Hàng Triệu Khoảnh Khắc - Khổ Tư

Chương 30: Lý Bất Phàm là người thân cuối cùng của tôi



Edit: Upehehe

---

Vừa nghe đến hai chữ săn trộm, những người còn ngái ngủ lập tức tỉnh táo lại, vội vàng thu dọn đồ đạc.

"Thứ nào không cần thiết thì bỏ lại hết, lều cũng đừng thu, chúng ta đi ngay." Quý Nhất Nam liếc điện thoại, anh đang gửi đoạn video quay được trong máy ảnh cho A Hạ, nhưng sóng trên núi quá kém, mười mấy phút trôi qua rồi mà mới tải có một phần trăm.

"Còn tiêu bản thì sao?" Tiểu Thất hỏi.

"Bỏ đi." Quý Nhất Nam nghĩ một lát, rồi đặt chiếc cuốc trong túi ra ngoài cùng.

Từ lúc gọi mọi người dậy đến khi bắt đầu rút khỏi nơi cắm trại, tổng cộng chỉ mất năm phút.

Quý Nhất Nam và Tiểu Thất mở đèn pin ở chế độ sáng yếu, dẫn mọi người đi xuyên qua rừng.

"Vẫn đi theo đường cũ à?" Tiểu Thất hơi ngập ngừng.

Ở Na Đạt có rất nhiều lối đi bộ khác nhau, nhưng từ chân núi lên đến vị trí họ dựng trại chỉ có một tuyến chính. Nếu quay về theo đường cũ, rất có thể bọn săn trộm sẽ đuổi kịp trước khi cảnh sát hoặc A Hạ tới nơi.

Hơn nữa trời còn chưa sáng, nhiệt độ trong rừng rất thấp, lại có thể có động vật hoang dã xuất hiện, cũng rất nguy hiểm.

"Không được, quay về đường cũ quá nguy hiểm." Quý Nhất Nam hít sâu một, "Chúng ta đi đường cũ hơn."

Cái gọi là "đường cũ hơn" thật ra cũng không cũ lắm, ít nhất sáu năm trước nó vẫn còn được dùng.

Con đường này sẽ băng qua một hồ nước, bên đường toàn là vách đá. Gần đây đi bộ đường dài trên núi bắt đầu trending, ngày càng nhiều người đến Na Đạt trải nghiệm, tuyến đường cũ không ai quản lý, lại tiềm ẩn nguy hiểm, vì thế chính quyền đã mở đường mới thay thế.

"Ở Shangri-La mà cũng có săn trộm à?" Tống Lãng Bạch bị lôi ra khỏi túi ngủ, đầu đã tỉnh nhưng vẫn chưa kịp hiểu rõ tình hình hiện tại.

"Có, hơn nữa không ít đâu. Ở đây có nhiều loài động vật được bảo vệ cấp quốc gia. Trong viện nghiên cứu của bọn tôi có hẳn một bộ phận chuyên xử lý mấy vụ này." Tiểu Thất đáp.

Sóng trong rừng lúc có lúc không, Quý Nhất Nam vừa dẫn đường vừa thỉnh thoảng nhìn điện thoại, cố gắng gọi đi.

"Có chuyện gì sao?" Lý Bất Phàm hỏi, "Không phải đã báo cảnh sát rồi à?"

"Tôi muốn báo cho A Hạ biết là chúng ta đã đổi tuyến đường." Quý Nhất Nam thử thêm lần nữa, điện thoại vẫn không kết nối được.

"Đừng lo, đường trong núi phức tạp thế này, chắc bọn chúng cũng chưa tìm ra ngay đâu." Lý Bất Phàm nói.

"Đó là tình huống tốt nhất." Tiểu Thất thở dài. "Nhưng đừng quên, bọn chúng là dân săn trộm, phần lớn mang theo súng, lại còn rất rành khu vực này."

Nghe đến chữ súng, Tống Lãng Bạch và Tiểu Liễu lập tức rùng mình, bước nhanh hơn hẳn.

"Mẹ nó... Phiền thật," Tiểu Thất tắt điện thoại, cau mày. "Tuyết sắp rơi rồi."

Trước khi trời sáng là lúc lạnh nhất, gió rít không ngừng, không khí rét buốt.

Lúc đi lên núi, họ đã mất trọn một ngày. Giờ có chạy xuống cũng phải mất mấy tiếng, nếu có tuyết rơi chắc tình hình sẽ còn tệ hơn nhiều.

