Đến khi hai phu thê ăn xong bữa tối, con mèo nhỏ xấu xí ấy cũng đã l**m gần hết bát sữa, ăn đến căng tròn cả bụng rồi cuộn tròn lại trên thảm gấm, lim dim buồn ngủ.
Khi đi ngang qua, ánh mắt của Kỳ Hoài Cảnh khẽ liếc nhìn nó khóe môi vô thức cong lên một chút.
Thẩm Đường khẽ mỉm cười, coi như không nhìn thấy.
Có lẽ tâm trạng đang tốt, cho đến tận lúc đi ngủ Kỳ Hoài Cảnh cũng quên mất không sai nha hoàn đem con mèo ra ngoài.
Trước khi ngủ, hắn nằm trong chăn gấm ấm áp, bỗng khẽ nói: “Đã vào đông rồi, chắc trong nhà Lập Đông lạnh lắm… Cứ để con ngốc kia ở lại đây, cho nó ăn Tết trong nhà đi.”
“Vậy cũng được.”
Thẩm Đường thầm cười trộm, nghĩ bụng, chiêu này quả nhiên hiệu nghiệm.
Một con mèo nhỏ xấu xí chưa từng quen biết mà lại do tự tay hắn cho ăn, thì rốt cuộc vẫn là khác biệt.
Đêm ấy, mây lạnh che khuất ánh trăng, màn đêm trở nên nặng nề.
Thẩm Đường đợi Kỳ Hoài Cảnh ngủ say mới khẽ khàng chui ra khỏi chăn, khoác áo ngoài, cẩn thận bước qua người hắn vén rèm xuống giường.
Nàng cầm theo một chiếc đèn nhỏ, xỏ dép ngủ rón rén đi về phía gian phía đông.
Ngay khi nàng vừa cử động, Kỳ Hoài Cảnh đã tỉnh lại.
Hắn chỉ hơi nhổm người, vén nhẹ rèm gấm nhìn theo ánh đèn nhỏ chiếu lên mái tóc đen dày như mây của nàng, phủ lên đó một lớp ánh vàng nhàn nhạt.
Thẩm Đường đi đến gian đông, đặt đèn xuống một bên rồi ngồi xổm xuống, khoanh tay, lặng lẽ ngắm nhìn con mèo trước mặt.
Có lẽ lâu rồi chưa từng được ăn no ngủ ấm, con mèo nhỏ cuộn mình trên thảm gấm ngủ thành một cuộn tròn nho nhỏ.
Đoạn đuôi bị trụi một mảng của nó khẽ run run, dán sát vào cái bụng nhỏ gầy guộc.
Vừa thấy Thẩm Đường đến gần, nó lập tức cảnh giác mở to đôi mắt màu hổ phách, khom lưng phòng bị, co người lùi lại.
Thẩm Đường không động đậy, chỉ lặng lẽ nhìn nó.
Con mèo nhỏ cũng cẩn thận quan sát nàng một lúc rồi dần dần thả lỏng lưng, đi quanh một vòng lại rón rén tiến sát về phía nàng… Cuối cùng nằm gọn lên chiếc dép ngủ của nàng.
Lúc này Thẩm Đường mới khẽ mỉm cười, đưa hai ngón tay ra nhẹ nhàng v**t v* lớp lông vàng trên lưng gầy của nó.
Con mèo nhỏ khe khẽ kêu “ngao ngao” hai tiếng, nhưng cũng không bỏ chạy.
Giọng Thẩm Đường cũng rất nhẹ, rất khẽ: “Không sao đâu, tuy ngươi không còn mẹ, nhưng ta cũng sẽ chăm sóc ngươi thật tốt ~”
“Meo ~”
Thẩm Đường lặng lẽ ngồi bên nó một lúc, thấy con mèo lại bắt đầu ngủ tiếp liền để lại chiếc dép ngủ cho nó, rồi nhón chân rón rén quay lại phòng ngủ.
Lúc này Kỳ Hoài Cảnh mới buông tay khỏi màn, ngả đầu lên gối giả vờ ngủ.
Thẩm Đường nhẹ nhàng bước đến bên giường thổi tắt đèn, vén màn lên định như lúc trước, khéo léo nhấc chân bước qua người hắn để chui vào phía trong giường.
Không ngờ, người kia lại âm thầm dịch vào trong định chừa chỗ cho nàng trèo lên...
Kết quả, chân nàng lại đạp trúng ngay bắp chân của hắn, Kỳ Hoài Cảnh suýt nữa thì không kìm được tiếng rên.
Thẩm Đường rõ ràng cảm nhận được mình đạp trúng người nhưng lúc đó đang lơ lửng trên không cũng không dám phát ra tiếng, vội vàng rụt vào trong, nghiêng người ngã lên lớp chăn gấm bên trong giường.
May mắn thay, chăn gấm mềm mại, nhịp thở của hắn vẫn đều đặn, bình yên.
Thẩm Đường thấy hắn không có động tĩnh gì âm thầm thở phào, rút chân lại định đưa tay sang sờ xem vừa rồi mình đạp trúng chỗ nào.
Tay nàng còn chưa kịp đưa tới, Kỳ Hoài Cảnh bỗng trở mình tay chân vươn ra, một mạch ôm nàng trọn vào lòng.
Chân nàng hơi lạnh, còn người hắn thì thật ấm áp.
Thẩm Đường nằm yên, để hơi ấm của hắn sưởi cho một lúc, thấy hắn vẫn nhắm mắt ngủ yên nàng cũng dần dần thấy buồn ngủ...
