Hậu Ngọt - Hồi Cam

Chương 1: Trở về quê hương



Khi Lục Ngôn Sơ nghe điện thoại xong quay lại, thì Giang Dập đã không còn trong phòng bao nữa.

Một đám người đã quậy tưng bừng cả buổi chiều, từ khu trò chơi điện tử náo nhiệt đến quán ăn Quảng Đông rồi lại chuyển sang KTV. Đến lúc này họ mới chịu yên ổn, nằm la liệt trên hai dãy ghế sofa dài và cúi đầu nghịch điện thoại.

Trong khi đó, chỉ có Hứa Tư Phàm vẫn đang cầm micro gào thét: “Thật ra mỗi lần gặp em anh đều mê đắm, nhưng tiếc là đôi ta mỗi người một vai. Dù trong giấc mơ cô đơn có vượt quá giới hạn tình bạn, thì cũng chỉ có thể âm thầm yêu em, âm thầm say đắm…”

Tay phải Lục Ngôn Sơ vẫn đặt trên tay nắm cửa, một lần nữa xác nhận lại những người trong phòng bao. Ánh đèn màu sắc lờ mờ xoay đến người cậu, mặc dù nửa khuôn mặt bị ánh sáng che khuất nhưng đôi mắt lộ ra ngoài lại đặc biệt thu hút.

“Anh em đi ra ngoài rồi,” Hứa Tư Phàm vừa thấy cậu đứng ở cửa mãi không nhúc nhích liền nhiệt tình đi tới, hắn vừa nói vừa nháy mắt với Lục Ngôn Sơ: “Thi Kỳ cũng đi theo rồi, anh đoán là sắp tỏ tình đấy.”

Nói xong, hắn khẽ huých vào vai Lục Ngôn Sơ một cái. Thi Kỳ đã theo đuổi Giang Dập từ năm nhất cấp ba, thoáng cái đã bốn năm trôi qua thế mà trái tim thiếu nữ của cô hoa khôi trường họ vẫn si tình treo trên cái cây Giang Dập này. Nghe nói tối nay sở dĩ cô chịu khó đến dự tiệc không phải vì nể mặt Hứa Tư Phàm là chủ bữa tiệc sinh nhật mà là vì Giang Dập, thật là một câu chuyện cảm động lòng người.

Lục Ngôn Sơ giống như một cố vấn tình cảm dày dặn kinh nghiệm, nghe xong liền suy nghĩ rất nghiêm túc, khóe môi cậu khẽ cong lên: “Hết hy vọng.”

Hứa Tư Phàm gật đầu: “Anh cũng thấy hết hy vọng.”

Chẳng có lý do nào khác, Giang Dập tuy luôn rất khách sáo với con gái nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó. Hứa Tư Phàm và Giang Dập quen nhau từ hồi cấp hai, có thể nói thế này, Giang Dập sở hữu khuôn mặt đào hoa lãng tử nhưng nói ra có lẽ đến quỷ cũng không tin được, bởi anh Dập năm nay đã mười chín tuổi rồi mà lại chưa từng yêu đương lần nào, vẫn còn giữ nguyên tất cả những trải nghiệm đầu đời.

“Anh hát tiếp đi,” Lục Ngôn Sơ buông tay, không có ý định vào phòng bao, thay vào đó cậu quay người đi về phía cuối hành lang.

Hứa Tư Phàm gọi vọng lại: “Ấy, Tiểu Ngôn Sơ! Em đi đâu thế?”

“Xem kịch.”

“Hừ, cái thằng nhóc này.”

Giang Dập vừa ra khỏi nhà vệ sinh thì đã bị Thi Kỳ đang đợi sẵn bên ngoài chặn lại. Có lẽ vì cảnh tượng trước mắt quá đỗi quen thuộc, Giang Dập khẽ mỉm cười đầy bất lực rồi đi thẳng đến bồn rửa tay để lấy một ít xà phòng. Sau đó anh mới thản nhiên nhìn đối phương qua gương rồi lịch thiệp hỏi cô: “Tìm tôi có chuyện gì à?”

