Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị

Chương 7: Cô mở camera, tự nhiên chụp anh mấy tấm.



Địa điểm buổi tiễn đã quyết định nhưng thời gian vẫn chưa chốt.

Sầm Tô mở tủ quần áo, nhìn một hồi lâu mà chẳng có bộ nào hợp mặc đi nên quyết định đi mua quần áo mới rồi mới chọn ngày ăn cơm.

Thương Quân lại gửi tin nhắn đến:【Hôm nào? Tôi đặt lịch trước.】

Sầm Tô:【Sau cuối tuần tôi mới quyết định được.】

Thương Quân tưởng dạo gần đây cô có nhiều buổi liên hoan chia tay nên cũng không nghĩ nhiều.

Anh đặt điện thoại xuống, day day thái dương. Những lời nói vớ vẩn của em trai vẫn còn văng vẳng trong đầu.

“Vì lợi ích công ty anh hy sinh bản thân chút đi.”

“Mặc dù tính tình anh chẳng ra thế nào nhưng nhân phẩm của anh em yên tâm.”

“Chưa đến hai tháng cô ấy sẽ chán anh thôi.”

…..

Trên màn hình máy tính vẫn là hồ sơ thông tin cá nhân chi tiết của Sầm Tô.

Thương Quân lại đọc lướt qua một lượt, trước đó không để ý giờ đọc mới phát hiện cô theo họ mẹ, người liên lạc khẩn cấp cũng chỉ điền mẹ.

Điện thoại trên bàn rung, Sầm Tô lại gửi tin nhắn đến.

Anh vẫn chưa đổi ghi chú, tên hiển thị vẫn là “Sầm Sầm”.

Sầm Sầm:【Muốn hỏi anh chuyện này. Người còn lại ở trong thang máy hôm đó là Ngu Thệ Thương bên Hồng Kông sao?】

Thương Quân gọi thẳng qua: “Hỏi thăm bạn tôi làm gì?”

Vừa rồi Sầm Tô có tra nhà họ Ngu cổ đông kiểm soát cổ phần Y tế Tân Duệ, những gia tộc quyền thế trước nay vẫn luôn nhiều ân oán, drama nhà họ Ngu cũng không ngoại lệ. Trong những bức ảnh paparazzi chụp, có góc nghiêng cô thấy quen mắt.

Theo tin paparazzi tiết lộ, đó là con trai út của ông cụ Ngu – Ngu Thệ Thương, cũng là người nắm quyền thế hệ mới nhà họ Ngu.

Cô nhìn kỹ lại cặp kính đó, chợt nhớ đến người bạn đó của Thương Quân cùng câu đối thoại trong thang máy của bọn họ —

“Hôm nào về Hồng Kông?”

“Sáng ngày mai. Cùng nhau ăn sáng chứ?”

Nhưng cô không chắc người đó là Ngu Thệ Thương nên dứt khoát hỏi thẳng Thương Quân.

Sầm Tô nói: “Không có chuyện gì. Đọc được mấy tin đồn nhà họ Ngu trên mạng, cảm thấy người đàn ông trong ảnh giống bạn anh. Nếu như không có anh ta chưa chắc tôi đã lấy được số liên lạc của anh. Tôi còn chưa cảm ơn người ta đàng hoàng.”

Thương Quân: “Không phải cô muốn tới Thâm Quyến làm việc sao? Sau này đến khách sạn anh ta ăn nhiều một chút coi như cảm ơn đi.”

“…..”

Câu này nghe thì có vẻ hợp lý.

Nhưng cô cứ cảm thấy người bên kia điện thoại đang trêu cô, chắc vẫn bị câu “người yêu lý tưởng” cô nói trước đó làm cho cứng họng.

Sầm Tô chuyển chủ đề: “Anh thường đến Thâm Quyến công tác sao?”

“Hồng Kông nhiều hơn.”

Vậy Thâm Quyến cũng hay đi.

Sầm Tô nói: “Lần sau anh đến Thâm Quyến công tác tôi mời anh ăn cơm.”

Thương Quân khéo léo từ chối: “Cô giống em gái tôi, ăn một bữa cơm của hai người sau đó chẳng biết có bao nhiêu cái bẫy đang chờ tôi.”

Sầm Tô cười: “Không đâu, cùng lắm chỉ một cái thôi.”

Lúc này chuông cửa văn phòng của Thương Quân vang lên. Anh nhìn thời gian, quản lý cấp cao hẹn trước đã đến, anh nói với đầu dây bên kia: “Tôi làm việc đây. Chốt được thời gian nói với tôi.”

“Được, anh làm việc đi.”

