Dương Lâm khóc mệt rồi, trong đầu vẫn còn nỗi sợ hãi khi biết Lâm Khôn Hà chạy vào đường vòng đi tìm cô, tức quá mắng anh: “Anh không cần mạng nữa hả? Chỗ nào cũng dám chạy vô.”
Lâm Khôn Hà hỏi: “Em sợ anh xảy ra chuyện vậy sao?”
Dương Lâm nói: “Em sợ chết đi được.”
Lâm Khôn Hà nghe vậy, vẻ mặt dịu lại, tay vuốt lên má cô, lúc nhẹ lúc mạnh.
“Họ Vương nói em đi đường vòng.” Lâm Khôn Hà nhắc tới Vương Dật Châu. “Anh ta cũng được.”
Dương Lâm gật đầu: “Trợ lý Vương tốt mà.”
Lâm Khôn Hà lập tức cười: “Anh nói khách sáo một câu thôi mà em cũng tin thật à?”
Dương Lâm há miệng cắn lên vai anh. Lâm Khôn Hà chịu một lúc, bóp má cô kéo ra.
Dương Lâm ngẩng đầu lên.
Anh ngậm lấy môi dưới của cô rồi nói: “Em gọi cho mẹ anh một cuộc đi.”
“Làm gì?” Giọng Dương Lâm nghèn nghẹn vì còn nức mũi.
Lâm Khôn Hà nói: “Nói với bà là điện thoại anh hư rồi.”
“Vậy cái điện thoại này của anh là gì?” Dương Lâm đá nhẹ chiếc điện thoại dự phòng của anh.
Lâm Khôn Hà cầm lên lắc lắc: “Hết pin.”
Dương Lâm lề mề một lúc rồi lấy điện thoại mình ra. Cô gọi điện, còn Lâm Khôn Hà lấy cớ đi tìm người hỏi mượn sạc, không ở trong phòng. Anh khôn khéo biến mất một lúc. Lúc quay lại, Dương Lâm đã gọi xong điện thoại, đứng dậy đi ra cửa.
Lâm Khôn Hà hỏi: “Đi đâu?”
“Về phòng.”
“Đừng đi nữa. Lúc nãy anh gặp bạn cùng phòng của em rồi, anh nói em ngủ rồi.”
Lâm Khôn Hà cắm sạc xong, kéo cô vào lòng.
Dương Lâm thông minh cỡ nào, trầm giọng hỏi: “Anh có phải đã nói với mẹ anh là tụi mình sắp ly hôn không?”
Lâm Khôn Hà cũng hỏi lại: “Ba mẹ em chắc cũng biết rồi chứ?”
Hai người coi như kẻ tám lạng người nửa cân.
Hai người đứng tựa tường. Trán Dương Lâm cạ vào cổ áo sơ mi của anh, cô đưa tay kéo cổ áo anh lên. Tóc cô cọ qua cọ lại làm cằm Lâm Khôn Hà ngứa ngáy. Ngón tay anh nghịch d** tai cô. Dương Lâm rụt cổ xuống, anh cố ý bóp giữ không thả.
Dương Lâm vỗ tay anh ra, sờ lên tóc anh: “Tóc anh dài ra rồi, sao không cắt?”
“Không cắt nữa, để vậy.”
Lâm Khôn Hà ôm cô chuyển sang giường: “Để bữa nào tết bím, làm kiểu tóc mới, phí thiết kế còn tăng thêm.”
Giọng anh đã bắt đầu mơ hồ.
Dương Lâm vòng tay ôm cổ anh: “Chị dâu anh nói hồi đại học anh vẽ bản vẽ đến ngủ còn không đủ.”
Lâm Khôn Hà nói: “Không tới mức đó. Chỉ là vẽ hăng quá nên không ngủ được, hồi trẻ cũng đâu cần ngủ nhiều.”
“Vậy bây giờ thì sao?”
“Đang độ sung sức.”
