Hàng Triệu Khoảnh Khắc - Khổ Tư

Chương 29: Đi đến ngọn núi tiếp theo



Edit: Upehehe

---

Quý Nhất Nam giấu chiếc máy ảnh hồng ngoại vào trong "tháp đá" vừa xếp xong, rồi mở điện thoại kiểm tra thử.

"Trước đây tôi thường cùng bạn đi dã ngoại, cậu ấy thích các hoạt động ngoài trời, còn tôi chỉ đi theo cậu ấy thôi," anh nói, "Sau này tôi phát hiện mình rất thích quan sát những loài thực vật gặp trên đường, càng quan sát càng thấy thú vị. Nên đến khi học thạc sĩ thì tôi đổi chuyên ngành."

"Ban đầu tôi cũng nghĩ chắc chỉ là hứng thú nhất thời. Dù sao công việc của nhiều người sau này cũng chẳng liên quan gì đến ngành học của họ. Lúc đó tôi chỉ nghỉ, miễn là lúc học mình thích là được, không cần tính xa xôi làm gì. Cũng vì ý nghĩ đó mà sau này tôi học tiếp lên thạc sĩ, rồi tiến sĩ, còn tốt nghiệp sớm hơn dự kiến. Tôi từng làm giảng viên ở nước ngoài một thời gian, sau đó mới quay về làm cho viện nghiên cứu ở Vân Nam."

"Hóa ra là vậy," Lý Bất Phàm nghiêng mặt sang nhìn, "Cậu giỏi thật đấy."

"Còn cậu thì sao?" Quý Nhất Nam hỏi, "Trong những gì cậu tra ra được, có biết trước kia mình từng trải qua thế nào không?"

"Không rõ chi tiết lắm, nhưng đại khái là có mốc thời gian."

Sau khi trang bị trong máy ảnh, Lý Bất Phàm đứng dậy, cùng Quý Nhất Nam xuống núi.

"Tôi học đại học ở Wellington. Bắt đầu chụp ảnh lúc đại học, nhưng chuyên ngành của tôi lại là hội họa. Tốt nghiệp xong tôi làm nhiếp ảnh gia tự do, thường xuyên chơi các môn thể thao ngoại hiểm. Sống ở nước ngoài vài năm thì tôi về nước, tự nhận các dự án chụp ảnh."

"Cậu có từng nghĩ đến việc tìm lại trí nhớ không?" Quý Nhất Nam hỏi.

Lý Bất Phàm không trả lời ngay, y nghĩ ngợi một lát rồi khẽ cười.

"So với việc khôi phục trí nhớ thì tôi lại tò mò vì sao tôi lại mất trí nhớ hơn. Tôi từng nói với cậu rồi đấy, trước kia tôi bị rối loạn lưỡng cực, nguyên nhân chắc chắn liên quan đến những trải nghiệm trước đây của tôi, nhưng sau khi quên hết, dường như những thứ đó không ảnh hưởng đến tôi nữa. Thành ra bây giờ căn bệnh này cũng không còn tác động gì đáng kể."

"Hơn nữa tôi cũng từng nghĩ, từ khi mất trí nhớ đến bây giờ cũng được hơn một tháng rồi. Ngoại trừ lúc tỉnh dậy tôi từng liên lạc với ba mẹ, còn có Tống Lãng Bạch và Tiểu Liễu gọi cho tôi vì công việc thì không còn ai khác tìm đến. Điều này cũng cho thấy có lẽ trước đây tôi chẳng có bạn bè thân thiết mấy."

Đường xuống dốc núi đầy đá vụn, y cúi đầu, tập trung nhìn từng bước chân.

"Nghĩ lại thì những chuyện trong quá khứ đối với tôi cũng chẳng quan trọng đến vậy. Tôi thấy dù mãi chẳng nhớ được gì, sống như bây giờ cũng không tệ."

"Nhưng sau khi rời khỏi Shangri-La, tôi vẫn sẽ đi gặp bác sĩ. Nếu có thể nhớ lại được thì tốt, còn không thì thôi, chẳng sao cả."

"Cậu nghĩ được vậy là tốt rồi." Quý Nhất Nam nói.

"Những cũng có vài thứ làm tôi thấy kỳ lạ," Lý Bất Phàm giơ tay, chạm vào vết sẹo nhỏ sau tai, "Chẳng hạn như tôi không biết vết sẹo này từ đâu mà có, vị trí của nó hơi kỳ cục."

"Sao lại nói là kỳ cục?"