Sầm Tô cúp điện thoại, tiếp tục lướt tin đồn liên quan đến nhà họ Ngu. Giữa một loạt tin đồn lộn xộn, cái tên Ngu Duệ đập vào mắt cô.

Ngu Duệ, Tân Duệ?

Cô nhập “Ngu Duệ” vào thanh tìm kiếm, trên mạng có khá nhiều tin tức liên quan.

Ngu Duệ là cháu gái của Ngu Thệ Thương, quan hệ chú cháu giữa hai người rất thân thiết, Ngu Thệ Thương coi cô ấy như con ruột. Bây giờ cô ấy đã bước vào lĩnh vực kinh doanh cốt lõi của gia tộc. Những năm mới tốt nghiệp cô ấy phụ trách tiếp quản những sản nghiệp bên lề của gia tộc, có rất nhiều thương vụ đầu tư thành công của nhà họ Ngu ở Thâm Quyến và Hải Thành do cô ấy phụ trách, bao gồm cả việc đầu tư góp vốn vào Y tế Sầm Thụy.

Đọc đến đây Sầm Tô hiểu ra vì sao lại đổi tên thành Y tế Tân Duệ.

Cũng coi như thông suốt vì sao nhà họ Ngu đã nắm cổ phần khống chế Tân Duệ nhưng vẫn để gia tộc nhà ông cụ Triệu tiếp tục quản lý. Bởi vì bây giờ Ngu Duệ đã bước vào mảng cốt lõi của gia tộc, đương nhiên sẽ không còn thời gian để ý đến sản nghiệp bên lề nữa.

Nếu như ngày nào đó Ngu Duệ quyết định thu hồi quyền quản lý Y tế Tân Duệ, Triệu Tuân và ông cụ Triệu chắc chắn sẽ không dễ dàng buông tay. Đến lúc đó e là sẽ có một cuộc chiến tranh giành quyền kiểm soát nội bộ.

Tuy nhiên theo những tin đồn trên mạng, chuyện Ngu Thệ Thương tiếp quản tập đoàn đã chắc chắn, anh ta nhất định sẽ trọng dụng cháu gái mình.

Nếu như vậy Ngu Duệ càng không có thời gian quan tâm đến các công ty con khác, nên trong thời gian ngắn tạm thời cuộc chiến giành quyền kiểm soát sẽ không xảy ra.

Công ty con dưới trướng nhà họ Ngu cho dù không đến hàng nghìn nhưng ít nhất cũng phải đến hàng trăm. Một khi bận rộn, e là Ngu Duệ sẽ chẳng còn nhớ đến một công ty y tế như vậy, có lẽ chỉ đến cuối năm xem báo cáo tài chính mới nhớ ra.

Sầm Tô tắt máy tính, cầm quần áo ngủ đi vào phòng tắm, định ngủ trưa.

Hôm nay chính thức nghỉ việc, trong thời gian ngắn không cần là trâu làm ngựa, theo lý mà nói cô nên vui mới phải.

Nhưng tắm xong nằm lên giường cô chỉ thấy mệt mỏi.

Công ty muốn tới vẫn chưa có kế hoạch tuyển dụng.

Mà bệnh tình của bà ngoại cũng không thấy hy vọng gì.

Chuyện duy nhất có thể khiến cô tạm thời quên đi nỗi buồn chính là nghĩ tới Thương Quân.

Anh là liều thuốc tê duy nhất của cô lúc này.

Chỉ là tác dụng tạm thời của thuốc tê đó lại quá ngắn, chưa đầy hai phút cô lại nhớ những lời trước đó của bác sĩ.

Vậy thì liều thuốc tê ngắn ngủi như vậy có ích gì?

Bên này Thương Quân vừa bàn xong việc với quản lý cấp cao thì tin nhắn của em gái Thương Thấm gửi đến.

Thương Thấm:【Anh, tối cuối tuần về nhà ông nội ăn cơm.】

Thương Quân:【Anh biết rồi.】

Hai giây sau Thương Thấm chuyển cho anh hai mươi nghìn tệ.

Lại nhắn thêm mấy biểu cảm:【(nhe răng) (nhe răng) (nhe răng)】

Thương Quân:【?】

Thương Quân:【Mặt trời mọc hướng Tây à?】

Thương Thấm:【Anh hai nói hôm nay chọc tức anh, đoán sẽ bị anh chặn nhưng anh ấy không nói với em đã xảy ra chuyện gì.】

Thương Quân:【Vậy nên hai mươi nghìn này là để an ủi anh hay là moi tin tức từ chỗ anh?】

Thương Thấm:【Nửa nọ nửa kia (nhe răng)】

Từ Thương Uẩn đến Sầm Tô giờ lại đến em gái, người sau khiến người ta tức hơn người trước.