Quý Nhất Nam bình tĩnh suy nghĩ, nghiêng đầu xác nhận với Tiểu Thất: "Cậu còn nhớ trên đoạn đường này có trang trại nào không?"

"Chỗ này có khá nhiều trang trại, nhưng nếu là đoạn này... mùa này chắc đều bị bỏ không rồi." Tiểu Thất đáp.

Shangri-La là vùng chăn nuôi theo độ cao, người ta thay đổi địa điểm chăn nuôi theo mùa, vì thế mọi người thường hay dựng nên những trang trại tạm thời.

"Nếu đọc dường thấy trang trại nào thì chúng ta cứ vào đó trốn tạm. Trời tuyết lớn, bọn chúng cũng không thể đuổi kịp nhanh như vậy được." Quý Nhất Nam nói.

"Đường này không đi xe được, vậy bọn chúng cũng phải đi bộ à?" Tống Lãng Bạch ngạc nhiên.

Quý Nhất Nam nói: "Bọn chúng có mô tô, tôi có thấy trong video."

"Lão đại, anh tắt định vị máy ảnh chưa?" Tiểu Thất hỏi.

"Đã tắt rồi, nhưng bọn chúng chắc chắn đã thấy được. Hệ thống định vị này chỉ làm mới khi được bật lên, lúc tôi kiểm tra thì vị trí của chúng ta đã được cập nhật rồi." Quý Nhất Nam nói, "Video truyền đi chậm quá, tôi chụp lại đoạn có chúng rồi gửi đi trước rồi."

Lần đầu gặp phải chuyện như vậy, Tống Lãng Bạch và Tiểu Liễu đều im lặng, cố gắng bước theo mọi người.

Lý Bất Phàm cũng có phần trầm mặc, trong đầu y nhớ lại lúc kiểm tra đồ đạc khi dọn đi, nhớ ra một chi tiết.

"Chúng ta chỉ có hai cái lều thôi." Họ đi rất nhanh, Lý Bất Phàm vừa thở hổn hển vừa nói, "Nếu bọn chúng đuổi theo, chưa chắc sẽ kiểm tra kỹ khu cắm trại của chúng ta. Nếu thật sự đến bước đường cùng... thì chúng ta chỉ để lại hai người."

Quý Nhất Nam nghe thấy lời y nói, nhẹ nhàng nghiêng đầu liếc y một cái.

Tuy anh không nói gì, nhưng Lý Bất Phàm hiểu ý anh.

Anh tuyệt đối sẽ không để y ở lại.

Y không muốn tranh cãi thêm với Quý Nhất Nam, chính y cũng không dám nghĩ đến cái tình huống "đến bước đường cùng" kia.

Mọi người len lỏi trong rừng, Quý Nhất Nam chợt nói: "Máy ảnh là của tôi, là tôi muốn quay, tôi sẽ chịu trách nhiệm đến cùng."

"Lão đại ở lại tôi cũng ở lại, hai chúng tôi là những người quen địa hình nơi này nhất, các anh cứ đi đi." Tiểu Thất nói.

Tống Lãng Bạch và Tiểu Liễu không nói gì, Lý Bất Phàm cúi đầu nhìn chằm chằm con đường dưới chân, một lát sau mới nở nụ cười rất nhẹ.

Nụ cười của y không phải vì vui, trái lại còn thấp thoáng vẻ thất vọng.

Quý Nhất Nam thoáng nhớ đến lời Lý Bất Phàm từng nói, y bảo anh đừng chỉ biết hy sinh một mình, phải công bằng với bản thân mình một chút.

Nhưng cuối cùng Quý Nhất Nam vẫn không làm được.

Tuyết trên trời bắt đầu rơi, vài bông tuyết rơi trên mặt Lý Bất Phàm, y giơ tay lau đi.

Con đường cũ toàn là núi đá, bên cạnh là vách vực sâu không thấy đáy. Tuyết rơi mỗi lúc một dày, quất vào mặt rát như dao cứa, Lý Bất Phàm dựng cổ áo lên, cố che nửa khuôn mặt.

Tuy cây cối ven đường rậm rạp, nhưng lớp tuyết cũ trên núi vẫn chưa tan hết, giờ lại chồng thêm lớp tuyết mới khiến việc di chuyển càng khó khăn hơn.

Đi chừng một tiếng, họ tới một khu rừng, định ở đây nghỉ tạm một lát.

Tống Lãng Bạch và Tiểu Liễu chỉ là lính mới trong bộ môn leo núi, chưa từng trải qua cường độ cao thế này, vừa dừng lại đã mệt mỏi đến kiệt quệ.