Một câu hỏi hiển nhiên đến mức anh nói ra mà không hề có chút ngượng nghịu nào. Thi Kỳ cũng không quanh co mà tiến thêm hai bước, dáng người cao ráo của cô dựa vào bồn rửa tay, đôi mắt phượng đẹp đẽ chăm chú nhìn chàng trai khiến cô vừa yêu vừa hận: “Bây giờ anh có bạn gái chưa?”

Đúng là câu mở đầu muôn thuở không thay đổi, thẳng thắn đến mức chẳng làm người ta ghét được.

“Chưa, bác sĩ nói tôi không hợp yêu đương, trong đầu bẩm sinh thiếu mất một sợi dây thần kinh. Nếu thật sự ở bên ai đó thì không chừng có ngày một trong hai chúng tôi sẽ bị đối phương chọc tức chết.”

Đối phương có bị chọc tức chết hay không thì không biết nhưng Thi Kỳ nghe xong một tràng nói bừa của anh thì bật cười vì tức: “Giang Dập! Chúng ta thành thật một chút được không?”

Giang Dập thở dài: “Cô sẽ không nghĩ tôi đang dùng chiêu lạt mềm buộc chặt đấy chứ? Tôi từ chối không biết bao nhiêu lần rồi cô nương ơi!”

Trong góc, Lục Ngôn Sơ dựa lưng vào bức tường vải màu kem với hoa văn phức tạp, miệng ngậm điếu thuốc chưa châm lửa. Ngón trỏ thon dài gõ nhịp trên tường, khi nghe thấy giọng điệu lả lơi của Giang Dập và mấy chữ lạt mềm buộc chặt, cậu không nhịn được cười đến mức suýt sặc. Nếu Giang Dập mà biết dùng chiêu đó thì bao nhiêu năm nay còn đến lượt cô ta sao?

Bên kia giọng Thi Kỳ nhỏ đi vài phần như đang giả vờ yếu thế, nếu đổi lại là người đàn ông khác thì có khả năng cao là sẽ khó mà chống đỡ nổi: “Anh còn chưa thử với em, sao đã dám khẳng định là không thích em?”

Sự tự tin này đến từ chính bản thân cô, bởi lẽ dù là ngoại hình, gia thế hay tài năng cô luôn là người được cánh đàn ông săn đón nhiều nhất. Thế nhưng cô lại thất bại trước Giang Dập. Cứ kéo dài thế này Giang Dập nghi ngờ chính mình cũng sẽ bị những lý lẽ cùn của cô thuyết phục mất.

“Không phải,” anh bỗng nhiên khựng lại vài giây rồi mới tìm ra được một câu, “Hai người ở bên nhau là vì cả hai cùng thích nhau, chứ không phải để xác định có thích đối phương hay không mới ở bên nhau.”

Một câu nói đầy thâm sâu như vậy mà lại được thốt ra từ miệng của kẻ độc thân vạn năm như anh, thật sự khiến chính anh cũng phải kinh ngạc. Sau đó anh tùy ý vuốt lại ống tay áo rồi hài lòng rời đi.

“Làm gì đấy?”

Giọng nói quen thuộc vang lên từ trên đỉnh đầu khiến Lục Ngôn Sơ giật mình hoàn hồn. Khi cậu ngẩng đầu lên liền đối diện với đôi mắt hơi nheo lại đầy vẻ trêu chọc của Giang Dập: “Nghe lén được bao nhiêu rồi?”

Lục Ngôn Sơ nghiêng đầu: “Anh đoán xem.”

Giang Dập đưa tay lấy điếu thuốc đang ngậm trên miệng cậu rồi ngậm vào miệng mình: “Đói không? Dẫn em đi ăn khuya nhé?”