Anh khẽ chạm ngón tay nhận hai mươi nghìn, sau đó trả lại em gái mười nghìn.

Thương Quân:【Tiền quan tâm an ủi thì anh nhận, tin tức không bán.】

Thương Thấm:【Anh!!!】

Cô ấy đau khổ mất mười nghìn, chắc chắn phải đòi lại gấp đôi từ chỗ anh hai.

Mặc cho cô ấy gọi anh bao nhiêu lần Thương Quân đều không trả lời.

Anh dặn trợ lý tối cuối tuần để trống thời gian không sắp xếp công việc khác để về nhà cũ ăn cơm.

Lại nhớ đến Sầm Tô bảo anh mời tiễn cô một bữa, anh dặn thêm: “Hai tuần này tôi đều ở Bắc Kinh, nếu như bên Hồng Kông có chuyện gì cậu qua đó xử lý.”

Trợ lý: “Vâng.”

Trưa cuối tuần Thương Quân đi xã giao xong tiện về nhà bố mẹ một chuyến, trùng hợp gặp em gái và mẹ chuẩn bị ra ngoài.

Bà Thương thấy con trai bước vào bắt đầu đánh giá: “Là con trai tôi sao?”

“…..”

Thương Quân ném áo khoác lên ghế sô pha, “Không phải. Con đi nhầm nhà.”

Bà Thương dở khóc dở cười mắng hai câu vẫn chưa hết giận, giơ tay vỗ mạnh lên vai con trai: “Suốt ngày bận gì thế? Còn bận hơn cả bố con, Tết cũng không thấy bóng con đâu!”

Tết vừa rồi Thương Quân ở Hồng Kông, không kịp về đón Tết.

Sau đó lại bay sang London công tác, xong việc lại bay thẳng từ London về Thâm Quyến. Nếu như không phải Thương Uẩn suốt ngày thúc giục, theo kế hoạch tuần sau anh mới về.

Em gái Thương Thấm ‘hừ hừ’ hai tiếng, ánh mắt muốn đòi anh một nghìn tệ.

Thương Quân coi như không nhìn thấy, cầm cốc nước trên bàn trà uống mấy ngụm.

“Mẹ tính ra ngoài à?” Anh hỏi mẹ.

Bà Thương nói đi dạo phố: “Hay là con đi cùng đi? Đi dạo xong về thẳng nhà ông bà nội con ăn cơm.”

Thương Quân vốn định từ chối nhưng nghĩ Tết vừa rồi không về nhà hôm nay coi như bù lại để làm tròn chữ hiếu.

“Được. Hôm nay mẹ cứ mua thoải mái, con thanh toán.”

Thương Thấm ghé sát lại: “Em thì sao?”

Thương Quân đẩy đầu em gái ra. Từ nhỏ em gái đã mơ ước trở thành người giàu có, bây giờ giấc mơ cũng coi như trở thành hiện thực. Con bé đã kết hôn với con trai người giàu nhất.

“Tìm chồng em thanh toán đi, cố gắng tiêu cho nhà bọn họ không còn nhiều tiền bằng nhà chúng ta. Anh với anh hai em có thể làm người giàu nhất hay không trông cậy cả vào em đấy.”

Thương Thấm cố gắng nhịn cười, nhưng cuối cùng vẫn không kiềm chế được.

Vì mười nghìn tệ kia mà anh lý lẽ ngang ngược.

Trên đường đến trung tâm thương mại Thương Quân mở hòm thư xử lý công việc còn em gái bám vào ghế lái phụ truy hỏi rốt cuộc anh hai đã làm gì chọc tức anh.

“Không phải anh hai không muốn liên hôn nên bảo anh đi thay đó chứ?”

Thương Quân: “Bớt suy nghĩ linh tinh lại.”

Thương Thấm: “Thế mới lạ. Từ nhỏ đến lớn anh ấy luôn chọc tức anh, không phải anh sớm quen rồi sao? Còn có chuyện gì có thể chọc tức anh chứ?”

Bà Thương tiếp lời, nói với con gái: “Có gì lạ đâu? Anh hai con có muôn kiểu chọc tức người ta, kiểu gì cũng có kiểu anh cả con chưa gặp.”

Thương Thấm cười haha.

Bà Thương bắt đầu kể đủ chuyện xằng bậy của con trai thứ hai, kể mãi không hết.

Thương Quân nghe mà đau đầu, chẳng còn tâm trí xử lý công việc chỉ đành thoát khỏi hòm thư.

Trong tiếng oán trách của bà Thương, xe đã dừng ở tầng hầm của trung tâm thương mại.

Hôm nay chủ yếu bà Thương muốn đi dạo mua quần áo cùng con gái, sau khi vào trung tâm thương mại liền đi thẳng đến cửa hàng flagship đã hẹn trước.

