương Uẩn: “Đương nhiên biết. Là anh không tin những gì mình nghe thấy đấy chứ.”
“…..”
Thương Quân không phí lời, cầm cây bút máy trong tay chỉ về phía cửa, ra hiệu em trai có thể đi.
Thương Uẩn coi như không thấy, tự mình nói tiếp: “Em chủ động giới thiệu anh trai mình cho cô ấy, đương nhiên là vì cô ấy xứng đáng. Không phải người nào thích anh em cũng đồng ý làm mối đâu. Em đâu có rảnh đến vậy.”
Dừng một chút, anh ta nói thêm: “Nếu như anh không phải anh em, không có em đứng ra bảo đảm nhân phẩm chưa chắc Sầm Tô đã để mắt đến anh.”
Thương Quân không ngờ bản thân lại bị chọn tới chọn lui như vậy.
Thương Uẩn: “Dù sao anh cũng độc thân, trùng hợp cô ấy lại rảnh.”
Thương Quân hờ hững hỏi ngược lại: “Em thấy anh rảnh lắm à?”
“Yên tâm. Cô ấy không rảnh dây dưa với anh đâu, nhiều nhất hai tháng.”
Nhất thời Thương Quân không hiểu ý gì.
Thương Uẩn giải thích: “Em dò hỏi thay anh rồi, bạn trai trước đó của cô ấy không ai vượt quá hai tháng, dài nhất là năm mươi tám ngày. Nếu như hai người thật sự yêu nhau, chưa đến hai tháng cô ấy sẽ chán anh. Bị người ta bám lấy chỉ xảy ra với cô ấy, sẽ không đến lượt anh đâu.”
Thương Quân: “…..”
Anh bị em trai mình chê chẳng còn gì ra hồn, nói cứ như kiểu anh là kiểu người dây dưa mãi không buông vậy.
Vốn dĩ Thương Uẩn còn muốn nói, người đào hoa như Giang Minh Kỳ bị đá gần một năm đến bây giờ vẫn còn cầm phí chia tay đi giải sầu là biết không can tâm cỡ nào.
Nhưng lại sợ nói nhiều quá dọa sợ anh trai, lời đến bên miệng lại nuốt xuống.
“Sầm Tô không phải kiểu ai có tiền là cô ấy quen đâu, năm ngoái có một ông chủ trong giới bỏ ra cả đống tiền theo đuổi cô ấy nhưng cô ấy chẳng thèm liếc nhìn.”
“Nhân phẩm của cô ấy anh không cần lo, không phải em mới quen cô ấy được một hai ngày.”
“Ngoại hình thì khỏi cần nói, xinh đẹp đến mức có thể khiến anh vì cô ấy mà phá lệ.”
Thương Quân vẫn thờ ơ như cũ, không hề bị lay động.
Từ trước đến giờ chưa có người phụ nữ nào có thể khiến anh phá lệ.
“Nói xong chưa?” Sự kiên nhẫn của anh sắp hết.
Thương Uẩn đẩy xấp tài liệu sang chỗ anh trai: “Đây là toàn bộ những dự án cô ấy phụ trách sau khi đến Y tế Tần Vận.”
Thương Quân chỉ liếc một cái, không lật xem.
Anh bình tĩnh nhắc lại: “Anh từng nhớ đã nói với em chuyện mai mối này không có lần sau.”
Thương Uẩn: “Cho dù không vì suy nghĩ cho sự phát triển lâu dài của công ty, người con gái ưu tú như vậy anh cũng không cân nhắc chút sao.”
“Cân nhắc cái gì?” Thương Quân chỉ cảm thấy buồn cười, “Cân nhắc ở bên nhau để rồi chưa đến hai tháng đã bị đá? Thương Uẩn, rốt cuộc em bị điên hay anh bị điên?”
“Sầm Tô, cô ấy…”
“Họ Sầm đúng không? Sầm có chữ sơn với kim.” Thương Quân đột nhiên nhớ ra gì đó.
Thương Uẩn “ừ” một tiếng.
Họ Sầm không tính là hiếm, nhưng xinh đẹp cấp trên còn là người trong cùng một giới với anh, gần như trong đầu Thương Quân đã hiện ra đáp án.
Không đợi em trai phí lời thêm, anh trả lại xấp tài liệu, lạnh lùng nói: “Thương Uẩn, có một số chuyện nên biết điểm dừng.”