Dương Lâm bật cười khúc khích.
Cô rảnh một tay, móng tay nhẹ nhẹ cào lên yết hầu anh.
Lâm Khôn Hà nói: “Đừng sờ nữa, anh hết sức rồi.”
Lúc đập cửa sổ trời khi nãy anh dùng sức quá tay, nửa bên gân đã bị kéo căng. Giờ đi đứng không lảo đảo là đã cố lắm rồi.
“Vậy em xoa bóp cho anh nha?” Dương Lâm ngồi dậy, xoay cổ tay, hăng hái muốn thử.
Lâm Khôn Hà kéo thẳng tay cô xuống: “Em xem nó dựng lên chưa?”
Dương Lâm nghịch hai cái.
Mềm oặt.
Lâm Khôn Hà kéo cô xuống lại, thổi hơi vào tai cô, nói lơ mơ: “Có xoa nữa cũng làm không được đâu, bỏ ý định đi.”
Dương Lâm hất tay ra: “Em cũng đâu có muốn, ai thèm.”
Lâm Khôn Hà thì thèm lắm, chỉ là lực bất tòng tâm. Anh kéo cô lại bên cạnh, sờ mó vài cái cho đỡ ghiền.
Trải qua một trận sợ hãi, lại thêm một trận cãi cọ, Dương Lâm còn khóc một hồi, người cũng mệt. Cô nằm trong lòng anh nói chuyện vài câu, rồi từ từ ôm anh ngủ thiếp đi.
Hôm sau mưa nhỏ lại, ra ngoài là một hành trình mới. Xuống lầu thấy người của Kim Sứ, sau chuyện hôm qua, nhìn đám này kiểu gì Lâm Khôn Hà cũng thấy khó chịu. Biết đồng đội mất liên lạc mà chỉ biết đứng gọi điện. Người đi cùng anh tìm cũng chỉ có mỗi Vương Dật Châu.
Lâm Khôn Hà chào Vương Dật Châu một tiếng. Hôm qua còn chỉ tay vào mặt mắng người ta, hôm nay lại khách sáo như chưa có chuyện gì.
Họ vào rừng mưa nhiệt đới.
Ở vùng nguyên thủy không có sóng điện thoại, nghe tiếng chim kêu giả bộ làm người rừng cả buổi. Sau cơn mưa lớn, mùi lá mục và bùn ẩm giống như mùi vỏ đậu phộng, ngửi đến cay cả mũi.
Trong rừng có cây đa siết rất to. Hai người bốn cánh tay ôm cũng không xuể. Dương Lâm đu dây xong, thấy Lâm Khôn Hà đang nói chuyện với Vương Dật Châu. Cô nhặt một con kiến chua trên cây, vỗ vỗ vai Lâm Khôn Hà. Anh vừa quay đầu lại đã bị cô nhét con kiến vào miệng.
Dương Lâm thì không dám ăn, nhìn anh hỏi: “Sao rồi anh?”
Lâm Khôn Hà nhai một lúc: “Cũng được, giòn lắm.”
“Không chua hả?”
“Cũng tạm.”
Anh còn l**m môi một cái.
Dương Lâm bán tín bán nghi, bắt thêm một con nữa, mắt đảo qua người anh một vòng rồi dừng lại.
Lâm Khôn Hà mặt không đổi sắc hỏi: “Em không cho trợ lý Vương thử à?”
Dương Lâm đâu dễ mắc lừa.
Con kiến trong tay lại nhét ngược lại cho anh, cười tủm tỉm vỗ tay: “Ngon thì anh ăn nhiều vô.”
Lâm Khôn Hà vừa mở miệng thì đầu lưỡi nhói đau.
Hướng dẫn viên nhắc: “Mọi người chú ý nha! Tự ăn thì cắn chết liền, còn cho người khác ăn thì phải b*p ch*t trước. Kiến cắn người đó, bạn muốn ăn nó thì nó cũng muốn ăn bạn.”
