Ngày hôm sau ở Bản Nạp trời đổ mưa. Đất vừa ướt, gió dừa mưa chuối khiến người ta có cảm giác như đang tới Tam Á. Vùng này quả thật hơi giống Tam Á, cùng kiểu cây trồng dọc đường, cùng bầu không khí nhiệt đới, chỉ là cuối con đường gió dừa mưa chuối ấy không phải biển, mà là những công trình sơn son thếp vàng, mang đậm phong tình dị vực. Lịch trình hôm nay là tham quan chùa. Lúc chia xe, Dương Lâm không chen lên chiếc xe có Lâm Khôn Hà nữa.
Mấy người trong đoàn thấy lạ, gọi cô lại, cô lắc đầu nói: “Em lái xe chưa quen lắm, hay đổi người khác chở kỹ sư Lâm đi.”
Nói xong cô quay đầu, chui lên xe của Vương Dật Châu. Một điểm dừng trong hành trình là Bát Nhã Tự. Ngôi chùa này vài năm trước mới được trùng tu, tháp bạc bị ánh sáng chiếu đến trắng lóa. Người tới không nhiều, đa số đều đang đi vòng quanh tháp cầu phúc.
Chỗ này không lớn. Lâm Khôn Hà xem xong bích họa đi ra, đứng nghiên cứu kết cấu đấu củng, thấy Dương Lâm đang đứng nhìn tượng Phật đến ngẩn người.
Hai tay cô chắp lại, miệng không động đậy, cũng không biết đang nghĩ gì.
Vương Dật Châu đi tới nhắc: “Hướng dẫn viên nói nếu muốn cầu phúc thì có thể đi vòng, ba vòng hoặc bảy vòng.”
Dương Lâm buông tay xuống: “Tôi không cầu phúc.”
Cô chỉ chợt nhớ tới mấy câu Ông chủ Dương từng nói trước khi mất, bảo cô nghỉ ngơi một chút.
Dương Lâm hỏi: “Trợ lý Vương, anh thấy trước khi chết người ta sẽ nghĩ lại chuyện gì?”
Vương Dật Châu nghĩ một lát: “Chắc là hối hận.”
Nhưng Dương Lâm lại nói: “Tôi thấy là ích kỷ.”
Cô vẫn không ngẩng đầu lên.
Vương Dật Châu nhìn cô một hồi lâu, thấy thời gian cũng gần rồi mới gọi: “Đi thôi.”
Ngày mai phải chuyển địa điểm, nên buổi tối tranh thủ quay phim quảng bá.
Đã bỏ tiền thì phải cho người ta thấy. Đến hiện trường thì phải phối hợp lên hình, phối hợp quay phim, tiện thể nói vài câu tốt đẹp.
Lâm Khôn Hà có cả bụng lời hay ý đẹp, soi gương cũng không soi, đi thẳng ra ngoài ghi hình phỏng vấn. Dương Lâm ở hiện trường hỗ trợ, nói chuyện cười đùa với mấy người bên phía nhà sản xuất. Lâm Khôn Hà nhớ cô từng nói mình không thích người của hãng, vậy mà mới có chút thời gian đã quen thân hết rồi.
Anh đi qua.
Dương Lâm dẫn anh tới chỗ phỏng vấn đã chuẩn bị sẵn: “Tóc anh hơi rối, có cần chỉnh lại chút không?”
Lâm Khôn Hà nói: “Được.”
Dương Lâm xịt cho anh chút keo giữ nếp, tiện tay vuốt hai cái. Vuốt xong, vừa lúc Lâm Khôn Hà ngẩng đầu lên, cô xoay gót một cái rồi đi luôn. Lúc phỏng vấn, Dương Lâm thỉnh thoảng nhìn máy quay, thỉnh thoảng nhìn xuống mũi chân.
Kết thúc xong, cô thở ra một hơi xã giao, dẫn anh ra ngoài: “Vất vả rồi, Kỹ sư Lâm.”
Lâm Khôn Hà về phòng soi gương, phát hiện tóc mình bị cô vuốt dựng lên như cái mào gà.
–
Ngày hôm sau đi Phổ Nhĩ.