Những chẳng ai than vãn, Tống Lãng Bạch vặn nắp bình nước ấm uống ngụm nước, còn cố gắng gượng cười trêu: "Tiếc là tình hình gấp quá không kịp bật GoPro, nếu quay lại được biết đâu còn có thể đoạt giải gì đó."

"Thôi đi," Tiểu Liễu vịn hắn, "Bắt với thưởng cái gì, giờ tôi chỉ mong mình sống sót trở về là mừng lắm rồi."

Lý Bất Phàm khẽ nhếch môi cười, khi vừa quay đầu sang, vừa vặn chạm phải ánh mắt Quý Nhất Nam đang nhìn sang.

Sau khi nghỉ ngơi, tinh thần mọi người khá hơn nhiều, nhanh chóng tiếp tục hành trình.

Nhưng chưa đi được bao xa, Quý Nhất Nam bỗng dừng bước, ngồi xổm xuống, đặt bàn tay xuống đất.

"Hình như có xe chạy tới đây." Anh nói vậy, Tiểu Thất lập tức cảnh giác, ngóng tai lên nghe.

Nhất thời không ai nói chuyện, ngay cả hít thở cũng không dám.

Giữa tiếng gió lạnh rít gào, tuyết rơi ào ào, Lý Bất Phàm cũng nghe thấy tiếng động cơ vang vọng.

"Tôi nghe thấy rồi, là tiếng xe."

"Tìm chỗ trốn đi." Quý Nhất Nam lập tức nói.

Cũng may là xung quanh toàn cây với đá, Quý Nhất Nam dẫn đầu, nhanh chóng chọn vài mỏm đá lớn để mọi người trốn phía sau.

Ánh trăng hầu như không thể chiếu được vào cánh rừng này, Lý Bất Phàm ngồi xổm kế bên Quý Nhất Nam, chỉ hé nửa con mắt ra sau tảng đá, chăm chú nhìn tình hình bên ngoài.

"Nếu bọn họ không vào tìm, chắc sẽ không phát hiện ra." Tiểu Thất khẽ nói.

Vừa dứt lời, tiếng mô-tô đã vang rõ bên tai, mặt đất khẽ rung lên.

Mọi người nín thở, vài luồng đèn xe quét qua cánh rừng, rồi rẽ vào một góc. Ngay khi Lý Bất Phàm tưởng họ sẽ cứ như vậy mà rời đi, tiếng động cơ dừng lại.

Y ra hiệu bằng tay, mọi người lập tức cẩn thận lùi lại.

Đèn pha vẫn còn sáng, chiếu thẳng vào cánh rừng, suýt nữa quét phải chỗ họ đang nấp.

Chẳng mấy chốc, có người hô hào lên bảo đi tìm quanh đây, ánh đèn pin lia tới, rọi thẳng vào khoảng rừng phía trước.

"Mấy trang trại gần đây đã tìm hết chưa?" Một người đàn ông trung niên lên tiếng.

"Tìm rồi, không thấy ai." Giọng người trả lời trẻ hơn.

"Nếu họ đi theo đường cũ, nhanh thì giờ chắc đang quanh khu này."

"Đại ca, anh nghĩ xem có khi nào họ không đi nhanh vậy không? Dù sao cũng là khách du lịch, lại mang theo ba lô nữa."

Tiếng gió tuyết át gần hết lời bọn họ, Lý Bất Phàm chỉ nghe loáng thoáng.

Y nín thở, toàn thân căng cứng, mắt vẫn nhìn phía trước đầy cảnh giác.

Bỗng có một bàn tay đặt trên vai y, Lý Bất Phàm quay đầu lại, thấy Quý Nhất Nam đang vỗ nhẹ y một cái.

"Đừng nhìn vào ánh sáng lâu quá."

Lý Bất Phàm sực tỉnh, dời mắt đi, trong thoáng chốc y chẳng còn nhìn rõ thứ gì nữa.

"Cái đó..." Giọng Tiểu Liễu rất nhỏ, nhưng đầy hoảng hốt, "Hình như tôi giẫm phải gì đó."

Mọi người quay đầu lại, Tiểu Liễu đang đứng giữa một mảnh đất lầy lội, nửa bàn chân đã lún sâu xuống bùn.

"Là đầm lầy." Tiểu Thất toát mồ hôi lạnh. "Cậu mau cởi ba lô ra trước đi."

