Căn bệnh này sợ nhất là sốt. Ông chủ Dương nghĩ hoài cũng không ra, chỉ là lúc đánh răng chảy có chút máu thôi, sao lại nghiêm trọng tới mức này? Ông cứ hít khí từng hơi, toàn thân như miếng thịt bị chiên qua, đau từng cơn từng cơn, còn đau hơn cả lúc bị dùi cui điện của cảnh sát quất lên người.
Cơn đau này lấn át luôn cảm giác lúc nóng lúc lạnh ban đêm, cũng đau hơn cả lúc chọc dò tủy sống. Lúc rút tủy, cây kim dài như vậy đâm thẳng vào xương ông còn không rên một tiếng, vậy mà bây giờ lại khó chịu tới mức muốn la lên vì đau, dù con gái đang ở bên cạnh.
Ông nghĩ chắc bộ dạng mình lúc này xấu xí, dữ tợn lắm. Nhưng dưới cơn đau hành hạ của cơ thể, hình như mọi thứ đều không còn quan trọng nữa. Chỉ cần kêu lên, Ông chủ Dương mới thấy dễ chịu hơn chút.
Nhưng cũng chỉ đỡ được một lát. Ông chủ Dương lúc tỉnh lúc mê. Khi mê thì quay sang hét với con gái, bảo cô đừng tiếc tiền, mau gọi bác sĩ tới chích thuốc giảm đau cho ông. Còn khi tỉnh táo hơn một chút, thấy con gái chạy ra chạy vô bên giường bệnh hỏi tình hình, rồi lại chạy vào nhà vệ sinh giúp ông lau mồ hôi, ông lại nói năng lộn xộn.
Giữa những tiếng r*n r* của ông, Dương Lâm nghe loáng thoáng mấy câu lẩm bẩm: “Con đừng vậy… đừng vậy…”
Đừng cái gì? Dương Lâm nghe mà chẳng hiểu gì, đến gần mới nghe rõ ông đang nói gì.
Ông chủ Dương nói: “Con nghỉ chút đi… đừng vậy nữa… ba khó chịu…”
Sốt thì đương nhiên khó chịu rồi. Dương Lâm tưởng ông nói mê, cầm cái thau đi ra ngoài hứng nước lại. Trong nhà vệ sinh, tiếng nước chảy ào ào. Trong tầm mắt lạnh buốt của Ông chủ Dương, ông nhìn thấy con gái đi tới mép giường, kéo chăn lên đắp cho ông.
Năm đó, sau khi hai cha con đi dự tiệc sinh nhật của con nhà chủ trọ về, cô cũng đắp chăn cho ông như vậy. Ông chủ Dương còn nhớ khi đó mình nói sẽ làm tiệc sinh nhật cho con gái, hoành tráng giống như hôm ấy.
Con gái phấn khích ghé người lên mép giường hỏi: “Thật hả ba?”
“Thật.”
Ông chủ Dương giơ tay muốn xoa đầu cô, nhưng không hiểu sao lần này lại khó khăn đến vậy. Ông dùng hết sức, cuối cùng chỉ chạm được vào nửa móng tay đã mất của mình. Ông nhắm mắt lại, trước mắt có hai thứ lắc lư qua lại, một bên là trái phá lép hồi nhỏ, một bên là cuốn sổ hộ khẩu kiểu cũ.
Ông chủ Dương không hiểu, tại sao vụ gặt hai mùa lại quan trọng hơn tương lai của ông? Rồi ông lại nghĩ, mình nên đi lấy cuốn sổ hộ khẩu. Nhưng khi giơ tay lên, lại chạm vào trái phá lép kia trước. Ông thổi nhẹ một cái, sợi dây dẫn hình như lại sáng lên.
…
Khi Lâm Khôn Hà quay lại bệnh viện, Ông chủ Dương đã được chuyển vào ICU. Bác sĩ trực tiếp phát giấy báo bệnh nguy kịch. Một tờ giấy A5 nhỏ xíu, Dương Lâm đã ký tên rồi, tờ giấy bị cô siết trong tay tới mức nhàu nhĩ.