Lúc chia xe, Kỹ sư Hồ gọi Dương Lâm: “Tiểu Dương, lên đây đi, chúng ta đi chung.”
Dương Lâm nói: “Kỹ sư Hồ đi trước đi, bên tôi có bạn quay phim hơi khó chịu, tôi đợi cô ấy truyền nước xong rồi đi sau.”
“Có nghiêm trọng không? Có phải không hợp thủy thổ không?”
“Cũng hơi hơi.”
Dương Lâm đứng cạnh xe nói chuyện với ông vài câu, tiện thể hỏi thêm về tình trạng dị ứng của ông, để lại một tuýp thuốc mỡ rồi đi.
Ở phía bên kia, Lâm Khôn Hà đang nghe điện thoại.
Trong điện thoại, Hoàng Á Tân nói xong chuyện dự án lại nhắc tới Hà Uyên Văn.
Tin này khiến anh ta mãi vẫn không vượt qua được: “Tôi cứ thấy trong lòng khó chịu lắm, còn khó chịu hơn lúc ba cậu ta vào tù nữa, cậu nói xem giờ phải làm sao?”
Làm sao?
Lâm Khôn Hà nói: “Cậu nhận cậu ta làm con nuôi, nuôi luôn đi.”
Hoàng Á Tân chẳng có tâm trạng đùa: “Thâm Quyến ẩm ướt chết đi được, bơi cho lẹ đi, bơi xong thì về sớm.”
Lâm Khôn Hà qua loa đáp vài câu.
Đến lúc cúp máy, Dương Lâm đã lên một chiếc xe khác, đi ngược hướng với họ, vừa quẹo cua đã không thấy nữa.
Lâm Khôn Hà day day giữa chân mày. Sau khi Hà Uyên Văn xảy ra chuyện, anh từng tới văn phòng của hộp đêm hỏi thăm tung tích Dương Lâm. Có một cô nhân viên văn phòng nói với anh rằng ba mẹ Dương Lâm làm ăn ở khu Quảng Châu, hình như mở căn hộ cho thuê gì đó.
Lâm Khôn Hà tìm tới mới phát hiện không phải căn hộ, mà là một nhà trọ gia đình nhỏ. Anh đứng ngoài nhìn một lát, kéo thấp vành mũ rồi bước vào giả vờ thuê phòng. Ngón tay bị cụt nửa của Ông chủ Dương rất dễ nhận ra. Ông đang cãi nhau với vợ, cũng không nhận ra Lâm Khôn Hà. Thuê phòng thì tiền trao chìa khóa trao.
Lâm Khôn Hà cầm điếu thuốc đứng lì ngoài hành lang một lúc. Nghe hai vợ chồng nói muốn báo cảnh sát vì không liên lạc được với con gái.
Ông chủ Dương nói nói một hồi lại nổi giận: “Không liên lạc được thì thôi! Coi như chưa từng sinh ra nó!”
Lâm Khôn Hà chậm rãi rít hết điếu thuốc. Nghe xong, anh cũng không lên lầu, quay đầu đi thẳng. Lúc đó anh hơi bực bội, kiểu bực bội không khác mấy so với tâm trạng hôm nay. Có lẽ vì mưa quá lớn, cũng có lẽ vì đường xóc quá. Suốt quãng đường anh nhắm mắt lại, chẳng nghĩ gì.
–
Xe chạy trên quốc lộ. Đoạn đường ven sông có thể nhìn thấy nước cuồn cuộn. Hướng dẫn viên nói đây là mưa dông, mưa chừng hai ngày là tạnh. Lúc nắng lên vừa đúng dịp tham gia lễ hội té nước. Lâm Khôn Hà từng tham gia lễ hội té nước. Cảnh tượng loạn xạ, từng chậu nước hắt qua người người khác. Anh nói đùa, chỉ cần l**m thử một chút cũng biết người đó tới từ tỉnh nào. Nhưng vì trời mưa, lịch trình ban đầu chỉ có thể dời lại.
Kim Sứ chịu chi tiền thể hiện ở mọi mặt. Họ được sắp xếp ở trong một biệt thự giữa vùng đất ngập nước. Bên ngoài đồng cỏ xanh bao quanh trang viên. Mấy ngày trước chơi mệt rồi, hôm nay ai cũng vui vẻ ở lại khách sạn nghỉ ngơi một ngày.