Trong màn gấm mờ tối, mơ hồ, nàng lại nhớ đến khoảng thời gian sau khi mẫu thân mình mất.
Phụ thân bận bịu suốt ngày ở học chính viện, nhũ mẫu chăm sóc thì có phần lười nhác, Thẩm Đường thường phải ngủ một mình.
Những đêm giật mình tỉnh giấc, tiểu cô nương nhỏ nhắn chỉ biết ôm chặt lấy chăn tự dỗ dành bản thân, tưởng tượng đó vẫn là vòng tay ấm áp của mẫu thân.
Không sao đâu, mọi chuyện đã qua rồi, tất cả đều đã qua rồi.
Đêm vẫn còn sâu, Thẩm Đường khẽ ngáp một cái an tâm rúc vào lồng ngự-c Kỳ Hoài Cảnh rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
...
Đêm dần tan, phía đông trời bắt đầu hửng sáng.
Hai phu thê vẫn còn đang say giấc thì con mèo nhỏ đã tỉnh chạy quanh chiếc dép lụa đỏ, càng chơi càng hăng, càng chơi càng tỉnh hẳn.
Chơi chán chiếc dép ngủ kia rồi, con mèo lại lặng lẽ chạy quanh trong phòng, đảo mắt quan sát khắp nơi...
“Choang!”
Thẩm Đường giật mình tỉnh giấc từ trong mơ, nghe thấy tiếng đồ vật vỡ nát lập tức đoán chắc là con mèo gây họa theo phản xạ nhìn sang người đang nằm bên gối.
Kỳ Hoài Cảnh xưa nay ghét nhất là bị đ-ánh thức sớm, từ nhỏ đã không cho hạ nhân trực đêm trong phòng, lớn lên rồi lại càng không ai dám gọi hắn dậy.
Những con gà trống bị Lập Đông mua về rồi gi-ết thịt ở trang viên cũng chỉ vì chúng sớm sớm gáy vang, làm hắn tỉnh giấc... mà rước họa sát thân.
Quả nhiên, hắn cũng nghe thấy động tĩnh này dù còn chưa mở mắ nhưng, lông mày đã bắt đầu cau lại.
Thẩm Đường khẽ ho hai tiếng, vỗ nhẹ lên người hắn.
“Khụ khụ... chàng ngủ đi, ta ra ngoài uống chén trà.”
Hắn khẽ “ừm” một tiếng, không nói gì thêm, trở mình tiếp tục ngủ.
Thẩm Đường vội vàng xuống giường, vì thiếu một chiếc dép nên đành chân trần bước nhanh tới gian phía Đông. Nhìn một cái...
Quả thật giỏi lắm, con mèo nhỏ xíu mà lại gây ra họa lớn thế này!
Chậu lan hôm qua vừa mới nở, cả hoa lẫn chậu giờ nằm lăn lóc trên đất, vỡ vụn tan tành.
Chậu lan này còn khá quý, mà Kỳ Hoài Cảnh tối qua trước khi ngủ còn khen hoa nở đẹp nữa chứ!
Con mèo đang rụt cổ bên đống cánh hoa tàn, cúi đầu ngửi hương hoa còn sót lại.
Dưới ánh sáng mờ mờ của buổi sớm, Thẩm Đường nhìn quanh chỉ thấy rèm ngọc trai đỏ vốn đang được cuốn lên giờ bung ra lủng lẳng đong đưa.
Nàng đoán chắc con mèo mải vồ rèm chơi, chẳng may rèm lại mắc vào giá hoa cạnh cửa sổ rồi không biết nó xoay xở kiểu gì mà dùng “bốn lạng nâng ngàn cân”, kéo đổ luôn cả chậu lan.
Thẩm Đường bước tới, bế con mèo nhỏ lên trong lòng có chút lo lắng...
Nàng nhớ đến đám gà trống bị gi-ết sạch ở trang viên, nghĩ một lát rồi đi ra cửa chính khẽ mở hé ra một khe nhỏ.
Trời vừa hửng sáng, trong sân đã có vài nha hoàn lặng lẽ làm việc, thấy cửa phòng chính sớm như vậy đã mở liền vội vã chạy tới chờ lệnh.
Thẩm Đường đưa con mèo nhỏ ra ngoài, khẽ dặn dò: “Đây, mang con mèo này sang cho Họa Bình, bảo nàng ấy nhớ đóng cửa lại cẩn thận, đừng để nó chạy lung tung.”
Nha hoàn nhận lấy con mèo, vâng dạ rồi rời đi.
Thẩm Đường lặng lẽ thở phào một hơi, vừa định xoay người tính xem nên dọn đống hoa đổ kia thế nào thì quay lại... liền đâ-m sầm phải một thân hình cao lớn, ấm áp, rắn rỏi.
“Á á á á... um!”
Kỳ Hoài Cảnh vội đưa tay bịt miệng nàng.
“Hét gì mà hét! Trong phòng này ngoài ta ra, còn có thể là ai?”
Còn... còn có ma nữa!
Hắn mặc áo ngủ lụa trắng, tóc đen rối nhẹ, ánh mắt sắc bén, dáng người cao lớn lặng lẽ đứng giữa thứ ánh sáng lạnh lẽo mờ mịt buổi sớm...Thoạt nhìn, lại giống hệt một yêu quỷ tuyệt mỹ.
Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Chương 59: Trong Phòng Có Ma
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