Dương Bằng Phi không hiểu. Hóa trị còn chưa bắt đầu, sao đã nói nguy kịch rồi? Hai chị em nơm nớp lo sợ chờ tới tối, cuối cùng bệnh viện thông báo đã cấp cứu được, nhưng chỉ là tạm thời an toàn, vẫn phải tiếp tục theo dõi trong đó.
ICU thì không vào được, chỉ có buổi sáng mới có nửa tiếng thăm bệnh. Dương Bằng Phi quyết định tự mình ở lại trông, để chị và anh rể về nhà nghỉ. Trước khi họ đi, anh ta gọi Lâm Khôn Hà lại.
“Anh rể, nếu ba em không qua khỏi…”
Giọng Lâm Khôn Hà trầm xuống: “Bằng Phi, em từng đi lính rồi. Chuyện chút xíu, phải gồng lên.”
Dương Bằng Phi cắn răng, nắm chặt nắm đấm quay lưng đi một lúc.
Đợi bình tĩnh lại, cậu quay lại nói với Dương Lâm: “Chị à, chị gắng ở bên mẹ nhiều chút, đừng để mẹ nghĩ lung tung, cũng đừng để mẹ ở một mình.”
Dương Lâm gật đầu. Khi về tới căn nhà thuê, Hà Uyên Văn đang giúp dọn rác trong phòng khách.
Anh mở vòi nước bên ngoài rửa tay, từ xa đã thấy họ lái xe về. Dương Lâm xuống xe vẫn luôn cúi đầu, trông như thất thần. Lúc đi ngang bồn hoa suýt nữa bị cành cây thò ra quẹt trúng.
Lâm Khôn Hà đưa tay gạt cành cây sang. Cô ôm đầu, anh cúi xuống nói gì đó. Môi Dương Lâm khẽ động, hình như đáp một tiếng “ừ”. Hai người không nói nhiều, nhưng nhịp bước lại gần như giống hệt nhau.
Vừa tới nơi, Hà Uyên Văn hỏi: “Thế nào rồi?”
“Trước mắt thì qua cơn nguy hiểm rồi.”
Vậy là tốt.
Dương Lâm hỏi: “Mẹ em đâu?”
“Dì đang phơi drap giường.” Hà Uyên Văn chỉ lên sân thượng.
Dương Lâm lên đó phụ giúp. Lâm Khôn Hà cũng mệt mỏi, chào hỏi Hà Uyên Văn vài câu rồi vào một phòng nghỉ tạm. Lúc lên lầu, nghe thấy anh đang gọi điện về nhà, nói ở đây đông người rồi, hôm nay tạm thời không cần qua. Hà Uyên Văn biết chắc người nhà họ Lâm đã tới đây không ít lần. Nhưng với anh, đây là lần đầu tiên. Anh nhớ lúc mình rời đi, Ông chủ Dương còn chưa bắt đầu trông coi khu nhà cho thuê. Mãi đến khi anh về nước tìm Dương Lâm, mới nghe một nhân viên văn phòng nói cha mẹ cô hình như làm ăn quanh khu này.
Hà Uyên Văn ngẩng đầu nhìn lên căn gác mái đã bị tháo dỡ một nửa kia. Anh từng tò mò một chuyện, làm sao người ta sinh hoạt được trên cái trần thấp như vậy? Chỗ đó thấp lè tè. Hồi đó anh và Hoàng Á Tân phải khom lưng đi suốt, cái thang còn lắc lư tới mức làm anh toát mồ hôi lạnh.
Khi đó anh còn hỏi Lâm Khôn Hà: “Trên lầu không phải vẫn còn phòng sao? Sao cậu không cho họ ở?”
Lâm Khôn Hà nói trên lầu đã cho người môi giới thuê lại và mấy người làm ngoại thương thuê rồi.
Thế là Hà Uyên Văn hỏi: “Không còn phòng trống nào à? Hay là để tôi thuê giúp họ?”
Lưng Hoàng Á Tân lúc đó đã đập bầm tím, bảo anh đưa tiền luôn cho rồi. Nhưng Hà Uyên Văn lại cảm thấy đưa tiền thẳng như vậy hơi xúc phạm, mà với tính của cô, có khi còn ném tiền thẳng vào mặt anh.