Sau bữa ăn, có vài nhà thiết kế rủ nhau đi xem câu lạc bộ ở đây. Lúc đi ngang đại sảnh, thấy mấy người bên Kim Sứ vẫn còn ở đó, đang gọi điện bàn bạc chuyện gì đó.
Hỏi ra mới biết Dương Lâm vẫn chưa tới. Mà đoạn đường họ vừa đi qua lại xảy ra lũ quét, giờ gọi điện cũng không liên lạc được.
Lâm Khôn Hà hỏi: “Chỉ có mình cô ấy một xe?”
Vương Dật Châu gật đầu.
Sắc mặt Lâm Khôn Hà lập tức sầm xuống, nghiến răng chỉ vào đám người kia: “Các người đối xử với nhân viên kiểu vậy hả!”
Anh lấy điện thoại ra gọi. Nhưng đầu dây bên kia giống như đã lọt vào rừng mưa, hết lần này tới lần khác chỉ báo không thể kết nối. Lâm Khôn Hà tìm người lấy chìa khóa một chiếc xe. Lúc anh vừa khởi động máy thì Vương Dật Châu gõ gõ cửa kính.
“Tôi đi cùng anh.”
Mưa như trút xuống mái xe. Lâm Khôn Hà tập trung lái, để Vương Dật Châu thay nhau gọi điện. Hai người lái một mạch từ khách sạn ra vòng đường khi tới đây ban đầu. Điện thoại từ trạng thái không liên lạc được chuyển thành đã tắt máy, chứng tỏ hoàn toàn mất sóng.
Một đoạn quốc lộ đã bị nước cuốn trôi. Cành cây và rác nổi lềnh bềnh xoáy vòng ở miệng cống thoát nước. Vương Dật Châu nhìn đồng hồ, lo nhất là Dương Lâm sẽ đi đường vòng. Vòng đường tránh đã báo có sạt lở núi, sợ nhất là cô lại rẽ qua đó.
Lâm Khôn Hà lái tới chỗ giao nhau, bảo Vương Dật Châu xuống xe: “Anh qua bên kia tìm đi. Bắt đại chiếc xe nào, chạy chậm chậm xem có gặp được không.”
Vương Dật Châu biết anh muốn tự mình đi tiếp. Bình tĩnh phân tích: “Có hơi nguy hiểm. Hơn nữa lúc họ xuất phát chắc đường đã bị chặn rồi, họ chưa chắc đã vòng qua đó, hay là…”
Lâm Khôn Hà bực tới cực điểm, đưa tay đẩy cửa: “Đừng có lải nhải nữa, xuống đi!”
Đuổi Vương Dật Châu xuống xong, anh bẻ vô lăng chạy vào đường vòng. Lúc mới vào đường núi còn khá rộng. Tuy nền đường có sụp một đoạn nhưng men theo lớp đá sỏi vẫn có thể chạy chậm.
Chỉ là bánh xe cứ quay trong bùn vàng lẫn nước. Cần gạt nước cũng gạt không kịp. Có lúc trên nóc xe “bụp” một tiếng, chẳng biết là đá văng hay bùn rơi. Lâm Khôn Hà không chạy quá nhanh, nhưng lúc vào cua bánh trước sa vào một vũng bùn. Anh giữ chặt tay lái, lùi xe lại một chút, thì thấy phía đối diện có một chiếc xe chạy tới.
Lâm Khôn Hà bấm còi. Chiếc xe kia lao một cái, cắm thẳng vào vũng bùn lúc nãy. Hai bên bùn đá ầm một tiếng văng lên, chôn tới cửa xe. Lâm Khôn Hà xuống kéo cửa xe, nhưng cửa đã bị bùn đá và áp lực kẹt cứng. Anh quay lại xe mình tìm mà không thấy búa phá kính. Bèn rút tựa đầu ghế ra, trèo lên cửa sổ trời vung mấy cái.
Thanh kim loại đập “bang bang” làm kính xe nứt toác.
Mấy người bên trong đá vỡ kính bò ra, mặt mũi còn đầy vẻ kinh hồn.