Chủ đề đột nhiên chuyển hướng khiến Lục Ngôn Sơ suýt chút nữa không bắt kịp nhịp: “Được.”

Hai người quay lại phòng bao chào Hứa Tư Phàm một tiếng, trước khi rời đi họ vừa vặn đụng phải Thi Kỳ đang đẩy cửa bước vào. Cô cau mày nhìn hai chiếc áo khoác vắt trên cánh tay Giang Dập: “Đi rồi à?”

“Ừm.” Giang Dập nói rồi tay vẫn tự nhiên đặt lên vai Lục Ngôn Sơ, giữa ánh sáng lờ mờ anh lo cậu sẽ vấp phải thứ gì đó. Trong khi đó Lục Ngôn Sơ thì tươi cười vẫy tay với cô: “Chào chị nha, cố lên nha chị!”

Thi Kỳ cạn lời. Giang Dập bật cười không nói nên lời, anh dùng ngón trỏ gãi nhẹ cằm Lục Ngôn Sơ như đang trêu mèo rồi lại không nặng không nhẹ véo vào cái gáy trắng nõn của cậu.

Vừa mới mang bát mì hoành thánh lên bàn thì điện thoại của Hứa Tư Phàm đã đổ chuông ầm ĩ. Công tử nhà giàu này bẩm sinh không phải là người chịu ngồi yên, trước khi cả nhóm giải tán hắn chạy vào nhà vệ sinh nôn một trận, nôn xong thì đói bụng cồn cào nên quyết định đi ăn ké một bữa.

“Ở đường Nam Viên, chỗ cũ nhé.” Giang Dập đáp lời.

Mười phút sau Hứa Tư Phàm đã bay tới quán mì. Mười một rưỡi đêm mà quán ăn không còn một chỗ trống nào, hắn vừa nhìn đã thấy ngay búi tóc nhỏ buộc sau gáy Lục Ngôn Sơ liền sải bước tới ngồi xuống.

“Quán vẫn đông khách như vậy nhỉ.” Hứa Tư Phàm uống một ngụm trà lúa mạch, “Bà chủ vẫn còn nhớ tao luôn đó, vừa vào đã chào hỏi rồi.”

Hồi học cấp ba sau giờ tự học buổi tối họ thường xuyên đạp xe tới đây. Giang Dập rút một tờ khăn giấy đưa cho Lục Ngôn Sơ, cậu đã sắp ăn xong nên rảnh rỗi trêu chọc Hứa Tư Phàm: “Đẹp trai là vậy đấy, vừa nãy bà chủ còn hỏi tao có bạn gái chưa nữa cơ. Hôm nay là ngày lành tháng tốt gì mà sao ai cũng hỏi thế không biết?”

Hứa Tư Phàm theo thói quen lại thấy khó chịu, nếu là người khác nói câu này hắn sẽ thấy đối phương thật không biết xấu hổ, nhưng người nói lại là Giang Dập, bảo bối tuyển sinh của trường Nhất Trung.

“Anh Dập.” Lục Ngôn Sơ bỗng nhiên ngẩng lên, đồng tử đen láy phản chiếu nụ cười của Giang Dập, “Vậy anh là người trong cuộc, có phải nên tự kiểm điểm lại mình không?”

Người trong cuộc vậy mà bị hỏi đến cứng họng: “Được rồi, cục cưng nói đúng.”

Hứa Tư Phàm chậc một tiếng, dùng đũa chỉ chỉ vào Giang Dập mặt dày nhưng lời nói lại hướng về Lục Ngôn Sơ: “Anh trai em chẳng ai trói buộc nổi đâu, chỉ nghe mỗi lời em thôi. Tiểu Ngôn Sơ, em phải trông chừng cho thật kỹ, đừng để anh em ra ngoài làm hại mấy cô gái nhỏ khác đấy!”

“Là tôi bị người ta làm hại thì có.” Giang Dập lẩm bẩm.