Thô lỗ thật. Nghĩ tới đó, Hà Uyên Văn lại bật cười. Anh ấy lại đi hỏi Lâm Khôn Hà: “Cậu thấy tôi đưa tiền như vậy có phải không ổn lắm không?”
Lâm Khôn Hà nghe xong cũng chẳng để ý tới anh ấy.
Đến khi Hà Uyên Văn lặp lại lần nữa, anh mới hơi mất kiên nhẫn nói: “Không biết.”
Hà Uyên Văn nhớ tới chuyện Lâm Khôn Hà thi vòng hai không đậu, liền vỗ vai anh em: “Không được thì năm sau thi lại. Cậu giỏi vậy, chắc chắn không vấn đề gì.”
Lâm Khôn Hà gạt tay anh ấy ra rồi bỏ đi. Hà Uyên Văn tưởng anh tâm trạng không được tốt nên cũng không để ý. Lúc đó đầu óc anh ấy toàn là Dương Lâm, cô gái bán hàng trong cửa hàng bách hóa, hơi nóng tính, hơi dễ nổi cáu. Rõ ràng ghét gặp anh ấy, vậy mà vẫn phải giả bộ lịch sự gọi anh là ông chủ. Nhưng mới chọc được hai câu là lại bảo anhcút, mắt trợn tròn trừng anh.
Hà Uyên Văn thường nghĩ tới rồi bật cười. Sau đó bị cô đá trúng chỗ hiểm một lần, anh giật mình, không ngờ cô dữ vậy. Trong lòng cũng hơi bực, thấy mất mặt, Hoàng Á Tân còn cười nhạo anh cả một thời gian dài.
Nhưng khi ba anh hỏi anh thích cô gái đó ở điểm nào, Hà Uyên Văn nghĩ một chút rồi nói: thích cô đủ dữ.
Ba anh bật cười, ném cây gậy đánh bóng sang một bên, bàn tay to như cái quạt túm sau gáy anh: “Thích thì tiến tới đi! Tuổi này của mày, hormone là thứ thật nhất. Yêu đương mới là chuyện đứng đắn!”
Hà Uyên Văn thấy rất có lý. Đối với chuyện học hành, anh đúng là không để tâm như Lâm Khôn Hà, cũng không cho rằng bằng cấp đại diện cho tất cả. Ba anh dùng người cũng chẳng quan tâm mấy thứ đó, nhìn thuận mắt là dùng, làm ăn vẫn làm, mà càng làm càng lớn.
Người có năng lực trước giờ không bị che lấp bởi một tấm bằng. Ví dụ như bạn gái anh, Dương Lâm. Cô vào câu lạc bộ chưa bao lâu đã được lên làm tổ trưởng. Mấy việc ở quầy tiếp khách cô tự mình sắp xếp đâu ra đó. Mỗi khi có các bên tới kiểm tra, đều là cô đi cùng dẫn dắt, ứng phó. Cô cũng rất biết cách cư xử, với mấy nhân viên văn phòng thì mở miệng là “chị”, gọi nghe thân thiết vô cùng.
Chỉ là ngoài sự thân thiết đó, Hà Uyên Văn cũng nhìn ra một chút ghen tị mơ hồ. Làm ở quán đêm kiếm tiền cũng tạm, tiền tips đối với người bình thường cũng coi như khá. Sự náo nhiệt giữa đám người trẻ dường như có thể che đậy rất nhiều thứ.
Nhưng sau chuyện ở Gia Di, anh nhận ra cứ tiếp tục như vậy cũng không phải cách. Dù Dương Lâm có thông minh lanh lợi đến đâu, ở một môi trường hỗn tạp như vậy cũng không thể nói là tuyệt đối an toàn.
Sau đó mẹ anh gọi điện nói tới khoản tiền kia. Hà Uyên Văn nghĩ, mẹ anh cần khoản tiền đó, mà anh cũng cần. Chỉ cần bọn họ giấu cho kỹ. Có tiền rồi thì làm được rất nhiều chuyện. Dương Lâm có thể tìm một công việc văn phòng, sống thong thả. Có thể giống như mấy cô nhân viên kia, ngồi gõ gõ máy tính, không cần lộ mặt ở quán đêm nữa. Đáng tiếc, mọi thứ đều không theo kịp sự thay đổi. Hà Uyên Văn nuốt khan một cái, nhặt mấy tấm ván gỗ chất vào góc.