Mẫu mới ra sớm đã được chuẩn bị sẵn, Thương Thấm khoác tay mẹ đi vào phòng VIP.

Mỗi lần em gái chọn quần áo đều tốn hai, ba tiếng, Thương Quân mang theo laptop tính ngồi ở khu vực nghỉ ngơi xử lý công việc. Anh đưa trước thẻ đen cho nhân viên.

Thương Quân tập trung nhìn màn hình, không nhận ra có người quen đi lướt qua bên ngoài đang nhìn anh chằm chằm.

Quản lý cửa hàng mang cà phê đến, tình cờ nhìn thấy vệ sẽ đứng chặn ở cửa cúi đầu chào cô gái xinh đẹp lướt qua. Hiển nhiên cô gái xinh đẹp này quen biết Thương Quân, đến cả vệ sĩ cũng nhận ra cô.

Vì tính chất công việc, quản lý cửa hàng đã thấy rất nhiều cô gái xinh đẹp nhưng cô gái trước mặt này lại khiến cô ấy choáng ngợp. Dáng người cao ráo, đôi môi căng mọng quyến rũ, ánh mắt sâu thẳm mang sức hút chiếm đoạt mạnh mẽ khiến người khác chẳng dám nhìn lâu.

Cả con người cô giống như một bông hồng rực rỡ.

Quản lý cửa hàng đi đến khu vực nghỉ ngơi, nhỏ giọng nhắc Thương Quân: “Sếp Thương, ngoài cửa.”

Thương Quân nhìn theo hướng cô ấy chỉ, chạm phải ánh mắt của Sầm Tô.

Cách một lớp tường kính trong suốt, Sầm Tô mỉm cười với anh.

Cô mở camera, tự nhiên chụp anh mấy tấm.

Tâm trạng tốt và may mắn gần đây đều do Thương Quân mang tới, không ngờ đi dạo còn có thể gặp được anh.

Thương Quân nói với quản lý cửa hàng: “Mang cà phê cho cô ấy, mang nước soda cho tôi.”

“Vâng, anh đợi chút.”

Mẹ và em gái vẫn chọn quần áo ở bên trong, anh không hề tránh né, xem ra mối quan hệ của anh và cô gái xinh đẹp kia không hề tầm thường.

Quản lý cửa hàng dặn nhân viên khác mang soda đến, cô ấy đích thân ra ngoài mời người vào.

Thương Quân lại nhìn ra phía bên ngoài.

Sầm Tô cầm điện thoại vẫy tay với anh, cô chỉ tiện đường đi qua đây không định đi vào. Có lẽ anh đi dạo cùng người nhà, cô không muốn làm phiền.

Chỉ là chưa đợi cô xoay người rời đi, quản lý cửa hàng đã mỉm cười bước đến: “Sếp Thương mời cô uống cà phê.”

Không nỡ từ chối.

Dù sao cô cũng không muốn bỏ lỡ bất cứ cơ hội nào gặp Thương Quân, vì gặp một lần bớt đi một lần.

Sầm Tô cảm ơn rồi bước vào cửa hàng.

Cửa hàng flagship cao cấp như này lần đầu tiên cô bước vào.

Nước soda đã được mang tới, những người khác rời đi chỉ còn lại hai bọn họ.

Sầm Tô ngồi xuống đối diện Thương Quân: “Trùng hợp thật đấy. Không đúng, có lẽ do tôi may mắn, hiếm khi đi dạo mà lại gặp được anh.” Cô nói thêm, “Nếu như không phải tình huống đặc biệt, rất ít khi tôi đi mua sắm.”

Thương Quân bỏ chuột xuống, dựa vào lưng ghế sô pha trầm ngâm mấy giây: “Sau hôm nay cô mới có thể quyết định thời gian buổi tiễn đưa, là muốn mua trước quần áo phù hợp?”

Sầm Tô bê cốc cà phê lên, thẳng thắn gật đầu, không hề ngượng ngùng chút nào.

Thương Quân: “Một bữa cơm thôi mà, bộ cô mặc là được rồi hà cớ gì phải tốn tiền.”

Sầm Tô mỉm cười, nói: “Không được. Sếp mời cơm tiễn tôi, tôi phải ăn mặc chỉnh tề đi dự tiệc.”

Cô nhấp một ngụm cà phê, tiếp tục nói: “Thật ra tôi chỉ muốn kiếm cớ mua quần áo mới cho mình thôi.”

Thương Quân: “…..”

Vĩnh viễn không cần cảm động vì một câu nào đó của cô bởi vì bạn sẽ không biết tiếp sau đó cô sẽ nói gì.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...