"Bởi vì..." Lý Bất Phàm thoáng trầm ngâm, "Chứng rối loạn lưỡng cực của tôi trước đây khá nghiêm trọng. Theo lý thuyết thì hẳn là tôi phải có xu hướng tự làm hại bản thân, nhưng những vết sẹo trên người tôi lại không giống tôi tự gây ra. Tôi từng leo biết bao nhiêu ngọn núi tuyết, chơi bao nhiêu môn thể thao mạo hiểm, lần nào cũng có thể bị thương nên có sẹo là chuyện bình thường. Nhưng kỳ lạ là tôi dường như chưa bao giờ từng thử tự làm hại bản thân."

Quý Nhất Nam đưa tay lên, lòng bàn tay ấm áp đặt lên sau gáy y.

"Như vậy không phải là tốt sao?" Anh khẽ mỉm cười.

Điện thoại trong túi áo khoác của Lý Bất Phàm vang lên. Y lấy ra xem, là thông báo về chuyến bay đến Wellington vào tuần sau.

Công việc ở nước ngoài là hợp đồng ký từ mấy tháng trước, Lý Bất Phàm xem qua, là một lời mời chụp ảnh cho hội nghị học thuật quốc tế. Tuy không nhớ vì sao mình nhận công việc này, nhưng tinh thần trách nhiệm y vẫn có.

Cất điện thoại, y không nhắc chuyện đó với Quý Nhất Nam.

Khi bọn họ trở lại trại, lều đã dựng xong. Tiểu Liễu ngồi bên đống lửa trại, đang chuẩn bị bữa tối cho mọi người.

"Về lẹ thế?" Tiểu Thất giơ một củ cà rốt lên.

Lý Bất Phàm tiện tay chôm luôn, đút cho con la bên cạnh ăn, "Tụi tôi may mắn, không tốn mấy thời gian đã tìm được loài hoa các cậu muốn chụp rồi."

"Thế à, vậy hai người cho la ăn đi, tôi qua phụ Tiểu Liễu nấu cơm." Tiểu Thất nói.

Quý Nhất Nam ngồi xuống tảng đá lớn gần đó, lấy thêm một củ cà rốt từ cái túi to, đưa tới bên miệng con la.

Trời đã sẫm tối, xung quanh phủ một màu xanh thẳm. Ánh lửa trại lấp ló phía sau lưng Quý Nhất Nam, làn khói mỏng lượn lờ phủ lên người anh như một lớp lụa mờ.

Sức hút của một người đối với người khác vốn là thứ không thể lý giải.

Ví dụ như lúc này, Lý Bất Phàm chợt nhận ra, chỉ cần trong tầm mắt y có bóng dáng của Quý Nhất Nam, y sẽ không cách nào rời mắt được.

Y cúi mặt, từ góc nhìn của y chỉ thấy non nửa đôi mắt, sống mũi và đôi môi của anh.

Mắt Quý Nhất nam là mắt một mí, khóe mắt dài hẹp, khoảng cách từ lông mày đến mí mắt hơi ngắn. Dù chỉ lặng lẽ nhìn một ai đó cũng có vẻ rất nặng tình.

Giống như lần đầu tiên, ở trong đại sảnh khách sạn, giữa cơn giông dồn dập bên ô cửa sổ, Lý Bất Phàm vừa gặp anh đã có cảm giác như gặp định mệnh của mình.

Tỉnh lại khỏi dòng suy nghĩ, y nhét củ cà rốt bị con la cắn một nửa cho Quý Nhất Nam, quay người đi tìm ba lô, lấy ra một chiếc máy ảnh.

Y không lại quá gần, chỉ ở cách đó không xa chụp hình Quý Nhất Nam. Khi chụp xong, y mới bước đến bên anh, đưa ảnh cho anh xem.

Lý Bất Phàm nhấn nút chụp liên tục, lướt lùi lại trong album. Đến khi bức ảnh y chụp chung với Quý Nhất Nam hiện ra, y mới nhận ra đây là máy ảnh của Tống Lãng Bạch.

Trong ảnh, y và Quý Nhất Nam đứng rất gần, khung cảnh đằng sau là rừng cây, bên cạnh là con suối. Quý Nhất Nam hơi nghiêng người về phía y, một tay đặt sau lưng y, hơi khuynh người về phía trước. Lý Bất Phàm trong ảnh chỉ lộ ra một bên góc nghiêng, có thể thấy y đang cười.

Ngón tay Lý Bất Phàm khựng lại, Quý Nhất Nam vòng tay ra sau bao lấy y, lòng bàn tay đặt lên bàn tay đang cầm máy ảnh của y, hỏi: "Gửi tôi bức này được không?"

"Chắc là Tống Lãng Bạch chụp lén..."