–
Sáng hôm sau, mới hơn năm giờ, mặt trời đã chiếu sáng tới mức đánh thức người ta. Trong khu làng trong thành phố vang lên tiếng gà gáy lờ mờ, giống như đồng hồ báo thức, thúc người ta dậy làm việc. Đỗ Ngọc Phân xuống dọn dẹp mấy phòng vừa trả. Hai mắt sưng đỏ thấy rõ, không cần hỏi cũng biết đã khóc rất nhiều. Tối qua Dương Lâm ngủ chung với bà, chắc cũng chẳng ngủ được bao nhiêu.
Hà Uyên Văn ra ngoài mua bữa sáng về: “Dì, ăn chút rồi hẵng làm ạ.”
Đỗ Ngọc Phân lắc đầu. Bà nuốt không nổi, cúi xuống xách cái túi vải đầy dụng cụ lên, máy móc nhét thêm đồ dùng một lần vào trong.
Từ lần đầu gặp bà tới giờ, trong mắt Hà Uyên Văn, bà luôn là một người mẹ cần cù, cúi đầu làm việc như vậy.
Không lâu sau Lâm Khôn Hà cũng xuống, hỏi một câu: “Dương Lâm còn chưa dậy à mẹ?”
Đỗ Ngọc Phân gật đầu: “Để con bé ngủ thêm chút, hai ngày nay nó không nghỉ được mấy.”
Bà nhét đầy túi, chợt nhớ ra một chuyện, nói tiền thuê nhà vẫn chưa đóng.
Lâm Khôn Hà hỏi: “Đến hạn rồi à?”
“Hôm kia đã đến hạn rồi.” Đỗ Ngọc Phân vừa đếm tiền vừa lẩm bẩm trách chồng, “Nói với ông ấy đừng có kéo dài, đừng lúc nào cũng để tới ngày cuối mới đi đóng… lỡ hôm nào quên, người ta phạt tiền thì sao…”
Bà làm mấy việc này rõ ràng cũng không quen. Đếm xong còn phải tìm biên lai đối chiếu lại một lần, phát hiện còn có tiền nước với tiền vệ sinh, lại thêm một tờ nữa.
Lâm Khôn Hà đưa tay ra: “Để con đi cho.”
Đỗ Ngọc Phân đưa tiền cho con rể. Thấy lại có người trả phòng, bà vội vàng chạy lên dọn. Chỗ đó cũng không xa. Lâm Khôn Hà đóng tiền thuê xong, lúc về còn mua thêm mấy chai nước ngọt.
Hà Uyên Văn hỏi: “Cậu quen chủ nhà à?”
Lâm Khôn Hà chỉ nói một câu: “Nhà của ủy ban thôn.”
Bảo sao vị trí lại tốt vậy. Thời gian còn sớm. Hai người dọn cái bàn ăn ra ngoài, Hà Uyên Văn mở bữa sáng. Lâm Khôn Hà xách hai cái ghế ra. Thấy anh ấy đang lục lọi trong túi, còn đeo kính lên tìm.
“Kiếm gì vậy?” Lâm Khôn Hà hỏi.
“Hình như quên lấy đũa.” Hà Uyên Văn hơi bất lực.
Lâm Khôn Hà đi tới cái bếp nhỏ, kéo ngăn kéo dưới cùng của tủ chén ra. Bên trong là mấy đôi đũa dùng một lần mà Ông chủ Dương để dành.
Anh đưa cho Hà Uyên Văn.
Thấy động tác thành thạo của anh, Hà Uyên Văn khựng lại một chút, rồi tự giễu: “Ngồi tù mấy năm, giờ mua bánh cuốn còn quên lấy đũa.”
Anh ấy tự trào, Lâm Khôn Hà cũng thuận miệng hỏi: “Trong đó ăn bánh cuốn phát găng tay à?”
“Đúng vậy.” Hà Uyên Văn cười rộng miệng, “Đũa thuộc loại vật sắc nhọn, sợ có người nghĩ quẩn dùng để tự đâm mình.”
