Trước bữa tối, Kỳ Hoài Cảnh nửa ngồi xổm trên nền phòng phía Đông, nhìn chằm chằm con vật nhỏ đang cuộn mình trên tấm thảm gấm thêu hoa, lông mày cau chặt lại.
“Đây lại là… quà tốt mà thê tử của Lập Đông mang tới cho nàng sao?”
Một con mèo nhỏ chỉ to cỡ bàn tay, mắt nhỏ, mũi tẹt, toàn thân phủ một lớp lông vàng rối bù, gầy trơ xương, đuôi còn bị gì đó cắn rụng một mảng trụi lủi.
Thẩm Đường ngồi sát bên cạnh hắn, không ngừng gật đầu: “Đúng đấy, đúng đấy! So với con cóc xấu xí tặng chàng thì còn tốt hơn chán!”
Kỳ Hoài Cảnh hừ lạnh một tiếng, đứng dậy phủi phủi vạt áo vốn chẳng dính chút bụi: “Cũng chẳng hơn là bao. Ta không biết nàng ấy nhặt đâu ra thứ này, bẩn ch-ết đi được. Nàng trả lại cho Lập Đông đi, chúng ta không nuôi.”
Thẩm Đường lập tức bám theo: “Nó không bẩn đâu, ta đã tắm cho nó rồi, tắm tận hai lần cơ.”
“Thế cũng không được, xấu ch-ết đi được! Nếu nàng thích nuôi mèo để giải khuây, mai ta sẽ tìm cho nàng một con mèo Ba Tư trắng muốt, sạch sẽ lại xinh đẹp.”
“Ta không cần. Con này đến trước, nó đã ‘chiếm chỗ’ rồi.”
Kỳ Hoài Cảnh ngồi xuống giường sưởi, lại xa xa liếc nhìn con mèo nhỏ xấu xí kia ánh mắt vẫn tràn đầy ghét bỏ: “Hừ, ta không biết từ bao giờ nó lại chiếm chỗ trong nhà ta?”
“Ta giúp nó chiếm đấy, đây là nhà của chàng sao?”
“Là nhà của chúng ta.”
Thẩm Đường ngồi sát bên hắn, đẩy nhẹ chân hắn đang co trên giường, giọng ngọt ngào: “Ca ca ngoan~ chúng ta nuôi nó đi, ta sẽ tự chăm. Trước kia Lê Nhi nhà ta cũng do ta nuôi lớn mà, ta nhất định chăm được. Đợi nó lớn rồi, còn giúp nhà mình bắt chuột nữa.”
Kỳ Hoài Cảnh bị sặc trà, vừa ho vừa đưa mắt nhìn quanh gian chính đường hoa lệ, tinh xảo đến từng góc cạnh.
Hắn lớn từng này, chưa bao giờ thấy con chuột nào trong phủ Kỳ gia cả.
“Thôi vậy, nếu nàng thực sự muốn nuôi, thì để cho Họa Bình... hay Bạch Lộ cũng được... ai trong đám nha hoàn đó nuôi. Ban ngày nàng muốn thì sang mà ngắm.”
Thẩm Đường cứ tưởng hắn đồng ý, nửa mừng nửa vui nhưng nghe đến câu sau lại hơi do dự: “Thế... nếu ban đêm ta cũng muốn ngắm nó thì sao?”
Kỳ Hoài Cảnh đặt chén trà xuống, khóe môi khẽ cong lên nụ cười lười biếng: “Ban đêm nàng cũng muốn nhìn nó sao?”
“Ừm!”
“Thế thì ta đi nhé? Để nàng ôm nó ngủ?”
“……”
Kỳ Hoài Cảnh thấy nàng dường như thật sự suy nghĩ một chút, lập tức giơ tay gõ nhẹ lên trán nàng: “Không được nuôi! Đuổi nó đi!”
Thẩm Đường: “….”