Quý Nhất Nam khẽ ừ, nói tiếp phần y chưa nói xong: "Vậy là cậu ấy biết rồi."

Lý Bất Phàm bật cười, "Làm sao bây giờ?"

"Tôi không để ý đâu."

"Cậu có từng nghĩ," đột nhiên Lý Bất Phàm tò mò hỏi, "Nếu cậu không theo đuổi được tôi thì sao không?"

Quý Nhất Nam thả vài chiếc bánh vào nồi nước sôi, cụp mắt nói: "Thì cứ theo đuổi tiếp."

"Nếu đến lúc tôi đi mất rồi, cậu vẫn chưa theo đuổi được thì sao?"

Quý Nhất Nam im lặng mấy giây, anh chỉ hỏi lại: "Cậu định đi đâu?"

Lý Bất Phàm nghĩ ngợi, "Đi đến ngọn núi tiếp theo."

Sau khi cho la ăn cà rốt, Quý Nhất Nam phủi bụi trên tay.

"Cũng không sao cả. Sau này chúng ta còn có cùng nhau đi ngắm thật nhiều thật nhiều ngọn núi nữa. Vấn đề khoảng cách giữa chúng ra sẽ là chuyện mà sau khi ở bên nhau, chúng ta nên cùng nghĩ cách vượt qua nó. Nếu đến lúc đó cậu cũng thích tôi, cậu sẽ không còn cảm thấy đó là chuyện không thể giải quyết được nữa."

"Tôi chỉ muốn nói một chút suy nghĩ của mình thôi. Tôi nhận ra có vài điều nếu tôi không nói, có lẽ cậu sẽ không hiểu, tôi nghĩ vậy."

Vì câu nói ấy của Quý Nhất Nam mà Lý Bất Phàm im lặng.

Tiếng chuông leng keng vang lên bên tai, y nghiêng đầu nhìn, một đàn bò Tây Tạng cổ đeo chuông đồng đang thong thả đi ngang qua khu cắm trại.

"Phía trên bãi đá chúng ta đến lúc chiều mấy trăm mét có một đồng cỏ, chắc mấy con bò Tây Tạng này từ đó đi qua đây." Quý Nhất Nam tự nhiên tiếp nối câu chuyện, "Còn nữa, tôi phát hiện máy ảnh chúng ta đặt lúc sáng đã chụp được hạc cổ đen, đây là loài động vật hoang dã cấp một được quốc gia bảo vệ."

Đột nhiên Tiểu Thất bên cạnh hét to: "Cơm xong rồi, mau lại ăn đi!"

Lý Bất Phàm quay đầu lại đáp biết rồi, cầm máy ảnh đứng dậy.

Họ mang đồ ăn rất đơn giản, chủ yếu để bổ sung năng lượng.

Cả ngày mệt mỏi, ai nấy đều đói bụng, ăn như hổ đói, đến cả người lắm mồm như Tiểu Thất cũng im thin thít.

Trước khi đi ngủ, họ chia ca trực đêm rồi ai về lều nấy.

Mẫu vật cần được xử lý ngay, ít nhất phải hoàn thành khâu đánh số và chụp ảnh.

Mỗi lần thu thập, Quý Nhất Nam đều mang theo đầy đủ dụng cụ để chế tác tiêu bản.

Đèn trong lều không sáng lắm, Lý Bất Phàm dựng máy ảnh của anh lên, chụp từng tiêu bản một.

Quý Nhất Nam ngồi kế bên y, đợi y chụp xong, anh dùng báo và bìa cứng ép chặt mấy mẫu tiêu bản lại, xếp chồng lên nhau, khử trùng và sấy khô đơn giản.

Ngày mai họ còn phải đi bộ thêm khoảng mười mấy cây số nữa, nên sau khi xử lý xong đống tiêu bản liền nằm xuống nghỉ ngơi.

Rạng sáng ba giờ, chuông báo thức của Lý Bất Phàm vang lên. Cắm trại ở ngoài trời, tính cảnh giác của y rất cao, dù ngủ cũng không hoàn toàn yên tâm, vậy nên rất nhanh y đã tỉnh dậy.

Quý Nhất Nam nằm bên cạnh cũng mở mắt, anh cầm điện thoại xem tình hình của máy quay hồng ngoại.

Tới lượt họ gác đêm, hai người chui ra khỏi lều, thay ca cho Tiểu Thất và Tống Lãng Bạch đang ngồi bên đống lửa trại.

"Củi gần hết rồi, nhưng trời cũng sắp sáng, chắc không sao đâu." Tiểu Thất ngáp một cái thật dài, mệt đến mức nói năng không rõ ràng.