Hai người cùng ngồi xuống, đối diện nhau chà hai đôi đũa vào nhau. Sự gượng gạo nho nhỏ từ hôm qua cũng theo đó mà lỏng ra.
Lần trước hai người ăn trong hoàn cảnh đơn sơ như vậy, là khi Lâm Khôn Hà tới thăm anh.
Trước khi đi thăm, anh đã gọi điện cho Hà Uyên Văn. Mà trong khoảng thời gian đó, Hà Uyên Văn nhận được không ít cuộc gọi, chỉ là phần lớn đều giả vờ hỏi thăm, thực chất muốn xem nhà anh ấy có thật sự sụp đổ hay chưa.
Đối với Hà Uyên Văn, Lâm Khôn Hà là người bạn duy nhất khi anh ấy sa sút vẫn chịu tới thăm, vẫn giữ liên lạc, thái độ cũng không thay đổi. Không nịnh giàu, không khinh nghèo, cũng chẳng quan tâm nhà anh ấy có thật sự phá sản hay không.
Hà Uyên Văn khi đó nghĩ, có được một người bạn như vậy cũng đủ rồi.
Anh ấy vừa chà đôi đũa dùng một lần vừa nói với Lâm Khôn Hà: “Nghe mẹ tôi nói, mấy năm nay bà ấy đều ở trong nhà của cậu.”
Lâm Khôn Hà nói: “Không cần cảm ơn tôi. Nhà đó là của Gia Di, cho ai ở là quyền của con bé.”
Hà Uyên Văn cười cười, cũng không nói thêm nữa. Trước đó Lâm Khôn Hà từng hỏi anh ấy đã quen chưa. Thật ra anh vẫn chưa quen lắm.
Mấy ngày nay anh cố ép mình ra ngoài tiếp xúc với môi trường xung quanh, mới phát hiện chỉ cần đi dạo một vòng thôi cũng đủ làm anh mệt mỏi hao tâm tốn sức. Có rất nhiều thứ anh phải để ý, mỗi lời người khác nói, mỗi âm thanh ồn ào đều phải phân thần chú ý. Mấy năm sống trong tù khiến người ta vừa chậm chạp lại vừa nhạy cảm.
Bánh cuốn ăn cũng ngon, chỉ là điện thoại và tin nhắn của Lâm Khôn Hà quá nhiều, mắt anh hiếm khi rời khỏi màn hình.
Bác Nguyên cũng vậy, điện thoại gọi tới hết cuộc này tới cuộc khác, rõ ràng là bận tới mức xoay không kịp.
Hà Uyên Văn hỏi thăm chuyện làm ăn của công ty Lâm Khôn Hà. Anh ấy nói thật: “Không được suôn sẻ lắm, gần đây xảy ra chút chuyện.”
Anh kể sơ qua.
Hà Uyên Văn nghe tới Hoàng Á Tân thì không nhịn được lắc đầu: “Thằng này, vẫn xui như vậy.”
Đúng là xui thật. Lâm Khôn Hà nói: “Coi như ăn Tết tuổi trước đi.”
“Nhưng vậy thì sớm quá rồi.” Hà Uyên Văn hỏi, “Cậu ta cưới chưa?”
Đúng lúc điện thoại gọi tới.
Lâm Khôn Hà ăn xong bánh cuốn, dùng đôi đũa dùng một lần chọc thủng luôn cái hộp xốp. Anh đưa điện thoại qua: “Cậu tự hỏi cậu ta đi?”
Hà Uyên Văn nghĩ một chút: “Cậu ta biết chuyện của tôi à?”
Lâm Khôn Hà nói: “Tôi chưa từng nói.”
Lông mày Hà Uyên Văn nhướng lên: “Đưa đây, để tôi dọa cậu ta một phen.”
Anh ấy nhận lấy điện thoại. Giọng Hoàng Á Tân ở đầu dây bên kia trầm xuống như cố tình làm ra vẻ, vừa mở miệng đã hỏi: “Giờ tình hình sao rồi, có cần tìm bệnh viện khác không?”
Hà Uyên Văn nói: “Người đang ở ICU, chắc không tiện chuyển đi.”