Thẩm Đường vốn biết rõ Kỳ Hoài Cảnh xưa nay ghét mấy thứ xấu xí, muốn để hắn gật đầu cho nuôi con mèo nhỏ xấu xí này, đúng là rất khó nhưng nàng lại có một “chiêu” vô cùng hiệu nghiệm.
Chiêu này quá mức hiệu nghiệm, đến mức… chính nàng cũng hơi ngại phải dùng.
Nàng chỉ cần bế con mèo hoang nhỏ đó, đặt lên bàn trước mặt hắn rồi khẽ vuốt đầu nó bằng bàn tay mảnh mai, dịu dàng nói một câu: “Chàng xem, nó cũng chẳng còn mẹ nữa…”
Kỳ Hoài Cảnh chắc chắn sẽ lập tức đồng ý.
Nàng liếc nhìn dáng vẻ lười biếng của hắn, đang nửa nằm trên giường sưởi, khẽ cười rồi đổi ý.
“Không nuôi thì thôi vậy. Chàng bảo Lập Đông mai tới đây một chuyến, mang con mèo đi đi.”
Kỳ Hoài Cảnh thấy nàng bình thản đổi ý như vậy, lại hơi ngạc nhiên.
Ban đầu hắn còn định chờ xem nàng dở đủ trò nũng nịu làm nũng để mình miễn cư-ỡng đồng ý, rồi thấy nàng vui vẻ nhảy cẫng lên còn mình tiện thể nhân cơ hội đòi chút “lợi lộc”…
Không ngờ nàng lại hiểu chuyện và đoan trang mà chấp nhận ngay.
“Thật sự không nuôi nữa à?”
Thẩm Đường khẽ gật đầu, bình thản: “Không nuôi nữa, dù sao chàng cũng không thích.”
Không thích thì đúng là không thích thật, nhưng mà…
Kỳ Hoài Cảnh nhất thời không nói gì, trong lòng bắt đầu tự trách: “Có phải lần này mình quá đáng rồi không? Ban đầu chẳng phải là muốn nàng có thể sống thoải mái, tùy hứng một chút sao? Thế mà từ sau khi thành thân tới giờ, nàng cũng chưa được tùy hứng mấy lần. Ngược lại là mình… sao cứ luôn khiến nàng phải nhẫn nhịn vậy…?”
Hắn đang nghĩ ngợi xem có nên đổi ý không, thì Thẩm Đường đã thản nhiên khoát tay: “Ăn cơm đi, ta đợi chàng về ăn tối đấy.”
“Được.”
Kỳ Hoài Cảnh lại quay đầu liếc nhìn con mèo nhỏ xấu xí kia, thầm nhủ: “Thôi, thực sự xấu quá… không nuôi thì thôi, để mai mốt tìm cho nàng một con đẹp hơn.”
Bọn nha hoàn nhanh chóng bày cơm tối ra, đều là những món mà hai người thường thích ăn.
Ngoài ra, còn có thêm một bát sữa bò ấm.
“Đây là…”
Thẩm Đường chưa để hắn hỏi xong, đã nhanh miệng giải thích: “Là chuẩn bị cho chàng đấy, trời lạnh, chàng uống vào cho ấm người.”
Kỳ Hoài Cảnh nửa tin nửa ngờ, cầm lên uống thử một ngụm thấy cũng ngon lắm.
Thẩm Đường lại nói: “À đúng rồi, con mèo kia còn chưa ăn gì đâu, mà Lập Đông sáng mai mới tới… Phu quân này, chàng nói xem, có phải mình cũng nên cho nó ăn một bữa không?”
Kỳ Hoài Cảnh ngẩng lên nhìn nàng một cái, sớm đã đoán ra bát sữa bò này không phải chuẩn bị cho mình chỉ hờ hững gật đầu: “Cũng nên thôi. Con mèo bé thế, nếu để nó ch-ết đói mất mai cũng chỉ còn trả lại cho hắn một con mèo ch-ết.”