Lục Ngôn Sơ khẽ mỉm cười nháy mắt với anh mình rồi khiêm tốn nói: “Cũng tạm, miễn cưỡng quản được.”

Ăn uống no nê xong, Giang Dập đi ra quầy thu ngân tính tiền rồi cùng Lục Ngôn Sơ đi ra vệ đường. Qua cánh cửa kính cậu vẫn cảm nhận được anh đang cười.

“Này!” Hứa Tư Phàm gọi cậu hai lần, “Thật sự không qua nhà anh ở à? Dù sao chúng ta cũng chỉ ở lại vài ngày thôi, với lại nhà em đã bao lâu rồi không có người ở rồi hả?”

Nghiêm túc mà nói cũng chỉ mới một tháng, không quá lâu. Trong một tháng qua Lục Ngôn Sơ bận rộn quân sự và làm thêm nên chẳng còn rảnh mà buồn bã. Thế nhưng khi trở lại thành phố Ninh, nơi chốn và con người quen thuộc khiến cậu lại cảm thấy choáng váng muộn màng, cổ họng như bị bóp nghẹt. Cậu chỉ có thể lắc đầu ý bảo mình không sao.

Đợi đến khi Giang Dập đi tới, Lục Ngôn Sơ đã thu lại sự khác thường, cậu lấy viên kẹo từ lòng bàn tay anh rồi chia cho Hứa Tư Phàm: “Tạm biệt anh Tư Phàm, hẹn gặp lại ở Bắc Kinh nha!”

Trước khi vào cổng tiểu khu, Lục Ngôn Sơ mua hai chai đào hộp to vì bà nội cậu vẫn luôn thích món này. Về đến nhà cậu liền đặt lên tủ ở phòng khách, nơi có một bức di ảnh đen trắng yên tĩnh treo phía trên. Đồ đạc trong nhà không thay đổi, gọn gàng đến mức giản dị và không có chút hơi thở người sống nào.

Trong lúc Lục Ngôn Sơ đi tắm, Giang Dập tranh thủ vào phòng dọn dẹp sơ qua rồi mới trải giường. Kể từ khi bà nội Lục qua đời bốn tháng trước, anh đã dứt khoát chuyển lên sống cùng để lo lắng cho cậu, bất chấp việc phải chạy đi chạy lại giữa trường và nhà đến mức kiệt sức.

“Anh Dập.” Sau khi tắm xong cả hai cùng trèo lên giường, Lục Ngôn Sơ giống như hồi nhỏ mà chen chân vào g*** h** ch*n Giang Dập rồi vô thức cọ xát, “Lâu rồi chúng ta không ngủ cùng nhau.”

Giang Dập nhắm mắt không để ý đến cậu. Lục Ngôn Sơ như một chú chó con đang vội vàng thể hiện sự hiện diện, cậu lật người đè lên Giang Dập rồi cố tình ghé sát tai anh: “Anh ơi, em thấy Thi Kỳ thật sự rất đẹp, đẹp hơn cả hoa khôi khoa máy tính bây giờ của các anh nữa đó. Những cô gái từng tặng thư tình cho anh trước đây em thấy chẳng ai bằng chị ấy cả…”

Giang Dập bị cậu nhóc làm phiền đến đau đầu liền giơ tay vỗ hai cái vào mông cậu: “Buồn ngủ rồi, ngủ đi.”

“Anh!” Lục Ngôn Sơ vẫn không chịu buông tha: “Anh không thích kiểu người như chị Thi Kỳ sao?”

Giang Dập trêu lại: “Sao, cô ấy là kiểu người em thích à?”

“Không phải.” Làm sao có thể chứ!

“Thôi nào cục cưng, anh thật sự buồn ngủ chết rồi. Em mà cứ hỏi nữa trời sẽ sáng mất đấy.” Giang Dập nói xong liền hất cậu nhóc đang dính chặt trên người mình xuống: “Ngủ ngoan đi, đừng có nằm sấp.”

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...