Hoàng Á Tân nghe thấy giọng này thì khựng lại một chút, đầu dây bên kia có vẻ xôn xao. Hà Uyên Văn ho khẽ một cái rồi bắt đầu tán chuyện với anh ta.
Khi Dương Lâm xuống lầu thì họ vẫn chưa nói xong. Cô nghe một lúc rồi hỏi: “Ai vậy?”
“Hoàng Á Tân.”
“Anh ta gọi cho anh à?” Dương Lâm nhíu mày.
Hà Uyên Văn nói: “Cậu ta gọi cho Khôn Hà, anh tiện tay nghe thôi.”
Dương Lâm im lặng một lúc.
Cô cúi đầu lau tấm kính. Bên dưới tấm kính là bức ảnh gia đình của họ, chụp từ nhiều năm trước. Ở giữa trán cô còn chấm một nốt chu sa trừ tà, đỏ au.
Hà Uyên Văn hỏi: “Có phải nên đi bệnh viện rồi không?”
Đúng lúc có người tới trả phòng. Dương Lâm trả lại tiền cọc xong, bỗng hỏi Hà Uyên Văn: “Hồi đó số tiền anh để lại cho em… là anh mượn Hoàng Á Tân à?”
Hà Uyên Văn khựng lại, không hiểu sao cô lại hỏi chuyện này, nhưng vẫn gật đầu: “Là cậu ta gửi vào.”
Dương Lâm hơi mím môi.
Hà Uyên Văn hỏi: “Sao vậy?”
Dương Lâm lắc đầu. Mũi cô ngửi thấy mùi thuốc lá, ngước mắt lên. Lâm Khôn Hà đang đứng bên ngoài hút thuốc, im lặng nhìn họ.
Nửa khuôn mặt anh lờ mờ trong làn khói. Ánh mắt không sắc bén, cũng không buông lỏng, giống như đang quan sát, lại giống như chỉ đơn giản nhìn thôi, kiểu thói quen thả trống suy nghĩ.
ICU mỗi sáng có nửa tiếng cho người nhà vào thăm.
Dương Lâm nhìn đồng hồ, đi ra bàn với anh: “Giờ mình qua đó luôn không?”
Lâm Khôn Hà nghiêng đầu, nhả ra một làn khói: “Được.”
“Vậy em lên gọi mẹ.”
Dương Lâm quay người lên lầu. Đi tới giữa cầu thang thì nhận một cuộc điện thoại. Hai người đàn ông dưới lầu đều nhìn cô, trong lòng đều có dự cảm người gọi là ai. Cuộc điện thoại rất ngắn. Dương Lâm chỉ nói hai câu, bỗng chân cô khựng lại.
Hà Uyên Văn vừa kịp phản ứng định đứng dậy, Lâm Khôn Hà đã ném điếu thuốc xuống, bước lên trước. Ba bước thành hai bước, nhanh chóng đỡ lấy Dương Lâm đang loạng choạng.
“Dương Lâm!” Lâm Khôn Hà hít sâu gọi cô.
Hai mắt Dương Lâm vô thần, cả người mềm nhũn gần như run rẩy. Lâm Khôn Hà nuốt khan, kéo cô ngồi lên đùi mình, nghiến răng gọi: “Dương Lâm! Bà xã!”
Toàn bộ trọng lượng cơ thể cô dựa vào anh. Khi lấy lại ý thức, cô mở mắt, vành mắt lập tức đỏ lên: “Ba em mất rồi…”
Ông chủ Dương chết vì xuất huyết não đột ngột. Tất cả mọi người lập tức chạy tới bệnh viện. Sắc mặt Ông chủ Dương tái nhợt. Bác cả Dương không thể chấp nhận nổi. Sau khi tới nơi liền cãi nhau với bệnh viện, khàn giọng nói chắc chắn bệnh viện đã không cố hết sức, đòi họ tiếp tục cấp cứu em trai ông.
Cãi tới cuối cùng, giọng ông khàn đặc. Hơi thở nghẹn trong cổ họng buông xuống, cả người ông lảo đảo một cái, rồi bỗng hét to gọi tên em trai: “Thụ Căn!”