Dương Lâm quay đầu định chạy. Lâm Khôn Hà một tay kéo cô lại, tay quẹt qua tảng đá hoa cương, nhanh chóng vẽ lên má cô mấy vệt màu. Vương Dật Châu quay đầu đi chỗ khác, không đi gần hai người nữa.
Ngoài ngày gặp lũ quét đó ra, chuyến designers tourirst nhìn chung cũng ổn Có phong cảnh, có tư liệu. Các nhà thiết kế vừa đi vừa khảo sát, thương hiệu cũng có được tài liệu quảng bá.
Ngày trước khi về lại gặp lễ hội té nước. Lâm Khôn Hà không hứng thú lắm. Dương Lâm kéo anh chui vào giữa đám đông. Tiếng trống chân voi thùng thùng vang lên. Khắp nơi đều là du khách té nước đến đỏ cả mắt. Dương Lâm bị Lâm Khôn Hà vác lên vai, cầm súng nước quét khắp nơi. Niềm vui kiểu này còn k*ch th*ch hơn đu dây trong rừng, chỉ là cô quá hung hăng. Một khẩu súng nước dội lên không ít cái đầu, lập tức bị người ta đuổi theo té nước trả đũa.
Lâm Khôn Hà ôm Dương Lâm vào lòng che chở. Cả người anh bị nước dội ướt sũng. Anh lắc lắc tóc rồi hỏi: “Cô em cửa hàng bách hóa, nhát vậy à?”
Dương Lâm nổi giận, trừng mắt nhìn anh.
Lâm Khôn Hà hỏi: “Sao vậy, người ta gọi được mà anh gọi không được?”
Dương Lâm định mắng anh, vừa mở miệng lại nuốt phải một ngụm nước, vội vàng phun ra: “Ọe, phi!”
Lâm Khôn Hà còn b**n th** hơn, cổ vũ cô: “Nước sông Tương đó, uống thêm chút đi.”
Có người cầm thẳng cái thau tạt nước qua. Dương Lâm hét lên một tiếng. Lâm Khôn Hà nhặt cái nắp thau rách rách úp lên đầu cô, thấy bên cạnh có người trượt ngã liền nhanh chóng kéo cô rút ra.
Họ chơi tới bến, đến lúc xong cuộc, giày dép cũng không biết rớt đâu mất. Hôm nay Dương Lâm mặc váy buộc dây, như một cô gái Thái ướt sũng.
Về tới khách sạn vẫn còn đứng vắt nước ở gấu váy. Dương Lâm không thích mặc đồ ướt. Vừa vào phòng đã định đi tắm.
Lâm Khôn Hà ép cô vào sau cánh cửa: “Đừng cởi.”
Dương Lâm nghe ra ý gì đó, mắt khẽ động: “Anh hết đau rồi?”
Lâm Khôn Hà ậm ừ một tiếng.
Nụ hôn đã vòng quanh bên tai cô, hơi thở nóng phả ra khiến người ta tê dại. Dương Lâm hơi mềm người. Tay cô đặt lên vai anh, hai tay lại đan vào sau gáy anh. Kiểu váy này chỉ cần xẻ rộng một chút là dễ lộ. Lâm Khôn Hà vén một mảng váy lên, ngón cái hơi dùng sức vuốt dọc theo đùi cô. Dương Lâm bị anh kéo xoay người, hai tay chống lên cánh cửa. Váy đã bị anh vén lên tận lưng.
Lâm Khôn Hà n*ng m*ng cô vỗ nhẹ hai cái, vừa động vừa hỏi: “Sao eo em nhỏ vậy?”
“Anh không nhỏ là được.”