Giờ phút này, chẳng ai còn để tâm đến chuyện phía sau vẫn có người truy đuổi. Tiểu Thất vội đỡ lấy ba lô của Tiểu Liễu, rồi bảo cậu ta ngồi xuống.

"Ngồi xuống? Làm vậy có đúng không?" Tiểu Liễu sợ đến mức đầu óc trống rỗng.

"Ngồi xuống," Lý Bất Phàm nói, "Ngồi xuống rồi lắc từng chân một."

Lý Bất Phàm vừa dứt lời, Tiểu Liễu liền làm theo.

Hai chân cậu ta run lẩy bẩy, gần như ngã sụp xuống, giọng mang theo tiếng nức nở: "Nếu lát nữa chúng thật sự đuổi đến, mọi người chạy không kịp thì... cứ để tôi lại đây."

Lý Bất Phàm biết lúc này không thể nói lời bi quan, giọng y kiên định, "Bọn chúng không tới được đâu."

Có lẽ trấn an tâm lý thật sự có tác dụng, ánh đèn rọi tìm phía sau đột ngột rẽ sang hướng khác.

"Bọn chúng chắc cũng không quen đường ở đây, giữa đêm thế này chắc không dám vào rừng đâu. Có lẽ vẫn còn ở ngoài bãi cỏ thôi."

"Chúng ta sang bên kia kiếm đi."

"Mau lên! Đừng để bọn chúng chạy thoát!"

Khu rừng dần tối trở lại, Lý Bất Phàm giữ bình tĩnh, tiếp tục chỉ huy: "Từng chân từng chân một, Tiểu Liễu cậu thử xem sao."

"Được, được..." Tiểu Liễu gật đầu lia lịa, thử động một chân.

May là xử lý kịp thời, cậu ta chưa lún quá sâu, rất nhanh đã rút được một chân ra.

Quý Nhất Nam ném sợi dây thừng lấy ra từ trong ba lô qua đó. Vì Tiểu Liễu nặng hơn, mấy người cùng nắm chặt đầu dây bên này, chờ cậu ta rút nốt chân còn lại rồi kéo mạnh ra ngoài.

"Lên nào," Lý Bất Phàm nói, "Một, hai, một, hai."

Mọi người cùng ngã ra sau, dùng sức bốn người kéo mạnh, cuối cùng cũng lôi được Tiểu Liễu ra khỏi vũng bùn.

Tiểu Thất bước lên đỡ cậu ta, giơ đèn pin soi thử đôi chân dính đầy bùn.

"Bùn có thể giữ ấm, giờ cậu có thấy khó chịu gì không?"

Tiểu Liễu vẫn chưa hoàn hồn, lắc đầu: "Tôi không sao..."

"Đi thôi, tới trang trại gần đây xem có thể xử lý tạm được không." Lý Bất Phàm nói.

Lần này họ không phải đi xa, rất nhanh đã phát hiện một trang trại bỏ hoang. Chung quanh yên tĩnh đến lạ thường, Quý Nhất Nam bảo mọi người đợi, còn anh đi kiểm tra trước, để lại chiếc ba lô nặng trịch.

Khoảng năm phút sau, anh quay lại.

"Bên ngoài có nhiều dấu chân lộn xộn, chắc họ từng ghé qua, nhưng tạm thời tôi không có vấn đề gì."

Mọi người lội bùn, từng bước từng bước nặng nề đến cửa.

Trên cửa có khóa, Tiểu Thất rọi đèn pin, còn Quý Nhất Nam lục trong balo ra một cái nhíp, khéo léo cắm đầu nhọn vào ổ khóa, bẻ nhẹ một cái liền mở ra.

Tống Lãng Bạch miễn cưỡng cười, nói đùa: "Các cậu giỏi thật đấy."

Họ không bật đèn, chỉ dùng đèn pin quét một vòng. Bên trong có một chiếc giường nhỏ và vài đồ sinh hoạt còn sót lại. Thể lực của Tiểu Liễu vốn kém nhất nhóm, vừa tới giường đã ngồi phịch xuống, thở hổn hển như vừa chạy nước rút mấy ngàn mét.

"Chúng ta chỉ được nghỉ ngơi tối đa mười phút thôi." Tiểu Thất nói.

"Họ từng lục soát chỗ này rồi, chắc sẽ không quay lại nữa. Với lại họ đi mô-tô, tiếng động lớn nên có thể nghe được từ xa. Nghỉ thêm chút đi, nửa tiếng nữa hẳn đi." Quý Nhất Nam nói, rồi đặt tay lên vai Tiểu Thất.