Thẩm Đường cũng gật đầu: “Đúng thế.”
Nàng nhìn lướt qua bàn ăn toàn món ngon: “Ây da, mà mấy món này chẳng có gì mèo ăn được cả! Hay là… chàng chia nửa bát sữa bò của chàng cho nó nhé?”
Kỳ Hoài Cảnh làm bộ tiếc rẻ, khẽ thở dài: “Ừ, cũng được.”
Thẩm Đường lấy một cái đĩa bạc nhỏ, rót nửa bát sữa ấm ra, không đứng dậy mà đưa cho Kỳ Hoài Cảnh: “Chàng ngồi gần hơn, phiền chàng mang ra đặt trước mặt con mèo, để nó uống. À, đừng đưa cho nha hoàn, đĩa cạn thế này đưa qua đưa lại dễ đổ ra sàn lắm. Chàng làm đi.”
Kỳ Hoài Cảnh chẳng rõ nàng định giở trò gì nhưng vẫn đứng dậy khỏi giường sưởi, đi vài bước đến chỗ con mèo nhỏ xấu xí cúi người đặt cái đĩa xuống định quay lại ăn cơm tiếp thì Thẩm Đường lại hỏi: “Con mèo đã uống chưa?”
Hắn dừng lại, quay đầu nhìn một cái thấy con mèo nhỏ hình như còn sợ hắn, rụt cổ lại, “meo” một tiếng.
“Chưa uống.”
“Nó còn nhỏ quá, chắc chưa biết sữa bò uống được. Chàng thử đút cho nó chút xíu, để nó thấy ngon, rồi sau đó tự biết mà uống.”
Cũng đúng.
Kỳ Hoài Cảnh dùng mũi chân đá nhẹ cái đĩa bạc đến gần con mèo hơn: “Này, đồ xấu xí, đây là bữa tối phu nhân ta ban thưởng cho ngươi đấy.”
Con mèo nhìn đĩa sữa, rồi lại ngước đôi mắt màu hổ phách nhìn hắn, “meo” một tiếng.
Thấy con mèo vẫn chưa uống, hắn nửa ngồi xổm xuống định đưa đầu nó ghé sát vào đĩa vừa chạm vào bộ lông mềm mại thơm tho được Thẩm Đường tắm sạch, con mèo đã rụt rè dụi đầu vào tay hắn: “Meo~”
Kỳ Hoài Cảnh cảm thấy tay mình mềm nhũn.
Hắn ngừng lại một chút, bảo nha hoàn lấy một cái thìa nhỏ, múc một thìa sữa bò đưa đến trước mặt con mèo.
“Cho này, đồ xấu xí, nếm thử xem.”
Con mèo quả thật cũng đang đói, dùng mũi ngửi ngửi bên này bên kia một lúc rồi mới dám l**m một ngụm ở mép thìa, sau đó lại ngước nhìn hắn một cái rồi bỗng bỏ luôn cái thìa, rúc vào bên cạnh đĩa bạc từng ngụm nhỏ chậm rãi l**m sữa.
Kỳ Hoài Cảnh như trút được gánh nặng, đứng dậy trở lại bàn, báo cáo: “Nó uống rồi.”
Thẩm Đường “A!” lên một tiếng, nghiêng người nhìn, thấy con mèo quả nhiên đang uống sữa liền cười tít mắt khen ngợi: “Phu quân của ta giỏi quá, đến cả mèo con cũng nghe lời chàng.”
Kỳ Hoài Cảnh gắp thức ăn, nhướng nhẹ đôi mày rậm: “Cái thứ ngốc nghếch ấy thôi mà.”
Khóe môi Thẩm Đường khẽ cong lên, trong mắt thoáng qua nét tinh ranh: “Nó còn nhỏ xíu như vậy, làm sao mà thông minh bằng chàng được chứ!”
Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Chương 58: Thưởng Cho Ngươi Bữa Tối
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