Trong đống củi chỉ còn vài thanh gỗ cháy dở.

Lý Bất Phàm ngồi xuống, thò tay vào túi mò ra một điếu thuốc và một viên kẹo bạc hà, vừa khéo mỗi thứ còn một cái. Y ném viên kẹo cho Quý Nhất Nam, còn mình mượn tí lửa châm thuốc.

"Máy ảnh của cậu ổn chứ?" Y hỏi.

"Xem rồi, chưa bị ai động vào." Quý Nhất Nam cũng ngồi xuống.

Củi lửa cháy tí tách, Lý Bất Phàm im lặng, nhàm chán rít nửa điếu thuốc, rồi đưa nửa còn lại cho Quý Nhất Nam.

"Chẳng phải cậu bảo mỗi ngày nửa điếu thuốc là đủ rồi à? Còn nửa điếu, đừng lãng phí."

Quý Nhất Nam cũng không phải lần đầu hút điếu thuốc dang dở của Lý Bất Phàm, anh nhận lấy, ngậm vào miệng, phả ra một vòng khói trắng.

Làn khói trắng mỏng bay lơ lửng giữa bầu trời đêm, Lý Bất Phàm chợt nở nụ cười.

"Tôi phát hiện cậu không nghiêm túc như tôi tưởng."

"Thế à?" Quý Nhất Nam hỏi lại, "Thế nào là nghiêm túc, thế nào là không nghiêm túc?"

"Lúc mới gặp cậu, tôi nghĩ cậu là kiểu người rất quy củ ấy, thói quen tốt, cư xử lễ độ, chỉ là hơi khó gần." Lý Bất Phàm nghiêng đầu nhìn anh, "Không ngờ, hóa ra cậu khác hẳn những gì tôi nghĩ luôn."

"Ý cậu là tôi đang cố tìm cảm giác tồn tại trước mặt cậu à?" Quý Nhất Nam không hề ngại ngùng, cứ vậy nói thẳng.

Lý Bất Phàm khẽ nhướng mày.

"Thật đáng tiếc, cậu chưa thấy tôi trước kia đâu. Tôi cũng từng có giai đoạn rất lý trí, đến mức ngay cả khi người bạn thân nhất nói với tôi rằng cậu ấy bị bệnh, điều đầu tiên tôi nghĩ là, tôi có thể giúp gì cho cậu ấy không."

"Trước kia là hồi nào?" Y hỏi.

"Hồi tôi còn học cấp ba."

Lý Bất Phàm hỏi tiếp, "Thế sao sau này cậu không còn lý trí vậy nữa?"

"Nhiều người đối xử tốt với tôi nên dần dần tôi bị họ thay đổi. Vì tôi nhận ra mình cần dùng cảm xúc để đáp lại họ, chứ không thể mãi lạnh nhạt như trước được."

"Ừm... tôi nghĩ là..." Lý Bất Phàm chợt nhớ ra rất nhiều chuyện, như việc Quý Nhất Nam từng tham gia cứu hộ, am hiểu các loại cây cỏ, đoán được thời tiết vùng núi cao, luôn xuất hiện giữa cơn mưa; như lần anh kéo y ra khỏi mép vực, ngăn y liều lĩnh, vẻ mặt sợ mất đi y; hay khi anh không ngại phiền mang hoa quả tươi cho y, rủ y cưỡi ngựa đi khắp nơi.

Cuối cùng, y nói: "Người yêu của cậu sẽ hiểu được sự đáp lại đó."

Quý Nhất Nam nhìn thẳng vào mắt y: "Vậy cậu có hiểu không?"

Lý Bất Phàm khẽ cười, nghiêng mặt đi, thật ra suýt nữa y đã nhịn không được mà hôn anh rồi, "Sao có thể để cậu biết câu trả lời dễ thế được."

"Nếu cậu cảm thấy chúng ta còn chưa đủ hiểu nhau thì chơi một trò chơi nhé," Quý Nhất Nam ném mẩu thuốc còn lại vào đống lửa, "Cậu hỏi gì tôi cũng trả lời, nhưng cậu cũng phải trả lời câu hỏi của cậu."

Lý Bất Phàm bắt đầu hỏi, "Lần đầu tiên hút thuốc là khi nào?"

"Cấp ba, tôi có người bạn học mỹ thuật, cậu ấy vẽ tranh áp lực lớn nên hay hút thuốc. Tôi tò mò không biết thuốc lá có thật sự thần kỳ như vậy không, thế là tôi học theo cậu ấy. Nhưng sau đó cậu ấy hút quá nhiều, nên tôi hay nhắc cậu ấy, mỗi ngày nửa điếu là đủ rồi."