Tiểu Thất hơi sững lại, ngẩng đầu nhìn anh, nhận ra trong ánh mắt anh như có điều muốn nói riêng với cậu.

"Chúng tôi ra ngoài ngó một vòng, thể lực mọi người không tốt, cứ nghỉ ngơi trước đi." Tiểu Thất gật nhẹ với Lý Bất Phàm.

Lý Bất Phàm đứng im tại chỗ, thấy có hơi kỳ lạ, nhưng cũng không đuổi theo.

Quý Nhất Nam dẫn Tiểu Thất ra bãi cỏ, đi xa vài mét, anh hạ giọng nói với cậu.

"Cậu thuộc đường xuống núi không?"

"Thuộc." Tiểu Thất gật đầu.

"Được, vậy cậu dẫn bọn họ xuống núi đi."

Tiểu Thất ngơ ngác, "Vậy còn anh thì sao lão đại?"

Tuyết rơi trên hàng mi Quý Nhất Nam, "Tôi phải quay lại lấy máy ảnh."

"Để làm gì chứ? Anh điên à? Đó là bọn săn trộm! Anh biết rõ chúng nguy hiểm cỡ nào mà!" Tiểu Thất hạ giọng nói.

"Chính vì biết rõ chúng nguy hiểm như vậy nên tôi mới phải lấy máy ảnh về," Quý Nhất Nam móc điện thoại ra, "Chiếc máy ảnh đó có quay được tôi và Lý Bất Phàm. Lúc dựng tháp đá ngụy trang, khi bật máy, cả hai chúng tôi đều ở ngay trước ống kính. Tôi chắc chắn là đã quay lại cảnh đó."

Tiểu Thất sững người, nhất thời không nói nên lời.

"Khi bọn chúng phát hiện ra máy ảnh, chưa chắc sẽ kiểm tra kỹ những đoạn quay trước đó. Mục tiêu duy nhất của bọn chúng là tìm ra chúng ta rồi xóa đi những gì bị quay lại," Quý Nhất Nam nói, "Máy ảnh là tôi đưa cậu ấy đi đặt, cậu ấy không nên bị cuốn vào chuyện này, thế nên tôi nhất định phải lấy lại nó."

"Anh tính làm gì?"

"Bọn chúng là những tên săn trộm, suy cho cùng cũng chỉ vì tiền mà thôi. Hơn nữa mục đích của chúng ta giống nhau, tôi muốn chúng xóa video, chúng cũng muốn tôi xóa video," Quý Nhất Nam bình tĩnh phân tích, "Giết một người và giết mấy con hạc cổ đen là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Bọn chúng hiểu rất rõ, nếu có người chết, cảnh sát chắc chắn sẽ điều tra đến cùng, nên sẽ không dễ dàng động thủ vậy đâu."

Anh ấn chiếc mũ len trên đầu xuống, rồi dựng mũ áo khoác chống gió lên.

"Tiểu Thất, cậu ở ngoài thêm mười phút nữa. Sau đó vào trong nói với họ là tôi đang đi quan sát đường xung quanh, kéo dài thời gian một chút. Tôi sẽ đi trước, đợi khi tôi đi xa rồi thì bật định vị máy ảnh lên, bọn chúng chắc chắn sẽ đuổi theo, cậu hãy dùng khoảng thời gian đó để rời đi. Tôi đã báo cho A Hạ và cảnh sát, các cậu chỉ cần đi được đến điểm tiếp tế là an toàn. Tôi đã chia sẻ định vị của mình cho cậu rồi, đợi khi gặp được họ thì quay lại cứu tôi."

"Anh điên rồi." Tiểu Thất lắc đầu, bước qua bước lại trên nền tuyết, "Anh điên thật rồi, không được, tuyệt đối không được! Anh có biết đi một mình là có nghĩa gì không?"

"Tôi biết. Nhưng cậu có biết không, Na Đạt chỉ có hai con đường, con đường cũ vốn đã rất nguy hiểm, chọn đường khác cũng chẳng khác gì, chỉ là chết trong tay người hay chết trong tay thiên nhiên mà thôi. Bọn chúng có xe, có súng, tìm được chúng ta chỉ là vấn đề thời gian. Một mình tôi đi, hay để tất cả mọi người cùng mạo hiểm, chẳng lẽ cậu không biết chọn sao?" Gió tuyết quất ào ạt vào mặt Quý Nhất Nam, trong bóng tối Tiểu Thất gần như không nhìn rõ nét mặt anh, chỉ nghe từ giọng nói không chút dao động của anh mà hiểu ra, anh đã hạ quyết tâm rồi.