Dương Lâm thấy chưa đúng chỗ, lắc nhẹ hai cái, siết chặt đến đau nhói. Hai vợ chồng một người không khách sáo, một người không ngại ngùng. Chuyện này trước giờ làm kiểu gì cũng thoải mái. Lâm Khôn Hà ôm Dương Lâm, vừa cọ môi vừa nói không ít lời tục tĩu. Hai người từ sau cửa quấn tới tận cuối giường. Dương Lâm xoay người cưỡi lên càng quen tay.
Eo chỉ cần lắc nhẹ một cái đã làm Lâm Khôn Hà nhắm mắt lại. Anh sờ hai chân trần của cô, hưởng thụ không nói nên lời.
Hai người say mê tới tận tối, vừa đủ thỏa mãn.
Tắm xong, từ trong phòng tắm đi ra, hai người dựa sát nói chuyện một lúc.
Lâm Khôn Hà hỏi: “Lúc em đi chùa, em nghĩ gì vậy?”
“Nhớ tới mấy lời ba em nói.” Dương Lâm kể lại mấy câu đó.
Lâm Khôn Hà hỏi: “Em thấy sao?”
Dương Lâm nói: “Em từng nghĩ có phải ba em cố ý không. Biết mình sắp không qua khỏi nên mới cố tình nói vậy.”
“Tại sao?” Lâm Khôn Hà hỏi. “Thà để ông làm người xấu tới cùng à?”
Dương Lâm gật đầu. Cô luôn cảm thấy đó là một kiểu khôn lỏi của người trước khi chết, giống như bà ngoại cô. Trước khi mất lại nói xin lỗi mẹ cô. Cô từng tự nhủ đừng nghĩ lại, cũng đừng tha thứ. Nhưng khi chuyện rơi lên chính mình, hóa ra vẫn cứ nhớ đi nhớ lại hết lần này tới lần khác.
Dương Lâm im lặng một lúc.
Cô ngẩng đầu hỏi Lâm Khôn Hà: “Sao anh không nói gì nữa?”
Lâm Khôn Hà nói: “Em hiểu thế nào thì cứ hiểu vậy. Không cần nghe người khác phân tích.”
Dương Lâm vùi mặt vào ngực anh cọ cọ. Lâm Khôn Hà bỗng thở dài một hơi, nghe rất mờ ám. Hai người trong chăn lại nghịch ngợm một hồi. Điện thoại dự phòng của Lâm Khôn Hà rung hai cái. Anh cầm lên nhìn một cái rồi không nghe.
Dương Lâm hỏi: “Ai vậy anh?”
Lâm Khôn Hà nói: “Thằng hai mang.”
Vậy thì là Đặng Văn Thắng.
Trong khoảng thời gian Lâm Khôn Hà không có ở công ty, Đặng Văn Thắng gần như bị gạt ra ngoài. Dự án anh ta tham gia không ai bàn bạc, việc hành chính cũng không nhúng tay được, cảm giác bị gạt ra rìa thật sự rất khó chịu.
Đặng Văn Thắng dù đầu óc có ngu tới đâu cũng bắt đầu đoán ra điều gì đó. Anh ta thử gọi điện cho Lâm Khôn Hà, nhưng Lâm Khôn Hà không nghe. Đến khi Lâm Khôn Hà quay lại Thâm Quyến, Đặng Văn Thắng gần như chặn anh ngay tại công ty.
Lâm Khôn Hà giữ lời, vừa về công ty đã chủ động gọi anh ta đi ăn. Chỉ là trong bữa ăn đó, Dịch Hòa Bình cũng tham gia.
Lâm Khôn Hà hỏi Dịch Hòa Bình: “Con cái anh thích nghi sao rồi?”
Dịch Hòa Bình nói: “Cũng ổn, chỉ là đứa lớn hơi theo không kịp. Vợ tôi đang tìm lớp học thêm.”
Lâm Khôn Hà cười: “Sách giáo khoa Nam Kinh dễ hơn Thâm Quyến à?”
Dịch Hòa Bình cũng bất lực: “Là vấn đề con người thôi, đâu phải do sách.”