"Cậu bị dụ hư rồi," Lý Bất Phàm cười, "Câu này tôi không trả lời nổi, quên mất rồi."

Quý Nhất Nam dịu dàng nhìn y: "Chỉ là hút thuốc thôi, hư cái gì mà hư."

Lý Bất Phàm không phản bác.

Y lại hỏi câu tiếp theo: "Quý Nhất Nam, tại sao cậu lại xăm hoa Cách Tang thế?"

Quý Nhất Nam cụp mắt, hiếm khi tỏ ra do dự, cuối cùng anh chỉ cho một đáp án tùy tiện: "Vì thích."

"Vì mỗi lần nhìn thấy, tôi lại nhớ tới Shangri-La."

Nhớ tới y.

"Tôi ngược lại có chút hâm mộ cậu, ít ra cậu còn có thứ gì để khắc lên người, còn tôi thì không có," Lý Bất Phàm bật cười tự giễu, "Tôi đâu thể xăm hết mọi chuyện xảy ra mỗi ngày lên da được, nếu lần sau lại bị mất trí nhớ nữa, chắc cũng chẳng khá hơn bây giờ là bao."

"Nếu..." Y không hiểu vì sao lại thấy giọng Quý Nhất Nam hơi trầm xuống, "Nếu sau khi cậu mất trí, tôi đột nhiên nói với cậu, thật ra trước kia tôi là bạn trai cậu, cậu có tin không?"

Không.

Đó là phản ứng đầu tiên của Lý Bất Phàm.

Có lẽ câu trả lời của y đã viết rõ trên mặt, Quý Nhất Nam quay đầu đi, nhặt một nhánh cây khô dưới đất, khều khều mấy thanh củi sắp tàn trước mặt.

"Không tin mới là bình thường."

Những mẩu gỗ cháy đen vỡ vụn, lửa đã tắt hẳn, chỉ còn vài tàn lửa lấp lóe như hơi thở cuối cùng của màn đêm.

"Người bị mất trí nhớ đúng là dễ bị lừa thật, ai cũng có thể nói dối để lừa người đó." Lý Bất Phàm nhìn chằm chằm nhánh cây đang khều trong đống tro tàn.

Quý Nhất Nam nghĩ, đây rõ ràng chỉ là một đêm rất bình thường. Côn trùng trong rừng vẫn kêu rả rích, bây giờ ra khỏi lều trời vẫn tối đen như mực, dòng suối vẫn chảy đều đặn, núi tuyết vẫn sừng sững nơi xa.

Người mình đã từng đánh mất, giờ lại tự mình trở về bên anh. Nếu so với việc Lý Bất Phàm có thể sống bình an và hạnh phúc, thực ra tình cảm của họ cũng chẳng đáng là bao.

Cho dù mọi chuyện có tồi tệ đến đâu, Quý Nhất Nam vẫn muốn để cho Lý Bất Phàm có một kết cục tốt đẹp.

"Tôi chưa từng nói dối cậu."

Chỉ là có những lời anh chưa từng nói ra.

Quý Nhất Nam đặt nhánh cây xuống, lòng bàn tay chạm nhẹ vào má Lý Bất Phàm, hỏi y có lạnh không.

"Tôi có nói với cậu chưa? Tôi sắp phải tạm thời rời Vân Nam một thời gian để đi Wellington, có công việc khác."

Quý Nhất Nam rõ ràng khựng người lại, bàn tay đang chạm vào tay Lý Bất Phàm cũng rút về.

"Đi bao lâu?"

"Khoảng hai, ba tuần."

"Còn quay lại không?"

Lý Bất Phàm chưa kịp trả lời thì điện thoại trong túi anh rung lên hai lần. Quý Nhất Nam cúi đầu tìm, nửa khuôn mặt được ánh sáng màn hình rọi sáng.

"Có người động vào máy ảnh hồng ngoại." Anh lướt nhanh đoạn video, trong khung hình xuất hiện vài người bịt kín nửa khuôn mặt."

Anh lập tức đứng dậy, sắc mặt chợt lạnh đi: "Là bọn săn trộm hạc cổ đen. Mau gọi Tiểu Thất dậy, chúng ta đã chụp được hình của chúng rồi. Máy ảnh tôi có định vị, có thể bọn chúng sẽ đến tìm chúng ta để thủ tiêu chứng cứ."

Thời tiết cao nguyên thay đổi thất thường, gió bất chợt nổi lên, thổi tắt hoàn toàn đống lửa.

Lần này không cần Quý Nhất Nam nói, Lý Bất Phàm cũng biết, bão tuyết đang đến.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...