Lâm Khôn Hà nhìn rõ mặt họ rồi hỏi: “Phía sau các anh còn xe nào nữa không?”
Họ lắc đầu: “Không thấy… chắc là không còn đâu…”
Lâm Khôn Hà quay đầu nhìn về phía sau, không nhịn được chửi một câu: “Mưa lớn vậy mà còn đi tắt làm gì!”
Anh đứng lên nóc xe họ thử độ ổn định, mắt tìm đường đi tiếp. Đột nhiên bên tai nghe thấy một tiếng động gì đó, lập tức quay đầu chạy về phía đất cao. Dòng bùn tràn xuống cuồn cuộn, hai chiếc xe đều bị đập lún xuống một chút.
Điện thoại của anh vẫn còn trong xe. Lâm Khôn Hà hít sâu, nhìn khắp bốn phía, con đường đã bị cắt đứt. Anh hỏi mượn điện thoại của mấy người kia. Một dãy phím số hiện trước mắt, nhưng trong đầu anh lại không tài nào nhớ nổi số của Dương Lâm.
Lâm Khôn Hà cũng thật bó tay với chính mình. Anh quệt bùn trên mặt, cố trấn tĩnh rồi nhớ lại thật kỹ. Sau hai lần bấm sai, cuối cùng cũng bấm đúng. Nhưng gọi qua vẫn là tắt máy.
Lâm Khôn Hà lập tức gọi về khách sạn. Đợi mãi, cuối cùng cũng xin được số của Vương Dật Châu. Trời tối sớm hơn bình thường. Núi xung quanh đã mờ mịt không thấy rõ. Tiếng “tút tút” trong điện thoại vang trầm một hồi lâu, cuối cùng Vương Dật Châu bắt máy. Anh ta nói đã tìm được Dương Lâm trên quốc lộ.
Cô không đi đường vòng. Sau gáy Lâm Khôn Hà lập tức thả lỏng. Anh cùng mấy người kia quay lại đường cũ, dựa vào ánh đèn pin điện thoại lần mò đi chậm. Trên đường gặp xe cứu hộ, được chở một đoạn ra tới quốc lộ.
Chiếc xe Dương Lâm lái đậu bên lề. Cô đang cãi gì đó với Vương Dật Châu. Vương Dật Châu đẩy cô ra, đứng chắn trước ghế lái không cho cô lên xe.
Lâm Khôn Hà muốn gọi cô. Nhưng mới phát hiện cổ họng mình vẫn còn căng cứng. May mà Vương Dật Châu kịp nhìn thấy anh, vội chạy tới xác nhận anh có an toàn không.
“Tôi không sao, chỉ là xe hỏng rồi.” Lâm Khôn Hà nói sơ vị trí chiếc xe.
Dương Lâm đứng phía sau. Cô nhìn anh như thể không quen biết, ánh mắt quét qua người anh hết lần này tới lần khác.
Vương Dật Châu nói: “Không sao là tốt rồi. Về trước đi, mọi người đều đang chờ.”
Cả nhóm lên xe chạy về khách sạn. Những người biết chuyện đều đứng chờ ở đại sảnh, mừng vì họ đã tránh được đoạn nguy hiểm đó. Thật ra Dương Lâm cũng suýt gặp chuyện. Quốc lộ phải băng qua khu rừng mưa, lại có một đoạn ven sông bị ngập. May mà họ xếp hàng ở trạm xăng rất lâu. Sau khi ra ngoài, lái xe trong cơn mưa lớn quá khó khăn nên họ không dám đi tiếp.
Nói ra thì cũng nhờ nhát gan. Dương Lâm nói: “Trước sau đều không thấy xe nào, điện thoại lại không có sóng, nên tụi em cứ chờ ở đó luôn.”
Xung quanh cô có rất nhiều người. Lâm Khôn Hà ngửi thấy mùi bùn vàng khắp người mình, bèn về phòng tắm rửa. Lúc c** q**n áo, anh chợt nhớ hình như mình có mang theo một chiếc điện thoại dự phòng.
Tắm xong, anh quấn khăn tắm bước ra tìm. Bên ngoài có người bấm chuông cửa. Bấm liên tiếp mấy cái, rất mất kiên nhẫn.