"Tiểu Thất à, cậu còn nhớ lúc tôi mới đến viện nghiên cứu, cậu hỏi tôi vì sao lại từ bỏ công việc ở nước ngoài để về đây không?" Một tay Quý Nhất Nam nắm lấy bả vai Tiểu Thất, "Hôm nay tôi có thể nói cho cậu biết, tôi đến đây vì Lý Bất Phàm."

"Nhưng hai người..." Tiểu Thất khó hiểu, cậu tưởng anh và Lý Bất Phàm chỉ mới quen biết nhau gần đây.

"Cậu ấy là bạn trai tôi, tôi quen biết cậu ấy từ khi còn rất nhỏ, chúng tôi đã ở bên nhau từ thời trung học rồi," Quý Nhất Nam nói rất nhẹ nhàng, "Ba tôi mất sớm, lúc tôi đi du học, mẹ tôi cũng qua đời vì ung thư. Lý Bất Phàm là người thân cuối cùng của tôi trên đời này. Cậu ấy không thể gặp chuyện gì được, dù một chút cũng không thể. Vì cậu ấy, tôi có thể đánh đổi cả mạng sống của mình."

Anh lùi lại vài bước, chuẩn bị rời đi.

"Đừng nói cho cậu ấy bất cứ điều gì tôi vừa nói với cậu."

Lúc này anh chỉ cảm thấy may mắn vì trước đó mình đã kiềm chế được, không nói hết mọi chuyện cho Lý Bất Phàm. Giờ đây trong mắt y, bọn họ chẳng qua chỉ là bèo nước gặp nhau, dù cho Quý Nhất Nam có xảy ra chuyện gì, vài năm nữa Lý Bất Phàm nhất định sẽ quên được anh.

Mọi thứ vẫn còn có thể cứu vãn.

Quý Nhất Nam xoay người đi thẳng vào giữa gió tuyết, Tiểu Thất gấp đến độ muốn gọi anh lại ngay, nhưng vừa hé miệng, lời anh nói khi nãy lập tức vang lên trong đầu.

Đầu cậu trống rỗng, chỉ có thể nhìn trân trân theo bóng dáng màu đen đang ngày một xa khuất.

Tuyết rơi dày đặc, chỉ trong chốc lát con đường phía trước chỉ còn lại một màu trắng xóa, trống rỗng cô quạnh.

Tiểu Thất không biết mình đứng giữa tuyết bao lâu, đến khi tiếng cửa gỗ bị đẩy ra mới giật bắn mình.

Thấy bên ngoài chỉ có một người, Lý Bất Phàm nhạy cảm hỏi ngay: "Quý Nhất Nam đâu? Sao hai người ở ngoài này lâu vậy, đã hơn hai mươi phút rồi."

"À..." Tiểu Thất cảm thấy giọng mình cũng đang run, cậu giấu tay vào túi, tự véo một cái để lấy lại bình tĩnh: "Anh Nhất nói đi xem đường, anh ấy qua bên kia rừng rồi, sắp quay lại."

"Cậu đứng ngoài này lâu vậy không lạnh à?" Lý Bất Phàm bước đến bên Tiểu Thất, "Tôi chờ cậu ấy, cậu vào trước đi."

"Được." Tiểu Thất gật đầu, "Anh ấy chắc nhiều nhất mười phút nữa là về."

Trời sắp sáng.

Lý Bất Phàm đứng bên ngoài căn nhà gỗ, ngẩng đầu nhìn dãy núi tuyết.

Trong gió tuyết, bóng ngọn núi mờ mịt và rộng lớn.

Nó làm cho người ta cảm thấy vừa gần lại vừa xa.

Y không hề buông lỏng cảnh giác, chỉ lặng đi vài giây rồi lấy điện thoại ra xem giờ.

Lại một cái năm phút nữa trôi qua, tại sao Quý Nhất Nam phải đi xem đường một mình?

Y ngẫm nghĩ một lát, vẫn cảm thấy bất an, định quay vào gọi Tiểu Thất thì cánh cửa gỗ lại bị đẩy mạnh ra.

Tiểu Thất lao ra, phải nuốt mấy lần mới thốt lên được, "Lão đại đi rồi."

"Cậu nói cái gì?" Dây thần kinh Lý Bất Phàm giật thót.

---

Tác giả có lời muốn nói:

Lý Bất Phàm: Ôi trời cái người này...

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...