Cả gia đình gã năm nay đều chuyển tới Thâm Quyến. Chuyện học hành của bọn nhỏ cũng đã nhờ Lâm Khôn Hà giúp sắp xếp. Một lần chuyển nhà ở tuổi trung niên là chuyện động gân động cốt.
Vừa vì kinh tế đã có chỗ dựa, cũng là để thể hiện quyết tâm cùng làm với Lâm Khôn Hà, thoát khỏi khó khăn.
Dịch Hòa Bình nâng ly với Lâm Khôn Hà: “Cảm ơn Tổng giám đốc Lâm.”
Lâm Khôn Hà gật đầu, cũng nói vài câu hay: “Sau này có thể thì đừng tăng ca nữa, về nhà sớm chút, ở bên gia đình nhiều hơn.”
Hai người cứ nói chuyện nhà.
Đặng Văn Thắng ngồi không yên, ngay cả nuốt nước cũng thấy khó khăn. Hóa ra con người khi ăn không nổi cơm là cảm giác này. Đặng Văn Thắng chịu hết nổi.
Trong một khoảng lặng, anh ta gọi Lâm Khôn Hà: “Anh Khôn… tụi mình ra ngoài nói riêng chút được không?”
Lâm Khôn Hà đứng dậy ra ngoài hút thuốc. Đặng Văn Thắng trong lòng có quỷ, anh ta đúng là làm nội gián, nhưng anh ta không muốn hại Lâm Khôn Hà.
Lâm Khôn Hà nói: “Không muốn hại anh, chỉ là tự nhiên thấy hợp với anh cả Hoàng Á Tân phải không? Hay là mấy đứa đàn em của cậu làm dưới tay anh ta thấy ổn, nên cậu cũng muốn qua đó?”
Anh nhìn chằm chằm Đặng Văn Thắng: “A Thắng, anh không ngờ cậu lại muốn làm đại ca đến vậy.”
Hơi thở Đặng Văn Thắng khựng lại, ánh mắt lảng đi. Anh ta đúng là muốn làm đại ca. Muốn giống Lâm Khôn Hà, che chở cho đám đàn em phía dưới. Nhưng trước đó anh ta chưa từng nghĩ tới chuyện động vào công ty, chỉ là anh trai của Hoàng Á Tân đã hứa rất rõ ràng, những dự án lợi nhuận tương đương sau này sẽ bù lại dần, hơn nữa từ rất sớm đã cho anh ta bắt đầu tiếp xúc.
Dự án đó Đặng Văn Thắng đã xem xét rất kỹ, thấy đáng tin nên mới buông lỏng cảnh giác, đồng ý động tay động chân một chút. Anh ta thừa nhận mình có hơi bay bổng, hơi nóng vội, lúc đó không giữ được bình tĩnh. Nên trong lúc giằng co anh ta cũng từng nghĩ rồi, những tổn thất gây ra cho công ty, anh ta sẽ từ từ trả lại.
Anh ta cũng có khả năng trả.
Ổn định lại tinh thần, Đặng Văn Thắng thử thuyết phục Lâm Khôn Hà: “Anh Khôn, thật ra anh không nên làm dự án với Hoàng Á Tân. Kiểu người đó làm bạn thì được, còn mấy chuyện khác thì thật sự không ổn, nhất là chuyện làm ăn. Hoàng Á Tân căn bản đấu không lại ông anh của anh ta.”
Nói tới nửa sau, giọng anh ta trầm xuống: “Anh Khôn, anh thay vì mặc chung một cái quần với Hoàng Á Tân, chi bằng…”
“Chi bằng cái gì?”
Lâm Khôn Hà cắt ngang, cười như không cười: “A Thắng, dạo này anh nghĩ nhiều lắm. Trước giờ cứ tưởng anh đối xử với cậu chưa đủ tốt. Giờ xem ra là tốt quá rồi, tốt tới mức cậu cũng bắt đầu chỉ dạy anh luôn.”