Bị từ chối nằm trong dự đoán, Thương Uẩn không hề thất vọng. Hôm nay đã ngả bài, cửa ai khó nhất coi như đã qua.
“Anh làm việc đi.” Anh ta biết dừng đúng lúc, cầm xấp tài liệu rời đi.
Thương Quân bị suy nghĩ hoang đường của em trai chọc tức mất một lúc mới bình tĩnh lại được, anh dặn thư ký gửi cho anh hồ sơ chi tiết của Sầm Tô bên Y tế Tần Vận, tốt nhất kèm cả theo ảnh.
Chưa đến mười phút, thông tin cá nhân của Sầm Tô đã được gửi đến email của Thương Quân, bao gồm cả ảnh thẻ bản điện tử.
Anh đối chiếu lại số điện thoại rồi mở ảnh ra xem, không phải chính là người hỏi xin số liên lạc của anh ở khách sạn bên Thâm Quyến còn có thể là ai.
Thương Quân mở wechat, trước đó anh đã đổi ghi chú “Sầm&cen” thành: Sầm Sầm.
Bình tĩnh lại, cuối cùng anh vẫn giữ cho người ta chút thể diện:【Sầm Tô là chị em sinh đôi của cô?】
Sầm Tô đang nằm ở nhà gọi video với bà, để bà ngoại xem tuyết rơi trắng xóa ở Bắc Kinh.
Hải Thành không có mùa đông, chưa bao giờ có tuyết rơi.
Nói chuyện với bà ngoại mười mấy phút, sau khi kết thúc cuộc gọi cô mới nhìn thấy tin nhắn.
Cô chống tay vào trán:【Anh tra được cấp trên của tôi là ai rồi sao?】
Thương Quân:【Tự nó tìm tới.】
“…..”
Không ngờ Thương Uẩn lại chọn cách trực tiếp như vậy, nhưng nghĩ đi nghĩ lại người như Thương Quân vòng vo quanh co chỉ phản tác dụng.
Bây giờ Sầm Tô mới trả lời câu hỏi trước đó của anh:【Sầm Sầm là tên gọi thân mật của tôi.】
Thương Quân đột nhiên nhớ ra Sầm Tô quay về để làm thủ tục từ chức, anh xác nhận lại:【Từ chức rồi.】
Sầm Tô:【Đúng vậy, sáng nay mới bàn giao xong công việc. Anh không còn là sếp tôi nữa.】
Thương Quân càng không hiểu nổi, đã từ chức rồi vậy mà chẳng biết dây thần kinh nào của em trai bị chập vào nhau cứ bắt anh với Sầm Tô yêu nhau mới được.
【Ép tôi và cô yêu nhau, rốt cuộc Thương Uẩn đang nghĩ gì vậy?】
Sầm Tô trêu:【Có thể không muốn anh bỏ lỡ người tốt như tôi. Bọn họ đều nói tôi là người yêu lý tưởng đấy.】
Thương Quân bất lực bật cười:【Người yêu lý tưởng mà hẹn hò chưa bao giờ quá 58 ngày?】
Sầm Tô cười:【Cái này anh cũng biết sao? Xem ra tôi chẳng còn tí riêng tư nào ở chỗ anh rồi.】
Thương Quân nhân cơ hội này tỏ rõ thái độ:【Thương Uẩn ra sức làm mối nhưng yêu đương không nằm trong kế hoạch của tôi, rất xin lỗi. Cảm ơn đóng góp của cô đối với Y tế Tần Vận trong những năm qua, nếu như sau này có chuyện gì cần giúp đỡ cứ nói thẳng.】
【Bất cứ yêu cầu gì cũng được sao?】
【Bất cứ yêu cầu gì cũng được, trừ chuyện tình cảm.】
Sầm Tô:【Đợi tôi rời khỏi Bắc Kinh sau này rất khó gặp được anh nữa. Anh là ông chủ của tập đoàn Tần Vận, tôi là nhân viên cũng coi như có chút thành tích. Không biết có vinh hạnh được sếp đãi một bữa tiễn chân không?】
Nếu như đổi thành người khác, sau khi bị từ chối sẽ cảm thấy lòng tư trọng bị tổn thương, không muốn gặp đối phương nữa.
Nhưng cô không giống những người bình thường, hoàn toàn không để trong lòng.
Thương Quân không từ chối lời mời tiễn của cô:【Muốn ăn ở đâu?】
Sầm Tô không cần suy nghĩ:【Muốn đến nhà hàng tư nhân lần đầu tiên tôi gặp anh.】