Lâm Khôn Hà mở cửa, Dương Lâm vung tay, một cái tát suýt quất thẳng vào mặt anh. Lâm Khôn Hà né một chút. Cái tát chỉ trúng vào cổ, nhưng vẫn “chát” một tiếng để lại dấu đỏ.
Cô gần như vừa đấm vừa đá anh: “Tại sao lại đi nữa? Tại sao lúc nào anh cũng phải đi vậy hả?”
Lâm Khôn Hà nghiêng người né: “Nói chuyện thì nói, đừng có động tay.”
“Em cứ muốn đánh đó, em đánh chết anh!”
Dương Lâm giận tới cực điểm: “Anh có bị thần kinh không? Anh ở lại thêm chút nữa thì chết à?”
Lúc cô nổi nóng thì đặc biệt hung hăng, đánh người càng không chịu dừng.
Lâm Khôn Hà bị ăn mấy cú thật sự, đóng cửa lại rồi nói: “Được rồi. Đánh nữa là chết thật đó.”
Dương Lâm tức đến run người, lại còn sợ sau khi nghĩ lại, dùng sức đẩy anh: “Anh cút đi! Không phải thích đi lắm sao? Mau cút đi!”
Lâm Khôn Hà một tay giữ khăn tắm, một tay kéo cô lại: “Đây là phòng anh.”
Dương Lâm đá anh một cái, giọng run vì tức: “Em hỏi anh, lúc đó anh tìm em làm gì? Xem em có mang thai không?”
Dương Lâm hỏi: “Nếu em thật sự mang thai thì sao? Anh nuôi con giúp em à?”
Lâm Khôn Hà nhíu mày: “Em xem anh là cái gì vậy?”
Dương Lâm cười lạnh: “Nuôi con cho người khác không tốt sao? Chỉ cần nó gọi anh là ba là được.”
Lâm Khôn Hà hỏi ngược lại: “Vậy anh cũng đi kiếm đại một người phụ nữ sinh con, kêu nó gọi em là mẹ được không?”
Dương Lâm quay người bỏ đi.
Lâm Khôn Hà nhanh tay lẹ mắt, bước tới kịp lúc khóa cửa lại rồi kéo cô lại: “Anh nói đùa thôi, Dương Lâm.”
Dương Lâm quay lại đá anh một cái. Lâm Khôn Hà có hơi chịu hết nổi, quăng khăn tắm qua một bên, nhanh chóng mặc quần vào rồi kéo cô tới bên ghế sofa.
Dương Lâm chụp lấy tay anh: “Nhẫn đâu?”
Trên mặt cô đầy vẻ giận dữ: “Sao lại tháo ra? Giấy ly hôn làm xong chưa?”
Lâm Khôn Hà khựng lại một chút: “Lúc tháo ra, anh tưởng em định quay về với Hà Uyên Văn.”
Dương Lâm lắc đầu: “Hà Uyên Văn đi rồi.”
“Anh biết.”
Dương Lâm nói: “Em không muốn hại anh. Em không cố ý nói gì với Tào Uy Liêm, là Hoàng Á Tân… là anh ta kích động em.”
“Kích động em cái gì?” Lâm Khôn Hà hỏi. “Cậu ta lại quay lại với chị họ em rồi à?”
“Anh ta nói em dùng tiền của anh ta.”
“Tiền gì?”
Lâm Khôn Hà hơi khựng lại, nghe xong thì chân mày khẽ nhúc nhích: “Dùng thì dùng thôi, có bao nhiêu đâu.”
Anh cảm thấy bộ đồ vừa thay hình như lại ướt rồi. Anh đưa tay lau nước mắt cho Dương Lâm.
Cảm xúc Dương Lâm dâng lên, giọng bỗng cao vọt: “Không phải anh mệt rồi sao? Không phải anh muốn sống cho thoải mái sao? Vậy còn đi tìm em làm gì?”
Chỉ cần nghĩ tới mấy lời anh nói tối hôm đó là cô lại tức. Cô vùi trong lòng anh trút giận một hồi, rồi nhìn thấy đôi giày dưới đất dính đầy bùn, lại không nhịn được ôm chặt Lâm Khôn Hà, nước mắt cứ thế rơi lã chã.