Đặng Văn Thắng khựng lại. Thấy Lâm Khôn Hà nhìn mình, ánh mắt chìm xuống trong ánh sáng chập chờn của đầu thuốc. Anh ta chậm nửa nhịp, đột nhiên hiểu ra điều gì. Trước đây hễ nhắc tới công ty, điều đầu tiên anh ta nghĩ tới là Lâm Khôn Hà. Nhưng công ty lớn lên, người cũng nhiều hơn. Sơn Tuyền dường như không còn chỉ đại diện cho Lâm Khôn Hà nữa. Thế là những lợi ích sáng choang đưa tới trước mặt, chỗ nào cũng có móc câu.
“Anh Khôn…” Đặng Văn Thắng nghiến răng.
“A Thắng.”
Lâm Khôn Hà không nhìn anh ta nữa, rít hết hơi cuối của điếu thuốc: “Cậu cũng có gan đó. Nhưng muốn chỉ dạy anh, cậu chưa đủ tầm.”
Anh ném điếu thuốc xuống, xoay người bỏ đi.
–
Không lâu sau, công ty nói có một dự án ở Trung Đông, bảo Đặng Văn Thắng sang đó làm việc lâu dài. Trong lòng anh ta cũng hiểu ý nghĩa là gì. Vật lộn vài ngày, cuối cùng chủ động nộp đơn nghỉ việc rồi rời đi.
Cùng nhau liều mạng gây dựng một thời gian, tình nghĩa cuối cùng Lâm Khôn Hà dành cho anh ta là không làm ầm lên. Còn sau khi anh ta ra ngoài sẽ thế nào, Lâm Khôn Hà cũng không quản được. Nhưng nghĩ lại từ lúc khởi nghiệp tới giờ, trong lòng Lâm Khôn Hà vẫn dâng lên một luồng cảm xúc khó nói.
Anh đứng trong văn phòng thở dài.
Lễ tân gõ cửa: “Tổng giám đốc Lâm, bà chủ tới rồi.”
Dương Lâm giẫm giày cao gót bước vào.
Lâm Khôn Hà hơi bất ngờ, ánh mắt lướt từ chân cô lên trên: “Hôm nay rảnh vậy?”
“Mẹ gọi chúng ta qua ăn cơm.”
Dương Lâm vòng ra phía sau bàn làm việc. Có ghế sofa không ngồi, lại ngồi lên tay vịn ghế của anh.
Lâm Khôn Hà kéo rèm cửa xuống, nghiêm mặt: “Đây là chỗ làm việc, đàng hoàng chút.”
Dương Lâm lập tức ngồi thẳng lên đùi anh, nâng cái cằm nhọn nhỏ lên: “Anh nói gì? Em nghe không rõ.”
Lâm Khôn Hà hỏi: “Môi em có phải tô đỏ quá không?”
Anh rút tờ giấy, ấn lên môi cô một cái, hai dấu son đầy đặn in lên đó.
“Em mới mua cây son đó!”
Dương Lâm bực anh tay chân linh tinh, cằn nhằn hai câu.
Cô vừa nãy thấy phòng Đặng Văn Thắng trống trơn nên hỏi: “Đặng Văn Thắng đi rồi hả?”
Lâm Khôn Hà gật đầu: “Cút rồi.”
Dương Lâm nghĩ một chút, an ủi anh: “Anh nói rồi mà, biết người biết mặt không biết lòng. Ba anh còn nhìn lầm người, anh nhìn nhầm cũng bình thường thôi.”
Lâm Khôn Hà nhìn cô: “Anh nhìn nhầm người, em vui lắm hả?”
“Đâu có.”
Dương Lâm bình thản, ôm anh hôn hai cái rồi dỗ dành vài câu. Lâm Khôn Hà cũng khá hưởng thụ, tay vuốt vuốt lưng cô.
Dương Lâm chợt nhớ ra chuyện khác: “Ông xã, khi nào anh mời Kỹ sư Hồ ăn cơm?”
Lâm Khôn Hà hỏi: “Em không có WeChat của ông ấy à?”
Dương Lâm có chứ.
Cô đứng dậy chỉnh lại váy: “Không phải anh đã hẹn rồi sao, nói tháng sau tìm thời gian ăn cơm ở Thâm Quyến?”
Lâm Khôn Hà sao lại không biết cô muốn gì.
Anh đặt tay lên eo cô hỏi: “Mấy mối quan hệ này em định dùng cho Kim Sứ hả?”
“Không thì dùng ở đâu?”
“Làm cửa nhôm cửa kính đi. Đừng bán gạch nữa, đám đó chẳng ra gì.”
Lâm Khôn Hà ngả lưng ra ghế: “Đứng dậy đi, chân anh tê rồi.”
Anh không phải lần đầu nhắc chuyện này.
Dương Lâm đảo mắt sang chỗ khác, đi vòng vòng trong văn phòng hai vòng rồi quay lại hỏi: “Em tự làm à?”
Lâm Khôn Hà biết cô đã động lòng.
Anh nhìn đồng hồ, đứng dậy kéo cô ra ngoài: “Trước tiên góp vốn thử đi. Mấy bữa nữa anh dẫn em gặp ông chủ bên đó nói chuyện.”
Hai người đi ngang qua phòng làm việc lớn.
Dương Lâm bỗng nói: “Nếu em làm bà chủ, chắc chắn em sẽ không nhìn lầm người.”
Lâm Khôn Hà khựng lại. Anh cũng chẳng cần giữ mặt mũi nữa, kéo cô tới chỗ tấm thảm bị rách một lỗ, Dương Lâm không biết. Gót giày vừa đạp vào liền chao đảo, “bốp” một cái nắm chặt Lâm Khôn Hà.
Lâm Khôn Hà giả bộ hỏi: “Sao không nhìn đường?”
Xung quanh bao nhiêu con mắt nhìn qua, Dương Lâm véo mạnh anh một cái.
Nhưng tối hôm đó ăn cơm ở Nam Sơn, cô vẫn hơi ngại. Nói thật lòng, người nhà họ Lâm đối xử với cô rất tốt. Lúc ba cô mất, Sếp Lâm Lớn với Cô giáo Lương còn theo về tận Hồ Nam.
Đã tận tâm tận lực, nếu không phải quá xa, ông bà nội của Lâm Khôn Hà cũng muốn đi theo. Dương Lâm không phải loại vô tâm vô phổi. Sếp Lâm Lớn chắc cũng nhìn ra gì đó. Sau bữa cơm, ông chủ động bảo cô đi dạo với Cô giáo Lương, dắt hai con chó đi dạo.
Dương Lâm lập tức đồng ý. Lúc ra cửa cô nghĩ một chút, chủ động khoác tay mẹ chồng, cô hơi cứng người. Nhìn thì thân thiết đó, nhưng hiếm khi thấy cô lúng túng như vậy.
Lâm Khôn Hà nhìn theo bóng lưng cô.
Bỗng nhiên anh gọi một câu: “Cô em cửa hàng bách hóa, mua cho anh gói thuốc lá đem lên.”
Dương Lâm lập tức liếc anh một cái sắc như dao. Cô giáo Lương cũng quay đầu lại, nhìn anh đầy cảnh cáo. Lâm Khôn Hà chỉ cười thầm trong lòng. Mẹ anh làm giáo viên bao nhiêu năm rồi, quen giữ gương mặt nghiêm nghị. Nhưng thật ra bà cũng thích mấy đứa nhỏ ở bên cạnh làm nũng, mè nheo một chút.
Em gái anh tính tình lại quá trầm. Còn anh dù sao cũng là con trai, có thân đến mấy cũng không thể ôm mẹ, giọng nũng nịu gọi “mẹ ơi” được.
